Danh mục bài viết

Cập nhật 21/5/2020 - 4:25 - Lượt xem 3177

Thứ Sáu tuần 6 Phục Sinh

"Niềm vui của các con không ai sẽ lấy mất được".

 

Tin Mừng: Ga 16, 20-23a

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Thầy bảo thật anh em: anh em sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng. Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui. Khi sinh con, người đàn bà lo buồn vì đến giờ của mình; nhưng sinh con rồi, thì không còn nhớ đến cơn gian nan nữa, bởi được chan chứa niềm vui vì một con người đã sinh ra trong thế gian. Anh em cũng vậy, bây giờ anh em lo buồn, nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng; và niềm vui của anh em, không ai lấy mất được. Ngày ấy, anh em không còn phải hỏi Thầy gì nữa. Thật, Thầy bảo thật anh em: anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy.”

 

Suy niệm:

1. Lòng anh em sẽ vui - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Hiếm khi một đoạn Tin Mừng ngắn 
mà lại có nhiều từ nói đến niềm vui, nỗi buồn như vậy. 
Khi sắp bước vào cuộc Khổ nạn, 
Đức Giêsu không giấu các môn đệ về những thử thách đang chờ họ. 
Khóc lóc, lo buồn, than van là những điều họ sẽ phải trải qua (c. 20). 
Nhưng tâm trạng đó chỉ là tạm thời. 
Niềm vui khi thấy Thầy phục sinh mới là điều còn mãi (c. 22). 
Không có một Kitô giáo buồn. 
Niềm vui là một trong những nét đặc trưng của Kitô giáo, 
bởi lẽ Kitô giáo phát sinh từ Tin Mừng rộn rã, từ tiếng reo Halleluia : 
Đức Kitô đã sống lại rồi và đang ở giữa cộng đoàn tín hữu. 
Niềm vui ấy vẫn được diễn tả qua nhiều hình thức, 
qua tiếng chuông chiều cao vút của nhà thờ, 
qua các bài thánh ca dìu dặt đưa hồn bay lên gặp Đấng Tuyệt đối, 
qua những nụ cười tươi và tà áo muôn màu của giáo dân đi lễ mỗi Chúa nhật. 
Nhưng niềm vui không chỉ có ở nơi nhà thờ, mà còn ở mọi nơi. 
Niềm vui trên khuôn mặt một nữ tu cúi xuống vết thương của người phong. 
Niềm vui háo hức của một thanh niên bỏ tất cả để xin vào nhà Tập. 
Niềm vui bình an của những vị tử đạo Việt Nam trên đường ra pháp trường. 
Không thể hình dung một Kitô giáo mà không có niềm vui. 
Kitô giáo buồn thì chẳng phải là Kitô giáo nữa. 
Thế giới hôm nay có quá nhiều cách để làm cho người ta vui. 
Niềm vui dường như có thể mua được bằng tiền. 
Người ta tưởng càng sở hữu nhiều, càng hưởng thụ nhiều thì càng vui. 
Nhưng chính lúc đó người ta lại rơi vào sự buồn chán. 
Thế giới hôm nay là một thế giới buồn. 
Ba mươi ngàn người Nhật tự tử trong một năm. 
Hiện nay ở Hàn Quốc đang lan rộng tình trạng tự tử tập thể. 
Khi đời sống vật chất quá đầy đủ, thừa mứa, 
người ta lại không biết mình sống để làm gì. 
Kitô giáo phải có khả năng đem lại niềm vui cho thế giới, 
không phải thứ niềm vui rẻ tiền, vì mua được một trận cười thâu đêm, 
nhưng là thứ niềm vui của người tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống. 
Người mẹ phải chịu buồn phiền, đau đớn khi sinh con, 
nhưng sinh rồi thì vui sướng, chẳng còn nhớ đến chuyện vượt cạn (c. 21). 
Kitô giáo không né tránh đau khổ, cũng không tìm con đường diệt khổ, 
nhưng đón lấy đau khổ và tìm thấy ý nghĩa của nó trong tình yêu. 
Như người mẹ chịu đau để đứa con chào đời, 
người Kitô hữu vui sướng vì thấy hoa trái của những gian truân thử thách. 

Lạy Chúa Giêsu, 
các sách Tin Mừng chẳng khi nào nói Chúa cười, 
nhưng chúng con tin Chúa vẫn cười 
khi thấy các trẻ em quấn quýt bên Chúa. 
Chúa vẫn cười khi hồn nhiên ăn uống với các tội nhân. 
Chúa đã cố giấu nụ cười trước hai môn đệ Emmau 
khi Chúa giả vờ muốn đi xa hơn nữa. 
Nụ cười của Chúa đi đôi với Tin Mừng Chúa giảng. 
Nụ cười ấy hòa với niềm vui 
của người được lành bệnh. 
Lạy Chúa Giêsu, 
có những niềm vui 
Chúa muốn trao cho chúng con hôm nay, 
có sự bình an sâu lắng Chúa muốn để lại. 
Xin dạy chúng con biết tươi cười, 
cả khi cuộc đời chẳng mỉm cười với chúng con. 
Xin cho chúng con biết mến yêu cuộc sống, 
dù không phải tất cả đều màu hồng. 
Chúng con luôn có lý do để lo âu và chán nản, 
nhưng xin đừng để nụ cười tắt trên môi chúng con. 
Ước gì chúng con cảm thấy hạnh phúc, 
vì biết mình được Thiên Chúa yêu thương 
và được sai đi thông truyền tình thương ấy. Amen. 

 

2. Niềm vui không ai lấy mất được

Các môn đệ được Chúa căn dặn “Thầy ra đi thì ích lợi hơn cho các con” (Gio 16,7). Đó là một cuộc biệt ly. Có cuộc biệt ly nào mà không buồn, không xót, không thương. Cuộc chia ly ở đâu đâu cũng buồn khổ hết. Chia ly ở bên đường, bến đò, ga xe, phi trường, nghĩa địa... đều da diết, đều chết đi trong lòng một ít, và đối với các tông đồ hẳn không phải là ít, vì họ đã từ bỏ tất cả để đi theo Ngài.

Trở đi mắc núi, trở về mắc sông. Giờ đây, Chúa ra đi, đi sang một thế giới khác hẳn. Chúng ta thử tưởng tượng các môn đệ lúc ấy bơ vơ biết như thế nào. Cùng lắm họ mới theo đạo Chúa được ba năm. Với ba năm theo Chúa chập chững, giờ đây mất Chúa. Kẻ âm người dương. Từ đây một người Do thái với 33 tuổi tên là Giêsu, sẽ biến khỏi sân khấu lịch sử của nhân loại, với không gian, thời gian khí hậu của miền Palestin. Cho nên các tông đồ buồn khổ là phải lẽ. Từ đây, lấy ai làm trụ cột mà dựa dẫm, lấy đâu làm nơi nương tựa cho những ngày mệt mỏi đời tông đồ. Chính Chúa Giêsu đã thấy họ buồn và Chúa xác nhận rằng: “Vì Ta đã nói thế nên ưu phiền tràn ngập lòng các ngươi” (c.6). Đúng như một kiểu nói:

Mù sương cuộc sống não nề

Thầy đi con ở buồn về ai mang.

Đó là một nỗi buồn nhân loại thấm thía. Nhưng Chúa Giêsu nói rằng phải vượt qua như thế như nỗi buồn khổ của một người mẹ sinh con (c.21). Giây phút chờ đợi đứa con ra đời với biết bao nhiêu là lo lắng hồi hộp, cho sự sống cả mẹ lẫn con và cho cả tương lai đứa con... Nhưng khi đứa con ra chào đời thì nó trở thành niềm vui tràn ngập vì đã cộng tác vào chương trình sáng tạo và tiếp tục dòng dõi nhân loại. Người mẹ vui hẳn lên vì tương lai huy hoàng đang chờ đón con mình, và tương lai của người mẹ như được bảo đảm hơn vì có thêm gậy chống cho tuổi đời.

Cũng tương tự như thế, các môn đệ buồn rầu trước cuộc ra đi của Đấng đã chịu đóng đinh vì mình. Họ lo âu cho tương lai đời họ sẽ đi về đâu, số phận của họ Con Tạo sẽ xoay vần ra sao. Nỗi lo âu có trên một phạm vi nhân loại rất là hữu lý, có vẻ là khôn ngoan, lo xa nữa. nhưng Chúa nói đó chỉ là nỗi lo âu tạm bợ thôi. Cũng như xưa kia các môn đệ lo lắng làm sao ra của ăn nơi hoang địa, thì Chúa đã ban bánh hóa ra nhiều 2 lần. Nơi vườn cây dầu, các môn đệ lo sợ  sống những giây phút căng thẳng... Nhưng rồi Chúa đã phục sinh hiện đến giữa họ, ban an bình, lấy lại niềm tin hy vọng. Nay niềm vui chưa trọn thì Chúa lại về Trời. Sự vui qua sự sầu lại tới là thường thế đó.

Nhưng các môn đệ đâu có ngờ Chúa về Trời mà vẫn còn ở lại với họ và những người kế tiếp họ cho đến tận thế. Ngài vẫn sống, nhưng sống cách thiêng liêng vượt trên mọi điều kiện không gian, thời gian. Chính nhờ đó các môn đệ không còn cảm thấy lo sợ và họ còn vui mừng đón nhận cái chết như chính Chúa nữa, vì họ biết có phần tốt nhất đang dành cho họ trên Trời.

Đời sống người Kitô hữu luôn luôn bao gồm nhưng lúc chờ đợi với ít nhiều buồn thảm và những lúc gặp gỡ vui mừng. Như một đợt sóng có lúc hạ xuống. Đời sống con cái Chúa cũng bồng bềnh trong đau khổ và niềm vui như vậy. Xin đừng quên lời Chúa: “Nỗi vui mừng của các con không ai giật mất được” (c.22). Niềm vui của chúng ta là niềm vui đã được Chúa cứu chuộc, không còn bị án nào nữa. Chúng ta đã được thâu nhập vào Giáo hội cùng phép rửa tội, được Chúa huấn luyện bằng lời Chúa, được Ngài nuôi dưỡng bằng Mình Ngài. Mỗi ngày sống chúng ta vui mừng vì sẽ được về gần trời.

 

3. Một sự sinh hạ: ơn cứu độ

Muốn hiểu hết ý nghĩa của lời Chúa Giêsu, chúng ta phải đối chiếu với kinh nghiệm bản thân. Kinh nghiệm về mọi kế hoạch, mọi sự sinh hạ và mọi khởi đầu.

Niềm hăng say lên đường thường bay bổng trong phấn chấn. Chúng ta thiết lập những dự án tốt đẹp, chúng ta dự kiến những giai đoạn của kế hoạch. Chúng ta có vẻ như làm chủ tương lai.

Các Tông đồ cũng đã từng phấn khởi: vào thời điểm Biến Hình, vào lúc thi hành sứ mạng đầu tiên, vào lúc chữa bệnh lần đầu. Nước Chúa sắp được hình thành rồi.

Nhưng đồng thời cũng là sự khó khăn khi triển khai kế hoạch: những mệt mỏi, trống rỗng. Cho đến ngày đớn đau, cho đến ngày mà chúng ta phải hy sinh một phần sự sống và sức lực để đi đạt được mục đích. 

Chúa Giêsu biết giá phải trả cho kế hoạch cứu rỗi nhân loại, và trong giờ phút thập giá, Ngài vẫn còn hướng lòng về những người sẽ không hiểu Ngài. Chúa Giêsu đã cảnh báo chúng ta: công việc này không dễ dàng gì.

Tin mừng toát ra từ bài Phúc âm là lời đảm bảo rằng, dù khó khăn cực nhọc, kế hoạch của Chúa Giêsu sẽ đạt đến thành công. Khi kế hoạch đó là trao ban mạng sống mình, thì Ngài đã thực hiện rồi.

Theo chiều hướng này, hôm nay chúng ta nghe một sứ điệp hy vọng, cho thấy rằng mọi đau khổ đều đem đến niềm vui khi nó giúp cho một con người ra đời, rằng mọi kế hoạch đều đạt đến thành công khi nó đi đôi với việc trao ban mạng sống.

Làm cho con người tiến lên một cuộc sống triển nở hơn, mở cho họ con đường đi về tuyệt đối, mà không bỏ quên họ trong sự khốn cùng và hiện trạng nô lệ, tóm lại, hành động để góp phần cứu độ con người, điều ấy phải thông qua những giai đoan cam go. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta sống qua những giai đoạn ấy, dù cho vì thế mà mỗi người phải mất đi mộl phần cuộc sống của mình.

 

4. Giá trị của đau khổ

Cách đây không lâu, tạp chí Truyền giáo có đăng một mầu truyện ngắn về một bé gái Phi Châu đã chết vì bệnh bạch hầu lúc 13 tuổi. Khi xem lại các đỗ dùng quen thuộc của em, cha mẹ em đã đọc được những dòng nhật ký cuối cùng của em như sau:

Lạy Chúa, con đang được giải thoát. Trong bóng tối dầy đặc của khổ đau và buồn chán, con thoáng thấy bàn tay Chúa đang vẫy gọi con. Nó vút qua như một tia lửa yếu ới nhưng cũng đủ chiếu sáng và sưởi ấm lòng con và chẳng ai dành dật được nó khỏi con”. 

Thông thường, đau khổ được coi là hình phạt dành cho những kẻ gây ra tội ác. Nếu hình phạt chưa đến với họ, thì đời con đời cháu sẽ phải gánh chịu: “Đời cha ăn mặn đời con khát nước, Cha ăn nho xanh con ghê răng”.

Chúa Giêsu đã có cái nhìn lạc quan về đau khổ. Với Ngài, đau khổ không hướng về quá khứ, nhưng mở cửa cho tương lai. Con người không tuyệt vọng trong đau khổ, nhưng hy vọng vui mừng vì thành quả của đau khổ. Người đàn bà sinh con thì ưu phiền, nhưng sinh con rồi thì quên hết cơn đau, vì niềm vui đã có một người con sinh ra đời. Đoạn đường dẫn đến Núi Sọ được dệt bằng đau khổ tủi nhục của tuyệt vọng, nhưng lại mở lối cho vinh quang Phục Sinh.

Trước nỗi buồn của các môn đệ vì sự ra đi của Ngài, chúa Giêsu vẫn không bỏ dở công trình cứu chuộc của Thiên Chúa. Ngài mời gói các ông đừng lắng đọng trong buồn phiền khổ sầu, nhưng hướng về niềm vui tương lai: “Bây giờ các con phải ưu phiền, nhưng Ta sẽ gặp lại các con, lòng các con sẽ vui mừng, và nỗi vui mừng của các con không ai giựt mất được”.

Lời nhắn nhủ của Chúa Giêsu cũng được gửi đến mỗi người Kitô hữu chúng ta: chỉ than trách hoặc đặt câu hỏi thì đau khổ vẫn mãi là đau khổ, nhưng chỉ khi hướng về Thập giá, chúng ta sẽ khám phá ra ý nghĩa và giá trị của đau khổ. Ước gì Thập giá là ánh sáng soi đường chúng ta trong những tăm tối cuộc đời, và qua thập giá, chúng ta sẽ tới ánh sáng. 

 

5. “Các con sẽ buồn sầu, nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui”

Tâm đó là tên của một người, sau một ttai nạn xe hơi, đã bị mất đi một xương bánh chè ở đầu gối chân phải. Nạn nhân được đưa vào bệnh viện để chữa trị. Khi vết thương đã lành, tại bệnh viện, Bác sĩ bătờ Tâm phải dùng chân bị thương, kéo tạ để sau này chân có thể co duỗi dễ dàng. Việc tập luyện bắt đầu rất đau đớn, vì thế Tâm thương lẩn trốn những giờ tập.

Sau một thời gian nằm bệnh viện, Tâm được xuất viện. Nhưng vì đã lẩn trốn những lần tập kéo tạ, nên chân của Tâm cứng đờ, do đó rất khó khăn khi đi đứng.

Hôm ấy trời đổ một trận mưa đầu mùa, mái nhà tôn của Tâm bị dột. Anh sai thằng con trai của anh leo lên mái nhà để hàn mấy lỗ dột. Nhưng vì còn nhỏ, nên con anh lớ ngớ không làm được việc gì, dù Tâm đã đứng ở dưới chỉ vẽ.

Bực mình, Tâm đánh liều leo lên mái tôn. Nhưng vì chân phải của anh cứng đờ, đàng khác mái tôn vẫn còn ướt, nên Tâm đã rơi từ trên mái tôn xuống, trong tư thế chân phải cứng đờ của anh xuống trước.

Sức nặng của thân thể đã làm cho chân phải của Tâm gập lại. Anh kêu la om xòm. Những người xóm giềng cũng như vợ con và cả chính anh nữa, đều coi sự việc vừa xảy ra là một điều xui xẻo.

Thế nhưng sau vài ngày bóp rượu gừng và dầu nóng, Tâm thấy bớt đau, và điều đáng mừng la,ẵ chân phải của Tâm đã co duỗi được.

Mẩu truyện trên đây đã phần nào giúp cho chúng ta xác tín được điều Chúa nói trong Tin Mừng hôm nay :”Các con sẽ buồn sầu, nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui”.

Qua câu nói trên đây Chúa Giêsu muốn nói rằng, sự đau khổ buồn sầu sẽ qua đi, để nhường chỗ cho niềm vui. Và để quảng diễn tư tưởng đó, Chúa Giêsu dùng một hình ảnh thật cụ thể và sống động, đó là hình ảnh của một sản phụ khi đến giờ sinh con.

Sự đau đớn trứơc khi sinh con đã biến mất, khi đứa bé ra đời. Tiếng khóc chào đời của đứa bé, đã đem lại niềm vui khôn tả cho người mẹ. Vui vì bà đã cho ra đời một người con. Niềm vui đó sẽ kéo dài bao lâu mà đứa con bà còn sống.

Sự buồn sầu mà Chúa Giêsu nói đến ở đây là sự buồn sầu gây nên bởi việc ra đi của Ngài. Nhưng rồi sự buồn sầu đó sẽ qua đi để nhường chỗ cho một niềm vui vĩnh cửu, đó là niềm vui do sự hiện diện của Chúa Thánh Thần. Niềm vu ấy sẽ kéo dài mãi mãi vì Thánh Thần sẽ hiện diện mãi mãi trong Giáo Hội và trong các tâm hồn, nếu chúng ta không tự ý trục xuất Ngài.

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin cho mọi con dân Chúa, xác tín điều Chúa Giêsu đã quả quyết :”Các con sẽ buồn sầu, nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui”, để trong những hoàn cảnh khổ đau, con dân của Chúa biết tìm ra ý tốt lành của Chúa và chấp nhận với niềm tín thác vào lòng yêu thương nhân từ của Chúa.

Sự tín thác đó không chỉ thể hiện đối với những nỗi khổ đau khốn cực mà còn đối với cả những lỗi lầm, những thiếu sót của chúng ta nữa. Hãy bầy tỏ sự tín thác đó bằng lòng tớng hối ăn năn giờ này, để có thể thưa với Chúa :”Con hân hoan bước lên bàn thờ Chúa”.

 

6. Nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui

Khi gặp Chúa hiện ra, các môn đệ vui mừng; hai môn đệ trên đường Emmau phấn khởi vui mừng chạy về báo tin cho các môn đệ, Mađalêna cũng vui mừng chạy về báo tin Thầy đã sống lại. Nỗi buồn chia tay nay lại trở thành niềm vui. Lời Chúa báo trước đã thành sự thật: Bây giờ anh em buồn, nhưng khi Thầy gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng.

Lời tiên báo đó cũng làm cho chúng ta suy nghĩ về thân phận của mình: nếu chúng ta chấp nhận nỗi buồn, chấp nhận những thử thách vì đức tin trong tinh thần đức Kitô thì nỗi buồn của chúng ta ở đời nầy, mai ngày cũng sẽ trở thành niềm vui trong Đức Kitô.

Tuy nhiên, có lẽ không phải chờ đến đời sau mới được hưởng niềm vui đó. Bởi lẽ nếu chúng ta đọc lại sách Công Vụ, chúng ta thấy các Tông đồ hô lớn lên rằng: Chúng tôi vui mừng và cảm thấy mình xứng đáng được chịu khổ vì danh Đức Kitô.

Niềm vui mà Chúa Giêsu nói ở đây trước hết là niềm vui Phục Sinh. Các môn đệ đã vui mừng vì thấy Chúa Phục Sinh. Ngày nay chúng ta cũng vui mừng khi ta cùng sống lại với Chúa, niềm vui của kẻ được giải phóng. Niềm vui đó là niềm vui của người đàn bà sắp sinh con; chưa sinh thì đau đớn, nhưng khi đã sinh rồi thì niềm vui nhìn thấy đứa con sẽ làm cho bà quên đi mọi đau đớn. Niềm vui nào cũng được cưu mang trong đau đớn, kể cả niềm vui sống lại của chúng ta. Vì có chết cho tội lỗi, có hy sinh hãm mình đền tội, có can đảm dứt khoát với tội lỗi thì ta mới có niềm vui sống lại. Sự từ bỏ nào cũng đòi hỏi cả, nhất là từ bỏ những đam mê, cái làm cho ta mê say thích thú, lại khó từ bỏ hơn, đòi hỏi nhiều can đảm hơn. Trong đời sống thiêng liêng, con đường sống lại là con đường từ bỏ.

Suy gẫm đến đây, tôi tự hỏi mình: đã bao nhiêu mùa phục sinh qua đi trong đời rồi, vậy tôi đã có niềm vui phục sinh chưa ? Các môn đệ buồn sầu lo lắng vì mất Chúa, còn tôi thì sao? Hay là có Chúa trong đời hay không, thì cũng thế thôi, chẳng có quan trọng gì đối với tôi cả?

Niềm vui chỉ có được khi chúng ta sống trong hy vọng và mong chờ. Tôi có hy vọng, mong chờ gì nơi Chúa không ? Có Chúa là niềm vui vì Chúa có một chỗ đứng quan trọng trong đời sống các Tông Đồ; còn tôi, Chúa có chỗ đứng nào trong đời tôi không ? và biết bao nhiêu câu hỏi ta có thể đặt ra cho chính mình trước niềm vui phục sinh của các Tông Đồ.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm