Danh mục bài viết

Cập nhật 3/5/2019 - 3:50 - Lượt xem 2600

Các bài Suy niệm Chúa Nhật 3 Phục Sinh Năm C

Lời Chúa: Cv 5,27b-32.40b-41 ; Kh 5,11-14 ; Ga 21,1-19

 

1. Chúa đó _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ

Bảy môn đệ trở về với nghề xưa, 
trở về Biển Hồ quen thuộc đầy ắp kỷ niệm thầy trò. 
Dù đã chối Chúa, Phêrô vẫn được coi là thủ lĩnh. 
Ông không ra lệnh, nhưng đưa ra lời mời kín đáo: 
“Tôi đi đánh cá đây.” 
Các bạn khác hiểu ngay và mau mắn đáp lại: 
“Chúng tôi cùng đi với anh.” 
Có một bầu khí dễ chịu, đầm ấm trong nhóm. 
Ðây quả thực là một nhóm bạn lý tưởng. 
Họ ở với nhau, làm việc với nhau cả đêm, 
và lặng lẽ cùng nhau chia sẻ một thất bại. 
Tuy nhiên, họ cũng là những người có tính tình khác nhau. 
Người môn đệ được Ðức Giêsu thương mến 
thì nhạy cảm hơn, nhận ra Chúa Phục Sinh đứng trên bờ. 
Nhưng sau đó, ông cứ điềm nhiên ngồi lại trong thuyền. 
Còn Phêrô thì nồng nhiệt hơn, vội vã mặc áo, 
nhảy tùm xuống nước bơi vào, vì nóng lòng muốn gặp Chúa. 
Hai phản ứng khác nhau nhưng cùng diễn tả một tình yêu. 
Có thể coi nhóm môn đệ trên là hình ảnh của Hội Thánh. 
Hội Thánh hiệp nhất ngay giữa những khác biệt. 
Sự hiệp nhất lại làm nổi bật bản sắc mỗi người. 
Ðây không phải là một nhóm bạn khép kín, 
nhưng là nhóm bạn được Chúa Phục Sinh sai ra khơi. 
Chính sự hiện diện và lệnh truyền của Ngài 
là bảo đảm cho thành công của những lần buông lưới. 
Hội Thánh là một nhóm nhỏ được sai vào thế giới. 
“Không có Thầy anh em chẳng làm gì được” (Ga 15,5). 
Nhưng có Thầy, anh em sẽ được những mẻ cá lớn. 
Nhóm bạn được sai đi cũng là nhóm bạn được quy tụ, 
được sai đi bởi Chúa và được quy tụ bên Chúa. 
Chúa Phục Sinh trở thành người dọn bữa ăn sáng. 
Ngài cầm lấy bánh trao cho các ông. 
Cử chỉ này gợi cho ta về những thánh lễ. 
Chúng ta thường quên thánh lễ là một bữa ăn. 
qua đó Chúa Phục Sinh nuôi ta bằng con người Ngài. 
Chúng ta được mời dùng bữa trong niềm hân hoan vui sướng. 
Hội Thánh truyền giáo phải được nuôi bằng Thánh Thể. 
Hội Thánh vừa lan rộng khắp nơi, vừa tập trung nơi thánh lễ. 
Ðó là nhịp thở đều đặn và cần thiết cho Hội Thánh. 
Hội Thánh cũng là Hội Thánh được lãnh đạo bởi Simon Phêrô. 
Phêrô tưởng tự mình có thể theo Thầy và chết vì Thầy, 
nhưng ông đã chối Thầy như lời Thầy tiên báo. 
Ba lần chối được hàn gắn bởi ba lần tuyên xưng tình yêu: 
“Thầy biết rõ mọi sự. Thầy biết con yêu mến Thầy.” 
Ba lần tuyên xưng tình yêu đi với ba lần giao sứ mạng: 
“Hãy chăn dắt chiên của Thầy.” 
Phêrô được chia sẻ sứ vụ mục tử của Thầy chí thánh, 
cũng là chia sẻ thập giá của người hiến mạng vì đoàn chiên. 
Hãy theo Thầy để đến nơi anh không muốn đến. 
Có lẽ bây giờ Phêrô mới thật sự bước theo Thầy.

Lạy Chúa Giêsu phục sinh 
lúc chúng con tìm kiếm Ngài trong nước mắt, 
xin hãy gọi tên chúng con 
như Chúa đã gọi tên chị Maria đứng khóc lóc bên mộ. 
Lúc chúng con chản nản và bỏ cuộc, 
xin hãy đi với chúng con trên dặm đường dài 
như Chúa đã đi với hai môn đệ Emmau. 
Lúc chúng con đóng cửa vì sợ hãi, 
xin hãy đến và đứng giữa chúng con 
như Chúa đã đến đem bình an cho các môn đệ. 
Lúc chúng con cố chấp và xa cách anh em, 
xin hãy kiên nhẫn và khoan dung với chúng con 
như Chúa đã không bỏ rơi ông Tôma cứng cỏi. 
Lúc chúng con vất vả suốt đêm mà không được gì, 
xin hãy dọn bữa sáng cho chúng con ăn, 
như Chúa đã nướng bánh và cá cho bảy môn đệ. 
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, 
xin tỏ mình ra 
cho chúng con thấy Ngài mỗi ngày, 
để chúng con tin là Ngài đang sống, đang đến, 
và đang ở thật gần bên chúng con. Amen. 

 

 

2. Tình yêu - Phương thức điều quản Giáo hội _ Lm G.B Trần Văn Hào, SDB

Mầu nhiệm Phục Sinh là điểm quy chiếu căn bản của đời sống đức tin nơi các Kitô hữu. Giáo hội được khai sinh từ biến cố quan trọng này. Vì thế, trong những Chúa Nhật mùa Phục sinh, Giáo hội chọn những bài học trong phụng vụ để mời gọi chúng ta nhìn lại Giáo hội thuở sơ khai, nhất là học hỏi cảm thức đức tin nơi các Tông đồ sau khi các Ngài đã tiếp cận với Đấng Phục sinh. Đức tin của các Tông đồ có một nền tảng chắc chắn, dựa vào kinh nghiệm được gặp gỡ Chúa, Đấng đã từ cõi chết chỗi dậy, và đức tin đó được thông truyền cho chúng ta ngày hôm nay.

Mẻ cá lạ lùng, hình ảnh Giáo hội phổ quát

“Tôi tin Hội thánh duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền”. Đó là những tín điều căn bản về Hội Thánh mà chúng ta vẫn tuyên tín. Hình ảnh mẻ cá lạ thường mà thánh Gioan thuật lại hôm nay giúp chúng ta tái khẳng định những xác tín quan trọng ấy.

Phêrô đã gặp Chúa sau khi Chúa sống lại. Các Tông đồ khác cũng vậy. Chúa Giêsu vẫn đang sống, vẫn đang hiện diện giữa họ, nhưng không phải với cách thức như trước đây khi Ngài chưa đi thụ nạn. Vì vậy, Phêrô và các bạn khác vẫn chưa thực sự cắm sâu vào mầu nhiệm Phục sinh một cách tròn đầy. Họ đã trở về cuộc sống đời thường với nghề đánh cá : “Tôi đi đánh cá đây” (Ga 21,3), và “Chúng tôi cùng đi với anh”. Nhưng suốt đêm các ông không bắt được con cá nào. Sau đó, Chúa hiện ra và chỉ dẫn các ông : “Hãy thả lưới bên phải mạn thuyền”. Phêrô đã vâng theo và phép lạ đã xảy ra qua một mẻ cá đầy ắp.

Thánh ký Gioan là một thần học gia uyên thâm. Ngài không mô tả sự kiện như một biến cố bình thường chỉ mang tính sử liệu. Những chi tiết thánh ký thuật lại đều mang chở một ý nghĩa thần học sâu sắc. Các tác giả Tin mừng nhất lãm, như Lc 5, 1-11, cũng thuật lại sự kiện trên, nhưng đặt trong một bối cảnh khác và với một hướng đích khác.  Còn thánh Gioan đã lồng câu chuyện vào trong kinh nghiệm của các Tông đồ khi gặp gỡ Đấng Sống lại.

Mẻ cá 153 con là hình ảnh biểu trưng tính phổ quát của ơn cứu độ. Con số đó cũng gợi lên tính viên mãn của ân sủng mà Chúa Giêsu đã hiển thị qua sự Phục sinh của Ngài. Thời bấy giờ, theo cái nhìn hải dương học, tất cả chỉ có 153 loại cá. Thánh Gioan đã vay mượn ý niệm đó để quảng diễn mầu nhiệm Giáo hội. Giáo hội mà Đức Kitô Phục sinh khai mở sẽ đem lại ơn cứu độ phổ quát cho tất cả mọi người không phân biệt ai, và đây cũng chính là đặc nét ‘công giáo’ của Hội thánh Chúa Kitô.

Sức mạnh của Lời

Lời khuyến mời của Chúa Giêsu “Hãy thả lưới bên phải mạn thuyền”, quả là một thách đố đối với Phêrô. Ngài đã từng là dân thuyền chài chuyên nghiệp, đã cực nhọc thâu đêm mà không kết quả gì. Ông thực sự nản lòng và toan tính gác lưới. Nhưng Phêrô đã gặp Chúa và đã nghe Lời của Ngài. Theo bản năng tự nhiên, chẳng ai dại gì mà làm điều xuẩn ngốc đến như vậy, vì có cá đâu mà bắt, và đó là dựa vào kinh nghiệm của đời thường. Tuy nhiên, Phêrô đã không hành xử theo khuynh hướng tự nhiên. Ông hoàn toàn quy thuận lời của Chúa. Đây chính là hình ảnh biểu thị thái độ đức tin khi đứng trước những nghịch lý của Lời. Chúa Giêsu đã huấn luyện Phêrô để biến đổi ông trở nên người rao giảng Tin mừng, nhất là chuẩn bị để Phêrô trở thành người chăn dắt ‘chiên con lẫn chiên mẹ của Thầy’. Chúa Giêsu đã giúp Phêrô nhận ra rằng, chỉ khi nào chúng ta biết lắng nghe tiếng Chúa và vâng theo lời chỉ hướng của Ngài, chúng ta mới có thể thành công. Chính kinh nghiệm này đã biến đổi con người Phêrô cách tận căn. Trong Tin mừng Luca, kết quả cuối cùng là Phêrô đã hối hận và bước theo Chúa Giêsu. Còn trong Tin mừng Gioan, Phêrô đã dần dần đi sâu vào cảm thức đức tin để trở thành người lãnh đạo, chăn dắt đoàn chiên của Chúa, Đấng Phục sinh.

Tình yêu, phương thức điều quản Giáo hội

Sau khi kéo cá lên bờ, Thầy trò cùng ngồi với nhau ăn cá nướng. Đây là thời điểm để các Tông đồ, đặc biệt Thánh Phêrô trải nghiệm giây phút quan trọng nhất liên quan đến Giáo hội của Chúa Giêsu. Chúa đã chính thức cắt đặt Phêrô làm thủ lĩnh và làm người cai quản. Chúa huấn luyện đức tin của Phêrô qua mẻ cá lạ thường, và bây giờ Chúa lại đặt ra một điều kiện tối quan trọng cuối cùng để trao quyền bính cho ông : Đó chính là tình yêu. Tình yêu là điều kiện ‘sine qua non’, không có không được. Chúa hỏi Phêrô 3 lần: “Anh có yêu mến Thầy không?” Ba lần Chúa Giêsu hỏi và 3 lần Phêrô trả lời, tương thích với 3 lần Phêrô đã chối Chúa vì yếu đuối. Điều đó cho thấy rằng, tội lỗi hay sự yếu đuối của con người sẽ không là gì cả so với sức mạnh của tình yêu và ân sủng. Nếu chúng ta nghiên cứu bản văn theo nguyên ngữ Hy Lạp, chúng ta sẽ thấy Thánh Gioan có một dụng ý sâu xa. Hai lần đầu, Chúa Giêsu hỏi Phêrô về tình yêu với hạn từ ‘agapao’ và Phêrô trả lời với xác quyết: “Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy” với hạn từ ‘phileo’. ‘Agapao’ là yêu mến theo lẽ tự nhiên khi chúng ta biểu tỏ tình cảm đối với người khác. Còn ‘Phileo’ nói về sự tương giao thân tình và thắm thiết giữa 2 người như những người bạn tri kỷ, suốt đời cùng nhau gắn bó. 

Trong lần hỏi thứ 3, Chúa thay đổi và dùng từ ngữ ‘phileo’ và Phêrô đã trả lời cũng với hạn từ ấy. Thánh Gioan cho ta thấy, Chúa đã từ từ huấn luyện Phêrô, biến đổi ông, để ông không phải chỉ là người lãnh đạo theo phong thái xã hội bình thường, nhưng biến đổi để ông trở nên một người bạn nghĩa thiết, giúp Phêrô đi dần vào sự kết hiệp thâm sâu với Ngài.

Đó là điều kiện Chúa đặt ra cho Phêrô, cũng như cho các mục tử, những người lãnh đạo đàn chiên mà Chúa trao phó ngày hôm nay.

Trong câu kết của bài Tin mừng, Chúa nói với Phêrô: “Hãy theo Thầy”. Như vậy, để trở nên những con người theo sát gót chân Đức Kitô, trở nên những học trò và môn đệ của Chúa, Chúa đòi hỏi chúng ta phải biết tuân theo lời Ngài. Đồng thời Chúa cũng đặt ra điều kiện rất căn bản là phải thực hành tình yêu cách triệt để. Quả thật, tình yêu chính là phương thức để điều quản Giáo hội, không phải chỉ là ngày xưa, nhưng đó là nguyên tắc cho chính chúng ta ngày hôm nay. Nguyên tắc căn bản đó còn phải được áp dụng mãi mãi.

Kết luận

“Phải vâng lời Thiên Chúa hơn là vâng lời người phàm”. Phêrô đã khẳng khái trả lời trước mặt vị thượng tế. Bài đọc trong sách Công vụ Tông đồ hôm nay đã thuật lại giai thoại ấy. Phêrô đã vâng lời Đức Giêsu, đã thả lưới xuống bên phải mạn thuyền và phép lạ đã xảy ra. Cũng vậy, trong cuộc sống hiện tại, chúng ta luôn được mời gọi lắng nghe tiếng Chúa và vâng nghe lời của Chúa. Đây là chìa khóa để giúp chúng ta tăng trưởng trong đời sống đức tin, đức tin đặt để nơi Đức Kitô, Đấng đã chết và đã sống lại, đồng thời đức tin đó dẫn đưa chúng ta đến chân trời rộng mở của tình yêu. Trong mọi hoàn cảnh, chúng ta hãy mau mắn trả lời Chúa Giêsu như Thánh Phêrô năm xưa : “Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy”.

 

 

3. Yêu mến Chúa _ Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Chúa Phục Sinh hiện ra với Maria Mađalêna và nhắn gởi là sẽ gặp các môn đệ ở Galilê (Mt 28,10). Trong khi chờ đợi, họ trở về với nghề xưa, trở về Biển Hồ quen thuộc đầy ắp kỷ niệm tình thầy trò.

Phêrô kêu gọi anh em đi đánh cá. Tối hôm ấy, họ thức trắng đêm mà vẫn trắng tay, chẳng được con cá nào. Họ sửa soạn giũ lưới đi nghỉ, Chúa hiện đến trên bờ. Trời vừa tảng sáng để có thể nhận biết người và thuyền. Nhưng họ vẫn không nhận ra Chúa Giêsu đứng đó, cũng giống như trường hợp của Maria Mađalêna bên ngôi mộ (Ga 20,14), cũng như hai môn đệ Emmau (Lc 14,13).

Từ xa xa, Chúa Giêsu gọi các môn đệ một cách thân mật: “Các chú có gì ăn không?”. Một câu hỏi đối với dân miền biển nên phải hiểu là: đánh cá có được gì không? Các môn đệ trả lời một tiếng vắn vỏi: “Thưa không”xem ra mệt mỏi chán chường. Chúa bảo: Hãy thả lưới bên hữu thuyền. Họ vâng lời và họ kéo được quá nhiều cá hơn sức họ mong tưởng. Thấy thế hẳn các môn đệ nhớ lại phép lạ ngày nào bên bờ biển hồ Galilê, Chúa cũng bảo Phêrô ra khơi và họ đã bắt cá nhiều đến nỗi phải nhờ thuyền bạn bè chở giúp (Lc 5,1-11).

Gioan là người đầu tiên nhận ra Thầy: “Chúa đó”. Lúc ấy Phêrô cho thuyền vào bờ. Chúa bảo đem đến ít cá để nướng ăn điểm tâm. Cho đến lúc này các môn đệ mới nhận ra là Chúa và không ai dám hỏi gì nữa, không còn ai hồ nghi gì nữa. Sau bữa ăn thân mật ấy, Chúa tâm sự riêng với Phêrô. Ngài hỏi Phêrô ba lần: Con có yêu mến Thầy không?Trước khi đặt Phêrô làm đầu Hội Thánh, Chúa muốn ông phải yêu mến Ngài một cách quảng đại hơn những người khác. Phêrô đã bày tỏ tình yêu của mình một cách đơn sơ và chân thành:Lạy Thầy, Thầy biết con yêu mến Thầy. Chúa Giêsu đã ân thưởng lòng yêu mến ấy bằng cách trao ban cho Phêrô sứ mạng: Hãy chăn dắt đoàn chiên của Thầy.

Ba lần được hỏi và thưa về tình yêu của Phêrô đối với Thầy cũng là ba lần Phêrô được giao phó việc chăm sóc đoàn chiên. Đó là vai trò mục tử của Phêrô. Bằng tất cả trải nghiệm về đức ái mục tử theo gương Mục Tử Tối Cao, Phêrô đã dạy cho các mục tử trong Giáo hội tinh thần:"Anh em h&a