Danh mục bài viết

Cập nhật 23/10/2019 - 3:52 - Lượt xem 2241

Thứ Năm tuần 29 Thường Niên

"Thầy không đến để đem bình an, nhưng đem sự chia rẽ".

 

Tin Mừng: Lc 12, 49-53

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Thầy đã đến đem lửa xuống thế gian, và Thầy mong muốn biết bao cho lửa cháy lên. Thầy phải chịu một phép rửa, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi hoàn tất. Các con tưởng Thầy đến để đem sự bình an xuống thế gian ư? Thầy bảo các con: không phải thế, nhưng Thầy đến để đem sự chia rẽ. Vì từ nay, năm người trong một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba người chống lại hai, và hai người chống lại ba: cha chống đối con trai, và con trai chống đối cha; mẹ chống đối con gái, và con gái chống đối mẹ; mẹ chồng chống đối nàng dâu, và nàng dâu chống đối mẹ chồng".

 

 

Suy niệm 1: Phải chi lửa ấy đã bùng lên _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Nhiệt độ của trái đất có chiều hướng nóng dần lên. 
Ðó là một điều đáng sợ. 
Nhưng điều đáng sợ hơn 
lại là sự lạnh lùng giữa người với người. 
Con người cần cơm bánh và giải trí, 
nhưng con người còn cần sự nâng đỡ cảm thông. 
Nhân loại sống được là nhờ tình thương ấm áp. 
Vậy mà băng giá của lãnh đạm dửng dưng 
vẫn tồn tại khắp nơi trên mặt đất. 
Băng giá nằm ngay nơi lòng con người. 
Ðức Giêsu đã khẳng định sứ mạng của Ngài: 
Ngài đến để ném lửa trên mặt đất, 
và Ngài ước mong, phải chi lửa ấy đã bùng lên. 
Ngọn lửa Ðức Giêsu muốn nhóm lên 
không phải là ngọn lửa của án phạt và hủy diệt, 
không phải là thứ lửa từ trời mà Gioan và Giacôbê 
định xin đổ xuống trên một làng của xứ Samari. 
Ðây là ngọn lửa vẫn bừng cháy trong tim Ngài, 
lửa của Thánh Thần, lửa của yêu thương, 
lửa hâm nóng hai môn đệ Emmau đang tuyệt vọng. 
Chúng ta cần được ngọn lửa của Ðức Giêsu chạm đến, 
cần được Ngài làm bừng sáng lên 
những sức mạnh tiềm ẩn nơi ta, 
để chúng ta trở thành ánh lửa cho thế giới. 
“Phải chi lửa ấy đã bùng lên!” 
Chúng ta được mời gọi để thực hiện niềm ước mong 
mà Ðức Giêsu đã suốt đời ôm ấp, 
đó là làm cho thế giới nên ấm áp hơn 
vì con người biết sống cho Thiên Chúa và cho nhau. 
Gieo rắc ngọn lửa và ánh sáng 
là chấp nhận bị từ khước và đe dọa. 
Ðức Giêsu linh cảm những gì sẽ xảy ra cho đời mình. 
Ngài sẽ phải chịu một phép rửa kinh khủng, 
sẽ phải dìm mình thật sâu trong nỗi khổ đau. 
Hôm nay, Ngài mời chúng ta ném lửa trên mặt đất 
và chấp nhận đối đầu với sức mạnh của bóng tối. 
Khi Ðức Giêsu bị treo trên thập tự, 
khi Ngài bị giam trong mồ tối, 
bóng tối tưởng như đã nuốt chửng được Ngài. 
Nhưng ngọn lửa phục sinh đã bừng lên giữa đêm đen. 
Ðó là niềm hy vọng của chúng ta, 
những người vẫn còn phải hăng say chiến đấu 
để đẩy lui bóng tối ra khỏi mọi nơi, mọi chỗ, 
bóng tối của bất công, sa đọa và tuyệt vọng, 
bóng tối của hận thù, của nạn mù chữ, 
bóng tối của nghèo nàn lạc hậu... 
Bóng tối do khép lại cánh cửa của lòng mình, 
Bóng tối ở ngay trong lòng tôi. 
Có lúc chúng ta sợ hãi bóng tối dầy đặc, 
mà ngọn lửa của mình lại yếu ớt. 
Nếu một tỷ Kitô hữu đều là những ngọn lửa 
thì bóng tối sẽ bị đẩy lùi khỏi mặt đất.

Lạy Chúa Giêsu thương mến, 
xin ban cho chúng con 
tỏa lan hương thơm của Chúa 
đến mọi nơi chúng con đi. 
Xin Chúa hãy tràn ngập tâm hồn chúng con 
bằng Thần Khí và sức sống của Chúa. 
Xin Chúa hãy xâm chiếm toàn thân chúng con 
để chúng con chiếu tỏa sức sống Chúa, 
Xin Chúa hãy chiếu sáng qua chúng con, 
để những người chúng con tiếp xúc 
cảm nhận được 
Chúa đang hiện diện nơi chúng con. 
Xin cho chúng con biết rao giảng về Chúa, 
không phải bằng lời nói suông, 
nhưng bằng cuộc sống chứng tá, 
và bằng trái tim tràn đầy tình yêu của Chúa. 
(Chân phước Têrêxa Calcutta) 

 

 

Suy niệm 2: Bình an đích thật là gì? _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Những trang Tin Mừng trước, Đức Giêsu nhấn mạnh đến thái độ tỉnh thức và sẵn sàng để đón chờ Chúa đến. Nếu không tỉnh thức, chúng ta sẽ gặp phải sự đau khổ, bất hạnh, bởi vì chính lúc không ngờ, Con Người sẽ đến. Sang bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu chuyển sang một hướng khác, một đề tài liên quan trực tiếp đến sứ mạng và chương trình cứu độ của Ngài khi loan báo về cuộc thương khó cũng như cái chết, đồng thời cũng xác định hệ quả của những người đón nhận Tin Mừng.

Sau khi đã nói về sứ mạng của Mình, Đức Giêsu muốn đi xa hơn để tiên báo về những hệ lụy sẽ xảy đến cho cuộc đời của những người tin và theo Ngài, Ngài nói: “Các con tưởng rằng Thầy đến đem hòa bình cho trần gian? Thầy bảo cho các con biết: không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ”. (Lc 12,49.51). Mới nghe, chúng ta có cảm tưởng rất nghịch lý và mâu thuẫn nội tại. Nhưng không! Qua câu nói đó, Đức Giêsu muốn cho chúng ta hiểu một cách sâu xa hơn rằng: không phải Đức Giêsu đến để đem hòa bình theo kiểu trần gian, mà là một nền hòa bình của Thiên Chúa và chỉ dành cho những ai xây dựng đời mình từ nền tảng Tin Mừng mà thôi. Hòa bình này là một thứ mà tiền không mua được, quyền cao chức trọng cũng chẳng có. Thứ hoà bình của Thiên Chúa mà Đức Giêsu mang đến, người ta chỉ có thể nhận được sau khi đã cố gắng chiến đấu để sống theo Tin Mừng của Ngài. Còn những ai không yêu mến, trung thành và tuân giữ thì sẽ không bao giờ gặp được bình an thực sự. Nhưng ngược lại, họ sẽ bất hạnh và chống đối lại hòa bình của Đức Giêsu nơi anh chị em khác.

Thật vậy, trong thực tế, chúng ta thấy rất rõ sự mâu thuẫn này ngay từ trong gia đình. Cha chống lại con, con chống lại cha; nàng dâu, mẹ chồng chống đối nhau; anh chị em phản bội lẫn nhau là chuyện bình thường. Tất cả khởi đi từ những lựa chọn thuộc về giá trị sống. Những người chọn Đức Giêsu và Tin Mừng của Ngài làm lẽ sống, chắc hẳn sẽ bị những người trong nhà không ưa, không thích bởi vì những người đó, họ đối lập hoàn toàn với những người môn đệ của Đức Giêsu, nên họ chọn cho mình sự đảm bảo nơi tiền, quyền và những thứ vui khác....

Trong số 118 thánh tử đạo Việt Nam của chúng ta, hẳn có quá nhiều người bị chính con ruột hay người thân trong huyết tộc bán đứng bằng cách báo với vua quan để nhận tiền thưởng, hay thăng quan tiến chức, hoặc thỏa mãn cơn giận..., hay nhiều khi chỉ vì những lời dạy dỗ của các ngài dựa trên Tin Mừng của Đức Giêsu.

Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa ban cho chúng con bình an của Chúa. Xin cho chúng con cam đảm đón nhận và giữ gìn sự bình an đó trong cuộc sống của chúng con mãi mãi, để chúng con được hạnh phúc thật. Amen. 

 

 

Suy niệm 3: Đường đến vinh quang 1

Bình an chỉ có thể đạt được bằng giá của chiến đấu liên lỉ chống lại tư lợi và khuynh hướng xấu trong con người. "Nếu muốn có hòa bình, hãy chuẩn bị chiến tranh", nếu muốn có bình an trong tâm hồn, hãy chuẩn bị đương đầu với những cạm bẫy và sức mạnh của ác thần luôn bủa vây lôi kéo chúng ta đến tội lỗi.

Vai trò của các vua chúa trong Cựu ước là võ trang và chuẩn bị chiến tranh. Chúa Kitô cũng được gọi là Vua, vai trò của Ngài cũng chính là võ trang và chuẩn bị chiến đấu, nhưng khí giới Ngài trang bị cho mình là cái chết trên Thập giá. Chính khi bị treo trên Thập giá, Ngài đã được tôn phong là Vua Do Thái. Chúa Giêsu cũng là Vua, vì Ngài đã đánh bại Satan, tội lỗi. Con đường vương giả Ngài đã vạch ra cũng chính là con đường Thập giá. Chúng ta không thể làm môn đệ Ngài, không thể đi theo Ngài, không thể tham dự cuộc chiến của Ngài, mà lại khước từ Thập giá.

Thật ra, Thập giá chỉ là một phát minh độc ác của con người để hủy hoại nhau; mãi mãi Thập giá vẫn là biểu tượng sự độc ác của con người. Nếu Chúa Giêsu đã ôm trọn Thập giá, thì không phải vì Ngài yêu sự độc ác, tự đày đọa mình, nhưng chính là để thể hiện tình yêu tột độ của Thiên Chúa. Dù con người có độc ác, xấu xa đến đâu, Thiên Chúa vẫn yêu thương, tha thứ cho họ. Chiến thắng của Kitô chính là chiến thắng của tình yêu trên hận thù, của ân sủng trên tội lỗi, của niềm tin trên thất vọng.

Chúng ta tiếp tục đi theo con đường của Chúa Kitô, chúng ta tiếp tục đau khổ vì tin rằng bên kia những thất bại, khổ đau, tình yêu Thiên Chúa vẫn còn mang lại ý nghĩa cho cuộc sống. Chúng ta đón nhận mọi bách hại, thù ghét, thua thiệt, vì tin rằng chỉ có tình yêu mới có thể thắng vượt được ích kỷ, hận thù trong lòng con người.

Xin Chúa Kitô ban sức mạnh để chúng ta bước theo con đường Thập giá dẫn đến vinh quang.

 

 

Suy niệm 4: Chia rẽ

Tin mừng hôm nay có thể gợi lên cho chúng ta một trong những giai thoại mang nhiều ý nghĩa nhất trong cuộc đời thánh Phanxicô Asstsi. Sinh ra và lớn lên trong nhung lụa, cũng như người mẹ đạo đức, Phanxicô tỏ ra quảng đại bố thí cho người nghèo. Phanxicô nghĩ rằng lòng quảng đại của người giàu cứu vớt người nghèo, không có người giàu thì người nghèo sẽ chết mất. Thế nhưng một hôm, sau cơn bệnh thập tử nhất sinh, Phanxicô bỗng khám phá ra chính người nghèo mới cứu vớt người giàu, chính người nghèo mới dạy người giàu bài học của chia sẻ, của quảng đại, kiên nhẫn, phó thác. Sự khám phá này đã khiến Phanxicô làm một quyết định tận căn đó là sống như một người nghèo. Quyết định đó đã bị mọi người xem là một hành động điên cuồng. Để tránh tai tiếng vì có một người con trai ngông cuồng và nhất là để có người kế tục sự nghiệp, cha của Phanxicô đã phải nhờ đến sự can thiệp của tòa án. Nhưng trước mặt mọi người Phanxicô đã dõng dạc tuyên bố từ nay mình không còn là con của ông Benado nữa, mà là con của Thiên Chúa. 

Thái độ của Phanxicô là một thể hiện từng chữ đòi hỏi mà Chúa Giêsu đã đề ra trong Tin mừng hôm nay. Vì Nước Trời người ta phải sẵn sàng hy sinh tất cả, kể cả cắt đứt mối giây liên kết của gia đình là điều thân thương cao quí nhất của con người. Dĩ nhiên, Chúa Giêsu không đến để phá đổ nền tảng gia đình và xóa bỏ mọi liên hệ huyết nhục của con người. Ngài đã sinh ra và lớn lên trong một gia đình, Ngài đã chúc phúc cho hôn nhân và nâng lên hàng Bí tích nghĩa là xem nó như một dấu chỉ tình yêu Thiên Chúa đối với con người. Không có gì thân thương cao quí đối với con người mà lại xa lạ hay thù nghịch với Chúa Giêsu. Ngài đến để thánh hóa mọi sự. Tuy nhiên, đến trong thế gian để loan báo Nước Trời, Chúa Giêsu muốn nói với con người rằng tất cả mọi giá trị trong cuộc sống con người, kể cá hôn nhân, gia đình và mốt liên hệ ruột thịt đều mang tính cách tương đối. Nước trời và những giá trị của Nước Trời mới đáng cho con người hy sinh tất cả.

Có nhiều cách thế thể hiện đòi hỏi tận căn ấy. Có những người như Phanxicô Assisi đã sẵn sàng cắt đứt và từ bỏ những liên hệ ruột thịt, cuộc sống của họ là một dấu chỉ cho Nước Trời, sự chọn lựa của họ là một nhắc nhở cho con người về chiều kích siêu việt của cuộc sống mà con người phải hướng đến. Dĩ nhiên không phải mọi người đâu có thể làm một chọn lựa dứt khoát và tận căn như Phanxicô Asisi và các tu sĩ, nhưng dù sống trong địa vị và bậc sống nào, tất cả những ai mang danh hiệu Kitô cũng được mời gọi sống trọn vẹn cho Thiên Chúa và Nước Trời. HoÏ phải sống mọi thực tại trần thế như thế nào để Thiên Chúa luôn được đặt lên trên mọi sự và được tìm kiếm trong mọi sự. Một lối sống như thế không ngừng đòi hỏi người kitô hữu phải đi ngược dòng đời. Họ phải xác tin rằng chân lý không phải là điều đám đông suy nghĩ, hành động hay áp đặt. Đối với họ, chỉ có một chân lý để sống theo, đó là Chúa Giêsu Kitô. Không thể là người kitô hữu mà không sống như Chúa Giêsu Kitô, không thể là người kitô hữu mà không vác lấy thập giá mỗi ngày, không thể là người kitô hữu mà không chiến đấu chống lại những sức mạnh của tăm tối trong cuộc sống.

 

 

Suy niệm 5: Đường đến vinh quang 2

“Khi Chúa Kitô gọi một người nào đó, thì Ngài gọi người đó đến để chết”. Câu nói này được trích trong tác phẩm nổi tiếng của mục sư Tin Lành Dietrich Bonhoeffer, xuất bản năm 1937, với tựa đề Theo Chúa Kitô. 

Năm1933, khi Hitler lên nắm chính quyền, Bonhoeffer đã thấy Đức quốc xã sẽ đe dọa nước Đức và cuộc sống của người tín hữu, ông gia nhập Đảng đối lập. Có người hỏi: “Nếu chiến tranh xảy ra, ông sẽ làm gì ?”. 

Mục sư Bonhoeffer trả lời : “Tôi sẽ cầu xin Chúa Kitô ban cho tôi sức mạnh để không cầm súng”.

Ông đã bị giam tại trại tập trung và bị treo cổ vào ngày 9/4/1945. Cõi chết của ông là một diễn đạt hùng hồn cho câu nói của ông: “Khi Chúa Kitô gọi người nào đó, thì Ngài gọi người đó đến để chết” .

Không phải tất cả chúng ta đều được phúc tử đạo hoặc trải qua cuộc hành quyết vì đức tin, nhưng chúng ta đều biết rằng theo Chúa Kitô là đi theo con đường chiến đấu của thập giá. Qua hình ảnh của sự chia rẽ trong gia đình, Chúa Giêsu muốn nói đến sự chọn lựa dứt khoát mà người Kitô hữu phải làm. Vì Ngài, con người phải chiến đấu, phải hy sinh ngay cả tình máu mủ ruột thịt.

Cuộc sống của người Kitô hữu là một cuộc chiến đấu không ngừng. Trận chiến mà chúng ta tham dự là trận chiến chống lại sức mạnh của ác thần. Vương quốc Chúa Giêsu thiết lập là một vương quốc luôn trong tình trạng chiến tranh, Giáo hội của Ngài luôn trong tình trạng thánh chiến. Thánh chiến ở đây không có nghĩa là chiếm lại Thánh địa, các nơi thánh hay bất cứ lãnh thổ trần gian nào, nhưng là chống lại sức mạnh của tăm tối, hận thù, tội lỗi và chết chóc.

Bất cứ cuộc chiến tranh nào cũng gây nên chết chóc đau thương. Hòa bình mà nhân loại đạt được lắm khi là giá của rất nhiều mạng người. Người Kitô hữu cũng đeo đuổi một cuộc thánh chiến, nhưng là để đạt được bình an trong tâm hồn. Sự bình an ấy, chúng ta chỉ có thể đạt được bằng giá của một cuộc chiến đấu liên lỉ chống lại tội lỗi và khuynh hướng xấu trong chính bản thân. “Nếu muốn có hòa bình, hãy chuẩn bị chiến tranh”. Nếu muốn có bình an trong tâm hồn, hãy chuẩn bị đương đầu với những cạm bẫy và sức mạnh của ác thần luôn bủa vây lôi kéo chúng ta đến tội lỗi.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm