Danh mục bài viết

Cập nhật 14/10/2019 - 3:55 - Lượt xem 2364

Thứ Ba tuần 28 Thường Niên

"Hãy bố thí, thì mọi sự sẽ nên trong sạch cho các ông".

 

Tin Mừng: Lc 11, 37-41

Khi ấy, lúc Chúa Giêsu còn đang nói, thì có một người biệt phái mời Người dùng bữa tại nhà ông. Người đi vào và ngồi bàn ăn. Nhưng người biệt phái ngạc nhiên, nghĩ trong lòng rằng tại sao Người không rửa tay trước khi dùng bữa.

Bấy giờ Chúa phán cùng ông ấy rằng: "Này các ông, những người biệt phái, các ông lau rửa bên ngoài chén đĩa, nhưng nội tâm các ông đầy tham lam và gian ác. Hỡi những kẻ ngu dại, chớ thì Ðấng đã tạo thành cái bên ngoài, lại chẳng tạo thành cả cái bên trong sao? Hãy đem những cái bên trong ra mà bố thí, thì mọi sự sẽ nên trong sạch cho các ông".

 

 

Suy niệm 1: Bên ngoài, bên trong _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Một ông Pharisêu mời Đức Giêsu đến dùng bữa. 
Cử chỉ đó cho thấy thiện cảm của ông đối với Ngài. 
Đức Giêsu đã đáp lại lời mời, đã đến nhà ông và liền ngồi vào bàn tiệc. 
Ông chủ nhà bị sốc vì thấy khách không rửa tay trước khi ăn. 
Đối với ông đây là một thói quen quan trọng, không thể thiếu. 
Thế là Đức Giêsu đã giảng cho ông một bài hẳn hoi. 
Tuy nhiên, vì tế nhị, vì là khách mời cho một bữa ăn, 
nên chắc Ngài đã chẳng nặng lời đến mức đó. 
Bài Tin Mừng này thật ra phản ánh sự căng thẳng từ sau năm 70, 
giữa những người Pharisêu thuộc giới lãnh đạo hội đường với các Kitô hữu. 
Đức Giêsu đã dùng hình ảnh một cái chén uống nước và cái đĩa. 
Đối với Ngài, các người Pharisêu chỉ lo lau rửa ở bên ngoài chén đĩa. 
Chú trọng tỉ mỉ đến cái bên ngoài là nét riêng của họ. 
Lắm khi cái bên ngoài chỉ là những cái phụ thuộc, không cần thiết. 
Điều họ muốn mọi người tuân giữ lại không phải là chính Luật Môsê, 
nhưng chỉ là những lời giải thích chi li Luật đó 
được truyền miệng nơi các rabbi, rồi sau này được viết lại thành sách. 
Đức Giêsu cho thấy cái bên trong của người Pharisêu, 
cái bên trong của chén và đĩa mà họ không để tâm lau rửa. 
“Cái bên trong của các người thì đầy chuyện cướp bóc, gian tà” (c. 39). 
Như thế cái bên trong của chén đĩa 
tượng trưng cho cái bên trong của tâm hồn con người. 
Rửa sạch cái bên ngoài của chén đĩa, không đủ. 
Cần phải rửa sạch cả cái lòng tham lam chiếm đoạt và lòng độc ác gian tà. 
Rửa sạch cái bên trong mới là điều quan trọng hơn, cấp thiết hơn, khó hơn. 
Có khi vì khó nên người ta né tránh bằng cách làm cái dễ. 
Đức Giêsu bực bội về sự tương phản này nơi một số người Pharisêu, 
tương phản giữa cái bên ngoài rất sạch và cái bên trong rất dơ, 
khiến nhiều người có thể bị ngộ nhận. 
Nhưng Thiên Chúa thì không. 
Ngài thấy cả hai, vì ngài đã làm ra cả cái bên ngoài lẫn cái bên trong (c. 40). 
Đức Giêsu cho ta cách để tẩy rửa cái bên trong nhơ uế, đó là bố thí (c. 41). 
Trong tiếng Hy Lạp, bố thí có nghĩa gốc là bày tỏ lòng thương xót. 
“Bấy giờ mọi sự trở nên sạch cho các người.” 
Khi bố thí chia sẻ, người ta biến đổi từ bên trong. 
Tấm lòng tham lam ác độc trở nên đầy tình bác ái xót thương. 
Đức Giêsu đưa chúng ta về với cái bên trong, cái cốt lõi của đời Kitô hữu. 
Như người Pharisêu cách đây hai ngàn năm, 
chúng ta vẫn bị cám dỗ để dừng lại và mãn nguyện với cái bên ngoài. 
Làm sao để chúng ta thực sự trong sạch dưới ánh mắt của Thiên Chúa? 
Làm sao để cái bên ngoài của chúng ta thực sự phản ánh cái bên trong? 
Đời Kitô hữu chính là một nỗ lực đi từ việc giữ đạo hời hợt, hình thức, 
đến việc sống đạo từ trong máu thịt mình. 
Xin Chúa giúp ta rút ngắn khoảng cách giữa cái bên ngoài và cái bên trong.

Lạy Chúa Giêsu, 
khi đến với nhau, 
chúng con thường mang những mặt nạ. 
Chúng con sợ người khác thấy sự thật về mình. 
Chúng con cố giữ uy tín cho bộ mặt 
dù đó chỉ là chiếc mặt nạ giả dối. 
Khi đến với Chúa, 
chúng con cũng thường mang mặt nạ. 
Có những hành vi đạo đức bên ngoài 
để che giấu cái trống rỗng bên trong. 
Có những lời kinh đọc trên môi, 
nhưng không có chỗ trong tâm hồn, 
và ngược hẳn với cuộc sống thực tế. 
Lạy Chúa Giêsu, 
chúng con cũng thường ngắm mình trong gương, 
tự ru ngủ và đánh lừa mình, 
mãn nguyện với cái mặt nạ vừa vặn. 
Xin giúp chúng con cởi bỏ mọi thứ mặt nạ, 
đã ăn sâu vào da thịt chúng con, 
để chúng con thôi đánh lừa nhau, 
đánh lừa Chúa và chính mình. 
Ước gì chúng con xây dựng bầu khí chân thành, 
để chúng con được lớn lên trong bình an. 

 

 

Suy niệm 2: Cái bên ngoài không làm nên đạo đức _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Trong chuyến viếng thăm mục vụ tại Brasil thuộc Châu Mỹ Latinh vào năm 1980, Đức thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã để lại một ấn tượng hết sức đẹp, đó là: ngài đã tháo chiếc nhẫn vàng Giáo Hoàng của mình để tặng cho người dân nghèo ngoại ô thành phố Rio de Janeiro. Tuy nhiên, qua sự kiện này đã làm cho nhiều người đi cùng với ngài tỏ vẻ không hài lòng!

Hôm nay, Tin Mừng cũng thuật lại một nghĩa cử hết sức lạ thường của Đức Giêsu, đó là: Ngài đã sẵn sàng đáp lại lời mời của một người trong nhóm Pharisêu vốn đã không thích gì Đức Giêsu và giáo huấn của Ngài, để đến dự tiệc tại gia đình ông, mặc cho nhiều người chống đối, xầm xì.

Điều đáng nói ở đây chính là sự bất mãn của một số Pharisêu đối với Đức Giêsu khi Ngài không rửa tay trước khi dùng bữa. Thấy vậy, Đức Giêsu đã lật tẩy thói đạo đức vụ hình thức của họ khi nói: “Này các ông, những người Pharisêu, các ông lau rửa bên ngoài chén đĩa, nhưng nội tâm các ông đầy tham lam và gian ác. Hỡi những kẻ ngu dại, chớ thì Ðấng đã tạo thành cái bên ngoài, lại chẳng tạo thành cả cái bên trong sao?”; đồng thời, Ngài cũng mời gọi họ hãy hoán cải để đẹp lòng Thiên Chúa và được Ngài tha thứ bằng việc thực thi bác ái với tha nhân. 

Qua câu nói này, Đức Giêsu muốn nói cho những người Pharisêu biết tính vụ luật của họ không được Thiên Chúa hài lòng; đồng thời họ đang dùng luật để đẩy người khác đến sự bất hạnh; hơn nữa, chính đường lối và nơi lòng họ thì đang xa cách Thiên Chúa. Điều mà những người Pharisêu cần lúc này chính là sự thanh tẩy tâm hồn, chân thành, thanh tịnh trước mặt Chúa. Những thứ bề ngoài chỉ như “màn thưa che mắt thánh”, thực ra, Thiên Chúa biết hết mọi sự kín đáo từ bên trong tâm hồn mỗi người. Vì thế, điều họ đang làm và bắt người khác phải làm theo không hề có ý nghĩa trước mặt Người.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy trở về với lòng mình để thấy được đâu là điều tốt, đâu là điều xấu. Sống cốt lõi của Tin Mừng là tình liên đới, chia sẻ với người nghèo, bất hạnh, cô đơn. Tránh thói xét đoán bề ngoài như những người Pharisêu khi xưa.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con có một tấm lòng bao dung, độ lượng. Xin Chúa ban ơn giúp sức để chúng con can đảm sống thật với lương tâm của mình, để được bình an và hạnh phúc thật. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Quan tâm đến điều cốt yếu

Bài Tin mừng hôm nay cho thấy nhóm Biệt phái ngạc nhiên vì Chúa Giêsu không rửa tay trước khi dùng bữa. Họ ngạc nhiên không phải vì Chúa Giêsu không giữ phép vệ sinh, nhưng vì Ngài không giữ luật định, theo đó, trước mỗi bữa ăn phải rửa tay bằng nước chứa trong các chum lớn bằng đá, với một số lượng nước được qui định và qua một cách thức được ấn định. Dưới con mắt người Biệt phái, người nào không giữ luật này, đó là người không xử sự đúng đắn; chẳng những không giữ vệ sinh, mà còn nhơ bẩn trước mặt Thiên Chúa; không rửa tay trước khi dùng bữa sẽ trở nên đối tượng tấn công của quỉ dữ, dẫu đến nghèo đói vì bị phá sản; và bánh ăn với bàn tay không sạch thì chẳng khác gì phân bón.

Vì những lý do trên và những lý do khác tương tự, sách các Rabbi có ghi những mẫu truyện như sau: Một Rabbi nọ không giữ luật rửa tay trước khi dùng bữa chỉ có một lần, thế mà đến lúc chết đã bị chôn cất như một người bị đứt phép thông công. Một Rabbi khác bị người Rôma giam giữ, đã dùng nước uống cung cấp rất hạn chế cho việc thi hành nghi thức rửa tay trước và trong khi dùng bữa, vì thế đã gần phải chết khát, bởi lẽ ông nhất định thà chết khát hơn là chểnh mảng giữ luật rửa tay.

Quan niệm và tâm thức của những người Biệt phái thời Chúa Giêsu coi các phong tục, tập quán, luật lệ là cốt tủy của việc thờ phượng Thiên Chúa và có giá trị như trọng tâm của tôn giáo, do đó những ý nghĩa cao thượng khác của niềm tin và tôn giáo cũng như giá trị luân lý quan trọng hơn hầu như bị chôn vùi dưới lớp bụi dầy đặc của những luật lệ rườm rà tỉ mỉ; tâm thức này đưa họ đến việc giữ đạo vụ hình thức. Câu trả lời của Chúa Giêsu hướng con người vào những giá trị bên trong quan tâm đến điều cốt yếu là sự trong sạch của lương tâm và tâm hồn.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta duyệt xét lại cách thức và mức độ giữ đạo và hành đạo của chúng ta. Ước gì chúng ta dần dần từ bỏ những cách giữ đạo hình thức, để đi vào chiều sâu của việc sống đạo với một lương tâm trong sạch, một tâm hồn quảng đại và ý hướng ngay lành.

 

 

Suy niệm 4: Biểu hiện lòng sám hối

Trong tôn giáo nào, lòng sám hối cũng luôn đi kèm với những quyết tâm cải thiện, nghĩa là tích cực đổi mới cuộc sống bằng những hành động cụ thể.

Khi đám đông nghe Gioan Tẩy giả rao giảng sự sám hối, họ đã nói: “Chúng tôi phải làm gì đây ?” Thánh nhân trả lời: “Ai có hai áo, hãy chia cho người không có, ai có của ăn cũng hãy làm như vậy”. Với những người thu thuế, ngài bảo: “Đừng đòi hỏi gì quá mức đã ấn định cho mình. Với các binh lính, thánh nhân cũng kêu gọi: “Đừng hà hiếp ai, cũng đừng tống tiền người ta, hãy an phận với số lương của mình”.

Chúa Giêsu cũng nhân cơ hội được một người biệt phái mời dùng bữa, để đưa ra một giáo huấn tương tự về lòng sám hối. Trước bữa ăn, người Do Thái có thói quen rửa tay để diễn tả ý muốn thanh tẩy. Đây hẳn phải là một nghi thức đầy ý nghĩa: ăn uống là nhu cầu cơ bản nhất của con người. Có nhu cầu là có lệ thuộc và có bất toàn và lầm lỗi. Do đó, cử chỉ rửa tay trước khi ăn lẽ ra gợi lên ý thức về thân phận tội lỗi và kêu gọi sám hối, nhưng đối với những người biệt phái, nó chỉ là một cử chỉ không hồn. 

Chúa Giêsu cố tình không rửa tay để đánh đổ lối sống vụ hình thức của những người biệt phái. Với Chúa Giêsu, rửa tay chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó biểu hiện lòng sám hối đích thực từ tâm hồn con người, và biểu hiện đó chính là bác ái. Chính vì thế, Ngài đã nói với những người biệt phái: “Hãy bố thí tất cả những gì ở bên trong, thì bây giờ mọi sự sẽ trở nên trong sạch cho các ngươi”.

Trong nỗ lực sám hối, xin cho chúng ta biết thể hiện quyết tâm cải thiện cuộc sống bằng những cử chỉ bác ái cụ thể trong những gặp gỡ với tha nhân mỗi ngày. 

 

 

Suy niệm 5: Cái nhìn toàn diện

Trong một cuộc viếng thăm Braxtin, Đức Gioan-Phaolô II đã đến thăm khu ngoại ô nghèo của thành phố Belo Horizonte. Cảm kích trước mối chân tình của dân chúng và nhất là nhìn thấy tận mắt nỗi khổ cực của họ, trong một giây phút xúc động ngài không biết làm gì hơn là trao tặng họ chiếc nhẫn vàng trên tay.

Sau chuyến viếng thăm của Đức Thánh Cha, người dân ở đây đã họp nhau xem phải xử trí thế nào về chiếc nhẫn vàng này. Báo chí và nhiều người tự cho mình là thức thời đã đề nghị họ bán chiếc nhẫn lấy tiền chia cho nhau. Thế nhưng xem chừng những người nghèo không chỉ cần cơm bánh, tiền bạc, họ còn khao khát một cái gì khác. Do đó, sau khi bàn tính, họ quyết định cất giữ chiếc nhẫn vàng ấy trong ngôi nhà nguyện đơn sơ của họ, như một gia tài mà họ sẽ để lại cho con cháu.

Một trong những ý thức mà con người thời nay đạt được đó là ý thức về nhân quyền, về công bằng xã hội, về tình liên đới với người nghèo khổ. Với ý thức đó, nhiều người đã trách đức Gioan Phaolô II không thực tế khi trao tặng những người nghèo một báu vật tượng trưng, chứ không phải một sự giúp đỡ cụ thể. Nhiều người có lẽ cũng chê thái độ của người nghèo : bán chiếc nhẫn để chia nhau có thực tế hơn không ? Một cách tương tự có lẽ nhiều người cũng không tiếc lời phê bình việc xây cất, sửa chữa Nhà thờ, trong khi biết bao người chết đói, sống lây lất không nhà không cửa. Chúng ta có thể nhân lên không biết bao nhiêu thí dụ về cái ý thức cho người nghèo ấy. 

Trong bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu muốn chúng ta có cái nhìn toàn diện về cuộc sống, về những tiến cố xảy đến cho con người. Nhân sự kiện một Biệt phái nại đến luật thanh tẩy của người Do thái để bắt bẻ Ngài không rửa tay trước khi dùng bữa, Chúa Giêsu đã đưa ra một cái nhìn sâu sắc về cuộc sống : nếu chỉ lau rửa bên ngoài mà lòng lại đầy xấu xa thì đó chỉ là giả hình. Nhưng nói thế, Chúa Giêsu không có ý biện minh cho cái luân lý ý hướng, theo đó nhiều người chỉ nghĩ đến mục đích tốt mà không hề áy náy về những phương tiện xấu đang sử dụng, hoặc nhiều người chỉ có ý hướng tốt mà không bao giờ giơ ngón tay để thi hành. Điều Chúa Giêsu muốn nói là cần phải có sự thống nhất trong ý hướng và hành động, cần phải có sự hòa hợp giữa đức tin và việc làm. Đi xa hơn, chúng ta có thể nói Chúa Giêsu không muốn tách biệt giữa cái bên trong với cái bên ngoài, cái thánh thiêng với cái phàm tục.

Thiên Chúa quan tâm đến cái bên trong lẫn cái bên ngoài. Cái nhìn của Thiên Chúa là cái nhìn toàn diện. Đối với Ngài, tất cả mọi cái, dù tầm thường, phàm tục, cũng đều mang một giá trị cao cả: giá trị của một bí tích. Con người không chỉ gặp gỡ Thiên Chúa qua các Bí tích, qua cử hành Phụng vụ, mà còn gặp Ngài trong mọi sinh hoạt cuộc sống. Cuộc sống trong từng phút giây đều mang một giá trị vĩnh cửu và là lời cầu nguyện dâng lên Thiên Chúa. Nói thế không có nghĩa là những sinh hoạt đạo đức sẽ trở thành vô ích. Người nghèo cần được giúp đỡ vật chất nhưng điều đó không có nghĩa là họ chỉ cần cơm bánh. Cũng thế, cuộc sống đức tin không chỉ gồm kinh kệ, biểu dương tôn giáo, mã còn phải thể hiện bằng việc làm cụ thể trong cuộc sống hàng ngày. Ngược lại, cuộc sống đức tin ấy cũng không chỉ là những thể hiện hoạt động xã hội, mà còn phải được nuôi dưỡng bằng Phụng tự, Bí tích, sinh hoạt tôn giáo.

Một cái nhìn toàn diện để thấy được cái thánh thiêng trong cái phàm tục, một đức tin được nuôi dưỡng bằng cầu nguyện, Bí tích và thể hiện bằng việc làm cụ thể, đó phải là cái nhìn và thái độ sống của người kitô hữu.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm