Danh mục bài viết

Cập nhật 10/5/2019 - 3:59 - Lượt xem 2353

Thứ Bảy tuần 3 Phục Sinh

"Chúng con sẽ đi đến với ai? Thầy mới có những lời ban sự sống".

 

Tin MừngGa 6, 60-69

Khi ấy, có nhiều môn đệ của Đức Giêsu nói rằng: “Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi?” Nhưng Ðức Giêsu tự mình biết được là các môn đệ đang xầm xì về vấn đề ấy, Người bảo các ông: “Ðiều đó, anh em lấy làm chướng, không chấp nhận được ư? Thế thì anh em thấy Con Người lên nơi đã ở trước kia thì sao? Thần khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì. Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống. Nhưng trong anh em có những kẻ không tin”. Quả thật, ngay từ đầu, Ðức Giêsu đã biết những kẻ nào không tin, và kẻ nào sẽ nộp Người. Người nói tiếp: “Vì thế, Thầy bảo anh em: không ai đến với Thầy được, nếu Chúa Cha không ban ơn ấy cho”. Từ lúc đó, nhiều môn đệ rút lui, không còn đi với Người nữa. Vậy Ðức Giêsu hỏi Nhóm Mười Hai: “Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao?” Ông Simon Phêrô liền đáp: “Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời. Phần chúng con, chúng con đã tin và nhận biết rằng chính Thầy là Ðấng Thánh của Thiên Chúa.”

 

 

1. Anh em cũng muốn bỏ đi sao? - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Chương 6 của Tin Mừng Gioan có một kết thúc không vui lắm. 
Bài Tin Mừng hôm nay (cc. 60-69) đi theo ngay sau các câu 35-50, 
vì các câu 51-59 có lẽ được viết muộn hơn và thêm vào sau này. 
Đức Giêsu coi mình là bánh thật từ trời xuống (cc. 33. 50). 
Ai tin vào Ngài sẽ được sống muôn đời (cc 40. 47). 
Những lời giảng của Đức Giêsu đã gây vấp phạm, khó nghe, gai chướng, 
khiến nhiều môn đệ xầm xì, không tin, rút lui và không đi theo Ngài nữa. 
Chỉ có nhóm Mười Hai ở lại, nhưng cũng không trọn vẹn. 
Giáo huấn của Đức Giêsu vẫn luôn gây sốc cho con người mọi thời. 
Lời Chúa vẫn luôn là điều khó hiểu, khó chịu và khó sống. 
Những Kitô hữu đã tin theo Đức Giêsu trong nhiều năm 
vẫn bị đặt mình trước lời Chúa và được mời gọi chọn lại. 
Tin vào Đức Giêsu là một chọn lựa lớn và căn bản. 
Chọn lựa này cần được làm mới lại mỗi ngày xuyên qua những chọn lựa nhỏ. 
Có những Kitô hữu mất đức tin vì đã không dám sống niềm tin của mình. 
Có những người rút lui và bỏ đi, dù tên vẫn còn trong sổ Rửa tội. 
Có những người xầm xì vì những đòi hỏi gai góc của Lời Chúa. 
“Chẳng lẽ anh em cũng muốn bỏ đi sao?” 
Đức Giêsu buồn rầu hỏi nhóm Mười Hai như thế. 
Simon đại diện anh em đã xin được tiếp tục ở với Thầy, đi với Thầy. 
“Bỏ Thầy chúng con biết đi với ai?” 
Lời của Thầy tuy khó nghe, nhưng con tin đó là lời ban sự sống đời đời (c. 68). 
Lời của Thầy tuy chướng tai, nhưng lại là thần khí và là sự sống (c. 63). 
Simon tin Thầy Giêsu là Đấng Thánh của Thiên Chúa (c. 69). 
Đấng Thánh là Đấng từ trời xuống 
và cũng là Đấng sẽ lên trời nơi đã ở trước kia (c. 62). 
Có thể điều làm con người hôm nay bỏ đạo, bỏ Chúa Giêsu, 
lại không phải là những lời khó nghe của Ngài, 
mà là đời sống của các Kitô hữu, những người không dám sống các lời ấy. 
Nhiều người thấy chướng khi nhìn vào cuộc sống của họ. 
Xin Chúa Cha ban cho chúng ta ơn đến với Giêsu, và kiên trì ở lại với Ngài. 

Lạy Chúa, 
xin dạy con luôn tươi tắn và dịu dàng 
trước mọi biến cố của cuộc sống, 
khi con gặp thất vọng, gặp người hờ hững vô tâm, 
hay gặp sự bất trung, bất tín 
nơi những người con tin tưởng cậy dựa. 
Xin giúp con gạt mình sang một bên 
để nghĩ đến hạnh phúc người khác, 
giấu đi những nỗi phiền muộn của mình 
để tránh cho người khác phải đau khổ. 
Xin dạy con biết tận dụng đau khổ con gặp trên đời, 
để đau khổ làm con thêm mềm mại, 
chứ không cứng cỏi hay cay đắng, 
làm con nhẫn nại chứ không bực bội, 
làm con rộng lòng tha thứ, 
chứ không hẹp hòi hay độc đoán, cao kỳ. 
Ước gì không ai sút kém đi 
vì chịu ảnh hưởng của con, 
không ai giảm bớt lòng thanh khiết, chân thật, 
lòng cao thượng, tử tế, 
chỉ vì đã là bạn đồng hành của con 
trong cuộc hành trình về quê hương vĩnh cửu. 
Khi con loay hoay với bao nỗi lo âu bối rối, 
xin cho con có lúc 
thì thầm với Chúa một lời yêu thương. 
Ước chi đời con là cuộc đời siêu nhiên, 
tràn trề sức mạnh để làm việc thiện, 
và kiên quyết nhắm tới lý tưởng nên thánh. Amen. 
(dịch theo Learning Christ) 

 

2.  “Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta sẽ được sống đời đời”.

Sau lời tuyên bố trên đây của Chúa Giêsu, Phúc Âm cho biết, phản ừng của các môn đệ Chúa. Các ông nói :” Lời này chói tai quá ai mà nghe được” Thánh Gioan còn cho biết :” Từ bấy giờ, nhiều Môn đệ rút lui không còn theo Người nữa”.

Thấy có những môn đệ rút lui, Chúa Giêsu quay hỏi 12 Tông Đồ, những người thân tín nhất của Ngài rằng : “Còn chúng con, chúng con có muốn bỏ Thầy không ?”

Thực ra khi nêu lên câu hỏi này với các Tông Đồ, Chúa Giêsu muốn những người thân tín nhất của Ngài phải bầy tỏ lập trường dứt khoát đối với Ngài.

Dứt khoát, đó là thái độ Chúa đòi hỏi tất cả những ai muốn đi theo Ngài. Lịch sử của Giáo Hội hồi thế kỷ 2 cho biết, Hoàng Đế Roma ra lệnh bách hại các tin đồ của Chúa Giêsu, có nhiều người đã thối lui  và phủ nhận niềm tin vào Chúa Kitô của mình.

Nhưng khi bắt được Giáo Phụ Policarpo, người ta đưa Ngài ra toà và bảo Ngài phải chối bỏ Chúa Giêsu, thì cụ già 90 tuổi này đã khẳng khái trả lời :” 86 năm tôi theo Chúa Giêsu, Ngài không bao giờ phụ bạc tôi, làm sao các ông lại bảo tôi phản bội Ngài ?”

Câu trả lời trên đây của Giáo phụ Policarpo có khác gì câu trả lời của Thánh Phêrô khi được Chúa hỏi : “ Còn các con, các con có muốn bỏ Thầy không ?” Phêrô trả lời :” Lạy Thầy, bỏ Thầy chúng con biết theo ai?"

Thực ra câu trả lời của Thánh Phêrô ở đây còn là một lời tuyên xưng Đức Tin. Tin rằng Đức Giêsu là Đấng Thánh của Thiên Chúa, Tin rằng Đức Kitô có những lời ban sự sống đời đời.

Đàng khác nữa, câu trả lời của Thánh Phêrô ở đây cũng còn là một lời xác định của ông cũng như của các bạn đồng nghiệp của ông với Thầy mình rằng, đối với các ông, không có truyện bỏ Thầy mà rút lui được..

Sở dĩ các Tông Đồ gắn bó với Thầy của các ông như thế là vì sự gần gũi yêu thương Chúa Giêsu đã dành cho các ông. Chính vì thế mà mối quan hệ giữa Thầy trò đã trở nên rất gắn bó và mật thiết.

Khinh nghiệm trên đây của các Tông Đồ có lẽ cũng là kinh nghiệm của hầu hết những người đã tin theo Chúa ở trong mọi thời đại.

Đối với những người đã tin theo Chúa, đã có môí quan hệ mật thiết với Chúa rồi, thì ngoài Chúa ra, không có một đối tượng nào có thể làm thỏa mãn được.

Có thể trong đời sống theo Chúa của chúng ta, cũng đã có những lần, Chúa hỏi chúng ta, như đã hõi các Tông Đồ của Ngài ngày xưa rằng: “Còn con, con có muốn bỏ Ta không ?”

Vào những lúc mà mọi người chung quanh chúng ta đang tìm cách để chối bỏ Chúa, vào những lúc mà chúng ta đang phải đương đầu  với những khó khăn thử thách vì Chúa, những lúc đó là những lúc chúng ta thường được nghe câu hỏi trên đây của Chúa.

Trong những hoàn cảnh như thế, nếu chúng ta đã có được một mối quan hệ mật thiết với Chúa rồi, nếu chúng ta đã thành tâm dâng hiến tâm hồn và con người của chúng ta cho Chúa rồi, thì chắc chắn câu trả lời của chúng ta sẽ là câu trả lời của Phêrô ngày xưa : “Lạy Thầy, bỏ Thầy con biết theo ai “ 

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin cho tất cả những ai đã tin nhận Chúa, thiết lập được một mối quan hệ mật thiết với Chúa, để trong mọi hoàn cảnh họ vẫn có thể trung thành với Chúa.

Tôi lổi chính là một cản trở cho mối quan hệ giữa ta với Chúa. Vậy chúng ta hãy dẹp bỏ  chúng đi bằng lòng thống hối của chúng ta giờ này. 

 

3. Biết Chọn Lựa

Trong những ngày vừa qua, nhiều người Mỹ đã tưởng niệm các nạn nhân của cuộc thảm sát tại trường trung học Litaton, bang Colorado vào năm 1999. Cuộc thảm sát không những làm cho người Mỹ mà cả thế giới đều bàng hoàng, sửng sốt. Bàng hoàng, sửng sốt bởi vì đây không phải là cuộc thảm sát đầu tiên xảy ra như thế tại một trường học ở Mỹ, mà nằm trong một dây chuyền bạo động diễn ra hầu như theo một chu kỳ khó hiểu. Trong những năm gần đây, cứ vài ba năm lại xảy ra một vụ bắn giết như thế. Nạn bắn giết như thế cũng đã lan tràn sang Úc và một số nước khác.

Trong thư mục vụ công bố vào tháng 11/1994, các Ðức Giám Mục Hoa Kỳ đã lên tiếng báo động điều mà các ngài gọi là một nền văn hóa bạo động, được nuôi dưỡng bằng truyền thông, âm nhạc và không biết bao nhiêu trào lưu chối bỏ sự sống khác. Nhưng bạo động từ đâu mà đến, bởi đâu mà con người có thể trở thành bạo động để hãm hại và loại trừ người khác. Hai cậu học sinh tại trường trung học Litaton đã có thể tính toán chi li cuộc sát hại và đã có thể cười cợt trên chết chóc, có lẽ cũng chẳng khác bao nhiêu so với một Milosevich và vô số người Serbi đứng đằng sau ông với chủ trương tàn sát và diệt chủng đối với người gốc Albani tại Kosovo.

Quả thật, chúng ta đang đứng trước mầu nhiệm của sự dữ. Bạo động, sự dữ, tội ác vốn là một bí ẩn của loài người. Mùa Phục Sinh, chúng ta cử hành cuộc chiến thắng của Chúa Kitô trên tội lỗi và sự chết. Ðồng thời suy nghĩ về cuộc song đấu giữa thiện và ác, giữa sự sống và sự chết, giữa hòa bình và bạo động, giữa ân sủng và tội lỗi. Một cuộc song đấu như thế đang diễn ra trong cuộc sống hàng ngày của mỗi người chúng ta. Mỗi một giây phút của cuộc sống là một chọn lựa giữa thiện và ác, giữa ân sủng và tội lỗi, giữa sự sống và sự chết, giữa hòa bình và bạo động, giữa Chúa Kitô và ác thần. Tin Mừng hôm nay nhắc nhớ chúng ta về chọn lựa ấy. Sự chọn lựa ấy lại được xây dựng trên chính sự chọn lựa của Chúa Giêsu.

Với quyền năng của một Thiên Chúa, Ngài đã nhân bánh và cá ra nhiều để nuôi sống một đám đông trên năm ngàn người. Cơn cám dỗ đầu tiên trong sa mạc hẳn đã trở lại với Ngài, chỉ cần vung cây đũa thần, Ngài đã có thể giải quyết nhiều vấn đề cơ bản của xã hội. Nhưng Chúa Giêsu đã không đến để mang lại cơm bánh bằng một giải pháp dễ dãi ấy. Ngài đến trước tiên là để cho con người được sống và sống dồi dào. Ngài đến để mang lại sự sống trường sinh cho con người. Ngài đến để chỉ cho con người biết rằng mục đích của cuộc sống này không phải là cơm bánh hay của cải chóng qua, mà là cuộc sống vĩnh cửu. Ngài đến để nhắc nhở cho con người rằng con người không chỉ sống bằng cơm bánh mà còn bằng những lời do miệng Thiên Chúa phán ra. Khước từ giải pháp dễ dãi của loài người, Chúa Giêsu đã chọn lựa thập giá và đã đi cho đến cùng sự lựa chọn của Ngài. Ngài đã hoàn toàn vâng phục Chúa Cha: cái chết của Ngài trên thập giá đã bày tỏ được ý nghĩa và cứu cánh của cuộc sống con người. Con người chỉ thực sự sống cho ra người khi nó thuộc trọn về Thiên Chúa và sống theo những giá trị vĩnh cửu. Ðám đông đã bỏ đi và nhiều môn đệ khác cũng rút lui, chỉ còn lại nhóm Mười Hai, mà người đại diện là thánh Phêrô, bày tỏ sự lựa chọn dứt khoát: "Bỏ Thầy, chúng con biết đến với ai. Chỉ có Thầy mới có những lời mang lại sự sống đời đời". Sự lựa chọn ấy cũng bao hàm cái chết mà tất cả các tông đồ đều trải qua. Chọn lựa theo Chúa là chọn lựa thập giá của Ngài, mỗi một giây phút là một chọn lựa.

Nguyện xin Chúa gia tăng niềm tin và ban sức mạnh để chúng ta mãi mãi được thưa với Chúa như thánh Phêrô: "Lạy Thầy, bỏ Thầy chúng con biết đến với ai, vì Thầy mới có những lời mang lại sự sống đời đời".

 

4. Thịt Máu Chúa ban sự sống đời đời

Chúng ta biết là Chúa Giêsu cố ý nói đến bí tích Thánh Thể qua câu khẳng định: “Thịt Ta thật là của ăn, máu Ta thật là của uống” (c.55), thì những người Do thái cho là rởm tai chịu không được nên bỏ cuộc rút lui. Những người Do thái lúc ấy cho rằng như vậy là phải ăn thịt và uống máu Chúa Kitô như kiểu ăn ở bàn tiệc, ăn thịt uống rượu... Điều đó tối kỵ đối với họ vì luật cấm uống máu nữa. Họ đã hiểu theo nghĩa của họ.

Tuy nhiên, họ chống đối còn vì một lý do khác nữa là Chúa Giêsu nói rằng Ngài từ trời mà xuống (c.41642), có nghĩa là Chúa tuyên bố mình bởi Thiên Chúa mà đến. Chúa Giêsu đã không rút lại lời tuyên bố này mà còn lặp đi lặp lại (c.62). Dường như thiên tính của Chúa Kitô cũng được xác định trong c.63 với chữ Thần khí “thần khí mới tác sinh, chứ xác thịt thì không ích gì”. Câu này Chúa muốn nói rằng xác thịt, nói chung không thể đem lại sự sống nào, vì chính xác thịt cũng là hư nát theo cát bụi. Chính nó không có sự sống thì làm sao ban sự sống. Nhưng Chúa nói thần khí mới tác sinh nghĩa là thân xác Chúa, thân xác chí thánh, thần thiêng... Mới ban sự sống đời đời được. Cũng như trong 3C 3,17. Rm 1,4. 1C 15,45: xác thịt Chúa Kitô có sức ban sự sống muôn đời và phục sinh người đã chết, vì thịt này kết hợp với Ngôi Lời là một “thần khí tác sinh” (1C 15,45). Ở đây Chúa có ý nói đến Chúa Kitô vinh hiển (Sđcv 2,33. Pr 3,18. 1Tm 3,16).

Do đó thịt Thánh Thể là toàn thân Chúa Kitô, là Ngôi Lời nhập thể là Chúa Kitô vinh hiển. Chúa Giêsu có nói về việc Người lên trời (c.62) một cách xa lạ và kín đáo là để sửa sai quan niệm hiểu lầm về Ngài, cho rằng phải xả thịt Ngài từng miếng mà ăn. Nhưng Chúa muốn nói đến thân xác vinh hiển. Còn ăn như thế nào thì đó là một mầu nhiệm trong bữa tiệc ly Ngài cho biết. Đoạn văn mà chúng ta đọc ở đây chỉ là phần đầu đang nhấn mạnh tới đức tin vào Thánh Thể ? Phêrô là người đã tuyên xưng đức tin như thế “Lạy thầy, chúng con biết theo ai, vì Ngài mới có lời ban sự sống đời đời” (c.68). Câu nói của Phêrô đầy chân lý, đầy sự thật.

Đối với đức Kitô, “sự sống là điều đáng giá hơn cả của ăn” (Mt 6,25). Cứu một mạng sống còn đáng giá hơn cả ngày Sabat (Mc 3,4), vì Ngài là Thiên Chúa “không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống” (Mc 12,27). Chính Chúa Giêsu đã chữa bệnh và trả lại sự sống như thế. Ngài không thể chịu nổi sự hiện diện của thần chết. “nếu Ngài ở đó là dấu chỉ Chúa có quyền trên tội lỗi (Mt 9,6) và đem lại sự sống đời đời (19,16.19).

Sở dĩ Chúa ban sự sống đời đời được vì chính Ngài là sự sống đó. Đức Kitô đã chiếm hữu sự sống ngay từ đời đời (Gio 1,4). Khi nhập thể Ngài là “Ngôi lời hằng sống” (Gio 1,1), Ngài xử dụng sự sống như vật sở hữu (Gio 2,26) và ban phát sự sống một cách dư dật (10,10) cho tất cả những ai Thiên Chúa Cha trao phó cho Ngài (17,2). Chính Chúa đã quả quyết: “Ta là sự sống và là sự sống lại” (11,12) là ánh sáng của sự sống (8,12), là trường hợp nước hằng sống, nước do9 trở thánh nguồn suối phát sinh đời sống vĩnh cửu (4,14) cho kẻ tiếp nhận. Chính Chúa đã phục sinh kẻ chết và chính Ngài đã tự phục sinh chính Ngài thì Ngài có quyền tuyên bố “Ta là sự sống... Ta là bánh hằng sống” (c.51).

Từ đây mỗi lần rước lấy Chúa là chúng ta nhớ rước lấy chính sự sống vĩnh cửu. Chúng ta sống đời dương thế ví như một bào thai còn trong lòng mẹ, được ví như con sâu còn trong tổ một ngày nào đó thành bướm tung tăng trong bầu trời lồng lộng của cõi vĩnh cửu mà thánh Phaolô bảo “nơi ấy mắt chưa từng xem, tai chưa từng nghe...” (1C 2,9).

 

5. Những người ở lại.

Trong Phúc âm thánh Gioan, sau một phép lạ hay một dấu chỉ được giải thích qua một diễn từ, thính giả hay khán giả được khuyến khích chọn một thái độ đức tin, chấp nhận hay từ chối chứng tù của Chúa Kitô. Hành động sốt mến đầu tiên để theo Chúa Kitô thường thì được nối tiếp bằng một sự lẩn tránh do mức độ đòi hỏi việc tin vào Chúa Giêsu. 

Phúc cho ai bỏ đi vì họ không thể nào chịu đựng nổi mặc khải của Chúa Kitô: phúc cho ai bỏ đi vì lý do đó chứ không viện vào một cớ nào khác. Phúc cho ai đã chọn lựa rõ ràng chứ không vì lười biếng ?

Nhưng lại càng phúc hơn cho ai sau khi nghe lời Chúa Kitô không biềt phải đi đâu ngoài Ngài, phúc cho những người đặt lẽ sống duy nhất của mình vào Ngài, phúc cho những người đặt niềm tin và hy vọng vào Ngài.

Tuần này chúng ta đọc lại diễn từ về bánh hằng sống. Diễn từ này cần phải dẫn đến nơi mà các môn đệ đã được dẫn đi: phải chọn lựa, đối với một người.

Phải chăng đó là một chọn lựa dựa trên một suy luận hợp lý? Không nhất thiết như vậy. Sự ưng thuận mà Chúa Kitô yêu cầu thuộc lãnh vực tình cảm hơn là lý trí. Chúng ta biết được một người, chúng ta quan hệ với Ngài, và chúng ta không muốn rời Ngài nữa. Một hôm hai vệ binh đã nói: “Xưa nay chưa hề có ai nói năng như người này”.

Ngược lại, khi một đề nghị trở nên không thể chịu nổi vì nó quá đòi buộc mình dấn thân, nhiều người bị cám dỗ nấp mình sau lý trí, sau quyền lợi, sau đặc quyền, sau lẽ phải. 

Diễn từ này của Chúa Giêsu thì cùng một cung cách với toàn bộ Phúc âm: một sự điên cuồng dưới mắt loài người, nhưng là khôn ngoan dưới mắt Thiên Chúa.

Những người ở lại đã đặt tin tưởng vào một Đấng.

 

6. Sống Là Chọn Lựa 

Mùa Phục sinh, chúng ta cử hành cuộc chiến thắng của Chúa Ki tô trên tội lỗi và Sự Chết, đồng thời suy nghĩ về cuộc song đấu giữa thiện và ác, giữa sự sống và sự chết, giữa hòa bình và bạo động, giữa ân sủng và tội lỗi. Cuộc song đấu như thế đang diễn ra trong đời sống hằng ngày của mỗi người chúng ta. Mỗi giây phút cuộc sống là một chọn lựa giữa thiện và ác, giữa ân sủng và tội lỗi, giữa sự sống và sự chết, giữa  Chúa Ki tô và ác thần.

Tin mừng hôm nay nhắc nhở chúng ta về sự chọn lựa ấy. Sự chọn lựa ay lại được xây dựng trên chính sự chọn lựa của Chúa Giêsu với quyền năng của một Thiên Chúa, Ngài đã nhân bánh ra nhiều để nuôi sống đám đông trên năm ngàn người. Cơn cám dỗ đầu tiên trong sa mạc hẳn đã trở lại với Ngài: chỉ cần vung cây đũa thần, Ngài đã có thể giải quyết mọi vấn đề cơ bản của xã hội.

NHƯNG Chúa Giêsu đã không đến để mang lại cơm bánh bằng một giải. pháp dễ dãi ấy. Ngài đến trước tiên là để chocon người được sống và sống dồi dào. Ngài đến để mang lại sự sống trường sinh. Ngài dện để chỉ cho con người biết rằng mục đích của cuộc sống không phải là cơm bánh hay của cải chóng qua, nhưng  là cuộc sống vĩnh cửu.

Khước từ giải pháp dễ dãi của loài người Chúa Giê su Thập  giá và đi cho đến cùng sự chọn lựa ấy. Ngài đã hoàn toàn vâng phục Chúa Cha. Cái chết của Ngài trên Thập giá đã bày tỏ được ý nghĩa và cứu cánh của cuộc sống con người. Con người chỉ thực sự sống khi nó thuộc trọn về Chúa và sống theo những giá trị vĩnh cửu.

Khi Chúa Giêsu nói diện sự chọn lựa của Ngài, dám đông đã bỏ đi và nhiều môn đệ khác cũng rút lui. Chỉ còn lại nhóm mười hai mà người dại diện là Phêrô đã bày tỏ sự chọn lựa dứt khoát: Bỏ Thầy chúng con biết đến với ai; chỉ có Thầy mới có sự sống đời đời. Sự chọn lựa ấy cũng bao hàm cái chết mà các Tông đồ phải trải qua. .

Mỗi giây phút là một chọn lựa, xin Chúa gia tăng niềm tin và ban sứ mạnh để chúng ta mãi được thưa với Chúa như Thánh Phêrô:  Lạy Thầy bỏ Thầy chúng con biết đến với ai?, chỉ có Thầy mới có lời ban sự sống đời đời  

 

7. Đức tin vượt trên mọi lý luận

Khởi đầu cho hành trình đức tin là sự hiểu biết, nhưng đức tin phải vượt xa sự hiểu biết. Chỉ thuần túy là hiểu biết thì không thể gọi là tin và nhiều khi đức tin còn nghịch lại với hiểu biết. Đức tin đời con người vượt trên mọi lý luận để xả thân chấp nhận như một liều lĩnh.

Có một người vô thần bị rơi từ đỉnh núi cao xuống vực thẳm. May thay là giữa chừng có một lùm cây cản anh lại. Hai lay giữ chặt lùm cây, nhìn lên chẳng có ai, nhìn xuống là vực thẳm,  anh mới cất tiếng kêu cứu: “Nếu quả thật có Thiên Chúa quyền năng vô biên xin Ngài hãy ra tay cứu tôi, tôi xin tin”. Một giọng nói đáp lại: “Nếu anh thật lòng tin, anh hãy buông tay ra”. Người vô thần thầm nghĩ: “Làm sao mà buông được, trèo lên chẳng được, buông tay thì rơi xuống vực thẳm, làm sao giữ được mạng sống và anh hỏi lại: “Thật sự có Ngài ở đó không?”. Nhưng không một lời đáp trả, chỉ còn có tiếng của anh vang vọng giữa núi rừng, cơ hội cho anh có đức tin đã qua.

“Lời gì mà sống sướng thế”, hoặc “Có Ngài ởû đó không” đấy là những phản ứng trước lời mới gọi tin. Nếu chi thuần túy lý luận và đỏi hỏi bằng chứng, thì chẳng bao giờ gặp được niềm tin. Quá đòi hỏi một hiểu biết cụ thể, con người khi chấp nhận được niềm tin. Người Do Thái đã không chấp nhận Thịt Máu Chúa Giêsu làm lương thực nuôi dưỡng thì họ sẽ thế nào khi thấy Con Người lên nơi Ngài đã ở trước. Chưa cảm nhận được những điều cụ thể như thức ăn của uống, thì làm sao có thể cảm nhận được vinh quang của Ngài. Chưa chấp nhận được điều thuộc tinh thần mang hình thức vật chất thì làm sao nói đến những điều thuần túy tinh thần.

Chính vì không tin, nhiều người đã bỏ không theo Chúa Giêsu nữa, chỉ còn nhóm 12 vẫn tin và theo Chúa, mặc dù cho đến lúc đó họ vẫn không hiểu lời giảng dạy của Ngài. Nói thế không phải là các ông tin và theo một cách mù quáng, nhưng là phó thác vì xác tín rằng chỉ có Chúa mới có lời ban sự sống. 

Trước những biến cố cuộc sống xem ra đòi hỏi một sự đáp trả bằng niềm tin, ước gì chúng ta cũng biết đáp trả không phải bằng sự bỏ đi nhưng bằng lòng quảng đại trung thành vì biết rằng không gì ởû ngoài thánh ý Thiên Chúa. 

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm