Danh mục bài viết

Cập nhật 11/2/2020 - 4:31 - Lượt xem 3680

Thứ Tư tuần 5 Thường Niên

"Những gì từ con ngùi ta xuất ra, đó là cái làm cho người ta ra ô uế".

 

Phúc Âm: Mc 7,14-23

Khi ấy, Chúa Giêsu lại gọi dân chúng mà bảo rằng: "Hết thảy hãy nghe và hiểu rõ lời Ta. Không có gì từ bên ngoài vào trong con người mà có thể làm cho họ ra ô uế. Chỉ có những gì từ con người ta xuất ra, chính những cái đó mới làm cho họ ra ô uế. Ai có tai để nghe thì hãy nghe".

Lúc Người lìa dân chúng mà về nhà, các môn đệ hỏi Người về ý nghĩa dụ ngôn ấy.

Người liền bảo các ông: "Các con cũng mê muội như thế ư? Các con không hiểu rằng tất cả những gì từ bên ngoài vào trong con người không thể làm cho người ta ra ô uế được, vì những cái đó không vào trong tâm trí, nhưng vào bụng rồi xuất ra".

Như vậy Người tuyên bố mọi của ăn đều sạch.

Người lại phán: "Những gì ở trong người ta mà ra, đó là cái làm cho người ta ô uế. Vì từ bên trong, từ tâm trí người ta xuất phát những tư tưởng xấu, ngoại tình, dâm ô, giết người, trộm cắp, tham lam, độc ác, xảo trá, lăng loàn, ganh tị, vu khống, kiêu căng, ngông cuồng.

Tất cả những sự xấu đó đều ở trong mà ra, và làm cho ngươì ta ô uế".

 

Suy Niệm:

1. Vấn đề sạch dơ (trích Mỗi ngày một tin vui)

Khi bàn về chế độ ăn uống của các dân tộc và của cá nhân, những nhà văn hóa xã hội phải thú nhận không thể đưa ra một tiêu chuẩn chung để qui định đâu là thức ăn ngon, đâu là thức ăn dở, đâu là thức ăn sạch sẽ bổ dưỡng, đâu là cái bẩn thỉu và độc hại. Bởi vì, đối với dân tộc này, món óc khỉ chẳng hạn là một món ăn bổ dưỡng và sang trọng, nhưng đối với dân tộc khác, đó là một thức ăn của người còn mang nặng thú tính, chưa có nhân tính thuần thục. Người Do thái ngày xưa cũng tự qui định cho mình một số thức ăn được phép và một số thức ăn không được phép. Còn thái độ của Chúa Giêsu đối với vấn đề này như thế nào?

Trước hết, phải nhìn nhận rằng cả Chúa Giêsu lẫn người Do thái đều không đứng trên bình diện sinh học để cứu xét thức ăn sạch hay dơ, tốt hay xấu, nhưng cả hai phê phán giá trị thức ăn theo quan điểm luân lý. Người Do thái qui định một số thức ăn không được phép dùng, ban đầu có thể là do yếu tố vệ sinh, y học, nhưng về sau họ đánh giá theo một góc độ khác. Chẳng hạn người Do thái không ăn máu và những thú vật bị chết ngạt, vì họ cho rằng máu tượng trưng cho sự sống, mà sự sống là độc quyền của Thiên Chúa, do đó con người không được phép đụng tới. Quan niệm này tiếp tục tồn tại trong Giáo Hội Kitô tiên khởi và các tín hữu gốc ngoại giáo được yêu cầu nhượng bộ các Kitô hữu gốc Do thái ở điểm này.

Thắc mắc của các môn đệ và giải đáp của Chúa Giêsu được tác giả Marcô ghi lại ở đây, có lẽ phản ánh bầu khí tranh luận của Giáo Hội tiên khởi lúc ấy và hướng giải quyết vấn đề mà Giáo Hội dần dần phải theo, đó là mọi thức ăn đều thanh sạch; điều quan trọng hơn chính là tâm hồn con người, bởi vì thức ăn sạch, chén đĩa sạch, tay chân sạch có ích gì cho việc mưu cầu ơn cứu độ, nếu con người còn có tâm hồn lừa dối Thiên Chúa và phỉnh gạt người khác.

Có một lần Phêrô đã phản ứng như mọi người Do thái. Trong một thị kiến, Phêrô được lệnh phải giết và ăn các thú vật nằm trên tấm khăn lớn từ trời buông xuống, nhưng Phêrô lập tức từ chối vì cho đó là thức ăn dơ. Tuy nhiên, Thiên Chúa đã sửa sai quan niệm của ông: những gì Thiên Chúa tuyên bố là thanh sạch, thì con người chớ gọi là ô uế. Thật ra, thị kiến này chỉ có ý nghĩa tượng trưng: Phêrô được lệnh phải tiếp đón lương dân vào Giáo Hội, những người mà Do thái giáo cho là nhơ uế. Như vậy, khi trả lời cho câu hỏi về vấn đề sạch, dơ ở đây, Chúa Giêsu muốn nói rằng người ta không thể đánh giá người khác dựa trên mầu da, chủng tộc, văn hóa, ngôn ngữ, giai cấp, vì tất cả những điều ấy chỉ là những hình thức phụ thuộc; mỗi người sẽ bị Thiên Chúa đánh giá dựa vào tâm địa tốt hay xấu của mình và những hành vi xuất tự tâm địa ấy.

Từ chỗ không kỳ thị về các sự vật, Kitô giáo tiến tới chỗ không kỳ thị về con người. Bằng chứng là trong giáo lý Công giáo hiện nay, không hề có dị ứng trước các thực tế của nhân loại, cũng không đặt bảng phân loại con người để tiếp nhận và Giáo Hội hay lập thang giá trị để đáng giá các phần tử trong Giáo Hội. Trái lại Kitô giáo mang tinh thần đại đồng và phổ quát, xứng đáng được gọi là đạo Công Giáo.

Xin cho chúng ta là những người mang danh hiệu Kitô, không bao giờ có óc kỳ thị đối với các thực tại cuộc sống cũng như đối với nhau.

 

2. Từ trái tim con người (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ)

Sách Lêvi chương 11 nói đến một số cấm kỵ về ăn uống dành cho người Do thái. 
Chỉ được ăn những con vật vừa có móng chẻ hai, vừa nhai lại. 
Bởi đó không được ăn thịt lạc đà, thỏ, heo (Lv 11, 3-8). 
Chỉ được ăn những con vật ở dưới nước nếu chúng có vây và có vẩy. 
Chỉ được ăn các côn trùng có cánh đi bằng bốn chân, 
nếu chúng có thêm càng để nhảy trên đất. 
Bởi đó được ăn dế, châu chấu, cào cào (Lv 11, 20-23). 
Nếu ai ăn những thức ăn bị cấm, người đó sẽ trở nên ô uế, 
không được tham dự những nghi lễ ở nơi thờ tự. 
Chúng ta không quên chuyện bảy anh em bị vua Antiôkhô ép ăn thịt heo, 
và họ đã chấp nhận cái chết hơn là vi phạm luật Chúa (2 Mcb 7). 
Ngày nay chúng ta ngạc nhiên về chuyện cấm đoán này, 
nhưng vấn đề ăn uống đã từng là chuyện nóng bỏng trong Giáo Hội sơ khai. 
Một câu hỏi đã khiến Giáo Hội phải suy nghĩ: 
Sau khi trở nên Kitô hữu, dân ngoại có phải giữ những cấm kỵ trên không? 
Công đồng đầu tiên chỉ cấm họ không được ăn huyết và thú chết ngạt (Cv 15, 20). 
Lập trường của Đức Giêsu trong đoạn Tin Mừng hôm nay rất khác thường. 
Ngài nói một nguyên tắc có vẻ như đi ngược với sách Lêvi: 
“Không có gì từ ngoài vào trong con người, lại có thể làm nó ra ô uế” (c.15), 
“Mọi thứ từ bên ngoài vào trong con người không thể làm nó ra ô uế” (c. 18). 
Đối với Đức Giêsu, chính cái xấu xa từ bên trong, từ trái tim con người, 
cái ấy mới làm cho con người nên ô uế. (cc. 15, 20, 23). 
Con người hôm nay dễ mắc bệnh tim mạch. 
Trái tim, một cơ quan nhỏ bé nằm ở bên trái lồng ngực, 
thường bị căng thẳng và quá tải, dẫn đến đột quỵ. 
Đức Giêsu mời chúng ta đi vào trái tim mình (c.21), 
khám phá ra thế giới tối tăm ẩn khuất của nó. 
Chúng ta có thể ngỡ ngàng khi thấy ở đó không có tình yêu bác ái vị tha, 
mà chỉ có những tình cảm hỗn độn của lòng vị kỷ (cc. 21-22). 
Đức Giêsu mời chúng ta nhận ra 
những cái ô uế từ ngoài đi vào bên trong trái tim (c. 19), 
và những ý định ô uế từ trong trái tim xuất ra ngoài. 
Những ý định này có thể biến thành hành động hết sức nguy hiểm. 
Vấn đề không phải là khám tim định kỳ hay khi thấy đau ngực. 
Vấn đề là thanh lọc trái tim khỏi những đam mê tội lỗi 
đang làm nó bị hư hỏng từ bên trong. 

Lạy Chúa Giêsu, 
xin dẫn con vào nhà của con, 
căn nhà của trái tim, 
căn nhà vừa quen vừa lạ. 
Xin hãy cho con thấy 
những phức tạp, rắc rối, những che đậy, giằng co, 
những mâu thuẫn và vô lý nơi con. 
Xin hãy cho con thấy 
những nhỏ mọn, ích kỷ, 
những yếu đuối, khô khan, 
những cứng cỏi và tự ái nơi con. 
Xin cho con ý thức 
những lo âu, sợ hãi 
đang đè nặng làm con ngột ngạt, 
những nỗi đau thầm kín khiến đời con mất vui, 
những vết thương không biết bao giờ lành, 
những đổ vỡ khiến lòng con khép lại. 
Lạy Chúa Giêsu, 
xin giúp con dọn những bề bộn nơi tim con. 
Xin biến đổi tim con, để nó trở nên đơn sơ hơn, 
hồn nhiên hơn và tươi tắn hơn. 
Ước gì con nhìn mọi sự, mọi người, 
bằng trái tim bao dung của Chúa. 
Và ước gì khi đã ra khỏi nỗi bận tâm về mình, 
trái tim con được nhẹ nhàng hơn và tự do hơn 
để yêu mến mọi người. Amen.

 

3. Đừng vụ