Danh mục bài viết

Cập nhật 13/12/2019 - 4:31 - Lượt xem 2658

Thứ Bảy tuần 2 Mùa Vọng

"Elia đã đến rồi, và họ không nhận biết ông".

 

Tin Mừng: Mt 17, 10-13

Khi xuống núi, các môn đệ hỏi Chúa Giêsu rằng: "Tại sao các luật sĩ lại nói Elia phải đến trước đã?"

Chúa Giêsu trả lời: "Thật Elia phải đến để chấn hưng mọi sự. Và Thầy bảo các con, Elia đã đến rồi, và họ không nhận biết ông, nhưng đã đối xử với ông như ý họ. Cũng vậy, Con Người sẽ phải đau khổ bởi họ".

Bấy giờ các môn đệ hiểu Chúa Giêsu nói với họ về Gioan Tẩy Giả.

 

 

Suy niệm 1: Êlia đã đến rồi _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Các nhà thông luật, dựa trên ngôn sứ Malakhi, 
nói rằng Êlia phải đến trước để dọn đường cho Chúa (c. 10), 
để “đưa tâm hồn cha ông trở lại với con cháu, 
và đưa tâm hồn con cháu trở lại với cha ông” (Ml 3, 1. 24). 
Đức Giêsu nhất trí với họ, nhưng nhấn mạnh: 
“Êlia đã đến rồi, và họ đã không nhìn nhận ông, 
nhưng đã xử với ông theo ý họ muốn” (c. 12a). 
Theo Đức Giêsu, chẳng cần phải đợi Êlia nữa. 
Gioan Tẩy giả chính là Êlia (c. 13). 
Gioan đã đến để chỉnh đốn mọi sự (c. 11). 
Đời ông là một tiếng kêu to trong hoang địa. 
Ông mời mọi người sinh hoa trái diễn tả lòng sám hối ăn năn. 
Dân chúng đã đổ xô đến với ông như đến với một ngôn sứ, 
để thú tội và nhận phép rửa của ông ở sông Giođan. 
Ông trở nên nổi tiếng đến độ có người tưởng ông là Đấng Mêsia. 
Gioan đã không bao giờ nhận mình là Đấng Cứu thế. 
Ông chỉ xin được cúi xuống cởi dây giày 
cho Đấng đến sau ông, nhưng cao trọng hơn ông. 
Kết cục của đời ông là bị cầm tù (Mt 11, 2), 
và sau đó là một cái chết bi đát và đột ngột (Mt 14, 10-12). 
Đầu ông rơi dưới tay của Hêrôđê, người vừa sợ, vừa kính nể ông. 
Vào Mùa Vọng, chúng ta lại được Đức Giêsu nhắc đến cái chết 
của người đã giới thiệu Ngài cho chính đồng bào của mình. 
Gioan đã chu toàn nhiệm vụ của tiếng, nhưng ông không phải là lời. 
Ông là ngọn đèn, nhưng không phải là ánh sáng (Ga 1, 8; 5, 35). 
Bạo quyền có thể làm cho tiếng phải im, ngọn đèn phải tắt, 
nhưng lời chứng của Gioan thì vẫn còn mãi trong dòng lịch sử cứu độ. 
Ông đã sống một đời sống tuyệt vời, hoàn toàn xóa mình, 
nên nhân loại hôm nay, qua ông, có thể tin vào Đức Giêsu. 
Êlia đã chịu nhiều đau khổ. 
Gioan và Đức Giêsu cũng không được nhìn nhận (c.12b). 
Số phận của các ngôn sứ trong mọi thời đại đều như nhau. 
Họ chịu khổ vì phải nói hay làm một điều gì đó đòi người ta thay đổi. 
Họ gây khó chịu cho những người có quyền thế vững vàng. 
Nhìn kết cục của đời ông Gioan và Đức Giêsu ta thấy khó tin. 
Một người chết vì bị xử trảm, một người chết vì bị đóng đinh. 
Khó mà tin được một vị là Êlia, vị kia là Mêsia. 
Êlia phải quyền thế hơn nhiều, Mêsia thì không hề nếm mùi thất bại. 
Để đón lấy một Êlia như Gioan, đón lấy một Mêsia như Giêsu, 
phải bỏ những định kiến khô cứng, vì Chúa đi đường chẳng ai ngờ. 
Thế giới hôm nay vẫn cần những ngôn sứ như Gioan, 
làm chứng bằng lời giới thiệu và bằng đời sống. 
Lời giới thiệu hấp dẫn nhờ đời sống thanh liêm. 
Đời sống thu hút nhờ lời giới thiệu soi sáng. 

Lạy Chúa Giêsu, 
xin cho con dám hành động 
theo những đòi hỏi khắt khe nhất của Chúa. 
Xin dạy con biết theo Chúa vô điều kiện, 
vì xác tín rằng 
Chúa ngàn lần khôn ngoan hơn con, 
Chúa ngàn lần quảng đại hơn con, 
và Chúa yêu con hơn cả chính con yêu con. 
Lạy Chúa Giêsu trên thập giá, 
xin cho con dám liều theo Chúa 
mà không tính toán thiệt hơn, 
anh hùng vượt trên mọi nỗi sợ, 
can đảm lướt thắng sự yếu đuối của quả tim, 
và ném mình trọn vẹn cho sự quan phòng của Chúa. 
Ước gì khi dâng lên Chúa 
những hy sinh làm cho tim con rướm máu, 
con cảm nghiệm được niềm vui bất diệt 
của người một lòng theo Chúa. Amen 

 

 

Suy niệm 2: Đau khổ vì sứ vụ _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Trong Mùa Vọng, người được nhắc nhiều nhất chính là Gioan Tẩy Giả. Bởi vì Ngài vừa là vị tiên tri cuối cùng của thời Cựu Ước, vừa là người loan báo, chuẩn bị dọn đường trực tiếp cho Đấng Cứu Thế. Có thể nói: Gioan Tẩy Giả là vị tiên tri kết thúc thời Cựu Ước, và khai mào cho thời Tân Ước.

Mặc dù ngài là người sống trong sa mạc, tuy nhiên, những lời giảng của ngài đã lay động nhiều tâm hồn, và ngày càng đông người đến để xin thụ huấn.

Sứ mạng của Gioan đến là để canh tân các tâm hồn, kêu gọi sám hối để được ơn cứu độ của Đấng Cứu Thế. Sứ mạng này cũng chính là của Êlia thời Cựu Ước.

Thật vậy, Êlia đến để loan báo về tình thương của Thiên Chúa trên dân Người, ngài cũng trở thành trung gian để khẩn cầu lòng thương xót của Thiên Chúa, làm nguôi cơn thịnh nộ của Người. Ngài còn đóng vai trò làm người giao hòa giữa mọi người với nhau, xây dựng sự hiệp nhất và bình an trong xã hội. Đến thời Gioan cũng vậy. Ông đến để kêu gọi dân quay trở lại đường chính nẻo ngay để chuẩn bị tâm hồn, dọn lòng thanh sạch để đón mừng Đức Giêsu đến. Hai con người nhưng cùng chung một sứ mạng. Hai thời điểm, nhưng cùng hướng về một mục đích. Vì thế, nếu Êlia đã phải chịu bách hại vì sứ vụ, thì Gioan cũng không thoát khỏi cảnh tù đầy và bị giết chết. Đặc biệt, chính Đức Giêsu, Ngài cũng đồng số phận với các tiên tri khi thực thi sứ mạng cứu chuộc nhân loại.

Điều này đã được Đức Giêsu nhắc lại trong bài Tin Mừng hôm nay, Ngài nói: “Êlia đã đến rồi, và họ không nhận biết ông, nhưng đã đối xử với ông như ý họ. Cũng vậy, Con Người sẽ phải đau khổ bởi họ".

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy sám hối, ăn năn vì những lỗi lầm thiếu sót của chính mình.

Noi gương Gioan Tẩy Giả, sống cuộc sống hy sinh để làm gương cho dân chúng noi theo. Đồng thời, chia sẻ bác ái cho những người khó khăn. Sẵn sàng loan báo Tin Mừng của Chúa cho mọi người bằng nhiều cách, nhất là bằng gương sáng.

Nếu có phải nguy hiểm đến tính mạng thì hãy nhớ rằng: đây chính là số phận của Êlia, Gioan Tẩy Giả và của Đức Giêsu cũng như những môn đệ của Ngài trên khắp thế giới.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết noi gương thánh Gioan Tẩy Giả mà hăng say vì sứ vụ, sẵn sàng dấn thân vì Chúa. Ước mong sao Mùa Vọng này, chúng con có được một tâm hồn mới, nhờ sự sám hối chân tình để xứng đáng đón mừng đại lễ Giáng Sinh sắp tới. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Êlia sẽ đến lại

Ngày 10/11/1948 Đại hội đồng Liên hiệp quốc đã long trọng công bố bản Tuyên ngôn nhân quyền. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại, cộng đồng thế giới đã đảm nhận trách nhiệm quảng bá và bênh vực quyền con người như một nghĩa vụ trường kỳ. Gia nhập liên hiệp quốc có nghĩa là ký tên vào bản tuyên ngôn này và đương nhiên cam kết bênh vực quyền con người.

Thật ra, chỉ Thiên Chúa là Đấng có thể ban cho con người quyền và phẩm giá được làm người mà thôi. Trong tác phẩm: "Bước qua ngưỡng cửa hy vọng" Đức Gioan Phaolô II đã viết:

"Thật hiển nhiên là quyền con người đã được Đấng sáng tạo ghi khắc trong trật tự của công cuộc sáng tạo. Như vậy chúng ta không thể nói đến những ban nhượng từ phía các tổ chức của con người. Những tổ chức này không làm gì khác hơn là diễn tả những gì chính Thiên Chúa đã ghi khắc trong trật tự Ngài đã tạo đựng: trong lương tâm hay trong quả tim con Người như Phaolô đã giải thích trong thư Rôma. Tin mừng là sự khẳng quyết trọn vẹn nhất về mọi quyền con người. Không có Tin mừng, chúng ta rất dễ xa lạ với chân lý về con người. Thật thế, Tin mừng cho thấy các luật thần linh đang bảo toàn trật tự luân lý của vũ trụ và củng cố nó, nhất là qua cuột Nhập thể. Con người là ai mà Con Thiên Chúa mặc lấy bản tính con người. Con người phải là ai nếu Con Thiên Chúa đã phải trả một giá đắt nhất cho phẩm giá của nó. Mỗi năm phụng vụ diễn tả sự thán phục sâu xa của mình khi chiêm ngắm chân lý và mầu nhiệm này trong lễ Giáng sinh cũng như trong đêm Vọng Phục sinh. "Oâi tội hồng phúc vì người đã mang lại cho chúng ta Đấng Cứu chuộc cao cả". Đấng Cứu chuộc khẳng quyết quyền con người bằng cách tái lập sự toàn vẹn của phẩm giá mà con người đã lãnh nhận khi Thiên Chúa tạo dựng nó theo và giống hình ảnh Thiên Chúa.

Những lời trên đây giúp chúng ta hiểu được sứ điệp Tin mừng hôm nay. Chúa Giêsu nói đến Elia, Gioan Tẩy giả và chính thân phận của Ngài. Eâlia là hiện thân của một cuộc tranh đấu không nghỉ ngơi cho công bằng và quyền con người. Ngài đã mở ra một thế hệ các tiên tri luôn lên tiếng tố cáo, những bất công và kêu gọi tôn trọng phẩm giá con người, nhất là những người cùng khổ, bị áp bức. Chúng ta cũng bắt gặp dung mạo ấy trong vị tiên tri cuối cùng của Cựu ước là Gioan tẩy giả. Lời kêu gọi sám hối của Gioan cũng là một cảnh cáo trước những bất công xã hội và vi phạm nhân quyền, nhất là những người thấp cổ bé miệng trong xã hội. Chúa Giêsu xuất hiện trong truyền thông tiên tri ấy. Ngài là tiên tri của các tiên tri, Ngài không những lên tiếng tố cáo bất công, mà còn đề cao quyền và phẩm giá cao trọng của con người nơi những bé mọn, bị đẩy ra bên lề xã hội. "Con người cũng phải đau khổ như thế". Cái chết của Chúa Giêsu trên Thập giá trước hết là một điển hình cho những vi phạm tôn giáo, nhân danh quyền lợi dân tộc và theo một hình thức tố tụng tùy tiện và  độc đoán nhất, người ta đã kết án Ngài phải chết một cách bỉ ổi nhất. Tuy nhiên, cũng qua cái chết ấy. Chúa Giêsu đã thể hiện phẩm giá cao cả của con người.

Chân lý của con người đã được thể hiện trong cái chết của Chúa Giêsu. Cái chết ấy là một lời ngỏ của Thiên Chúa với con người. Con người cao cả đến độ Thiên Chúa đã thí ban người Con Một của Ngài. Dù muốn hay không, không ai chối cãi được rằng ý niệm về nhân quyền như được đề cao trong bản Tuyên ngôn nhân quyền đã cắm rễ sâu trong mầu nhiệm nhập thể và cứu chuộc của Kitô giáo. Người ta không thể hiểu và chấp nhận phẩm giá cũng như các quyền con người, nếu không nhìn nhận nền tảng là con người đã được tạo dựng theo và giống hình ảnh Thiên Chúa và được cứu chuộc bằng chính cái chết của Chúa Giêsu

Ước gì nhìn thấy luôn là động lực thúc đẩy các ky tô hữu nhìn nhận và tôn trọng phẩm giá  và quyền con người trong cuộc sống từng ngày nhất là phẩm giá và quyền của những người cùng khổ bị đẩy ra bên lề xã hội. 

 

 

Suy niệm 4: Tranh cãi của luật sĩ

Dân It-ra-en cứ tưởng rằng Thiên Chúa sẽ sai Ê-li-a đến dọn đường cho Đấng Thiên sai. Ma-la-ki-a, vị ngôn sứ cuối cùng của Cựu ước đã viết : “Đây Ta sai Ê-li-a làm sứ giả đến trước ngày quang minh chính đại lạ lùng của Đức Chúa. Ông sẽ hướng con tim của cha ông về cùng con cháu, và hướng con tim của con cháu về những con tim của cha ông kẻo Ta đến chúc dữ xứ này"  (3,23-24). Điều gì sẽ xảy ra nếu lời tiên tri này không thực hiện ?

Chính lối tranh luận về lời tiên tri trên mà người ta thường phi bác thái độ cứu thế của Đức Giê-su. Người đã sẵn sàng mất thời gian chịu đựng cách phi thường lối sống cuồng tín lầm lẫn đáng sợ đó.

Đối với môn đệ, Người quả quyết cho các ông biết rằng Ê-li-a đã đến và đã phục hưng tất cả, nhưng Người thêm rằng : Người ta đã không nhận biết ông và còn xử tệ với ông như đã hãm hại tất cả các tiên tri. Ông đã san phẳng những con đường, đã lấp đầy những thung lũng, đã bạt thấp những núi đồi... ông đã loan báo Đấng đến sau ông. Ngài lớn hơn ông, cầm sàng sẵn trong tay, xẩy sạch các hạt lúa phơi trong sân, đốt sạch rơm rạ, đưa cất những lúa tốt vào kho lẫm của Thiên Chúa.. . Bấy giờ các môn đệ hiểu Người nói về Gio-an tẩy giả .

Đức Giê-su nói về các luật sĩ rằng họ đã không nhận ra dấu chỉ của thời đại, nên họ không thể nhận ra đặc tính của Đấng Cứu thế. Cho nên Con Người sẽ phải chịu khốn khổ bởi họ.

Nếu các luật sĩ cố chấp không hiểu, thì các môn đệ đã hiểu sứ vụ của Người và các ông bắt đầu tìm hiểu lời tiên báovề thập giá.

Chúng ta dễ thấy bực mình về những rắc rối của luật sĩ, vậy chúng ta cần phải thi hành lời Chúa để đáp lại những lý luận của những kẻ mê muội đó. Đức Giê-su đã không ngừng rao giảng sự cứu độ cho cả những tối dạ không biết suy nghĩ đó. Người cũng không ngừng bị cám dỗ chỉ nói cho những kẻ đón nhận lời Người thôi. Chúng ta tuy vào số những người hiểu Lời Chúa, nhưng lại nhốt lời Chúa như nhốt tù, không lo sống và rao giảng lời Chúa.

 

 

Suy niệm 5: Êlia phải đến trước đã

Mùa vọng thường hay nhắc nhở chúng ta đến 3 nhân vật đã có công lớn trong việc dọn đường Đấng cứu thế: tiên tri Elia, Gioan tiền hô và Đức Maria. Bài Phúc âm hôm nay đề cập đến hai nhân vật chính là Elia và Gioan tiền hô.

Quan niệm xưa cho rằng để biết được nước Chúa cứu thế có đến thực hay không thì phải có tiên tri Elia đến trước dọn đường đã. Họ dựa vào lời tiên báo của Malachia “Này ta sai đến cho các ngươi tiên tri Elia trước ngày của Giavê đến là ngày lớn lao đáng sợ” (Mal 3,23-24) (Cf Gc  48,10). Chính các môn đệ cũng đem ý nghĩ thắc mắc hỏi Chúa: “Sao các luật sĩ lại nói Elia phải đến trước đã” (c.10). Chúa trả lời: “Phải rồi, Elia phải đến tu chỉnh mọi sự” (c.11). Trong một đoạn Phúc âm khác, Chúa quả quyết rằng: “Vậy nếu các ngươi muốn nhận thì chính Gioan là Êlia phải đến” (Mt 11,14). Cho nên câu nói “Êlia phải đến” là hiểu về Gioan Tiền hô. Gioan Tiền hô và Elia có nhiều điểm tương đồng.

Êlia xưa kia (1V 17) cũng như thời Gioan tiền hô xuất hiện, bối cảnh lịch sử có phần giống nhau là nền đạo đức suy vong trông thấy. Cũng như Êlia, Gioan mặc áo da thú thắt dây da (Mt 3,4), sống đời cơ cực để kêu gọi thống hối ăn năn (Mt 3,10). Elia tranh đấu ông để cho dân ông bỏ thần ngoại Bal (1V 18). Mỗi khi quyền lời của Chúa Giavê bị chống đối thì Elia lại nhảy ra tranh đấu bằng những lời nảy lửa (2V 1) khiến vua Akhab sợ hãi mà ăn năn (1V 21). Xưa kia Elia phải chạm trán với Vua Akhab và hoàng hậu Giêzabel, còn bây giờ Gioan phải đương đầu với Hêrođe và Hêrôđiađê.

Một đời Elia nhiệt tình lo cho Giavê, Kinh thánh đã ghi lại rằng: “Lời ông nhiệt tình như ngọn đuốc” (Hđ 48,1). Còn Gioan được chính Chúa ca tụng là nhân vật số một trong con cái loài người (Mt 11,11). Khi rao giảng Êlia đã đe dọa hình phạt (1V 21). Còn Gioan đã nói “Cái rìu kề sẵn gốc cây” (Mt 3,10). Một đời Êlia phục vụ và bị hoàng hậu Giêzabel đe đuổi giết, ông chạy dài lên núi Oreb (1V 19,3). Một đời Gioan cũng thế, cuối cùng đầu rơi trên đĩa bạc (Mt 14,11). Tất cả cho chúng ta thấy Gioan không là Êlia (Ga 1,21.25). Nhưng nhiệm vụ và ơn kêu gọi họ có phần giống nhau. Tinh thần họ gần như nhau. Có nên câu nói “Elia phải đến trước là hiểu về Gioan tiền hô”.

Thật ra Chúa Giêsu muốn dùng hình ảnh của hai vị tiên tri này để ám chỉ chính Ngài. Gioan Tiền hô là người rao giảng sự thống hối, còn chính Chúa Giêsu là thực hiện. Hồi ở Nazareth, chính Chúa đã xác định sứ mạng phổ quát của Chúa theo như Êlia loan báo (Lc 4,25t). Phép lạ cho kẻ chết sống lại ở Sarepta do Êlia làm là hình bóng cho phép lạ Naim sau này (1V 17,17-24.Lc 7,11-16). Êlia đã khiến ngọn lửa xuống báo thù cho thanh danh Chúa (2V 1,9. Lc 9,54). Còn Chúa Giêsu đã đến đem ngọn lửa mới là ngọn lửa của Thánh linh (Lc 12,49). Tại núi Cây dầu, Chúa Giêsu được một thiên thần an ủi khích lệ cũng như xưa Elia được thiên thần mang bánh ở hoang địa (Lc 22,43. 1V 19,5.7). Êlia được đưa về trời tượng trưng cho việc Chúa thăng thiên (Lc 24,51.9,51).

Êlia, Gioan tiền hô và Chúa Giêsu đã đi chung một con đường đau khổ để tới vinh quang và đó cũng là một con đường mà bất cứ người con nào của Chúa cũng phải đi qua. Nhớ là vượt qua chứ không phải dừng lại ở đó. Đau khổ là một khích lệ, là một trường học tốt nhất để rèn luyện con người. Thánh Phaolô, trong 2C 4.16 còn cho biết đó là ý định của Thiên Chúa. Ngài đã an bài cho đa số con cái Ngài phải chịu đau khổ trong cuộc sống hiện tại để rèn luyện họ thành những người hoàn hảo, tinh tuyền trong nước trời.

Nhận ra như thế, chúng ta sẽ không thất vọng ngã lòng mỗi khi gặp gian truân thử thách mà hãy cám ơn Chúa vì Ngài đã thương tới mình qua những việc đó. Phải công nhận đau khổ  thử thách để lại những vết tích tàn phá dễ sợ trên thân xác chúng ta. Nhưng đồng thời cũng xây đắp một công trình tốt đẹp trong linh hồn đúng như lời Phaolô (2C 4,15). Đứng trên quan điểm vật chất, thể xác chúng ta đang bị hư nát dần dần, đang tiến gần đến sự chết. Nhưng qua tiến trình ấy, linh hồn đang vươn lên cao, cao tới tột đỉnh là nước trời. Là con cái Chúa, chúng ta phải nhớ ngày tháng qua mau đưa chúng ta đến gần Chúa.

Hãy nhớ đau khổ  như thứ lửa mà con cái Chúa là những quặng vàng, mà vàng cần lửa để nên tinh ròng giá trị. Vàng là vật chất còn phải thử luyện huống chi con cái Chúa.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm