Danh mục bài viết

Cập nhật 10/11/2019 - 11:44 - Lượt xem 2381

Thứ Hai tuần 32 Thường Niên

"Dù một ngày bảy lần nó trở lại nói cùng con rằng: Tôi hối hận, thì con hãy tha cho nó".

 

Tin Mừng: Lc 17, 1-6

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Không thể nào mà không xảy ra gương xấu, nhưng vô phúc cho kẻ nào gây ra gương xấu. Thà nó bị cột cối đá vào cổ mà ném xuống biển còn hơn là làm gương xấu cho một trong những trẻ nhỏ này.

"Các con hãy cẩn thận: nếu có anh em con lỗi phạm, con hãy răn bảo nó, và nếu nó hối cải, thì hãy tha thứ cho nó; cho dù một ngày nó phạm đến con bảy lần, và bảy lần nó trở lại nói cùng con rằng: "Tôi hối hận", thì con hãy tha thứ cho nó".

Các Tông đồ thưa với Chúa rằng: "Xin Thầy ban thêm lòng tin cho chúng con". Chúa liền phán rằng: "Nếu các con có lòng tin bằng hạt cải, thì dẫu các con khiến cây dâu này rằng: "Hãy tróc rễ lên và xuống mọc dưới biển", nó liền vâng lời các con".

 

 

Suy niệm 1: Làm cớ vấp ngã _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Thỉnh thoảng báo chí lại nói đến một chuyện không hay nào đó 
bị coi là gây sốc hay phản cảm. 
Có những chuyện tồi tệ hơn được gọi là xì-căng-đan. 
Xì-căng-đan gốc là một từ Hy Lạp dùng trong Tân Ước (scandalon) 
để chỉ một viên đá làm người ta vấp ngã (Rm 11, 9), 
hay một duyên cớ khiến người ta phạm tội (Mt 13, 41). 
Trong Giáo Hội đôi khi cũng có những xì-căng-đan. 
Nơi bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu nhắc chúng ta hãy đề phòng 
về những xì-căng-đan trong chính cộng đoàn tín hữu. 
Ngài nhìn nhận rằng không thể nào tránh được những xì-căng-đan (c. 1). 
Nhưng Ngài lại rất nặng lời với người nào gây ra cớ vấp phạm đó. 
Cột cối đá lớn vào cổ anh ta và xô xuống biển cho chết đi 
thì tốt cho anh ấy hơn là để anh ấy làm cớ phạm tội 
cho một trong những kẻ bé nhỏ này (c. 2). 
Những kẻ bé nhỏ ở đây là những người môn đệ của Chúa. 
Rõ ràng Đức Giêsu quý tâm hồn trong sạch của con người. 
Tuy hiền lành, nhưng Ngài lại tỏ ra không khoan nhượng 
với những kẻ làm gương xấu khiến người khác phạm tội. 
Ngài muốn bảo vệ những kẻ yếu đuối, đơn sơ, thiếu bản lãnh. 
Ngài không muốn những Kitô hữu khác lợi dụng, lôi kéo họ, 
khiến họ mất đức tin, mất niềm hy vọng và mất lòng yêu mến. 
Trong bài diễn từ cuối cho các kỳ mục của Êphêsô ở Mi-lê-tô, 
thánh Phaolô đã khuyên các ông nên coi chừng sói dữ vào đàn chiên, 
“giảng dạy những điều sai lạc, lôi cuốn các môn đệ đi theo” (Cv 20,30). 
Làm cớ cho người khác phạm tội 
là một tội chúng ta ít để ý và ít xưng thú. 
Chúng ta cho mình có quyền tự do nói và làm điều mình thấy là đúng. 
Nhưng khi làm như vậy, chúng ta lại không để ý 
đến những thương tổn có thể gây ra nơi lương tâm 
của những người anh em yếu đuối trong cộng đoàn, 
cũng như đến chuyện làm cớ cho anh em mình sa ngã (1 Cr 8, 11.13). 
Thánh Phaolô nhấn mạnh: phạm đến anh em là phạm đến Đức Kitô. 
Không thể vì tự do của tôi mà làm mất một người anh em 
đã được Đức Kitô chết cho (1 Cr 8, 11). 
Trong cuộc sống nối mạng toàn cầu hiện nay, 
cái tốt và cái xấu được loan đi xa với tốc độ chớp nhoáng. 
Một biến cố mới xảy ra ở đây, lập tức cả thế giới đều biết. 
Nhưng cái xấu xem ra hấp dẫn hơn, mạnh mẽ hơn, dễ bắt chước hơn, 
khiến con người hôm nay, đặc biệt là giới trẻ, bị ảnh hưởng nặng nề. 
Làm thế nào để những gương tốt được nhân lên khắp đó đây? 
Làm thế nào để Giáo Hội bớt đi những viên đá làm người ta vấp ngã? 
Mong có ngày một giáo dân bình thường cũng biết nhận định đúng sai 
khi tiếp thu đủ thứ thông tin từ mọi nguồn.

Lạy Chúa, 
việc tông đồ của con phải là việc tông đồ diễn tả lòng tốt. 
để khi thấy con, người ta phải nói: 
“vì anh này tốt quá, nên đạo của anh phải là đạo tốt”. 
Và nếu có ai hỏi con tại sao con lại hiền lành và tốt như thế, 
con sẽ trả lời vì con là tôi tớ của một Đấng tốt hơn con nhiều. 
“Chớ chi bạn biết được Chủ Giêsu của tôi tốt biết bao!” 
Con muốn sống thật tốt để người ta có thể nói: 
“Nếu tôi tớ mà tốt như vậy, thì Chủ sẽ tốt đến thế nào!” Amen. 
(Chân phước Charles Foucauld) 

 

 

Suy niệm 2: Sống chứng nhân hơn thầy dạy _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Trong Tông Huấn Evangelii Nuntiandi, số 41 của Đức Thánh Cha Phaolô VI, có viết: “Người đương thời sẵn sàng lắng nghe những nhân chứng hơn là những thầy dạy, hoặc nếu họ có nghe thầy dậy, thì bởi vì chính thầy dạy cũng là những nhân chứng”. Như vậy, chúng ta có quyền nghĩ rằng: nếu đời sống chứng nhân có tác dụng rất tốt trong việc loan báo Tin Mừng, thì ngược lại, không có gì nguy hại cho bằng đời sống phản chứng nơi người Kitô hữu!

Thật thế, Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu cũng đề cao đời sống chứng nhân nơi người môn đệ khi Ngài dùng phương pháp phản biện để làm toát lên tính quan trọng của gương sáng. Ngài nói: “Vô phúc cho kẻ nào gây ra gương xấu. Thà nó bị cột cối đá vào cổ mà ném xuống biển còn hơn là làm gương xấu cho một trong những trẻ nhỏ này”. Nêu gương xấu là điều tắc trách, nhưng gây nên cho những trẻ nhỏ, những người bé mọn, người kém đức tin là một tội ác vì tính chất nguy hiểm khôn cùng của nó! 

Gương xấu được ví như một thứ ôn dịch và có nguy cơ lây lan rất cao.

Gương sáng thì khó làm, khó sống, nhưng gương xấu thì quá dễ làm, dễ bắt chước. Làm gương sáng cần phải có một sự cố gắng cao với nhiều hy sinh, từ bỏ. Nó được ví như một người leo núi với tất cả sự cố gắng, hy sinh.... Còn gương xấu thì thực sự chẳng khác gì một người buông mình xuống núi, chúng ta không cần phải cố gắng thì vận tốc rơi xuống cũng sẽ nhanh chóng. 

Như vậy, với bản tính của con người, chúng ta dễ hướng chiều về điều xấu hơn điều tốt. Dễ làm điều bất chính hơn điều thiện. Vì thế, tội lỗi luôn có cơ hội len lỏi vào trong suy nghĩ và hành động của chúng ta hơn là điều tốt. 

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta cần nhớ lại ánh sáng đức tin ngày lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội để sống cuộc đời nhân chứng cho xứng đáng với ơn đã lãnh nhận. Cần làm cho hình ảnh Đức Kitô hiền lành, dễ thương, giàu lòng thương xót ngay trong cuộc sống, qua lời nói, hành động và việc làm của chúng ta. 

Lạy Chúa Giêsu, nhiều khi chúng con đã trở nên những người gây ra gương mù gương xấu cho người khác. Xin tha thứ cho chúng con. Xin cũng ban thêm đức tin cho chúng con để chúng con can đảm, trung thành sống cuộc đời chứng nhân. Amen. 

 

 

Suy niệm 3: Sống là liên đới

Trong tác phẩm: “Hãy giúp nhau làm lại cuộc đời”, xuất bản đầu thập niên 60, ông Henri Vicardi, người sáng lập cơ xưởng chuyên giúp những người tàn tật tự lực cánh sinh kể lại rằng: cơ xưởng do ông sáng lập năm 1952, khởi sự với một công nhân bị tê bại, làm việc trong một nhà xe bỏ trống, lụp xụp. Nhưng chỉ một năm sau, xưởng đã trở nên một cơ sở kinh doanh với số vốn cả triệu Mỹ kim và thu dụng đến 300 công nhân. Mỗi công nhân đều có một mẩu truyện cảm động về con người xây dựng lại cuộc đời sự tàn tạ của mình. Điển hình là trường hợp của Jim Chapin, một người bị tê liệt từ thắt lưng trở xuống vì một chiếc bướu ở xương sống. Ngay sau khi được khiêng từ bàn giải phẩu xuống các Bác sĩ đã tuyên bố ông sẽ sống nhưng không làm gì được. Thế nhưng các Bác sĩ đã lầm, năm đó đã 62 tuổi, tuy không rời được khỏi chiếc xe lăn, ông đã tìm đến cơ xưởng của ông Henri và bắt đầu làm lại cuộc đời. Oâng cho biết rằng ông rất hãnh diện về khả năng của mình và nhất quyết không chịu trở lại với đời sống ỷ lại và vô vọng nữa.

Câu truyện trên đây là một bằng chứng hùng hồn rằng dù tàn tật đến đâu, mỗi người vẫn là một giá trị độc nhất vô nhị trên cõi đời này, và do đó có trách nhiệm đối với chính bản thân cũng như hữu dụng cho người khác và có trách nhiệm đối với người khác.

Tin mừng hôm nay có lẽ nhắc nhở chúng ta về ý tưởng ấy. Chúa Giêsu nói đến hai thứ bổn phận của con người đối với người đồng loại: một là phải sống thế nào để không trở thành cớ vấp phạm cho người khác, hai là phải tha thứ cho nhau. Ngay từ những trang đầu tiên, khi mạc khải về con người, Kinh Thánh đã nói đến tình liên đới. Bị Thiên Chúa tra vấn sau khi phạm tội, Adam đã đổ lỗi cho Eva; đây quả là khuynh hướng chạy tội và chối bỏ trách nhiệm đối với người khác; cắt đứt liên lạc với Thiên Chúa, con người cũng muốn chối bỏ tương quan với tha nhân. Sự chối bỏ này lại càng rõ nét trong thái độ của Cain sau khi đã giết em mình là Abel: “Tôi có phải là người giữ em tôi đâu”.

Sống là liên đới: không thể sống mà không cần người khác, cũng không thể sống mà không cảm thấy có trách nhiệm đối với người khác. Cuộc sống của tôi dù âm thầm đến đâu vẫn có âm hưởng trên người khác; dù tôi có tàn tật và bé nhỏ đến đâu, tôi vẫn là người hữu dụng cho người khác, đó chính là ý nghĩa và giá trị của cuộc đời tôi; tôi có hạnh phúc hay không là tùy tôi có biết sống cho người khác hay không.

Nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm đối với người khác, lời Chúa hôm nay cũng nói lên phẩm giá cao trọng của mỗi người. Đó là lý do đem lại cho chúng ta niềm tin trong cuộc sống mà chúng ta phải không ngừng cầu xin Chúa.

 

 

Suy niệm 4: Lời khuyên khôn ngoan

Bài Tin mừng hôm nay gồm những câu ngắn nhưng diễn tả những điều rất sâu sắc. Đàng sau những câu nói đó có cả một quan niệm về tấm lòng của Thiên Chúa : Thiên Chúa là Đấng yêu thương con người, Ngài không muốn để mất một ai. Nhất là không muốn một kẻ nhỏ hèn phải hư đi, vì nhiễm lây gương xấu, Ngài phạt rất nặng kẻ nào gây ra gương xấu và cớ vấp phạm. Thiên Chúa là Đấng yêu thương, Ngài chỉ biết tha thứ, lấy sự tha thứ làm niềm vui, và Ngài muốn chúng ta liên lỉ tha thứ cho mọi kẻ phạm đến chúng ta, dù là phạm đến bảy lần trong một ngày.

Có lẽ chỉ vì còn yếu kém về đức tin mà chúng ta chưa thấy được hình ảnh và tấm lòng của Thiên Chúa đàng sau những câu nói có vẻ đơn sơ của Chúa Giêsu. Chúng ta hãy xin cho mình được có thêm đức tin và sự khôn ngoan để hiểu biết Lời Chúa, nhất là hiểu biết lòng Chúa. Có đức tin và suy niệm Lời Chúa, chúng ta sẽ thấy rằng mỗi lời của Chúa là một ánh sáng và có sức cứu rỗi. Và nếu chân thành suy gẫm và đem ra thực hành, chúng ta có cơ may đi vào tất cả mầu nhiệm bao la của Thiên Chúa và được gặp chính Chúa.

Chúa Giêsu là chính sự khôn ngoan của Thiên Chúa. Ngài không chỉ dạy lẽ khôn ngoan bằng lời nói, nhưng còn bằng đời sống, nhất là bằng mầu nhiệm Thập giá mà thế gian cho là điên rồ. Xin Ngài ban ánh sáng đức tin để chúng ta ngày càng hiểu biết và sống như Ngài.

 

 

Suy niệm 5: Tình liên đới

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta ý thức trách nhiệm của mỗi người chúng ta đối với đời sống đức tin của người anh em chúng ta. Sống đức tin là trở thành người có trách nhiệm đối với tha nhân. Sau khi Cain giết em mình là Abel, thì tiếng Chúa không ngừng vang lên trong tim của ông: “Cain, em của ngươi đâu ?” Và Cain trả lời: “Tôi có phải là người giữ em tôi đâu ? Đó có thể là thái độ của chúng ta: chúng ta dễ chối bỏ trách nhiệm của mình đối với tha  nhân. 

Sống đức tin thiết yếu là tự ràng buộc vào số phận của người anh em mình. Không có cuộc sống đức tin nào, dù âm  thầm đến đâu mà không tạo nên một âm hưởng nơi người khác. Không có một biểu lộ đức tin nào mà không là một củng cố và nâng đỡ cho người khác. Đức tin của người Kitô hữu chính là ngọn đuốc soi sáng và sưởi ấm lòng người, do đó, khi đức tin ấy trở thành nguội lạnh thì chắc chắn sẽ có biết bao người chìm trong tăm tối lầm lạc.

Khi Mahatma Gandi, người đã chủ trương tranh đấu bất bạo động để dành lại độc lập cho Ấn Độ khỏi ách đô hộ của Anh. Hồi còn là luật sư tập sự ở Nam Phi, ông rất say mê giáo huấn của Chúa Giêsu. Một hôm, ông tìm đến một nhà thờ Anh giáo với hy vọng nghe được những lời vàng ngọc của vị mục sư. Thế nhưng, khi ông vừa đặt chân vào nhà thờ, các tín hữu da trắng đã chặn ông lại và nói đây là nhà thờ dành riêng cho người da trắng, anh hãy đi đến nhà thờ dành riêng cho người da màu. Gandi đã ra khỏi nhà thờ và từ đó ông không bao giờ trở lại với bất cứ nhà thờ nào của Kitô giáo nữa.

Phải chăng cách này hay cách khác, cuộc sống của người Kitô hữu không là một thứ rào cản những người muốn tìm đến với Đức Kitô và Giáo hội nữa.

Chia sẻ cùng một tấm bánh và tuyên xưng cùng một đức tin, ước gì tấm bánh là Đức Kitô mà chúng ta chia sẻ cho nhau, liên kết chúng ta với nhau như anh em trong cùng một gia đình, để cùng nhau tiến bước trong cuộc lữ hành trần gian, và nhất là trở thành lời mời gọi sống động cho mọi người được thuộc về gia đình của Thiên Chúa. 

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm