Danh mục bài viết

Cập nhật 18/8/2015 - 22:55 - Lượt xem 2471

Thơ: Lavang xưa và nay

Thơ: Lavang xưa và nay

An-nam Quốc, mấy trăm năm trước,
Điêu tàn vì những cuộc chiến chinh.
Bắc Nam, Trịnh Nguyễn phân tranh,
Dân chúng cơ cực điêu linh muôn phần.

Khổ hơn nữa là dân Công giáo,
Thời Cảnh Thịnh khuấy đảo cấm ngăn.
Chạy vào rừng núi ẩn thân,
Một lòng vàng đá ngước lên nguyện cầu.

Cậy trông Mẹ cầu bầu che chở,
Khấn xin Mẹ phù trợ xác hồn.
Lời khẩn cầu của đàn con,
Động lòng, Mẹ đã đổ nguồn Hồng Ân.

Năm một ngàn bảy trăm chín tám (1798),
Tại thung lũng hẻo lánh Lá Vằng,
Mẹ đã chọn để giáng lâm,
Cây Đa là chỗ tinh vân Mẹ dừng.

Muôn ơn lạ không ngừng ban phát,
Kẻ ưu phiền, đói khát ấm lòng.
Cỏ cây hoa lá đồi rừng,
Hóa thành linh dược để dùng cứu nguy.

Dân lương giáo mỗi khi khấn vái,
Đều được Mẹ thương đoái ban ơn.
Mẹ còn hứa với các con :
"Mãi sau Mẹ vẫn thi ân chốn này !"

Đã trải qua nhiều thời bách Đạo,
Bao cuộc chiến đẫm máu đi qua.
Nguồn ơn Mẹ đã ban ra,
Bút nào ghi hết để mà truyền lưu.

Lòng sùng kính qua nhiều thế hệ,
Dân Việt hướng về Mẹ La Vang.
Từ đô thị tới thôn làng,
Sơn cuớc, duyên hải, lan sang nước ngoài.

Dâng lên Mẹ muôn lời chúc tụng !
Dâng về Mẹ ước vọng thiết tha :
Mong An bình dải Sơn Hà,
Cho người Nam Bắc hiệp hóa an vui.

Linh địa - đang chung tay kiến tạo
Thành Trung Tâm Thánh Mẫu Quốc gia.
Để cho con cái gần xa,
Về dưới mái nhà, ấm cúng vui tươi.

Kính mừng Mẹ Chúa Trời cao cả !
Mẹ loài người ! Mẹ của Việt Nam !
Nguyện xin Thánh Mẫu La Vang :
Cho Non Nước Việt Bình An muôn đời.

 

Vinh Sơn


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm