Danh mục bài viết

Cập nhật 15/5/2019 - 4:1 - Lượt xem 3838

Thứ Năm tuần 4 Phục Sinh

"Ai đón nhận kẻ Thầy sai, là đón nhận Thầy".

 

Tin Mừng: Ga 13, 16-20

Sau khi đã rửa chân các môn đệ, Chúa Giêsu nói với các ông: “Thật, Thầy bảo thật anh em: tôi tớ không lớn hơn chủ nhà, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi. Anh em đã biết những điều đó, nếu anh em thực hành, thì thật phúc cho anh em! Thầy không nói về tất cả anh em đâu. Chính Thầy biết những người Thầy đã chọn, nhưng phải ứng nghiệm lời Kinh Thánh sau đây: Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con. Thầy nói với anh em điều đó ngay từ lúc này, trước khi sự việc xảy ra, để khi sự việc xảy ra, anh em tin là Thầy Hằng Hữu. Thật, Thầy bảo thật anh em: ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.”

 

Suy niệm:

1. Thật phúc cho anh em - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Khi giảng cho các Giám mục Anh Giáo, 
ông Jean Vanier có kể câu chuyện như sau xảy ra tại cộng đoàn của ông, 
một cộng đoàn được lập tại nước Pháp để giúp những người cơ nhỡ. 
Nhà ông có nhận nuôi anh Eric, 16 tuổi, vừa mù lại vừa điếc. 
Anh không đi được, không muốn ăn, chỉ quậy phá và muốn chết. 
Anh thật là mối kinh hoàng cho những ai phải chăm lo cho anh. 
Làm sao để anh yêu cuộc sống này ? 
Làm sao để anh thấy mình được yêu và đáng quý, 
bất chấp những khiếm khuyết của mình ? 
Tìm đâu thứ ngôn ngữ để một người vừa mù vừa điếc hiểu được điều ấy ? 
Ông Jean Vanier có nhiệm vụ tắm cho anh mỗi sáng. 
Và ông đã tìm ra được thứ ngôn ngữ mà anh hiểu được, cảm được, 
thứ ngôn ngữ của bàn tay, ngôn ngữ của thịt. 
“Lời đã thành thịt, để thịt của chúng ta thành lời,” ông đã nói như thế. 
Khi Thầy Giêsu chạm tay của mình vào chân các môn đệ để rửa 
với sự trân trọng và yêu thương, 
chắc họ đã cảm được thứ ngôn ngữ không lời đó. 
Kinh nghiệm được Thầy rửa chân là kinh nghiệm chẳng thể nào quên. 
Thầy muốn các môn đệ tiếp tục làm điều Thầy đã làm: 
“Thầy đã nêu gương cho anh em, 
để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em” (Ga 13, 15). 
Thầy Giêsu nhắc các môn đệ về vị thế của họ, 
vị thế của người tôi tớ, người được sai. 
Vị thế này hẳn thấp hơn vị thế của Thầy là chủ, là người sai họ đi (c. 16). 
Bởi đó việc rửa chân cho nhau giữa các tôi tớ là một đòi buộc (c. 14). 
“Anh em đã biết những điều đó, nếu anh em thực hành, 
thì thật phúc cho anh em !” (c. 17). 
Đức Giêsu đã biến hành vi rửa chân thành mối phúc. 
Con người thường tìm hạnh phúc nơi việc được phục vụ, được tôn vinh. 
Thầy Giêsu dạy ta tìm hạnh phúc nơi việc cúi xuống khiêm hạ. 
Nhiều Kitô hữu đã nếm được thứ hạnh phúc này, 
trong đó có ông Jean Vanier, Mẹ Têrêsa, cha Đamiêng, Đức Cha Cassaigne… 
Họ đã tình nguyện dâng đời mình cho những người cùng khổ. 
Hôm nay, Đức Giêsu vẫn ở nơi những người cần được rửa vết thương, 
vết thương thể chất và tinh thần. 
Hôm nay, Ngài vẫn ở nơi những người đang cúi xuống, 
âm thầm, nhẹ nhàng băng bó các vết thương của thế giới. 

Lạy Thầy Giêsu, 
khi Thầy rửa chân cho các môn đệ 
chúng con hiểu rằng Thầy đã làm một cuộc cách mạng lớn. 
Thầy dạy chúng con một bài học rất ấn tượng 
khi Thầy bưng chậu nước, bất ngờ đến với các môn đệ trong bữa ăn, 
khi Thầy cúi xuống, dùng bàn tay của mình để rửa chân rồi lau chân cho họ. 
Chắc Thầy đã nhìn thật sâu vào mắt của từng môn đệ và gọi tên từng người. 
Giây phút được rửa chân là giây phút ngỡ ngàng và linh thánh. 
Lạy Thầy Giêsu, 
thế giới chúng con đang sống rất thấm bài học của Thầy. 
Chúng con vẫn xâu xé nhau chỉ vì chức tước và những đặc quyền, đặc lợi. 
Ai cũng sợ phải xóa mình, quên mình. 
Ai cũng muốn vun vén cho cái tôi bất chấp lương tri và lẽ phải. 
Khi nhìn Thầy rửa chân, chúng con hiểu mình phải thay đổi cách cư xử. 
Không phải là ban bố như một ân nhân, nhưng khiêm hạ như một tôi tớ. 
Từ khi Thầy cúi xuống rửa chân cho anh Giuđa, kẻ sắp nộp Thầy, 
chúng con thấy chẳng ai là không xứng đáng cho chúng con phục vụ. 
Lạy Thầy Giêsu, 
Thầy để lại cho chúng con một di chúc bằng hành động. 
Thầy đã nêu gương cho chúng con noi theo, 
để rửa chân chẳng còn là chuyện nhục nhã, nhưng là mối phúc. 
Xin cho chúng con thấy Thầy vẫn cúi xuống trên đời từng người chúng con, 
để nhờ đó chúng con có thể cúi xuống trên đời những ai khổ đau bất hạnh. Amen. 

 

2. Củng cố đức tin

Ðó là những lời Chúa Giêsu tâm sự với các tông đồ vào lúc khởi đầu cuộc khổ nạn của Ngài, loan báo tương lai cuộc sống của các tông đồ sẽ như thế nào. Nhưng tại sao Giáo Hội lại chọn để chúng ta suy niệm đoạn Phúc Âm này trong những ngày của mùa phụng vụ Phục Sinh? Những gì đã xảy ra đúng theo như lời Kinh Thánh và theo lời loan báo trước của Chúa, nhằm củng cố các tông đồ và cả chúng ta ngày hôm nay trong đức tin vào Chúa. Tin Chúa là Thiên Chúa, là Ðấng Hằng Hữu, là Ðấng Ta Là, "Ta bảo các con điều đó ngay từ bây giờ, trước khi sự việc xảy ra để đến khi sự việc xảy ra, các con tin Ta là Ðấng Hằng Hữu, là Thiên Chúa".

Bản văn Phúc Âm thánh Gioan dùng từ "Ta là Ðấng Ta Là", từ dùng để chỉ chính Giavê Thiên Chúa. Trong ánh sáng của mầu nhiệm Phục Sinh của Chúa Giêsu, các tông đồ và mỗi người chúng ta được mời gọi suy niệm những lời Chúa Giêsu có liên quan đến vận mệnh tương lai của những ai làm đồ đệ Chúa. Trước hết là hồng ân được Chúa sai đi, được đại diện cho Ngài "Ai đón rước kẻ Ta sai là đón rước Ta và ai đón rước Ta là đón rước Ðấng đã sai Ta". Ðó là chiều dọc từ con người lên cùng Thiên Chúa Cha qua Chúa Giêsu Kitô. Mọi đồ đệ của Chúa cần phải duy trì trọn vẹn chiều dọc này. Ðây là hồng ân Chúa ban cho những con người Chúa chọn làm kẻ đại diện của Ngài, mang sứ điệp của Ngài đến cho anh chị em khác và hồng ân này có thể bị mất đi do chính quyết định tự do của con người như trường hợp của Giuđa ngày xưa, người môn đệ phản Thầy, "Ta biết những kẻ Ta đã chọn, kẻ ăn bánh cùng Ta đã giơ gót chân đạp Ta".

Lời cảnh tỉnh của Chúa thôi thúc mỗi người chúng ta xét lại cuộc sống làm đồ đệ theo Chúa của mình đang ở mức độ nào. Chúng ta sẽ làm đại diện cho Chúa một cách hữu hiệu hơn nếu chúng ta trở nên giống Chúa hơn và chia sẻ vận mệnh của Chúa: "Tôi tớ không hơn chủ; kẻ bị sai đi không trọng hơn người sai họ". Chúa đã đi qua con đường thập giá, thì đồ đệ của Ngài chắc chắn cũng sẽ đi qua con đường này. Hơn nữa, cám dỗ phản bội Chúa như Giuđa ngày xưa luôn là cám dỗ thường hằng của mọi môn đệ Chúa cả ngày hôm nay. Chúng ta hãy tỉnh thức đề phòng.

Lạy Chúa, xin hãy ban cho con ơn can đảm theo Chúa cho đến cùng trong mọi hoàn cảnh.

 

3. Lời Kinh Thánh phải ứng nghiệm

Bài Phúc âm hôm nay nói đến việc Chúa chọn ông Giuda, nhưng ông đã quay lưng phản bội. Tại sao lại đặt đoạn Tin Mừng này vào giữa mùa phục sinh như vậy ? Hẳn là có những lý do:

1. Dù ông Giuda có phản bội đi nữa thì chương trình cứu độ của Thiên Chúa vẫn cứ thành tựu. Giuda không thể làm hư hỏng chương trình của Thiên Chúa, người hư hỏng là chính ông mà thôi. Giuda đã vì tiền mà phản bội và đi tự vẫn. Còn Chúa, Ngài đã chịu đựng, đã phục sinh và về trời, cho thấy đường lối của Thiên Chúa cao vời biết bao nhiêu (Is 55,8).

2. Dù Giuda hư hỏng nhưng vẫn còn khối đông các tông đồ cũng do chính Chúa chọn. Hình như Chúa cho thấy lựa chọn bao giờ cũng là đau xót mất mát. Chính tay Chúa đã chọn Giuda. Marcô còn ghi rõ “Thiên Chúa chọn kẻ Ngài muốn” (3,130. Đó là ơn lộc to lớn. Được Chúa chọn, nhưng ông đã lợi dụng để không chọn Chúa, lại còn phản Thầy hại bạn. điều này cho thấy rằng một ơn huệ cho đường lớn lao gấp mấy mà người nhận không muốn thì cũng không làm gì được. Hơn nữa, Thiên Chúa tôn trọng tự do tối đa của mỗi người nơi cuộc sống của họ.

3. Ngoài ra đó cũng là bài học dạy cho các tông đồ lúc ấy biết rằng đời truyền giáo của họ gặp nhiều thử thách và thất bại. Nhưng giữa mọi nghịch cảnh họ nhớ rằng có một Thiên Chúa đã chọn họ, đã yêu thương họ và quan phòng cho họ, vì chính Ngài cử họ ra đi (Mt 28,18). Ra đi để gieo hạt giống cũng có, để gặt cũng có. Kẻ gieo người gặt tùy việc Chúa muốn. Nhưng gieo giống thì nhớ rằng có sự hao hụt thất bại, hạt ra vệ đường, hạt bị chim chuột ăn đi, có hạt rơi vào đất tốt...

Trường hợp Giuda là sự mất mát kiểu mẫu. Người ta tự hỏi rằng tại sao Chúa Giêsu là Đấng thông biết mọi sự. Đấng biết cả Thiên Chúa Cha, và cõi lòng kín đáo của mỗi người (Mt 6,6), mà lại chọn phải Giuda. Như vậy có phải là Chúa lầm không ? Chúa không lầm. Đó là chương trình của Thiên Chúa. Ngài muốn để lại cho chúng ta một bài học cụ thể trong cuộc sống: lạm dụng sự tự do Chúa ban là một án phạt. Ngoài ra việc Chúa chọn ông là để lời Kiùnh thánh được ứng nghiệm (Tv 40,10).

Thật ra, hình ảnh phản bội đã có trong sách (2Sm 16,21) nói tới trường hợp vua David bị địch quân bao vây. Vua bị một tứơng thân thiết nhất là Achiophel phản bội, âm mưu giết vua, nhưng thất bại, Anchitophel cỡi ngựa đi tự tử. Đây là trường hợp duy nhất của Cựu Ước nói đến tự tử. Hình ảnh của Anchitophel cũng là hình ảnh của Giuda sau này.

Vậy nếu chúng ta đặt lại vấn nạn rằng tại sao công việc cứu thế của Chúa Giêsu lại lệ thuộc vào việc phản bội của Giuda ? Nếu như Giuda và dân Do thái không phản bội thì có làm hư hỏng chương trình của Chúa không ? Nếu Giuda không phản bội ! Chúng ta không thể đặt chữ NẾU với Thiên Chúa vì Ngài không lệ thuộc vào chữ nếu như chúng ta đâu.

Vậy nói về Giuda cần phải nói ngay rằng sự phản bội của Giuda không cần thiết chút nào cho công cuộc cứu thế. Nếu như Giuda không phản bội thì Chúa bớt bị xúc phạm cách nào đó thôi. Nhưng không vì thế mà bỏ cứu chuộc nhân loại. Thiên Chúa đã hoạch định chương trình cứu rỗi của Ngài từ muôn thuở, từ khi chưa có đất trời. Thật ra tội lỗi của Giuda cũng là tội lỗi của chúng ta kéo dài qua lịch sử, dù hình thức tội đó có khác nhưng hậu quả tội cũng như nhau.

Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta đến chết, thì xin Chúa cho đời người được qua đi trong tình yêu chung thủy ấy.

 

4. Dành chỗ cho đức khiêm nhường.

Chúng ta không còn nghe nói nhiều về các nhân đức Kitô giáo, thậm chí những nhân đức nói chung. Mọi nhân đức đều có vẻ lạc điệu. Không có nhân đức nào có chỗ đứng trong nền văn hóa chúng ta. Hãy xem nào: hiện nay thật là khó sống một cuộc sống khiêm nhường; muốn thăng quan tiến chức, cần phải chứng tỏ giá trị mình. Những cách lượng giá được đặt nền tảng trên thi đua và cao vọng. Một ngày nào đó, ta nhận ra rằng muốn sống thì cần phải nghiền nát người khác, hạ họ xuống để mà đi lên.

Làm sao sống khiêm nhường trong một nền văn minh của minh tinh, của thần tượng, của ngôi sao, của bàn tay vàng, v.v. Chúa nói với chúng ta về nhân đức này bằng một hành động mà Ngài đã thực thi và bằng những lời bình luận mà Ngài đưa ra.

Trước lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu đã rửa chân các môn đệ Chúa Giêsu trở thành người tôi tớ, Ngài đến với người khác như một người sẵn sàng phục vụ. Nhưng chúng ta quên hành động này của Chúa Giêsu ngay sau khi dự nghi lễ Thứ Năm tuần thánh về. Chúng ta đã tham dự một nghi lễ cảm động, nhưng chúng ta chẳng sống điều gì trước hay sau đó, chẳng có điều gì hoặc rất ít điều.

Trong bao nhiêu lời của Chúa Giêsu, lời sau đây làm tôi chú ý vì có tương quan với đức khiêm nhường: tôi tớ không hơn được chủ, người được sai đi không hơn người sai mình.

Điều này mời gọi chúng ta, là những người có nhiệm vụ truyền thông sứ điệp Phúc âm, phải sống rất khiêm nhường. Điều bạn cần nói, hãy múc lấy tận nguồn. Thánh Phaolô lập lại lời khuyên này khi ngài nói: anh em đừng chạy theo những giáo thuyết mới, anh em chỉ việc rao giảng Chúa Giêsu và chỉ Chúa Giêsu chịu đóng đinh thập giá.

Đức khiêm nhường cũng được đề ra trong phúc âm của nghi lễ phụng vụ này khi Chúa Gìêsu chấp nhận trao miếng bánh cho người sắp đạp vào lưng mình. Đấy là cao điểm trong liên hệ với tha nhân. Ta hãy nhớ rằng sự phản bội đang rình rập chúng ta, và chấp nhận những yếu hèn của người khác. 

Và bấy giờ đức khiêm nhường sẽ mang tên là đức bác ái.

 

5. Sống noi gương Chúa

Sau khi rửa chân cho các môn đệ trong bữa Tiệc Ly, Chúa Giêsu đã nói lên ý muốn duy nhất của Ngài là chính các môn đệ cũng hãy làm như vậy đối với nhau và đối với người khác, bởi vì chẳng tẽ một môn sinh hay một sứ giả lại đòi được hưởng một danh dự, một phẩm giá lớn hơn Thầy mình, lớn hơn người sai mình sao. Anh em gọi Thầy là Thầy, là Chúa điều đó phải lắm, vì quả thật Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em.

Thật ra, chính Chúa Giêsu đã mạc khải là Ngài đã không làm gì khác hơn là noi gương Chúa Cha: Chúa Con không làm gì mà không thấy Chúa Cha làm trước. Chúa Cha đã làm việc luôn để chứng tỏ lòng Ngài yêu thương săn sóc con người, nhất là những người nghèo khổ, những kẻ tội lỗi, thì Chúa Giêsu khi đến trần gian Ngài đã cho mọi người thấy Ngài chính là hiện thân của tình thương Thiên Chúa giữa nhân loại. Chúa Giàu có quyền đòi hỏi con người đón nhận Ngài như đón nhận Thiên Chúa, Đấng đã sai Ngài, bởi vì Ngài và Cha Ngài là một, ai thấy Ngài là thấy Chúa Cha. Người Do Thái không tin, đã cho đây là một lời lộng ngôn đáng bị ném đá chết, nhưng đối với những ai chấp nhận tin Chúa, thì không thể tách rời Ngài ra khỏi Chúa Cha.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta xét lại cuộc sống xem chúng ta đang là môn đệ của Chúa ở mức độ nào. Tôi tớ không lớn hơn chủ nhà, kẻ được sai không lớn hơn người sai đi. Chúa đã đi qua con đường Thập giá, thì chắc chắn người môn đệ của Ngài cũng không có con đường nào khác hơn.

Xin Chúa cho chúng ta được can đảm theo Chúa và trở nên giống Chúa mỗi ngày một hơn. 

 

6. Tiếp nối sứ mệnh của Chúa

Thiên Chúa Cha đã sai Con Một của Ngài đến thế gian để giảng dạy cho mọi người con đường cứu rỗi, và khi đã hoàn tất sứ mệnh của Ngài trên trần gian này, Chúa Giêsu sai các môn đệ Ngài đi loan báo Tin mừng cứu rỗi cho mọi tạo vật. Sự chính thống có được Chúa Giêsu quả quyết như chúng ta có thể đọc thấy trong Tin mừng hôm nay: Thầy bảo thật các con, ai đón nhận kẻ Thầy sai là đón nhận Thầy, và ai đón nhận Thầy là đón nhận Đấng đã sai Thầy”.

Trong văn mạch của Phúc âm, trước khi nói những lời trên, Chúa Giêsu đã làm gương cho các tông đồ của Ngài. Ngài rửa chân họ và sau đó khi trở lại bàn ăn, Ngài nói với họ: “Tôi tớ không lớn hơn chủ nhà, kẻ được sai không trọng hơn kẻ đã sai mình”. Thật là đơn giản, nhưng là một sự đơn giản đòi hỏi: đời sống truyền giáo của Gíao Hội phải rập khuôn với cuộc đời của Chúa Giêsu với tấm gương Ngài đã sống và đã giảng dạy. Giáo Hội phải biết phục vụ trong khiêm tốn, vác thập giá mình hằng ngày mà theo Chúa.

Là những người đã lãnh nhận Bí tích rửa tội, chúng ta đều là những môn đệ của Chúa Giêsu, chúng ta phải tiếp tục sứ mệnh của Chúa Giêsu bằng đời sống yêu thương và Phục vụ, trở nên muối và ánh sáng cho thế gian

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm