Danh mục bài viết

Cập nhật 16/8/2019 - 4:6 - Lượt xem 2169

Thứ Bảy tuần 19 Thường Niên

"Ðừng ngăn cấm các trẻ nhỏ đến với Ta, vì Nước Trời là của những người giống như chúng".

 

Tin Mừng: Mt 19, 13-15

Khi ấy, người ta đem những trẻ nhỏ đến cho Chúa Giêsu để Người đặt tay và cầu nguyện cho chúng. Các môn đệ liền quở trách chúng, nhưng chúa Giêsu bảo: "Hãy để các trẻ nhỏ đến với Ta, và đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những người giống như chúng". Sau khi Người đặt tay trên chúng, thì Người đi khỏi nơi đó.

 

Suy niệm 1: Để trẻ em đến với Thầy _ Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Bàn tay con người thật là cao quý. 
Trong Cựu Ước, Đức Chúa muốn ông Môsê đặt tay trên ông Giosuê 
để chia sẻ cho ông này quyền lãnh đạo dân (Ds 27, 18. 23). 
Cụ Giacóp đã chúc phúc cho hai đứa cháu là Épraim và Mơnase 
bằng cách đưa hai tay đặt trên đầu chúng (St 48, 14). 
Cử chỉ đặt tay trên cũng thường thấy trong Giáo Hội thuở ban đầu. 
Chúa Thánh Thần được trao ban qua việc đặt tay (Cv 8, 17-19; 19, 6). 
Qua đặt tay, bảy phó tế đầu tiên lãnh nhận sứ vụ (Cv 6, 6). 
Bácnaba và Saolô cũng được đặt tay sai để sai đi truyền giáo (Cv 13, 3). 
Bàn tay Thiên Chúa là khí cụ che chở, đỡ nâng. 
“Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước, 
bàn tay của Ngài, Ngài đặt trên con (Tv 138, 5). 
Bàn tay của Đức Giêsu đóng vai trò lớn trong sứ vụ. 
Ngài chữa anh mù bằng cách đặt tay trên mắt anh (Mc 8, 25). 
Ngài cũng chữa bà còng lưng theo cách tương tự (Lc 13, 13). 
Người ta xin Ngài đặt tay để chữa một anh điếc và ngọng (Mc 7, 32), 
thậm chí đặt tay để hoàn sinh một em gái mới chết (Mt 9, 18). 
Trong bài Tin Mừng hôm nay, 
Cha mẹ của các em đã đưa các em đến với Đức Giêsu, 
để được Ngài đặt tay trên chúng và cầu nguyện (c. 13). 
Họ tin phúc lành đến với con cái họ qua cử chỉ ấy. 
Cuối cùng, Đức Giêsu đã đặt tay trên các em nhỏ và cầu nguyện, 
trước khi tiến về Giêrusalem để chịu khổ nạn (c. 15). 
Nhưng các môn đệ lại bực bội và la rầy cha mẹ của các em. 
Có lẽ đối với họ, Thầy Giêsu còn nhiều việc lớn lao để làm 
hơn là mất thì giờ để chúc lành cho mấy em bé. 
Đức Giêsu hoàn toàn không đồng ý với thái độ coi thường này. 
Ngài nói thẳng: “Hãy để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng.” 
Đến với Thầy Giêsu là quyền lợi của mọi trẻ em, 
người lớn không được phép xâm phạm. 
Ngài đưa ra lý do khiến các môn đệ phải tôn trọng trẻ em: 
“vì Nước Trời là của những ai giống như chúng” (c. 14). 
Như thế trẻ em, tuy không có chỗ cao trong xã hội, 
nhưng lại có chỗ vững chãi trong Nước Trời. 
Trẻ em có chỗ vì chúng hồn nhiên sống lệ thuộc vào cha mẹ, 
và đón nhận mọi sự từ người khác với lòng biết ơn. 
Những người lớn muốn vào Nước Trời phải nên giống chúng. 
Đây là một tiến trình khó khăn và lâu dài, 
vì người lớn phải quay lại, phải hoán cải để trở nên đơn sơ như trẻ thơ, 
phải tự hạ mình xuống, bỏ đi những tự hào, tự mãn về mình (Mt 18, 3-4). 
mở lòng đón lấy Nước Trời như quà tặng nhưng không. 
Như thế trẻ thơ lại là mẫu mực cho các môn đệ của Thầy Giêsu. 
Nước Trời dành cho trẻ thơ và những ai trở nên giống chúng. 
Trẻ em có chỗ trong Nước Trời và trong Giáo Hội tại thế. 
Các em cũng là thành viên trong cộng đoàn đức tin. 
Lời dạy của Đức Giêsu vẫn mãi âm vang nơi chúng ta: 
“Hãy để trẻ em đến với tôi, đừng ngăn cấm chúng.” 
Chúng ta đã làm gì để đưa các em đến với Giêsu? 

Lạy Chúa Giêsu, vì con bé nhỏ, 
nên xin yêu ngài bằng khả năng bé nhỏ của con. 
Cho con biết yêu 
những công việc bé nhỏ mỗi ngày, 
những công việc âm thầm, 
những bổn phận mà con làm vì yêu mến. 
Cho con biết yêu những hy sinh bé nhỏ mỗi ngày, 
vui lòng đón nhận những thánh giá tuy nhỏ, 
nhưng làm tim con đau đớn. 
Cho con biết yêu tinh thần bé nhỏ của trẻ thơ, 
đơn sơ thú nhận mình yếu đuối và bất lực, 
sung sướng nương tựa vào duy một mình Chúa. 
Hơn nữa, xin cho con can đảm, 
dám chọn những gì giúp con trở nên bé nhỏ hơn, 
nhờ đó con vui tuoi phục vụ mọi người 
và hạnh phúc khi thấy Chúa lớn lên trong con. 
Mỗi lần bị cám dỗ tự cao, 
xin cho con biết ngắm nhìn con đường Chúa đã đi, 
con đường bé nhỏ và khiêm hạ. 
Ước gì con được làm bạn của Chúa 
trên đường từ Bêlem đến Núi Sọ, 
và được ở bên Chúa trong Nước Trời. Amen. 

 

Suy Niệm 2: Chúa Giêsu với trẻ nhỏ

Các trẻ nhỏ được Chúa Giêsu yêu thương và đưa ra làm mẫu mực cho những ai muốn bước vào Nước Trời: "Nếu các con không hóa nên như trẻ nhỏ, các con không được vào Nước Trời. Ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ, đó là kẻ lớn nhất trong Nước Trời". Tinh thần tu đức trẻ thơ là đơn sơ, phó thác, không cậy dựa vào sức riêng, nhưng đặt trọn tin tưởng vào Chúa.

Tin Mừng Giáo Hội cho chúng ta lắng nghe hôm nay đề cập đến trẻ nhỏ trong một hoàn cảnh khác, với những lời của Chúa Giêsu: "Cứ để trẻ nhỏ đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì những ai giống như chúng mới được vào Nước Trời". Người ta dẫn các trẻ em đến với Chúa Giêsu để Ngài đặt tay và cầu nguyện cho chúng. Ðặt tay và cầu nguyện cho một người là nghi thức tôn giáo quen thuộc trong Do thái giáo thời Chúa Giêsu. Những vị lãnh đạo tôn giáo và các Rabbi thường đặt tay và cầu nguyện cho những ai đến xin được chúc lành; họ cũng đặt tay trên trẻ nhỏ và cầu nguyện cho chúng, mặc dù theo phong tục người Do thái thời đó, những trẻ nhỏ không có địa vị, không có giá trị gì, chỉ khi nào trẻ đến tuổi 12, nó mới được nhìn nhận có chỗ đứng trong cộng đoàn. Các môn đệ Chúa Giêsu lúc đó chưa thay đổi tâm thức, họ còn ngăn cản không cho người ta đem các trẻ nhỏ đến với Chúa.

Thái độ và lời dạy của Chúa Giêsu nhắc cho các môn đệ lúc đó và cho chúng ta ngày hôm nay rằng trong cộng đoàn Giáo Hội, mọi người không tùy thuộc hạng tuổi, đều có quyền đến với Chúa để Chúa đặt tay, cầu nguyện và chúc lành cho; không ai bị loại khỏi tình yêu và ân sủng của Chúa, dù là một đức trẻ. Các nhà chú giải đã xem đoạn Tin Mừng này như là căn bản cho việc rửa tội trẻ nhỏ được cộng đoàn tiên khởi thực hiện.

"Cứ để trẻ nhỏ đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng". Chúng ta có thái độ kỳ thị, ngăn cản các trẻ nhỏ đến với Chúa không? Có những người lớn, những bậc cha mẹ rơi vào tâm thức của các môn đệ ngày xưa: họ không đem con cái đến với Chúa Giêsu, họ không nêu gương sống đức tin cho con cái, cũng không muốn cho con cái lãnh nhận Bí tích Rửa tội, nại lý do tôn trọng tự do của con cái, đợi chúng lớn lên và tự quyết định muốn rửa tội hay không. Ðây là thái độ sai lầm về ơn cứu rỗi của Chúa: Ơn Chúa được ban nhưng không cho mọi người, chúng ta là ai mà dám xét đoán về điều kiện tuổi tác để được Chúa chúc lành và ban ơn cứu rỗi.

Hãy để các trẻ nhỏ đến với Chúa Giêsu, đừng ngăn cản chúng. Xin Chúa giúp chúng ta chu toàn trách nhiệm cao cả này, với ý thức rằng ân sủng và chúc lành của Chúa là kho tàng quí giá mà chúng ta có thể trao lại cho con cái chúng ta.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm