Danh mục bài viết

Cập nhật 27/11/2019 - 4:15 - Lượt xem 2437

Thứ Năm tuần 34 Thường Niên

"Giêrusalem sẽ bị các dân ngoại chà đạp, cho đến thời kỳ dành cho các dân ngoại chấm dứt".

 

Tin Mừng: Lc 21, 20-28

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Khi các con thấy Giêrusalem bị các đạo binh bao vây, các con hãy biết rằng đã gần đến lúc thành ấy bị tàn phá. Bấy giờ những ai ở trong đất Giuđa, hãy chạy trốn lên núi, những ai ở trong thành, hãy rời xa, và những ai ở vùng quê, chớ có vào thành; vì những ngày ấy là những ngày báo oán, để ứng nghiệm mọi lời đã ghi chép.

"Khốn cho những đàn bà đang mang thai và nuôi con thơ trong những ngày ấy: vì chưng sẽ có sự khốn cực cả thể trong xứ và cơn thịnh nộ trút xuống dân này. Chúng sẽ ngã gục dưới lưỡi gươm, sẽ phải bắt đi làm tôi trong các dân, và Giêrusalem sẽ bị các dân ngoại chà đạp, cho đến thời kỳ dành cho dân ngoại chấm dứt.

"Sẽ có những điềm lạ trên mặt trời, mặt trăng và các ngôi sao; dưới đất, các dân tộc buồn sầu lo lắng, vì biển gầm sóng vỗ. Người ta sợ hãi kinh hồn, chờ đợi những gì sẽ xảy đến trong vũ trụ, vì các tầng trời sẽ rung chuyển. Lúc đó, người ta sẽ thấy trên đám mây, Con Người hiện đến đầy quyền năng và uy nghi cao cả. Khi những điều đó bắt đầu xảy đến, các con hãy đứng dậy và ngẩng đầu lên, vì giờ cứu rỗi các con đã gần đến".

 

 

Suy niệm 1: Sắp được cứu chuộc _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Theo Josephus, một sử gia người Do Thái đáng tin cậy, 
bốn quân đoàn của vị tướng Rôma là Titus 
đã vây hãm thành phố Giêrusalem vào lễ Vượt Qua năm 70, 
khiến người dân trong thành rơi vào cảnh đói khát cùng cực. 
Ông kể chuyện một phụ nữ quê ở Pêrêa vì quá đói 
đã túm lấy đứa con còn thơ dại, giết con và nướng để ăn. 
Cũng theo sử gia này, quân Rôma đã dùng gươm 
để giết hơn một triệu người ở Giêrusalem và Giuđê. 
Những người Do Thái bị bắt làm tù binh là gần một trăm ngàn. 
Ai có thể tưởng được điều khủng khiếp như vậy đã xảy ra 
chỉ bốn mươi năm, sau khi Đức Giêsu nói những lời tiên báo. 
Giêrusalem là thành trì vững chắc, nơi trú ẩn an toàn, 
bây giờ lại là nơi nguy hiểm, cần phải tránh xa (c. 21). 
Tai họa ập xuống trên phụ nữ mang thai và cho con bú (c. 23). 
trên cả tội nhân lẫn trẻ thơ vô tội. 
Thành đô đã bị bao vây, bị thiêu rụi, bị quân Rôma giày xéo. 
Dân thành bị ngã gục, bị đi đày, phải tản mác khắp nơi. 
Sự sụp đổ của thành đô đã là một biến cố trên đất Israel. 
Nhưng trước khi Đức Giêsu ngự đến trên mây trời 
như Con Người đầy quyền năng và vinh hiển (c. 27), 
sẽ có những dấu lạ đáng sợ khác trên bầu trời và ngoài biển cả (c. 25). 
Thánh Máccô nói đến hiện tượng mặt trời, mặt trăng mất sáng, 
và các vì sao sa xuống từ trời (Mc 13, 24-25). 
Thánh Luca nói đến cảnh biển gào, sóng thét. 
Những điều đó làm muôn dân hoang mang, hồn xiêu phách lạc, 
nhưng không làm các môn đệ hoảng hốt, âu lo. 
Ngược lại họ mừng vui vì Đấng họ chờ đợi từ lâu nay đã đến. 
“Anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên” (c. 28). 
Đứng thẳng để đón Đấng mà họ đã suốt đời thắp đèn chờ đợi. 
Ngẩng đầu để mừng giây phút ơn cứu chuộc đã đến gần. 
Chỉ khi Đức Giêsu phục sinh trở lại như Đấng xét xử quyền năng, 
Ngài mới trọn vẹn hoàn thành Nước Thiên Chúa trên mặt đất. 
Vào cuối năm phụng vụ, Lời Chúa nói với chúng ta về ngày tận thế. 
Đó là ngày vừa đáng sợ, vừa chan chứa niềm vui, 
ngày được gặp mặt Đấng chúng ta đã tin tưởng, mến yêu và hy vọng. 
Người ta vẫn hay đoán già đoán non về ngày tận thế. 
Nhiều người tưởng là năm 2000, gần đây có người lại nói là 2012. 
Điều quan trọng là làm sao tôi có thể đứng thẳng, ngẩng đầu khi Ngài đến, 
làm sao nhân loại trên trái đất này sẵn sàng ra nghênh đón Ngài 
như đón Đấng Cứu Tinh mà họ nóng lòng chờ đợi. 
Nếu ngày mai Ngài đến với cả thế giới hay đến với riêng mình tôi, 
tôi có sẵn sàng chưa hay còn bị còng lưng, cúi đầu vì bao gánh nặng? 
Mỗi người đều có ngày tận thế của mình. 
Xin cho tôi được bình an khi ngày ấy đến mà không có điềm lạ nào báo trước. 

Lạy Chúa Giêsu, 
nếu ngày mai Chúa quang lâm, 
chắc chúng con sẽ vô cùng lúng túng. 
Thế giới này còn bao điều khiếm khuyết, dở dang, 
còn bao điều nằm ngoài vòng tay của Chúa. 
Chúa đâu muốn đến để hủy diệt, 
Chúa đâu muốn mất một người nào... 
Xin cho chúng con biết cộng tác với Chúa 
xây dựng một thế giới yêu thương và công bằng, 
vui tươi và hạnh phúc, 
để ngày Chúa đến thực là một ngày vui trọn vẹn 
cho mọi người và cho cả vũ trụ. 
Xin nuôi dưỡng nơi chúng con 
niềm tin vững vàng 
và niềm hy vọng nồng cháy, 
để tất cả những gì chúng con làm 
đều nhằm chuẩn bị cho ngày Chúa trở lại. 

 

 

Suy niệm 2: Sám hối để được cứu độ _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Hôm nay, thánh Luca thuật lại việc Đức Giêsu tiên báo trước thành thánh Giêrusalem sẽ bị tàn phá nặng nề. Sự kiện bị phá hủy của thành Giêrusalem chính là hình ảnh báo trước cho ngày cánh chung của chúng ta. Khi ngày đó đến, hẳn sẽ có nhiều người vui mừng, nhưng cũng không thiếu người đau khổ và thất vọng. Ngày đó sẽ trở nên đáng sợ cho những ai không nhận ra dấu chỉ để sám hối, canh tân. Nhưng cũng ngày đó, nhiều người sẽ vui mừng và hãnh diện vì đã chuẩn bị sẵn sàng bằng việc tỉnh thức và cầu nguyện không ngừng.

Như vậy, hạnh phúc hay đau khổ là do sự lựa chọn của chúng ta ngay trong giây phút hiện tại. Chỉ có sự chuẩn bị trong tỉnh thức thì mới tránh được đau khổ mà thôi. Bởi vì ngày đó không hẹn trước, nó đến với ta bất thình lình, chỉ có những dấu chỉ đi trước báo hiệu. Tuy nhiên, nếu nhạy bén với các dấu chỉ thời đại thì mới nhận ra những điềm báo trước đó, nếu không, chúng ta sẽ chịu những đau khổ, thiệt thòi như những phụ nữ đang mang thai và người đàn bà đang cho con bú. Nếu nằm trong hoàn cảnh này thì hẳn ngày tận thế xảy đến sẽ là ngày u ám cho cuộc đời của chúng ta vì sẽ phải lãnh nhận một bản án khắc nghiệt cho mình vì sự cứng đầu, cố chấp trong tội, và ngoan cố không sám hối để được ơn tha thứ.

Sứ điệp Lời Chúa mời gọi chúng ta hãy chuẩn bị tâm hồn xứng đáng bằng việc trung thành tuân giữ Lời Chúa và ra sức thi hành trong lòng mến. Cần nhận ra các dấu chỉ thời đại để hiểu được thánh ý của Chúa. Phải chuẩn bị cho hành trình tiến về với Chúa qua cái chết bằng những hành trang, như: bác ái, từ bi, nhân hậu, hiền hòa, bao dung, vị tha. Được như thế, cái chết đến với chúng ta là một niềm vui chứ không phải là hình phạt và đau khổ....

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con được luôn yêu mến Chúa trên hết mọi sự. Biết chuẩn bị cho cuộc sống vĩnh cửu của mình bằng những việc thiện, để ngày Chúa đến với chúng con được trở nên niềm vui mừng. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Giờ cứu rỗi đến gần

Từ năm 44 đến năm 66 TCN SCN, các quan toàn quyền Rôma cai trị xứ Giuđê một cách độc ác, dã man, đến nỗi dân Do thái đã nổi dậy, mặc dù họ biết sẽ bị nghiền nát dưới gót giầy của Đế quốc xâm lăng. Năm 66, tướng Julianô chỉ huy ba đạo quân sang đánh dẹp những cuộc nổi dậy. Năm 70, Julianô lên ngôi Hoàng đế tại Rôma, ông sai con cả là Titô tiếp tục cuộc bình địa Giuđê. Nghe tin Titô kéo quân về Giêrusalem, 25.000 người Do thái thuộc các phe kháng chiến đang tranh giành ảnh hửơng đã họp lực tổ chức chống cự. Tuy nhiên, lực lượng của Rôma quá hùng hậu: 80.000 quân với đầy đủ quân trang đã bao vây Giêrusalem suốt 6 tháng trời. Đầu tháng 7 năm 70, Titô lập một tường thành chiến lược vây hảm Giêrusalem. Ngày 6/8 việc tế tự trong Đền thờ bị đình chỉ. Ngày 28/8 quân Rôma đánh phá và đốt đền thờ. Hai ngày sau, tức ngày 30/8 năm 70 thành Giêrusalem bị thất thủ và bị đốt phá bình địa. 90.000 người Do thái bị bắt làm nô lệ. Tất cả đã xảy ra đúng như lời tiên báo của Chúa Giêsu

Tuy nhiên, lời của Chúa không chỉ ứng nghiệm với thành thánh bị phá hủy vào năm 70, mà còn tiên báo về ngày tận cùng của thế giới. Khi Ngài đến trong vinh quang để xét xử, có các tai biến làm cho con người lo âu sợ hãi: “Sẽ có những điểm lạ trên mặt trời,  mặt trăng và các vì sao. Dưới đất, muôn dân sẽ lo lắng hoang mang lo lắng trước cảnh tượng biển gào sóng thét. Người ta sợ đến hồn xiêu phách lạc, chờ những gì sắp giáng xuống địa cầu, vì các tinh tú bầu trời sẽ bị lay chuyển. Bấy giờ Con Người sẽ xuất hiện uy nghi trên đám mây… Hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì giờ cứu rỗi đã đến gần.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta suy nghĩ về ngày sau cùng của mỗi người chúng ta. Trước khi từ giã cõi đời, con người cũng thường bị vây hãm: bởi những lo âu run sợ trước cái chết, bởi những tiếc nuối cho những ngày đã qua, bởi những hành hạ của căn bệnh, bởi sức tấn công của lực lượng sự dữ. Trong những giây phút ấy, lời của Chúa Giêsu sẽ là kim chỉ nam: “Bấy giờ ai ở miền Giuđê hãy trốn lên núi, ai ở trong thành  hãy bỏ đi nơi khác, ai ở vùng quê thì chớ vào thành”. Đành rằng, bấy lâu nay thân xác đã cho con người có được niềm vui, sự hãnh diện, tình yêu thương, thế nhưng, giờ đây thân xác sắp bị hủy hoại, con người không còn lý do gì để cứ bám lấy thân xác, nhưng hãy biết thoát ly những ràng buộc của thân xác, để đi vào ơn cứu độ của Chúa.

Ước gì mỗi người chúng ta luôn biết chuẩn bị cho mình một thái độ thích hợp trong ngày Chúa đến.

 

 

Suy niệm 4: Niềm tin tỉnh thức

Năm 70 sau Chúa Kitô, Hoàng đế Titus của Đế quốc La mã đem quân bình địa Yêrusalem, xóa bỏ nguyên một vương quốc trên bản đồ thế giới. Đền thờ Yêrusalem biểu trưng của niềm tin tôn giáo như lời tiên báo của Chúa Giêsu đã "không còn hòn đá nào trên hòn đá nào". Trước khi thành Yêrusalem bị tàn phá và Đền thờ bị thất thủ, các kitô hữu vẫn còn quan niệm rằng Kitô giáo là một nối dài của Do thái giáo, nhưng kể từ sau biến cố này, cùng với làn sóng di dân của ngươi Do thái, các tín hữu tiên khởi cũøng bỏ nước ra đi tản mác khắp nới. Tuy nhiên, nếu người Do thái thương khóc cho một quê hương đổ nát, thì các kitô hữu lại hân hoan ra đi loan Tin mừng cho các dân tộc khác ; sự sụp đổ của thành Yêrusalem đã giúp cho họ nhận ra tính công giáo của Kitô giáo. 

Nước Chúa đến bằng chính những ai mà con người cho là đổ nát, mất mát, đó là cái nhìn Chúa Giêsu muốn mời gọi các tín hữu tiên khởi phải có. Ra đi khắp nơi loan báo Tin mừng, họ sẽ gặp biết bao chống đối, bách hại, hẳn họ sẽ nhớ lại lời tiên báo của Ngài. Mượn lối văn quen thuộc của các tác giả Cựu ước khi mô tả sự sụp đổ của các đô thị nổi tiếng, như Babylon, Samari, Gômôra, thánh Luca cũng gắn liền sự bình địa của thành Yêrusalem với những thiên tai trong vũ trụ : cả vũ trụ xem ra cũng bị lay chuyển vì sự tàn phá của thành Yêrusalem. Với quan niệm quen thuộc này của Cựu ước, thánh Luca muốn chứng tỏ rằng một công cuộc tạo dựng mới đang diễn ra : sự sụp đổ của kinh thành Yêrusalem là bình minh báo hiệu một công cuộc tạo dựng mới, đó là công cuộc tạo dựng đang diễn ra trong Nước Chúa. Sự sụp đổ của thành Yrusalem đã trở thành cơ hội cho Nước Chúa được hiển hiện và lan rộng đến tận cùng trái đất. Các tín hữu tiên khởi đã đọc được ý nghĩa của biến cố ấy.

Ngày nay, người kitô hữu chúng ta cũng được mời gọi nhìn vào các biến cố cuộc sống theo nhãn quan ấy. Sự đổ nát, mất mát nào cũng mang lại buồn phiền nhưng trong tình yêu quan phòng của Chúa, thì đó lại là lúc con người nhận ra tình yêu Chúa hơn bao giờ hết. Khi tâm hồn con người hướng về Chúa, khi con người mong mỏi tìm kiếm Chúa, khi có sự hoán cải nội tâm, phải chăng đó không là sự kiên trì đích thực của Nước Chúa ? Một cái nhìn lạc quan và tin tưởng khi đứng trước những mất mát, khổ đau trong cuộc sống, đó là thái độ Chúa Giêsu luôn muốn chúng ta phải có. Một niềm tin đích thực và trưởng thành là niềm tin luôn biết đón nhận Chúa đang đến, một niềm tin tỉnh thức là niềm tin luôn biết lắng nghe tiếng Chúa mời gọi trong từng biến cố cuộc sống.

Nguyện xin Chúa cho chúng ta được kiên trì trong một niềm tin như thế, để trong mọi sự và mọi lúc, chúng ta luôn cảm nhận được Nước Chúa trị đến và trở thành chứng nhân của Nước Chúa.

 

 

Suy niệm 5: Dấu chỉ những ngày cuối của Giêrusalem

Những gì được diễn tả trong bài Tin Mừng hôm nay  đều nói đến thời Chúa quang lâm. Luca diễn tả cảnh sụp đổ của Giêsusalem, nhưng cuộc chiến tranh đẫm máu kinh hoàng, những xáo trộn của bầu trời, sự sợ hãi của các dân nước, là những dấu chỉ của thời kỳ trước ngày quang lâm của Con Thiên Chúa. Tác giả dùng lối văn khải huyền quen thuộc với người Do thái để diễn tả cảnh quang lâm, để cảnh cáo người Do Thái. 

Những gì đang diễn ra trên thế giới hôm nay cũng tương tự như cảnh quang lâm được diễn tả trong ngày hôm nay: hận thù, chiến tranh, sự sợ hãi của nhiều người trước khủng bố, bạo lực do con người gây nên, cũng như thiên tai, đang làm cho nhiều người phải lo lắng và sợ hãi. Những thời điềm đó cũng có thể được coi là những lời cảnh cáo cho con người ngày nay.

Giêrusalem đã bị gót giày của tướng Titus và đoàn quân của ông dày xéo thê thảm, cũng bởi vì dân thành này đã không nhận ra sự hiện diện cứu rỗi của Con Thiên Chúa. Ngày nay nếu con người quay lưng lại với Thiên Chúa thì xã hội loài người còn phải gánh chịu những hậu quả khủng khiếp do chính con người gây ra.

Những khám phá khoa học không đi vào chương trình cứu rỗi của Thiên Chúa thì sẽ quay lại chống con người và hủy diệt con người, khi mà con người không làm chủ được những gì mình sáng tạo ra. Đó là mối nguy mà nhiều nhà trí thức đã cảnh báo trước.

Phải, chúng ta đang đứng trước những nguy cơ hủy diệt, đứng trước một nền văn hóa của sự chết. Người kitô hữu phải ý thức điều đó để cố gắng làm phát triển một nền văn hóa tình thương. Chỉ có tình thương mới cứu rỗi được con người.