Danh mục bài viết

Cập nhật hôm nay, lúc 4:32 - Lượt xem 3007

Thứ Bảy tuần 1 Thường Niên

"Ta không đến để kêu gọi những người công chính, mà kêu gọi những người tội lỗi".

 

Tin Mừng: Mc 2, 13-17

Đức Giêsu lại đi ra bờ biển hồ. Toàn thể dân chúng đến với Người, và Người dạy dỗ họ. Đi ngang qua trạm thu thuế, Người thấy ông Lêvi là con ông Anphê, đang ngồi ở đó. Người bảo ông: “Anh hãy theo tôi!” Ông đứng dậy đi theo Người. Người đến dùng bữa tại nhà ông. Nhiều người thu thuế và người tội lỗi cùng ăn với Đức Giêsu và các môn đệ: con số họ đông và họ đi theo Người. Những kinh sư thuộc nhóm Pharisêu thấy Người ăn uống với những kẻ tội lỗi và người thu thuế, thì nói với các môn đệ Người: “Sao! Ông ấy ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi!” Nghe thấy thế, Đức Giêsu nói với họ: “Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.”

 

 

1. Kêu gọi người tội lỗi _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ

Trong bài Tin Mừng hôm qua, Đức Giêsu đã tha tội cho anh bất toại. 
Và chuyện này đã bị các kinh sư coi là phạm thượng (Mc 2, 6). 
Trong bài Tin Mừng hôm nay, ngài lại tiếp tục bị tấn công, 
vì làm những điều dưới mắt các kinh sư là gai chướng. 
Trước hết là việc chọn ông Lêvi vào số các môn đệ. 
Như bốn môn đệ đầu tiên, khi được gọi Lêvi cũng đang làm việc. 
Lúc đó ông đang ngồi nơi bàn thu thuế, bận bịu với tiền bạc và sổ sách. 
Ánh mắt của Thầy Giêsu chụp lấy ông và lôi cuốn ông. 
Lời mời của Thầy thật rõ ràng và ngắn gọn: “Anh hãy theo tôi.” 
Lêvi có ngỡ ngàng không? 
Ông đang làm một nghề bị mọi người coi là ô uế 
vì phải tiếp xúc với dân ngoại và dính dáng đến dối trá tham lam. 
Ông bị coi là tội nhân, bị gạt ra khỏi cộng đoàn Dân Chúa. 
Bây giờ ông được Thầy mời vào nhóm môn đệ của mình 
Đức Giêsu có liều lĩnh không? 
Ngài có sợ uy tín nhóm bị giảm sút vì sự có mặt của Lêvi không? 
Đức Giêsu không định thành lập một nhóm gồm toàn những người hoàn hảo, 
nên ngài đã chọn sự có mặt của Lêvi. 
Như thế ranh giới giữa “môn đệ” và “tội nhân” đã bị xóa. 
Môn đệ chính là tội nhân được kêu gọi để chia sẻ tình bạn và sứ vụ. 
Lêvi diễn tả niềm vui của người được gọi bằng một bữa tiệc, 
trong đó ông mời các bạn bè đồng nghiệp đến để chia tay. 
Đức Giêsu và các môn đệ cũng được mời tham dự. 
Ngài đã vui vẻ nhận lời, đã đến nhà và ăn với họ, dù đây là điều bị cấm. 
Để biện minh cho thái độ này, ngài coi tội nhân như người đau ốm. 
Người đau thì cần thầy thuốc, cần sự lại gần để săn sóc của lương y. 
Họ cần chữa lành và đón nhận, chứ không cần phán xét và lên án. 
Đức Giêsu chính là vị lương y đến để kêu gọi người tội lỗi (c. 17). 
Nhưng có ai trong chúng ta lại không là tội nhân? 
Có ai trong chúng ta lại công chính thánh thiện 
đến độ không cần phải sám hối (Mc 1, 15)? 
Hôm nay Đức Giêsu vẫn đi ngang qua đời tôi, tưởng như tình cờ, 
vẫn thấy tôi và gọi tôi, vẫn mời tôi ra khỏi chỗ ngồi vững chãi của mình, 
và bỏ lại tất cả sau lưng. 
Xin được như Lêvi đứng lên ngay để theo Ngài.

Lạy Cha, 
thế giới hôm nay cũng như hôm qua 
vẫn có những người bơ vơ lạc hướng 
vì không tìm được một người để tin; 
vẫn có những người đã chết từ lâu 
mà vẫn tưởng mình đang sống; 
vẫn có những người bị ám ảnh bởi thần ô uế, 
ô uế của bạc tiền, của tình dục, của tiếng tăm; 
vẫn có những người mang đủ thứ bệnh hoạn, 
bệnh hoạn trong lối nhìn, lối nghĩ, lối sống; 
vẫn có những người bị sống bên lề xã hội, 
dù không phải là người phong... 
Xin Cha cho chúng con nhìn thấy họ 
và biết chạnh lòng thương như Con Cha. 
Nhưng trước hết, 
xin cho chúng con 
nhìn thấy chính bản thân chúng con. Amen. 

 

 

2. Kìa Người đến dùng bữa !

Đức Giê-su lại đi ra bờ biển hồ. Toàn thể dân chúng đến với Người, và Người dạy dỗ họ. Đi ngang qua trạm thu thuế, Người thấy ông Lê-vi là con ông An-phê... đang ngồi thu thuế ở đó. Người bảo ông : “Anh hãy theo tôi !” ông đứng dậy đi theo Người. (Mc. 2, 13- 14) .

Chúa Giêsu thường bị những con mắt hay soi bói và đả kích Người bám theo. Mọi cử chỉ của Người đều bị họ rình mò giải thích và sàng lọc theo luật lệ của những người Pharisiêu. Các kinh sư là những người rất quen với công việc này và họ cũng thường có cơ hội dễ dàng.

Hạng người rình mò như thế vẫn còn, bởi lẽ tất cả chúng ta tự bản tính vốn dễ dàng xếp loại mọi người phân cách người lành với kẻ dữ và nhất là muốn dựng lên bức vách ngăn giữa cái gì là khả kính với bất kính, ít nữa là xét theo quy tắc và quan điểm của ta.

Thực ra Giáo hội vẫn còn là một tập hợp những con người đáng trọng cũng có và không đáng kính cũng có, nơi đây Chúa Giêsu đến cư ngụ, bởi vì ngay lúc ban đầu, từ những con người tội lỗi mà Chúa đã lập nên Giáo hội vậy.

Giáo Hội là một tập hợp đủ thứ

Theo cái nhìn của những người trí thức Mác-xít tích cực, thì Giáo hội thường quy tụ những con người yếu hèn, bất lực trong việc tự giải quyết lấy thân phận con người và xã hội của mình, nên mới chạy đến với những cái nạng gọi là "Thiên Chúa" hay “đức tin” vậy.

Nơi đây có Chúa cư ngụ

Thực ra, hơn nơi nào khác, Chúa Giêsu chỉ thích tìm cư ngụ nơi những con người đã không tìm được ở nơi mình bất cứ một lý lẽ nào để biện minh cho sự công chính của mình, nơi những kẻ không có lấy một sự đáng tôn đáng kính nào khác, ngoài chuyện họ sống trung thực, can đảm và sẵn sàng thú nhận mình là kẻ tội lỗi.

Quả thực, người tội lỗi là người sống trung thực, vì người ấy biết rõ mình, biết nơi mình không có được tất cả sự bền bỉ cần thiết để sống trọn phẩm giá con người, và để được như thế, cần phải có ơn Chúa. Người có tội không gian lận với mình. 

Người tội lỗi cũng là người can đảm. Có người đã viết điều này: có can đảm hay không ở tại biết làm cho sự thật phải yên ắng hoặc không làm cho sự thật yên lặng ? Quả quyết mình dốt nát hay dấu nhẹm sự ấy, đàng nào can đảm hơn ? Tỏ ra run sợ trước Thiên Chúa thánh thiện và siêu phàm, phải chăng kém can đảm hơn là trốn chạy khỏi tôn nhan Người?

Sau cùng con người tội lỗi luôn ở tư thế chuẩn bị sẵn ; người ấy biết rõ rằng điều tốt nhất đang ở phía trước, nên sẵn sàng lại lên đường.

Có thế ta mới hiểu được tại sao Chúa Giêsu thích lui tới hạng người này và tại sao chúng ta không được vấp phạm vì hành động của Giáo hội mẹ ta và vì những ai thường đến chung sống với họ vậy. 

 

 

3. Tin mừng của lòng thương xót

Khi nhạc sĩ Sébastien Bách muốn diễn tả cái cốt lõi của Kitô giáo, ông không còn cách nào khác hơn là trở lại với lời kinh trong thánh lễ, và chủ đề mà ông đã chọn để diễn tả cái cốt lõi ấy chính là kinh “Xin Chúa thương xót”.

Cái nhìn của nhạc sĩ Sébastien Bách quả thật phù hợp với Tin mừng, bởi vì Tin mừng của Chúa Giêsu và Lê vi cùng với những người bạn thu thuế, là biểu trưng của cuộc gặp gỡ giữa ân sủng và tội lỗi, giữa Thiên Chúa nhân từ và con người yếu đuối. Là đội ngũ được chính quyền La Mã tuyển chọn, những người thu thuế bị người Do Thái tẩy chay, một phần vì họ cộng tác với ngoại bang, một phần vì họ lợi dụng chức vụ của mình để làm giầu một cách bất công. Hành động như thế, cho nên những người thu thuế bị những người Do thái khác, nhất là những người biệt phái đồng hóa với các tội nhân, nghĩa là hạng người nhơ bẩn không nên tới gần. 

Chúa Giêsu đã làm một cuộc cách mạng và thách thức những người Biệt phái khi Ngài kêu gọi Lêvi, một người thu thuế, vào hàng ngũ những cộng sự viên của Ngài, và nhất là Ngài ngồi đồng bàn để ăn uống với những người thu thuế. Bàn ăn là dấu chỉ của sự hiệp nhất và thân ái. Ngồi đồng bàn với một người nào đó, là xóa bỏ mọi nhân cách và thể hiện tình thân ái với người đó. Ngồi đồng bàn với những người thu thuế, Chúa Giêsu muốn đánh đổ mọi thứ hàng rào ngăn cách, mà người Do Thái đã dựng lên để loại trừ người khác.

Ngồi đồng bàn với những người thu thuế, Chúa Giêsu muốn thể hiện với họ chính tình yêu của Thiên Chúa. Không một hàng rào nào có thể chặn đứng được tình yêu của Thiên Chúa, không một ranh giới nào có thể ngăn cản được tình yêu của Ngài. Hơn nữa, khi đồng bàn với những người thu thuế, Chúa Giêsu cũng muốn nhắn nhủ những người biệt phái rằng con người chỉ cảm nhận được tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa, khi họ ý thức được thân phận tội lỗi yếu đuối của mình.

Thánh lễ là bàn ăn của hiệp nhất thân ái; nơi đây con người tội nhân được ngồi đồng bàn với Chúa Giêsu; nơi đây nghèo hèn, sang giầu, tội lỗi hay thánh thiện, đều ngồi kề bên nhau và được liên kết trong một tâm tình duy nhất. Tâm tình đó không chỉ kéo dài trong khoảnh khắc, nhưng phải là sợi dây liên kết người Kitô hữu với mọi người xuyên qua các sinh hoạt và gặp gỡ mỗi ngày.

Ước gì đó cũng là tâm tình của mỗi chúng ta khi cảm nhận được tình yêu và lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa.

 

 

4. Kêu gọi người tội lỗi

Ơn gọi của Lêvi được coi là khác thường và gây ngạc nhiên hơn ơn gọi của các Tông đồ khác, bởi vì ông là một người tội lỗi công khai. Lêvi sau này được gọi là Matthêu, một trong bốn thánh sử, ông làm nghề thu thuế cho đế quốc Rôma, lúc đó đang cai trị xứ Palestina. Những người làm nghề thu thuế được hưởng lợi tức cao, nhưng bị dân chúng ghét bỏ vì thường xảy ra những vụ gian lận hoặc lạm thu.

Đối với người Do thái, những người thu thuế là gương mù cần phải tránh xa, xét về phương diện tôn giáo và xã hội, vì hai lý do: thứ nhất, vì họ cộng tác với chính quyền ngoại quốc, thứ hai, vì họ có bàn tay dơ bẩn bởi tiền của dơ bẩn. Đối với những vị có trách nhiệm về luật Môsê và về phụng tự, thì người thu thuế bị loại trừ khỏi ơn cứu độ, vì họ bị coi như không thể từ bỏ con đường xấu xa, cũng không thể sửa lại những gian lận trong nghề được. Do đó, tiền của người thu thuế dâng cúng vào đền thờ không được nhận; họ không có quyền dân sự, không thể làm thẩm phán hoặc chứng nhân, tất cả những tiếp xúc với họ đều bị coi là nhơ uế.

Nhưng đó không phải là thái độ củ Chúa Giêsu, bởi vì Ngài đến để kêu gọi những người tội lỗi. Việc Chúa kêu gọi Lêvi một người thu thuế tội lỗi và ghi ông vào số các Tông đồ, đã bị những người Biệt phái chỉ trích và bị coi như một gương mù" Sao ông ấy lại ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi". Chúa Giêsu nghe những lời chỉ trích này và Ngàigiải thích : " Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, chỉ có người đau ốm mới cần. Tôi đến không phải để kêu gọi người công chính, nhưng để kêu gọi người tội lỗi".

Cũng như thời Chúa Giêsu, ngày nay không thiếu những kẻ giả hình, tự hco mình là nhân đức, thánh thiện, nhưng lại khinh thường kẻ khác. Cần phải sống kinh nghiệm tình yêu thương của Thiên Chúa để hiểu được bài Tin mừng hôm nay. Không gì an ủi hơn việc khám phá ra tình thương của Thiên Chúa đối với người bỏ 99 con chiên để đi tìm một con chiên lạc, và khi tìm được Ngài vác nó trên vai đưa về đàn chiên. Việc Thiên Chúa yêu thương người tội lỗi không có nghĩa là Ngài dung thứ tội lỗi. Tình yêu thương của Thiên Chúa không miễn trừ việc nhìn nhận lỗi lầm của con người, cũng không cho phép con người lạm dụng lòng nhân hậu của Ngài. Chúa Giêsu đã đến để giải thoát con người khỏi ách nô lệ tội lỗi, Ngài thấu hiểu sự yếu đuối của con người và sẵn sàng tha thứ, với điều kiện là con người thành thật nhìn nhận tội lỗi của mình và trở lại với Ngài.

Hãy để ơn Chúa tha thứ, cứu rỗi và giải thoát chúng ta. Như Lêvi xưa kia, xin Chúa cho chúng ta biết lắng nghe tiếng Chúa và mau mắn chỗi dậy theo Chúa, ngay lúc này đây, sợ rằng ơn Chúa qua đi mà không trở lại. " Hôm nay, nếu các ngươi nghe tiếng Chúa, các ngươi đừng cứng lòng nữa".

 

 

5. Chúa đến kêu gọi tội nhân

Khi ấy, Chúa Giêsu nhìn một người thu thuế tên là Lêvi đang ngồi tại bàn làm việc (c.13). Lêvi con của Alphê, còn có tên nữa là Mathêu khi kêu gọi ông làm môn đệ như trường hợp của Phêrô chăng. Matthêu đang ngồi tại bàn thu thuế và Chúa đứng trước mặt ông. Ông đang ngồi đó để thi hành một nhiệm vụ mà dân ông cho là bất lương, vì ông làm nghề thu thuế.

Nghề này thời nào cũng bị khinh dể và cho là bất công bất chính. Nhất là thời Chúa Giêsu là lúc Do thái bị đế quốc La mã đô hộ. Những người thu thuế vừa thu thuế cho ngoại bang lại vừa thu thuế cho chính mình. Hơn nữa, lúc ấy thuế khóa chưa được xác định gì. Chính vì vậy  mà có lẫn những người thu thuế đến hỏi thánh Gioan thử xem phải thu thuế làm sao (Lc 3,12-13), thì được trả lời là đừng thu quá mức nhà nước ấn định. Quan điểm của người Do thái rất cay nghiệt đến với người thu thuế lúc ấy. Họ liệt kê những người đó vào số người trộm cướp là phạm nặng điều răn thứ 7 và thứ 5. Herondas bảo xem thấy họ thì phát rùng mình nổi gai ốc (6,64). Ciréon gọi là tệ nhất hạng... Do thái cho họ là phản quốc, là bỏ đạo Do thái và không thể ăn năn thống hối gì được. Nhưng hôm nay Chúa đến với Lêvi để minh chứng ngược lại hẳn với quan niệm của họ.

Lêvi đang ở trong một tình trạng tội lỗi. Và Chúa đến với ông ngay tại bàn làm việc. Chúa nói với ông “Hãy theo Ta” (c.14), Phúc âm theo thánh Luca viết “Từ bỏ tất cả, ông đi theo Chúa” (5,28). Đó là một lần xưng tội công khai không phải mất giờ lắm. Oâng đã ăn năn thống hối tức khắc. Oâng đã đổi ý, đổi đời trước một tiếng gọi quyến rũ “Hãy theo Ta” (c.14)... Trước câu đó, Mathêu ngẩn cả người, vì ông không ngờ một con người thường bị coi là điếm nhục, bị tẩy chay khỏi đạo Do thái, khỏi thế giới của kẻ lành thế mà Chúa lại gọi ông, Chúa để ý đến ông, Chúa mời gọi ông đến với Chúa.

Mathêu chết đứng người đi vì kinh ngạc, vì vui mừng. Mathêu từ bỏ tất cả đống bạc tương lai nữa. Giờ đây, ông hiểu ra Chúa tốt thật. Tốt hơn đống bạc đã có và còn tốt hơn cả số bạc mà ông nhất định không cướp bóc nữa. Từ của cải vật chất, ông được của cải gấp bội siêu nhiên. Mathêu đã hiểu và đã thay đổi hẳn cuộc đời từ đây. Oâng liền tổ chức một bữa tiệc mừng đối với ông, còn đối với người bạn bè thu thuế là một bữa tiệc chia ly. Chúa Giêsu chứng kiến bữa tiệc đó trong niềm vui. Nhưng người ta không hiểu và còn đi bêu xấu Chúa là “ăn uống với người tội lỗi” (c.16). Nhưng cũng như hôm Maria Madalêna, Chúa đã không làm ngơ trước sự cứng lòng phá đám niềm vui tâm hồn, Chúa bênh vực Lêvi: “Không phải kẻ khỏe mạnh cần thầy thuốc mà là kẻ yếu đau” (c.17). Phúc âm theo thánh Mathêo còn ghi thêm “Hãy cứ về học ý nghĩa câu nói: ta chỉ muốn lòng thương xót chứ không muốn của lễ” (Mt 9,13).

Hôm nay đây chúng ta thấy được bài học này: có hai loại tội nhân.

1. Một là những người cứng lòng chai đá, không biết lầm lỗi của mình, lại còn nuôi những ảo tưởng xa vời, cho mình là vô tội.

2. Một loại nữa là những tội nhân biết đau xót về tội lỗi của mình. Họ biết rằng họ chỉ có thể được cứu rỗi do lòng thương xót của Chúa đến gọi họ, đến tìm họ như con chiên lạc. Họ cảm thấy uổng công vô ích vì cố gắng trăm ngàn lần cũng không vượt qua nổi hố sâu tội lỗi đời mình chìm nghỉm trong bể tội lỗi.

Quả thật, tội lỗi cần đến ơn sủng và ngược lại ân sủng cần cho tội lỗi được thanh tẩy. Có ơn để mà ban, không ban cũng uổng. Trên lãnh vực y học, không con bệnh nào cứu nổi mình đâu. Bệnh là dịp nhất thiết phải cần đến thầy thuốc, là dịp để thày thuốc can thiệp vào. Vậy thì bệnh tật thiêng liêng là nhất thiết phải có Chúa. Là thầy thuốc phải cố công chăm sóc bệnh nhân phải cố kéo dài sự sống. Chúa Giêsu đến để ban những dồi dào. Chúng ta tin vào thày thuốc trần gian. Chúng ta có tin nơi Chúa Giêsu một đại lương y tâm hồn không ?

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm