Danh mục bài viết

Cập nhật 21/10/2019 - 3:54 - Lượt xem 2222

Thứ Ba tuần 29 Thường Niên

"Phúc cho đầy tớ nào khi chủ về còn thấy tỉnh thức".

 

Tin Mừng: Lc 12, 35-38

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con hãy thắt lưng, hãy cầm đèn cháy sáng trong tay, và hãy làm như người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ về gõ cửa, thì mở ngay cho chủ. Phúc cho những đầy tớ nào khi chủ về còn thấy tỉnh thức. Thầy bảo thật các con, chủ sẽ thắt lưng, xếp chúng vào bàn ăn, và đi lại hầu hạ chúng. Nếu canh hai hoặc canh ba, chủ trở về mà gặp thấy như vậy, thì phúc cho các đầy tớ ấy".

 

 

Suy niệm 1: Chủ sẽ phục vụ _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Chúng ta dành bao nhiêu thời gian để ăn, ngủ, và làm việc trong một đời? 
Nhiều người nghĩ mình có thể đưa ra những con số khá chính xác. 
Nhưng chúng ta dành bao nhiêu thời gian để chờ? 
Có thứ chờ tính được bằng thời gian. 
Có thứ chờ kéo dài liên tục nằm nơi trái tim mong ngóng. 
Mẹ chờ con, vợ chờ chồng, những người yêu chờ nhau. 
Trong một vở kịch của Samuel Beckett, văn sĩ được giải Nobel 1969, 
có hai người chờ một nhân vật mơ hồ tên là Godot. 
Cả hai chỉ quen sơ sơ ông này, nếu có gặp cũng chẳng nhận ra. 
Vậy mà họ vẫn chờ, nhưng ông Godot nào đó đã không đến. 
Có lẽ Samuel Beckett muốn nói đến cái phi lý của đời người. 
Cứ chờ cứ đợi một điều mơ hồ và chẳng xảy ra. 
Đức Giêsu dạy các môn đệ biết chờ đợi trong cuộc sống. 
Chờ như những đầy tớ chờ chủ mình đi ăn cưới về. 
Đám cưới ngày xưa hay vào ban đêm để tránh cái nóng. 
Chủ có thể về trễ, nên phải chịu khó chờ, 
nghĩa là phải tỉnh thức, không được ngủ quên. 
Nhưng chờ lại không phải là thái độ ngồi yên, thụ động. 
Chờ là đặt mình trong tư thế sẵn sàng phục vụ. 
“Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sáng” (c. 35). 
Người đầy tớ sẵn sàng bắt tay vào việc, 
vì chiếc áo đã được vén lên gọn gàng, 
và trong đêm, ngọn đèn được châm dầu vẫn luôn cháy sáng. 
Có một giây phút quan trọng, giây phút ông chủ về. 
Sự chờ đợi, sự tỉnh thức, sự sẵn sàng, tất cả hướng đến giây phút này. 
Lỡ giây phút này là lỡ tất cả. 
“Để khi chủ về tới, gõ cửa thì mở ngay” (c. 36). 
Mở ngay vì mình đang chờ, đang thức, đang sẵn sàng, 
áo đã được vén lên để chuẩn bị phục vụ, 
đèn đã được thắp sáng để soi trong bóng đêm. 
Chủ sẽ ngỡ ngàng vì sự mau mắn như vậy của các đầy tớ. 
Nhưng các đầy tớ còn ngỡ ngàng hơn nhiều. 
Chính khi các anh chuẩn bị phục vụ chủ, thì chủ lại phục vụ các anh. 
“Chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, 
và đến bên từng người mà phục vụ” (c. 37). 
Rõ ràng đã có một sự đổi vai bất ngờ: chủ đã thắt lưng, phục vụ như đầy tớ. 
Đầy tớ đã trở nên trọng hơn chủ, vì Thầy ở giữa anh em như người hầu bàn. 
Đó là mối phúc dành cho người tỉnh thức vào giờ lẽ ra đang yên ngủ. 
Canh hai, canh ba, là đã quá nửa đêm về gần sáng (c. 38). 
Kitô hữu biết mình chờ ai, chờ một người sớm muộn chắc chắn sẽ đến. 
Chờ một cách tích cực với thái độ sẵn sàng làm việc dưới ánh đèn. 
Hạnh phúc đến với tiếng gõ cửa đầu tiên trong đêm. 
Chúng ta mong nghe được tiếng gõ nhẹ ấy như một tiếng gọi. 
Xin mở cửa ngay để được thấy tận mắt Thiên Chúa phục vụ con người.

Lạy Chúa, 
con thường thấy mình không có giờ cầu nguyện, 
không có giờ đi vào sa mạc 
để ở bên Chúa và trò chuyện với Ngài. 
Nhưng thật ra sa mạc ở sát bên con. 
Chỉ cần một chút cố gắng của tình yêu 
là con có thể tạo ra sa mạc. 
Mỗi ngày có biết bao giây phút có thể gặp Chúa 
mà con đã bỏ mất : 
Khi chờ một người bạn, 
chờ đèn xanh ở ngã tư, 
chờ món hàng đang được gói. 
Khi lên cầu thang, 
khi đến nơi làm việc, 
khi kẹt xe, 
khi cúp điện bất ngờ. 
Thay vì bực bội hay nóng ruột 
con lại thấy mình sống an bình 
trong sự hiện diện của Chúa. 
Lạy Chúa, 
những sa mạc ngắn ngủi hằng ngày 
giúp con tỉnh thức 
để nhạy cảm với ý Chúa. 
Xin cho con yêu mến Chúa hơn 
để tìm ra những sa mạc mới 
và vui vẻ bước vào. (gợi hứng từ Madeleine Delbrêl). 

 

 

Suy niệm 2: Tỉnh thức thì sẽ được cứu _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Những trận mưa lớn kèm gió to tại nơi này hay nơi kia đã khiến bao người nhiều phen ú tim với "những cái chết không báo trước” do những cây cổ thụ đổ xuống hay do sạt lở đất đè lên người....

Hôm nay, bài Tin Mừng thuật lại việc Đức Giêsu căn dặn các môn đệ về sự tỉnh thức để đón chờ Chúa đến.

Tinh thần đón chờ này được ví như người đầy tớ đón chờ ông chủ đi ăn cưới về. Người đầy tớ không hề biết bao giờ ông chủ về, vì đám cưới của người Do thái thường kéo dài có khi buổi sáng, có khi cả ngày hay tới đêm khua, hoặc cũng có thể kéo dài lên tới vài ngày. Tuy nhiên, sự chờ đợi của họ không phải chỉ có ngồi và chờ, nhưng phải thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn. Như vậy, họ phải luôn trong tư thế làm việc, sẵn sàng. Tại sao vậy? Thưa! Vì sự xuất hiện của ông bất thình lình đến độ như tên trộm.

Như vậy, tỉnh thức mà Đức Giêsu nói đến ở đây chính là mỗi người cần có thái độ sẵn sàng đón chờ ngày Chúa đến; chờ đợi cái chết của chính mình trong tinh thần của kẻ tỉnh thức với đầy đủ đèn, dầu trong tay là những hy sinh, những việc đạo đức....

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy tỉnh thức để sống trong ơn Chúa. Muốn được sống trong tâm tình con Chúa, phải luôn có thái độ sám hối, ăn năn, làm việc lành phúc đức. Cần thanh tẩy đời sống hằng ngày. Nêu gương sáng cho tha nhân.

Làm được điều đó, chúng ta sẽ được Thiên Chúa trọng thưởng là hạnh phúc đời đời trong cuộc sống mai hậu.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn có tinh thần tỉnh thức qua cuộc sống thường ngày bằng những công việc làm cụ thể trong sự hướng thiện, để một khi Chúa đến với mỗi người chúng con bất cứ giờ nào, chúng con đều sẵn sàng ra đi nghênh đón Chúa. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Tỉnh thức

Trong quyển truyện có tựa đề: “Con Đức Mẹ” xuất bản tại Hà Nội dạo tháng 8/90 tác giả đã miêu tả sinh hoạt của một giáo xứ miền Bắc một cách ấu trĩ như sau: Tình yêu giữa vợ chồng, cha  mẹ, con cái đôi khi không cần thiết, không thiêng liêng cho bằng mối tình đối với Đức Maria. Lòng tôn sùng đối với Đức Mẹ chỉ là một thứ bịa đặt lừa bịp của Giáo hội. Sinh hoạt giáo xứ chỉ là những biểu dương bề ngoài, cuồng tín, người giáo dân càng sùng đạo, thì càng là thành phần bất hảo trong xã hội.

Bất cứ độc giả nào cũng đều có thể nhận thấy giọng điệu bôi bác ấu trĩ của tập truyện. Tuy nhiên, với thái độ tỉnh thức mà Chúa Giêsu không ngừng mời gọi, người kitô hữu hãy nhận lấy một phần trách nhiệm trong việc gây ngộ nhận nơi nhiều người ngoài Kitô giáo. Sự thiếu sót niềm tin và cuộc sống hàng ngày; sự hăng hái sinh hoạt giáo xứ, nhưng lại bỏ qua những đòi hỏi của công bằng, bác ái, tình liên đới; đó là những hình ảnh méo mó mà chúng ta tạo ra cho Giáo hội.

"Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sáng". Chúa Giêsu mời gọi chúng ta tỉnh thức. Có lẽ chúng ta rất tỉnh thức trong kinh kệ, trong nghĩa vụ đạo đức, nhưng lại mê ngủ trong những đòi hỏi của Tin mừng. Kitô giáo không phải là đạo ru ngủ, chăm chú đi đường không thể ngủ gật, trái lại luôn mở mắt để nhìn thấy cảnh trí chung quanh để nhận ra hướng đi của mình, để đồng hành với người khác.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy tỉnh táo để nhận ra Nước Trời đang đến trong từng giây phút. Chúng ta hãy sống thế nào để đạo lý và Giáo hội không bị hoen ố, nhưng được trình bày bằng những hình ảnh cao đẹp nhất của công bằng, bác ái, yêu thương.

 

 

Suy niệm 4: Không ngừng tỉnh thức

Hélen Keller, một cô gái mù câm điếc từ lúc mới sinh. Do ý chí, cô đã học hành và trở thành khoa bảng. Hélen kể lại rằng chính cô giáo dạy kèm Sulivan đã giúp mình tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Một buổi sáng nọ khi Hélen lên 8 tuổi, cô Sulivan đã giúp em đến bên cạnh cái giếng trước nhà, cô kéo nước lên và đặt bàn tay nhỏ bé của em vào nước, rồi cô dùng ngón tay của mình viết chữ "nước" trên bàn tay em, cô viết đi viết lại chữ ấy đến cả ngàn lần. Trong phút chốc, mắt, tai, miệng lưỡi và trái tim của Hélen như được tháo cởi. Em chợt hiểu rằng cái chất lỏng và tươi mát đang chảy trong tay em có tên là nước. Cảm nghiệm đầu tiên về nước ấy đã đưa Helen vào thế giới kỳ diệu của ngôn ngữ. Bất cứ sự vật nào em sờ được, Hélen cũng đều xin cô giáo viết tên gọi ấy trong bàn tay em. Một hôm, trong cơn giận dữ, Hélen đã ném con búp bê của em. Khi cô Sulivan viết hai chữ búp bê trong tay tay em, Hélen bỗng nhớ lại cơn giận dữ của mình. Em ghi lại rằng : Lần đầu tiên em đã cảm nghiệm thế nảo là hối hận và em đã khóc sướt mướt.

Loài người quả là con vật đặc biệt : chỉ con người mới biết làm thơ, vẽ, hát, hối hận và khóc. Có sự khác biệt ấy giữa thú vật và loài người, bởi vì chỉ con người mới có thể ra khỏi thế giới và nhất là ra khỏi chính mình. Kinh nghiệm của Hélen trên đây cho thấy tính cách cao vượt ấy của con người. Bên kia cái chất lỏng tươi mát trong bàn tay, cô bé mù và câm điếc đã đi vào thế giới của ngôn ngữ. Bên kia con búp bê ngã đổ, em đã cảm nghiệm thế nào là hối hận. Một lời nói được lắng nghe, một thế giới mới được mở ra, một cuộc sống mới được khai sinh. 

Có một lời đã được nói ra, một lời mở ra cho con người một thế giới mới, một lời có sức thay đổi cuộc sống con người, lời ấy chính là Chúa Giêsu Kitô. Lời ThiênChúa nói với con người. Hôm qua, hôm nay và mãi măi, lời ấy vẫn luôn được ngỏ với con người, nhưng để được lắng nghe lời ấy, con người phải không ngừng tỉnh thức, bởi vì lời ấy chỉ được ngỏ xuyên qua cuộc sống. Quả thế, thánh Gioan Tông đồ đã viết : “Và Lời đã thành xác phàm". Chính trong xác phàm, chính xuyên qua cuộc sống mà con người mới nghe được lời ấy.

Vào thời Chúa Giêsu, nhiều người đã không tin nhận Ngài, nghĩa là không lắng nghe Ngài như chính lời của Thiên Chúa, bởi vì họ không muốn vượt khỏi thế giới câm điếc mù lòa của thành kiến, của những hệ thống có sẵn. HoÏ yêu cầu Ngài hãy làm những việc lạ lùng, hãy cho những dấu lạ xuất hiện trên trời cao. Chúa Giêsu đã không chiều theo những đòi hỏi ấy. Ngài đến như một con người nghèo hèn. Ngài sống như một người không nhà không cửa và cuối cùng chết nhục nhã như một tội nhân. Chính xuyên qua cuộc sống ấy mà Ngài muốn con người đón nhận Ngài như lời của Thiên Chúa.

Để có thể đón nhận và lắng nghe Ngài, con người phải không ngừng tỉnh thức và ra khỏi chính mình. Người đầy tớ không ngừng cầm đèn sáng trong tay đợi chủ về là hình ảnh của người luôn tỉnh thức đểõ đón nhận và lắng nghe lời Chúa. Lời Chúa được ngỏ với con người xuyên qua cuộc sống mỗi ngày, nên cũng luôn mang tính bất ngờ. Chính trong những cái thường nhật, nhỏ bé, độc điệu mỗi ngày, con người được mời gọi để nhận ra lời ngỏ của Chúa. Chính trong những cái bất ngờ của cuộc sống mà con người được mời gọi để nhận ra tiếng Ngài.

Lời kêu gọi của Chúa Giêsu trong Tin mừng hôm nay nhắc nhở cho chúng ta một thái độ cơ bản của người kitô hữu, đó là luôn tỉnh thức để đón nhận và gặp gỡ Chúa trong cuộc sống. Xin Ngài cho chúng ta luôn có đôi mắt rộng mở để nhìn thấy Ngài trong từng biến cố cuộc sống. Xin Ngài cho chúng ta đôi tai tinh tường để biết lắng nghe tiếng mời gọi của Ngài trong từng phút giây cuộc sống. Xin Ngài ban cho chúng ta quả tim và đôi tay rộng mở để biết chia sẻ cho tha nhân là hiện thân của Ngài.

 

 

Suy niệm 5: Sẵn sàng 

Sẵn sàng là một thái độ được Đức Kitô diễn tả qua nhiều dụ ngôn khác nhau: 10 cô trinh nữ đi đón chàng rể, kẻ trộm đến ban đêm, người đầy tớ tỉnh thức chờ....ông chủ  đi khuya về…. Đây là một thái độ căn bản của đức Tin. 

Trong Cựu ước, thái độ này được diễn tả qua những nhân vật chính như: Adraham, nghe Chúa gọi, ông liền lên đường ngay; Samuel nghe Chúa gọi ban đêm, liền thưa: Lạy Chúa xin hãy phán vì tôi tớ Chúa đang lắng nghe. . .

Trong Tân Uớc, chúng ta đọc được thái độ nầy qua hai tiếng xin vâng của Đức Maria, qua thái độ của Giuse mau mắn nhận Maria làm bạn mình; qua thái độ của các Tông Đồ, vừa nghe tiếng Chúa gọi, liền bỏ mọi sự mọi theo người. . . phải, đó là những tâm hồn sẵn sàng, họ luôn đi đi tìm Chúa trong cuộc sống. 

Còn ngày nay con người thường đang đi tìm gì?  Tiền!

Phòng tôi ở, gần đường quốc lộ. Mỗi lần tôi ra khỏi phòng là thấy xe cộ chạy như rượt bắt nhau vậy. Tôi tự hỏi họ đang đua nhau đi tìm gì mà chạy như vậy? Tiền, phải ai cũng đang vội vàng đi tìm tiền của.

Một hôm tôi đến thăm Đức Cha Michael Nguyễn Khắc Ngữ. Đã hơn 90 tuổi, lãng tai nhiều, nhưng ngài vẫn vui vẻ và hay nói đùa. Tôi chào ngài và chìa tay ra xin quà; Ngài bảo: “Tôi chẳng nghe gì hết, rồi ngài cười và nói: Ai xin tôi tiền, tôi không nghe, nhưng ai cho tôi tiền là tôi nghe rõ lắm!” Tôi bảo: “Đức Cha điếc khôn quá” Con người ngày nay thường là thế.

Chuyện kể rằng cỏ một nhà côn trùng học và một nhà kinh doanh là bạn với nhau từ thuở nhỏ hai người đi dạo trên vỉa hè một xa lộ. Bổng nhà côn trùng học bỏ bạn mình đó chạy xuống ruộng , lật  một hòn đá lên và bắt được một con dế mun to, ông la lên sung sướng: “Ôi con dế mun lớn quá!” 

Nhà kinh doanh lấy làm lạ nói: “Làm sao xe cộ chạy ảm ầm như thế mà ông lại nghe được tiếng con dế kêu? 

Nhà bác học trả lời: “vì tôi là nhà côn trùng học, tôi thích loại côn trùng, nên ở đâu có con giun con dế là tôi nghe được ngay, cũng như anh là nhà kinh doanh thích tiền bạc, thì ở đâu có tiền là anh thấy ngay đó thôi!” 

Người có lòng mến Chúa cũng vậy, người ấy thấy được sự hiện diện của Chúa, đọc được ý Chúa nơi mà người thương không nghe không thấy được.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm