Danh mục bài viết

Cập nhật 17/11/2019 - 7:49 - Lượt xem 2362

Thứ Hai tuần 33 Thường Niên

"Ngươi muốn Ta làm gì cho ngươi? - Lạy Ngài, xin cho tôi được xem thấy".

 

Tin Mừng: Lc 18, 35-43

Khi Chúa đến gần thành Giêricô, thì có một người mù ngồi ăn xin bên vệ đường. Khi nghe tiếng đám đông đi qua, anh liền hỏi có chuyện gì đó. Người ta nói cho anh biết có Ðức Giêsu Nazareth đang đi qua. Bấy giờ anh liền kêu lên rằng: "Lạy ông Giêsu con vua Ðavít, xin thương xót tôi!" Những người đi trước mắng bảo anh nín đi, nhưng anh lại càng kêu lớn tiếng hơn: "Lạy con vua Ðavít, xin thương xót tôi!" Vậy Chúa Giêsu dừng lại, truyền dẫn anh đến cùng Người. Khi anh đến gần bên Người, Người hỏi anh: "Ngươi muốn Ta làm gì cho ngươi?" Anh thưa: "Lạy Ngài, xin cho tôi được xem thấy". Chúa Giêsu bảo anh: "Hãy nhìn xem, lòng tin của ngươi đã cứu chữa ngươi". Tức khắc anh thấy được và anh đi theo Người, và ca tụng Thiên Chúa. Thấy vậy toàn dân liền ca ngợi Thiên Chúa.

 

 

Suy niệm 1: Xin cho tôi nhìn thấy _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Trong những năm hành đạo, Đức Giêsu đã chữa một số người mù. 
Vào những ngày cuối đời, khi trên đường lên Giêrusalem lần cuối, 
Ngài đã chữa cho anh mù ở Giêricô. 
Giêricô được coi là thành phố cổ xưa nhất, không xa Giêrusalem, 
nằm ở hạ lưu sông Giođan, thấp hơn mực nước biển 300 mét. 
Anh mù ở Giêricô kiếm sống bằng cách ngồi bên vệ đường ăn xin. 
Anh vừa bị tách biệt với người khác, vừa bị lệ thuộc vào người khác. 
Mất khả năng nhìn, nhưng anh vẫn còn khả năng nghe và nói. 
Để gặp được Đức Giêsu, anh đã tận dụng mọi khả năng còn lại. 
Anh nghe tiếng đám đông đi qua, tiếng chân người rộn ràng (c. 36). 
Anh tò mò hỏi xem chuyện gì vậy. 
Khi biết là Đức Giêsu Nadarét đang đi ngang qua, 
anh thấy ngay điều mình chờ đợi từ lâu, nay đã đến. 
Vị ngôn sứ nổi tiếng này anh nghe đồn đã làm bao phép lạ lẫy lừng. 
Ngay cả người mù bẩm sinh cũng được Ngài làm cho sáng mắt. 
Cơ hội ngàn năm một thuở đã đến rồi. 
Anh tự nhủ mình không thể nào để vuột mất. 
Nhưng làm thế nào để Đức Giêsu lưu tâm đến anh? 
Làm thế nào để cho Ngài dừng lại? 
Vũ khí mạnh nhất và gần như duy nhất của anh, là tiếng kêu. 
Chỉ tiếng kêu của anh mới lôi kéo được sự chú ý của Ngài, 
và báo hiệu cho Ngài về sự hiện diện của anh. 
Anh kêu thật to tên Ngài dù không biết Ngài ở đâu. 
“Lạy ông Giêsu, Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi” (c. 38). 
Hãy nghe tiếng kêu của anh giữa tiếng đám đông ồn ào cười nói. 
Anh kêu tiếng kêu của trái tim, đầy tin tưởng, hy vọng, tha thiết. 
Nhưng tiếng kêu ấy lại bị bắt phải im đi, có thể vì sợ gây phiền hà. 
Anh mù chẳng những đã không vâng lời, lại còn kêu to hơn nữa. 
Rồi tiếng kêu của anh cũng đến tai Đức Giêsu, khiến Ngài dừng chân. 
Đức Giêsu muốn gặp người đã gọi tên mình để xin thương xót (c. 40). 
Cuộc hạnh ngộ bắt đầu bằng câu hỏi anh mong từ lâu: 
“Anh muốn tôi làm gì cho anh?” (c. 41). 
Câu trả lời quá hiển nhiên: “Lạy Ngài, xin cho tôi được thấy.” 
Khi được sáng mắt, anh không phải ngồi bên vệ đường như trước đây. 
Anh đã nhập vào đám đông những người theo Chúa và đi trên đường. 
Nếu hôm nay Chúa hỏi tôi: “Anh chị muốn tôi làm gì cho anh chị?”, 
tôi sẽ trả lời Ngài ra sao? tôi sẽ xin Ngài điều gì? 
Ơn biết mình mù và muốn thấy rõ chính mình, là một ơn lớn. 
Có người mù, không biết mình mù, nên vẫn thản nhiên ở lại trong cảnh mù. 
Người ấy có thể vô tội, nhưng có nguy cơ gây hại cho tha nhân (Mt 15, 14). 
Lại có người cố ý không muốn thấy, cố ý mù để khỏi phải thay đổi. 
Họ không thấy được cái xà trong mắt mình (Mt 7, 3). 
Xin Chúa giúp chúng ta xóa những nguyên nhân gây mù, 
đó là dục vọng của đôi mắt (1 Ga 2, 16), là thành kiến về người khác. 
Xin Chúa giúp chúng ta nhờ đối thoại mà ra khỏi tình trạng mù xem voi, 
và được Thánh Thần đưa vào sự thật trọn vẹn (Ga 16, 13). 
Ước gì chúng ta khiêm tốn đến với Chúa Giêsu 
mà “mua thuốc xức mắt để thấy được” (Kh 3, 18). 

Như người mù ngồi bên vệ đường 
xin Chúa dủ lòng thương cho con được thấy. 
Xin cho con được thấy bản thân 
với những yếu đuối và khuyết điểm, 
những giả hình và che đậy. 
Cho con được thấy Chúa hiện diện bên con 
cả những khi con không cảm nghiệm được. 
Xin cho con thực sự muốn thấy, 
thực sự muốn để cho ánh sáng Chúa 
chiếu giãi vào bóng tối của con. 
Như người mù ngồi bên vệ đường 
xin Chúa dủ lòng thương cho con được thấy. Amen 

 

 

Suy niệm 2: Ánh sáng đức tin _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Có một câu chuyện kể về hai người đàn bà điếc: buổi sáng nọ, một trong hai bà hỏi người kia rằng: “Chị đi chợ à?”, vì điếc, nên không hề nghe thấy người kia hỏi gì, chỉ nhìn miệng và đoán ý. Tuy nhiên, người này đã đoán đúng ý và đáp lại: “Vâng! Em đi chợ”. Bà kia thốt lên: “Thế mà em cứ tưởng chị đi chợ!”. Câu chuyện thật buồn cười, nhưng đây là cuộc sống thực của những người điếc nói chuyện với nhau.

Cuộc đời, sứ vụ và lời rao giảng của Đức Giêsu cũng bị các môn đệ hiểu sai, nên không lạ gì khi Ngài nói một đàng, các ông hiểu một nẻo theo kiểu: “Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”!

Con mắt tâm linh, đức tin của các ông không còn đủ độ nhạy bén để nhận ra Thầy của mình là Thiên Chúa và Ngài đến để loan báo về triều đại của Thiên Chúa chứ không thiết lập một đất nước và vương quốc theo kiểu trần gian. Như vậy, mắt thể lý của các ông thì sáng, nhưng con mắt tâm linh thì lại mù.

Biết được cách nhìn và lối hiểu sai lạc của các Tông đồ, nên Đức Giêsu đã tìm mọi cách để giúp cho các ông hiểu rõ sứ vụ của mình mà mai đây chính họ là những người tiếp bước, vì thế, Ngài quyết định đi lên thành Giêrusalem để thực hiện sứ vụ cứu chuộc nhân loại bằng chính cái chết.

Trên hành trình ấy, Đức Giêsu đã gặp anh mù thành Giêricô. Lạ lùng thay, những người sáng mắt thì không nhận ra Đức Giêsu là Đấng Cứu Thế, còn anh mù, anh ta lại nhận ra Đức Giêsu chính là Đấng Giải Thoát! Khi gặp Ngài, anh ta đã biểu lộ niềm tin tuyệt đối khi cất tiếng kêu xin: “Lạy Con Vua Đavít, xin thương xót con”. Thấy được sự tín thác của anh, Đức Giêsu đã ra tay cứu giúp khi phán: “Đức Tin của anh đã cứu anh”. 

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy có thái độ khiêm tốn để nhận ra Chúa như anh mù Giêricô khi xưa. Chỉ có thái độ khiêm nhường, tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Chúa, thì con mắt đức tin của chúng ta mới thực sự sáng để xác tín và đi theo Chúa trọn vẹn.

Câu hỏi của Đức Giêsu với anh mù thành Giêricô khi xưa cũng là câu hỏi cho mỗi người chúng ta hôm nay: “Anh muốn Tôi làm gì cho anh?”. Khi được hỏi như thế, chúng ta sẽ trả lời Chúa như thế nào? Mong được khỏi bệnh? Được giàu có? Được sung sướng? Hay mong cho được ơn nghĩa đức tin?

Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa cho chúng con được thêm niềm xác tín mạnh mẽ nơi Chúa như anh mù khi xưa. Xin cho chúng con được biến đổi nhờ được gặp Chúa. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Sự mù lòa thiêng liêng

Con người đã được Thiên Chúa sáng tạo đặt vào trong hiện hữu và cuối cùng sẽ trở về cùng Thiên Chúa trong Chúa Giêsu Kitô. Trong thời gian chờ đợi ngày trở về này, mỗi người chúng ta phải sống như thế nào? Chúng ta hãy đối chiếu cuộc sống chúng ta với lời Chúa, nhưng không phải chỉ đối chiếu, mà còn cần phải sửa chữa, vứt bỏ những gì không phù hợp với lời dạy của Chúa.

Tin mừng mà Giáo hội cho chúng ta lắng nghe hôm nay, kể lại cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và người mù thành Giêricô. Đây không  phải là dụ ngôn, mà là biến cố có thật. Chúng ta có thể quan sát hai thái độ thực hành. Trước hết là thái độ của những người cản trở không cho anh mù gặp gỡ Chúa, những người này cho rằng chỉ có họ mới được quyền đi bên cạnh Chúa. Thật ra, trong tương quan giữa con người và Thiên Chúa, trên bình diện thông ban ân sủng cứu rỗi, con người không thể cậy dựa vào quyền lợi của mình mà đòi hỏi Thiên Chúa. Tất cả đều là ân sủng nhưng không của Thiên Chúa, không ai có quyền dành lại ân sủng đó cho riêng mình.

Thái độ thứ hai chúng ta có thể nhận thấy nơi anh mù. Ý thức thân phận của mình, anh không có gì để  khoe khoang hay đòi hỏi, nhất là đòi hỏi Thiên Chúa, mà anh chỉ khiêm tốn cầu xin: “Lạy ông Giêsu, con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi”. Sự mù lòa thể xác và nghèo nàn vật chất không phải là một ngăn trở con người gặp gỡ Thiên Chúa và lãnh nhận ơn lành của Ngài. Từ ơn lành cho thể xác mù lòa: “Lạy Ngài, xin cho tôi nhìn thấy được”, anh mù đã tiến thêm một bước quan trọng, như tác giả Luca ghi lại: “Tức khắc anh thấy được và theo Chúa, vừa đi vừa ca tụng Thiên Chúa. Thấy vậy, toàn dân liền ca ngợi Thiên Chúa”. Anh mù đã sống trọn ơn gọi Kitô của mình, anh đã thực hiện lời Chúa Giêsu căn dặn các môn đệ Ngài: “Aùnh sáng các con phải chiếu soi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những việc lành các con làm, mà tôn vinh Cha các con Đấng ngự trên trời”.

Ước gì lời Chúa hôm nay thức tỉnh và giải thoát chúng ta khỏi sự mù lòa thiêng liêng, để chúng ta luôn bước đi trong ánh sáng của Chúa và chiếu tỏa ánh sáng ấy trước mặt mọi người.

 

 

Suy niệm 4: Người mù thành Giêricô

Trong quyển tiểu thuyết có tựa đề "Một lão ông, một ngôi vườn", văn sĩ Flaubert đã tưởng tượng ra một cuộc gặp gỡ giữa một vị Giáo Hoàng và một người vô thần đang trong tình trạng tuyệt vọng. Vị Giáo Hoàng khẳng định : “Chúng tôi không có sứ mạng nào khác hơn là làm chứng cho Đức Kitô". Còn người vô thần thì khẳng định mình không được ai yêu thương nên cũng chẳng thương yêu cả chính mình. Trong một cuộc gặp gỡ, người vô thần dấu trong người một con dao với ý định hạ sát vị Giáo Hoàng. Nhưng "gậy ông đập lưng ông" : chưa kịp thi hành ý định, người vô thần đã té nhào trên con dao đang mang trong người. Vị Giáo Hoàng đỡ lấy nạn nhân, mang ông trên đôi vai gầy và hô lớn với các Hồng Y : “Ông ta vẫn còn sống, hãy nhanh lên nào", những giọt máu chảy dài trên chiếc áo tinh tuyền của Ngài.

Qua câu chuyện trên, Flaubert như muốn diễn tả bộ mặt thật của Giáo Hội : với đôi tay rộng mở, Giáo Hội nhân danh tình thương đón nhận tất cả những người cùng khổ tuyệt vọng và mang họ trên đôi vai mình. Giáo Hội không thể hiện được bộ mặt ấy sẽ không còn là một Giáo Hội khả tín đối với nhiều người. Đó cũng là ý tưởng là bài tin mừng hôm nay có thể gợi lên cho chúng ta. Người mù là hình ảnh của biết bao người; đang mò mẫm kiếm tìm. Họ có thể là những người đau khổ về thể xác hay tinh thần cần được an ủi, họ có thể là những người thành tâm thiện chí, nhưng họ cũng có thể là những người tuyệt vọng đang muốn chối bỏ tất cả. Nhưng dù trong tình trạng nào đi nữa, họ vẫn là đối tượng của tình yêu Thiên Chúa. Thiên Chúa vẫn không ngừng giang cánh tay đón tiếp họ, nhưng dường như họ vẫn không hoặc chưa cảm nhận được tình yêu của Ngài, giữa họ và Thiên Chúa vẫn còn nhiều lá chắn cản ngăn.

Khi người mù thành Yêricô lên tiếng tỏ ý muốn gặp Chúa Giêsu, thì người ta đã quát mắng anh ta phải im đi. Phải chăng đó không là tình trạng trong nhiều cộng đoàn Giáo Hội chúng ta: có biết bao người không có cơ may gặp gỡ Chúa vì chưa thấy được tình yêu thương của Giáo Hội, có biết bao người vẫn còn căm thù Thiên Chúa vì chưa nhận ra được bộ mặt yêu thương của Ngài nơi Giáo Hội, có biết bao người vẫn tuyệt vọng vì chưa cảm nhận được tình thương từ nơi những môn đệ Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu đã truyền lệnh cho các môn đệ dẫn người mù đến với Ngài. Ngày nay Ngài cũng tiếp tục đưa ra cùng một mệnh lệnh : Hãy để những người đau khổ, những kẻ đang tìm kiếm được đến gần Ngài. Giáo Hội chỉ có được bộ mặt khả tín khi Giáo Hội trở thành Giáo Hội của phục vụ, của yêu thương. Những kitô hữu chỉ thực sự là môn đệ loan báo Chúa Giêsu khi họ không là một chướng ngại ngăn cản những người khác tìm kiếm Chúa. 

Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta về vai trò chứng nhân của chúng ta. Người kitô hữu phải sống thế nào để bộ mặt yêu thương của Giáo Hội được sáng tỏ và trở thành khả tín với những người chung quanh, nhất là những ai đang tìm kiếm chân lý.

 

 

Suy niệm 5: Chữa người mù thành Giêrikô

Khi Thánh Luca kể lại phép lạ người mù thành Giêrikô được sáng mắt vì anh ta nài nẳng bất chấp những người ngăn cản anh ta, tác giả có ý nói rằng ngày nay cũng thế, chúng ta phải đến với Đức Kitô, bất chấp mọi trở lực; đến với Đức Kitô bất chấp mọi trở ngại trong cuộc sống.

Đến với Chúa, chúng ta được sáng mắt. Cũng như người mù nầy, khi đến vôi Chúa thì được nhìn thấy Chúa và nhìn thấy mọi sự dưới những màu sắc mới, khi ta đến với Chúa, con mắt Đức Tin chúng ta cũng được sáng, nhận ra Chúa trong cuộc sống đời thường; tất cả sẽ có ý nghĩa, sẽ đẹp hơn. Vì thế đến với Chúa trong lời cầu nguyện là việc rất quan trọng đối với người kitô hữu. Đến với Chúa, chúng ta mới thấy được ý nghĩa của cuộc đời. Chúa Giêsu đã từng nói: Ta là sự sáng thế gian.

Nhưng đến với Chúa nhiều khi không phải dễ dàng; nhiều cản trở do con người, do cuộc sống cản trở chúng ta. Cũng vì cuộc sống tất bật, đầu tắt mặt tối, lo lắng cho đời sống vật chất mà nhiều khi chúng ta quên cả Chúa. Đó là một cản trở chính của người kitô hữu sống thời nay. Một cản trở thứ hai, nhất là đối với giới trẻ công giáo là phong trào đua đòi ham vui của giới trẻ; vì thế mà có nhiều thanh niên nam nữ cũng như thiếu nhi tỏ ra lơ là trong việc sống đạo vì ảnh hưởng của bạn bè. . . Đó là những cản trở khách quan.Có một cản trở thuộc loại chủ quan, đó là đời sống thiếu đức tin vì thiếu hiểu biết giáo lý, thiếu học hỏi Phúc Âm, vô tri bất mộ, từ đó đưa đến việc thiếu lòng yêu mến Chúa. 

Bài Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta đến với Chúa nhiều hơn trong đời sống cầu nguyện, trong việc học hỏi Tin Mừng cũng như giáo lý.

Có một thiếu nữ đến nói với tôi rằng: thưa cha con nản quá! Sáng nào con cũng đi lễ cả, nhưng con bị người chung quanh xóm giềng châm chọc; hễ thấy con đi lễ về là họ ngồi uống càphê và nhìn con rồi nháy nhau cười nhạo: xem bà thánh kìa! nhiều khi vô tình, chúng ta cản trở kẻ khác đến với Chúa.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm