Danh mục bài viết

Cập nhật 9/5/2019 - 3:59 - Lượt xem 1987

Thứ Sáu tuần 3 Phục Sinh

"Thịt Ta thật là của ăn, Máu Ta thật là của uống".

 

Tin MừngGa 6, 52-59

Khi ấy, người Do thái tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói: “Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được?” Đức Giêsu nói với họ: “Thật, tôi bảo thật các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy. Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.” Đó là những điều Đức Giêsu đã nói khi giảng dạy trong hội đường, ở Caphácnaum.

 

 

1. Nhờ tôi mà được sống - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Tin Mừng theo thánh Gioan không viết về việc Chúa lập bí tích Thánh Thể, 
nhưng lại giải thích cách sâu xa cho chúng ta về ý nghĩa của bí tích ấy 
đặc biệt trong bài Tin Mừng hôm nay. 
Câu 51 là một bước chuyển quan trọng 
trong bài giảng của Đức Giêsu về Bánh hằng sống ở chương 6: 
“Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. 
Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. 
Và bánh tôi sẽ ban tặng chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.” 
Lần đầu tiên thịt được nhắc đến trong bài giảng này. 
Thịt của Đức Giêsu chính là bánh từ trời được ban cho thế gian. 
Ngôi Lời đã vào đời làm người, đã thành thịt (Ga 1, 14). 
Bây giờ chính thịt ấy lại được trao ban cho con người như bánh hằng sống. 
Đức Giêsu không bằng lòng với chuyện nuôi một số người bằng bánh và cá. 
Điều đó chỉ làm giảm cơn đói thân xác trong một thời gian. 
Ngài muốn nuôi cả thế giới bằng chính sự sống thần linh ở nơi Ngài, 
nuôi bằng trọn cả con người Ngài, nuôi bằng chính thịt và máu Ngài. 
“Ai ăn thịt tôi và uống máu tôi thì có sự sống vĩnh cửu. 
Và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết” (c. 54). 
Ăn thịt và uống máu một người là điều làm người Do thái ghê sợ. 
Chúng ta chỉ hiểu được những lời trên đây trong bối cảnh của Bữa Tiệc Ly, 
khi Đức Giêsu mời các môn đệ ăn bánh và uống rượu Ngài trao 
mà Ngài lại nói: Đây là mình Thầy, đây là máu Thầy. 
Đức Giêsu muốn trao cho nhân loại sự sống của Ngài 
qua thức ăn, thức uống bình thường của con người là bánh và rượu. 
Sự sống vĩnh cửu đã hé nở ngay từ đời này và sẽ viên mãn ở đời sau. 
Hãy đến ăn và uống lương thực thần linh Ngài dọn cho ta. 
Hãy đến với lòng tin và sự trân trọng trước món quà quý giá. 
Nhưng dự tiệc Thánh Thể không phải chỉ là đến với thịt và máu Chúa, 
mà còn là gặp gỡ tiếp xúc với một ngôi vị là chính Đức Giêsu. 
“Ai ăn thịt tôi và uống máu tôi 
thì ở lại trong tôi và tôi ở lại trong người ấy” (c. 56). 
Một sự ở lại hai chiều, một sự hiệp thông sâu thẳm giữa hai ngôi vị. 
“Tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, 
thì kẻ ăn tôi cũng sẽ sống nhờ tôi như vậy” (c. 57). 
Rốt cuộc, qua việc ăn uống mình máu Chúa, 
chúng ta được tham dự vào mối tương quan thân tình giữa Cha và Con. 
Chúng ta được sống bằng cùng một dòng sự sống xuất phát từ Cha. 
Chúng ta được diễm phúc chia sẻ sự sống của chính Thiên Chúa. 
Bí tích Thánh Thể không phải là một thứ bùa chú hay đũa thần. 
Ai càng mở lòng mình ra để trao đi, càng thoát ra khỏi thái độ chiếm đoạt, 
thì càng thấy mình được biến đổi và được giàu có muôn ơn. 
Trong mỗi thánh lễ, chúng ta được mời gọi đón lấy Bánh hằng sống, 
Tấm Bánh Lời Chúa và Tấm Bánh Mình Chúa. 

Lạy Chúa, 
Chúa là thức ăn, thức uống của con. 
Càng ăn, con càng đói; 
càng uống, con càng khát; 
càng sở hữu, con lại càng ước ao. 
Chúa ngọt ngào trong cổ họng con 
hơn cả tầng mật ong, 
vượt quá mọi thứ ngọt ngào khác trên đời. 
Lúc nào con cũng thấy đói khát và ước ao, 
vì con không sao múc cạn được Chúa. 
Ngài nghiền nát con hay con nghiền nát Ngài ? 
Con chẳng rõ; vì ở thẳm sâu lòng con, 
con cảm thấy cả hai. 
Chúa đòi con nên một với Ngài, 
đòi hỏi đó làm cho con đau đớn, 
vì con không muốn từ bỏ 
những thói quen của con 
để ngủ yên trong tay Chúa. 
Con chỉ biết tạ ơn Chúa, 
ca ngợi và tôn vinh Chúa, 
bởi đó là sự sống đời đời cho con. Amen. 
(Ruy Broeck) 

 

2. Sống bằng sự sống của Thiên Chúa

Triết gia Nietzsche của Đức đã cho rằng: Kitô giáo là vong thân. Con ngươi càng tin tưởng nơi thần linh con người càng đánh mất chính mình. Như vậy để cho con người đứng thẳng lên như một con người cần phải loại trừ Thiên Chúa ra khỏi con người”. 

Thật ra, con người không thể loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống, và làm như thế con người  chuốc lấy chết chóc và Không biết bao nhiêu hệ lụy của cái chết, loại bỏ Thiên Chúa là tự hủy diệt. Con người không thể sống mà không cần Thiên Chúa đó là bản chất Thiên Chúa đã phú bẩm cho con người, đi ngược với bản chất ấy là đi vào cõi chết.

Tin mừng hôm nay nhắc nhở chúng ta về chân lý ấy. Chúa Giêsu là hình ảnh Thiên Chúa vô hình, chỉ trong Ngài con người mới thấy được Thiên Chúa. Ngài đã nói với các môn đệ: “Ai thấy Ta là thấy Cha Ta”, Ta và Cha Ta là một”. Bởi vì con người chỉ có thể sống nhờ Thiên Chúa, bởi vì Chúa Giêsu và Chúa Cha là một, cho nên để sống thật sự con người phải sống bằng chính Chúa Giêsu, Chúa Giêsu đã khẳng định: “Nếu các ngươi không ăn thịt Con Người và uống máu Ngài các ngươi sẽ không có sự sống. Tuyên bố điều đó Chúa Giêsu cũng loan báo chính cái chết của Ngài. Thật thế vừa xác quyết mình từ trời xuống nghĩa là bởi Thiên Chúa mà ra và là chính Thiên Chúa vừa tự xưng là lương thực cần thiết cho con người, Chúa Giêsu đã đọc lên chính bản án của Ngài. Người Do Thái đã giết Ngài vì Ngài tự xưng là Thiên Chúa nghĩa là Ngài đã lộng ngôn. Như vậy cái chết của Ngài trên Thánh giá là một mạc khải Thiên tính của Ngài.

Bí tích Thánh Thể vì là tưởng niệm cài chết ấy nên cũng là một bày tỏ và tuyên xưng Thiên tính của Chúa Giêsu. Chỉ Thiên Chúa mới có thể trao ban cho con người như lương thực để con người được sống. Khi tiếp nhận Chúa Giêsu trong Thánh Thể, người tín hữu tuyên xưng rằng con người không thể sống mà không có Thiên Chúa chỉ có sức sống thần linh mời làm cho con người được sống và sống dồi dào. Thế nhưng lương thực trường sinh mà người tín hữu đón nhận trong Thánh Thể cũng là một cam kết. Tuyên xưng rằng con người chỉ có thể sống bằng sự sống của Thiên Chúa, người tín hữu cũng phải sống thế nào để cuộc sống của họ là một bằng chứng của sự hiện diện và tác động của Thiên Chúa trong con người. Sức sống của Thiên Chúa mà con người cần đến sẽ được tỏ hiện qua niệm vui, tình huynh đệ, lòng quảng đại, sự tha thứ trong cuộc sống người tin hữu.

 

3. Con Ðường Hiến Thân

Bất chấp sự phản đối của Hoa Kỳ, Nga đã đưa du khách đầu tiên vào không gian. Vị du khách này là một triệu phú người Mỹ, tên là Dennis Titô. Ông Titô đã rời căn cứ phi thuyền không gian vào tối thứ Bảy tháng 4 năm 2001 và được đưa lên trạm không gian quốc tế. Sở dĩ cơ quan không gian Hoa Kỳ là NASA phản đối chuyến đi này là vì cho rằng ông Titô có thể gây ra nguy hiểm cho các phi hành gia trên trạm không gian quốc tế. Tuy nhiên, cơ quan không gian của Nga cam đoan rằng sứ mạng của ông Titô sẽ được bảo đảm trong suốt chuyến du hành vào không gian. Ðược biết, vé du lịch không gian của ông Titô là hai mươi triệu mỹ kim. Phải bỏ ra một số tiền kếch xù như thế để ra khỏi trái đất tìm một chút cảm giác thoát tục để trở thành một con người nổi tiếng quả là điều không cân xứng. Trong khi con người muốn bay lên trời cao bằng những phương thế và xác thịt riêng của mình, thì Ðấng từ trời cao đã xuống trần gian, để chỉ cho con người cách thế đúng đắn nhất để lên trời cao.

Thật ra khoảng không gian mà con người có thể bay lên được chỉ là vô nghĩa so với cõi trời cao từ đó Ngài đưa con người xuống; và con đường Ngài mở ra để cho con người ra khỏi trời cao ấy hoàn toàn trái ngược lại với con đường mà con người tự vạch ra. Con đường mà Ngài đã khai thông là con đường của tự hạ, hy sinh, quên mình và hiến thân trọn vẹn cho tha nhân. Với Ngài, chỉ khi nào thoát khỏi mọi thứ vướng bận của trần tục, con người mới có thể nhẹ nhõm để bay lên khỏi trời cao. Trở thành tấm bánh và được bẻ ra để trao ban cho con người, Ngài đã đi cho đến tận cùng con đường đã hiến thân, Ngài đã chỉ ra cho con người con đường đích thực của sự siêu thăng. Tiếp rước Ngài, ăn lấy tấm bánh là chính Ngài, con người đón nhận sự sống của Ngài để rồi chia sẻ và trao ban cho người khác. Chỉ bằng con đường hiến thân vô vị lợi, con người mới tìm lại được bản thân mà thôi.

Với những tiến bộ khoa học và kỹ thuật, thế giới sâu xa này càng thu hẹp với con người, khoảng cách giữa các quốc gia ngày càng ngắn lại, đường lên không gian cũng được mở ra. Tuy nhiên, khoảng cách giữa người với người càng ngày càng lớn hơn. Cách biệt giữa giàu nghèo ngày càng vời vợi, con người đi vào không gian và cũng ngày càng xa cách nhau. Người nghèo Lazarô quằn quại bên cửa nhà hay ngay cả dưới gầm bàn ăn mà người giàu có cũng nhìn thấy. Chúa Giêsu đến để xóa bỏ mọi ngăn cách giữa người với người, Ngài ngồi đồng bàn với những người bị xã hội đẩy ra bên lề. Ngài kết thân với những người tội lỗi, Ngài chịu đồng hóa với những người nghèo hèn và khẳng định rằng trong ngày sau hết, chính dựa trên cách cư xử với người nghèo hèn mà con người sẽ được xét xử.

Nguyện xin lương thực thần linh mà chúng ta đón nhận trong bí tích Thánh Thể bồi bổ chúng ta trong cuộc cử hành trần thế, để chúng ta luôn tiến bước trong hân, tin tưởng và quảng đại.

 

4. Ăn Thịt và uống  Máu Chúa

Đoạn văn hôm nay là đoạn Kinh thánh then chốt nói về phép Thánh Thể. Vỏn vẹn trong bảy câu (c.51-58) toàn dùng những tiếng cụ thể, không hề có chữ nào chỉ nghĩa bóng hay ẩn dụ. Tính ra có tới 25 lần dùng tiếng cụ thể như tiếng ăn, uống, thịt, máu. Tinh chất cụ thể của những từ ngữ dùng trong đoạn văn trên chứng tỏ Thánh sử muốn loại trừ mọi nghĩa bóng, nghĩa là Chúa muốn nói bánh đó là thịt Ngài thật sự và rượu đó là máu thánh Ngài thực sự.

- Vì người Do thái không muốn tin như thế, nên Chúa Giêsu nhắc đi nhắc lại nhiều lần với những kiểu nói khác nhau nhưng đều hướng về phép Thánh Thể (c.55.58). Những người Do thái nghe chướng tai quá, họ chống đối và bỏ đi.

Thành ngữ  “ăn thịt một người nào” một vài chỗ trong Kinh thánh cũng có nghĩa bóng như là “hành hạ một người nào đó cho tới chết như trường hợp thú dữ ăn tươi nuốt sống con mồi” (Tv 26,2. Mc 3,3), hay có nghĩa là làm lại sự sống của một người nào đó (Giac 5,3). Ơû đây, phép Thánh Thể chắc chắn không hiểu theo nghĩa ấy vì Chúa quả quyết ai ăn thịt máu Ngài sẽ được sống đời đời. Do đó, câu Kinh thánh trong đoạn hôm nay phải hiểu theo nghĩa đen thông thường.

Nếu thật sự có gì lầm lẫn trong ý nghĩa này, chắc Chúa Giêsu đã cải chính hay sửa chữa lại như Ngài đã quen làm (Gio 3,4-6.4,11-14. Mt 16,6-12). Nếu thực sự lầm lỡ thì Chúa đã cải chính để có những người tin vào Chúa. Thế nhưng nhiều người bỏ đi kể cả số môn đệ cũng có. Nhưng Chúa vẫn không sửa đổi lại điều gì cả. Không lẽ một vì Thiên Chúa lại để cho chúng ta lầm suốt 20 thế kỷ rồi ư ? Đối với Thiên Chúa, Ngài chân thật vô cùng, Ngài không lừa dối ai và không ai lừa dối được Ngài.

- Cho nên thịt máu Chúa có một giá trị là sự sống đời đời. Đây là lời Chúa giao ước với nhân loại. Một lời Chúa phán còn không mất đi huống chi là lời Chúa ký kết. Vậy dưới một phương diện đồ ăn hòa hợp với người ăn thế nào thì thịt máu Chúa kết hợp với người ăn như thế (c.56). Ai ăn thịt, máu Chúa sẽ tìm được sức mạnh thánh hóa (c.57-58). Duy thịt máu Chúa mới có sức mạnh ấy thôi (DS 262/123). Thịt máu Chúa còn đem lại sức mạnh cuối cùng là sự sống và sự sống đời đời (c.54).

Cho nên, nếu chúng ta đến dự tiệc Thánh thể mà không ăn tiệc thì chúng ta đã từ chối ân huệ lớn lao như nhà vua kia mời dự tiệc cưới con mình mà bị từ chối (Mt 22,1-14), là 5 trinh nữ không vào phòng tiệc (Mt 25,1-3), là chôn giấu nén bạc chủ trao cho (Mt 25,14), là mất kho tàng và đá ngọc (Mt 13,44-46), là vất hòn ngọc đi.

Tất cả chúng ta đều hiểu giá trị của việc rước Mình Chúa là giữ gìn khỏi sa ngã phạm tội, là giảm tình dục, là tha tội nhẹ, tha hình phạt tạm, là bảo đảm sự phục sinh thân xác sau này...

Cho nên nếu chúng ta hỏi: “Trong các việc lành, việc nào đáng công nhất ?”, thì các thánh trả lời “chính là việc rước lễ”. Trên dĩa cân, bạn hãy đặt hết các kinh nguyện, hãm mình, bác ái đã thực hiện trong một ngày, một tuần, một tháng; rồi bên dĩa cân bên kia bạn đặt một lần rước lễ thật sốt sắng, thì cán cân sẽ nghiêng về rước lễ.  Các việc lành khác là của loài người. Việc rước lễ là việc của Thiên Chúa, chính mình Thiên Chúa. Tất cả mọi việc lành so sánh với một lần rước lễ cho nên chỉ là những hạt cát nhỏ xíu dưới một quả núi khổng lồ. Thật ra đó là một kiểu nói thôi. Chứ còn việc rước lễ xứng đáng, sốt sắng là do công lao hy sinh, chịu dựng, sửa soạn bằng cả những ngày tháng trước. Vậy chúng ta cần nối kết, hòa trộn việc làm hàng ngày vào việc rước lễ để xứng đáng hưởng ân lộc và nhất là ơn lộc phục sinh vĩnh phúc.

 

5. Ngôn ngữ hy lễ.

Những vấn đề về Thánh Thể, về Mình và Máu Chúa Kitô, vẫn là những vấn đề khó giải quyết. Phải chăng chúng ta nên hiểu việc rước Mình và Máu Chúa Kitô theo ngôn ngữ hiện thực: từ hai ngàn năm nay, chúng ta ngồi quanh một xác chết, ăn lớp tro bụi của một thân thể con người.

Không.

Ngược lại, phải chăng ta có thể chấp nhận đây chỉ là một ngôn ngữ biểu trưng: ăn thịt và uống máu, ấy là nhớ lại mình và máu của Ngài, nghĩa là nhớ lại cuộc đời và hoạt động của Ngài, và nhiều lắm là rút cảm hứng từ đất. Thiết nghĩ ngôn ngữ của Chúa Kitô chính xác hơn, cụ thể hơn nhiều, vì thế tôi muốn giải thích những từ ngữ này theo ngôn ngữ hy lễ. Nghĩa là chúng ta dựa theo những phạm trù Kinh Thánh để hiểu việc chia sẻ Mình Chúa Kitô.

Trong những hy lễ hiệp thông, các người tham dự đều chia sẻ lương thực. Lương thục ấy thường là một con chiên hay một con dê non. Người ta lấy máu vẩy lên đám đông cho chạm đến mọi người, và dành một phần của con vật tế lễ để đốt trên bàn thờ, phần còn lại sẽ được chia sẻ giữa các người tham dự.

Những gì được dâng lên thì được Thiên Chúa ban trở lại sau khi dân chúng đã đọc lời chúc tụng, có nghĩa là dân chúng thừa nhận ân huệ của Thiên Chúa và những hành động quảng đại của Ngài.

Nhưng những hành động này không phải hoàn toàn xuất phát từ con người. Thiên Chúa đã ban ý nghĩa cho những hành động hy tế đó. Hy lễ làm cho quyền năng Thiên Chúa phát huy và kêu gọi con người tham gia vào.

Nguyên tắc quan trọng nhất trong Thánh Thể không phải là ta làm cho Thiên Chúa hiện diện qua các dấu chỉ, nhưng mà Thiên Chúa đã chạm đến chúng ta và làm cho chúng ta hiện diện trong Người, giúp chúng ta thiết lập quan hệ với Người, ký kết giao ước với Người.

Chtíng ta vẫn còn được mời gọi thực hiện điều đó.

 

6. Lương Thực Thần Thiêng

Tin mừng hôm nay cho thấy một sự thật đã xảy ra tại Caphamaum. Chúa Giêsu không chỉ ước cũng không chỉ có ý định trở thành lương thực cho con người, nhưng Ngài còn thực sự muốn và thực hiện điều đó. Ngài không nói quanh co bóng gió, nhưng rõ ràng minh bạch: Thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. Thịt máu ấy không phải để trưng bày hoặc chiêm ngắm, nhưng phải trở nên lương thực nuôi sống con người: Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì dược sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết.

Như vậy, lương thực Chúa Giêsu ban tặng là thứ lương thực đặc biệt, vì đem lại sự sống đời đời, chứ không phải như những thứ lương thực khác. Hơn nữa, những lời Chúa Giêsu nói trên đây được tiếp tục lặp lại trong Giáo hội bất chấp những phản đối, nghi ngờ. Tính hiện thực của những lời ấy, chúng ta chỉ hiểu được khi đứng trong nhãn quan của Thiên

Chúa Giêsu đã quyết định cho con người được sống mãi và được liên kết mật thiết với Ngài. Sự liên kết này được thể hiện qua việc ăn thịt và uống máu Chúa. Dĩ nhiên, sự ăn uống nói đây trước tiên phải diễn ra trong đức tin, bởi vì đây không còn là ăn bánh uống rượu kỷ niệm, mà là đón nhận Mình Máu Chúa Giêsu. Thánh Phao lô đã nhắc nhở tín hữu Côrintô: Ai ăn và uống mà không phân biệt được Thân Thể Chúa, là ăn và uống án phạt mình. Bởi thế, lãnh nhận Chúa Thánh Thể không chỉ là việc ăn uống để có được sức mạnh, mà còn đòi hỏi con người phải biết dâng tiến qua việc chuẩn bị tâm hồn, kể cả những hy sinh để kết hiệp với hy tế của Chúa Giêsu, bởi vì trong các việc lành thì việc rước Mình Máu Chúa có giá trị lớn nhất.

Xin Chúa cho chúng ta thấu hiểu giá trị của việc rước Mình Máu Chúa, và cho chúng ta luôn biết chuẩn bị xứng đáng để đón nhận thứ lương thực thần thiêng đem lại sự sống đời đời

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm