Danh mục bài viết

Cập nhật 8/5/2019 - 3:53 - Lượt xem 2773

Thứ Năm tuần 3 Phục Sinh

"Ta là bánh từ trời xuống".

 

Tin MừngGa 6, 44-51

Khi ấy, Đức Giêsu nói với dân chúng rằng: “Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha, là Ðấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy, và tôi, tôi sẽ cho người ấy sống lại trong ngày sau hết. Xưa có lời chép trong sách các ngôn sứ: Hết mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy dỗ. Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Chúa Cha, thì sẽ đến với tôi. Không phải là đã có ai thấy Chúa Cha đâu, nhưng chỉ có Ðấng từ nơi Thiên Chúa mà đến, chính Ðấng ấy đã thấy Chúa Cha. Thật, tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời. Tôi là bánh trường sinh. Tổ tiên các ông đã ăn manna trong sa mạc, nhưng đã chết. Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết. Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống”.

 

 

1. Chúa Cha lôi kéo - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Sống ở đời là phải chịu nhiều sự lôi kéo. 
Thời nay sự lôi kéo lại càng mạnh mẽ và thô bạo. 
Có sự lôi kéo của khuyến mãi, giảm giá, 
khiến ta vui vẻ mua cả điều không cần. 
Có sự lôi kéo của những sản phẩm thuộc đời mới hơn, nhiều chức năng hơn, 
khiến chúng ta mê mải chạy theo và rượt đuổi không ngừng. 
Có sự lôi kéo của hình ảnh quảng cáo, của thời trang, của sách báo, 
khiến chúng ta chẳng làm chủ được cái nhìn, và dễ đi đến chỗ phạm tội. 
Để chống lại được sự lôi kéo bên ngoài cần có nội lực bên trong. 
Nhiều người sa ngã vì bị kéo bên ngoài, mà bên trong không vững. 
“Không ai đến được với tôi, nếu Chúa Cha, 
Đấng sai tôi, không lôi kéo người ấy” (c. 44). 
Đức Giêsu khẳng định về sự lôi kéo của Chúa Cha trong đời từng người. 
Cha lôi kéo chúng ta về phía Con của Ngài là Đức Giêsu, 
bất chấp những lôi kéo ngược lại đến từ phía thế gian, ma quỷ, xác thịt. 
Nếu chúng ta để cho Cha kéo đi mà không cưỡng lại, 
thế nào ta cũng đến được với Giêsu. 
Và Giêsu lại là Con Đường tuyệt vời dẫn ta đến với Cha. 
“Thầy là Con Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. 
Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy” (Ga 13, 6). 
Như thế Cha đưa ta đến với Con : 
“Này là Con ta yêu dấu… hãy nghe lời Người” (Mt 17, 5). 
Và Con đưa ta lại cho Cha 
để hưởng sự sống đời đời trong ngày sau hết. 
Cuộc sống người Kitô hữu là cuộc sống giữa những lôi kéo, giằng co, 
giữa chính và tà, giữa thiện và ác, giữa Thiên Chúa và Xatan. 
Tâm hồn con người là hiện trường của những cuộc giao đấu không ngơi nghỉ. 
Hãy để cho Cha lôi kéo bằng cách nghe và đón nhận giáo huấn của Cha. 
Lời dạy dỗ của Cha có khi chỉ nghe được trong thầm lặng. 
Lời ấy đưa ta đến với Giêsu, Đấng duy nhất thấy Cha, biết Cha (c. 46). 
Hãy tin vào Giêsu để được Sự Sống vĩnh cửu (cc. 44. 47). 
Hãy ăn Tấm Bánh Giêsu để được Sự Sống ngay từ đời này (c. 51). 
“Khi nào tôi được giương cao lên khỏi đất, 
tôi sẽ lôi kéo mọi người đến với tôi” (Ga 12, 32). 
Hãy để Giêsu lôi kéo chúng ta khỏi sự tầm thường của cái tôi ích kỷ. 

Lạy Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, 
Chúa đã muốn trở nên con của loài người, 
con của trái đất, con của một dân tộc. 
Chúa vẫn yêu mến dân tộc của Chúa 
dù họ từ khước Tin Mừng 
và đóng đinh Chúa vào thập giá. 
Xin cho chúng con biết yêu mến quê hương, 
một quê hương còn nghèo nàn lạc hậu 
sau những năm dài chiến tranh, 
một quê hương đang mở ra trước thế giới 
nhưng lại muốn giữ gìn bản sắc dân tộc 
và bảo vệ nền đạo lý của cha ông. 
Xin cho chúng con đừng nhắm mắt ngủ yên 
trong sự an toàn và tiện nghi vật chất, 
nhưng biết trăn trở trước nỗi khổ đau, 
và làm một điều gì đó thật cụ thể 
cho những đồng bào quanh chúng con. 
Ước gì chúng con biết phục vụ đất nước 
bằng khối óc, quả tim và đôi tay. 
Và ước gì chúng con biết khiêm tốn 
cộng tác với muôn người thiện chí. Amen. 

 

2. Thịt Máu Chúa Ciêsu

Ở cổng nhà Dòng nọ có cậu bé bị bỏ rơi, một Thầy dòng đã đem về nhà dòng nuôi. Với thời gian, cậu bé lớn lên, khôn ngoan và tình nghịch. Vốn tính nghịch ngợm cậu bé bị cấm không được leo lên kho trên gác. Nhưng vì tò mò, ngày nọ Marxellino đã leo lên gác. Cậu sửng sốt khi thấy có một người khổng lồ bị treo trên Thánh giá. Nghĩ rằng người này đang đói, nên ngay đêm đó, Marxellino đã lén vào bếp ăn cắp bánh và rượu đem lên cho người bị treo trên Thánh giá. Từ đó, ngày ngày cậu bé cứ âm thầm tiếp tế lương thực cho con người khốn khổ ấy. Thế rồi, một ngày người khổng lồ ấy xuống khỏi Thánh giá, đến bên cạnh cậu bé và hỏi: “Con thích điều gì nhất”. Cậu bé đáp: “Con muốn được thấy mẹ con”. Người khổng lồ liền nói: “Con hãy nhắm mắt lại và ngủ say”. Ngày hôm sau, các tu sĩ trong nhà không thấy Marxellino nữa, họ đi tìm và này cậu bé đã chết trong vòng tay của Chúa Giêsu trên Thánh giá.

Đối với Marxellino trong câu chuyện trên, bánh và rượu là ngôn ngữ cậu bé dùng để nói với Chúa Giêsu: “Con yêu mến Chúa, con muốn được săn sóc Chúa”, Còn đối với chúa Giêsu, bánh và rượu Ngài ban qua Bí tích Thánh Thể là  dấu chỉ của tình yêu hiện thân để trở thành lương thực nuôi sống chúng ta và Ngài muốn chúng ta mở rộng tâm hồn để đón nhận. 

Mở rộng tâm hổn đón nhận Ngài trong Thánh Thể, con người mới có thể mở rộng trái tim và đôi bàn tay để đón nhân Ngài nơi tha nhân. Chúa Giêsu là Bánh từ trời xuống để lôi kéo con người lên với Chúa Cha, người tín hữu tiếp nhận Ngài trong Thánh Thể cũng được sai đến với tha nhân và lôi kéo họ về với Thiên Chúa. Chia sẻ sự sống thần linh nơi bàn tiệc Thánh Thể, người tín hữu được mới gọi chia sẻ cơm bánh hằng ngày với tha nhân. Và kỳ diệu thay, chính khi chia sẻ với tha nhân, người tín hữu cảm nhận được sự sống trường sinh và hạnh phúc đích thực tràn ngập tâm hồn.

 

3. Tin Vào Lời Chúa

Rất nhiều khi chúng ta cũng có quan niệm sai lầm về Thiên Chúa. Nói khác đi, chúng ta thường quan niệm theo mẫu mực và lối suy tưởng riêng của chúng ta, do đó Thiên Chúa mà chúng ta muốn chối bỏ không phải là Thiên Chúa thật: chúng ta chối bỏ vị Thiên Chúa theo quan niệm của chúng ta chứ không phải vị Thiên Chúa được mạc khải cho chúng ta, và nhờ qua Chúa Giêsu Kitô, Ðấng đã quả quyết: "Ai thấy Ta là thấy Cha Ta". Chúa Giêsu là mạc khải hữu hình của Thiên Chúa vô hình, và Thiên Chúa được Chúa Giêsu mạc khải hoàn toàn khác với Thiên Chúa mà chúng ta thường quan niệm hoặc tự vẽ ra cho chính mình.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta đọc thấy lời mạc khải của Chúa Giêsu: "Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời". Những lời giảng dạy của Chúa Giêsu nói lên sự thật quan trọng và là trung tâm của đức tin Kitô giáo: con người không những phải tin nhận, mà còn phải ăn thịt và uống máu của Chúa để có sự sống đời đời. Giáo Hội đã trải qua bao thử thách, chống đối, vẫn kiên trì trong niềm tin này: tin vào Lời Chúa và hàng ngày cử hành Thánh Thể để con người được thông phần vào sự sống của Thiên Chúa.

Lạy Chúa, xin cho chúng con ý thức hơn nữa về sự hiện diện của Chúa Giêsu trong Thánh Thể và được có tâm hồn xứng đáng mỗi khi cử hành bí tích Thánh Thể là bảo chứng cho sự sống đời đời.

 

4. Ai tin vào Ta sẽ đựơc sống

“Ta là bánh hằng sống từ Trời xuống, ai ăn bánh này sẽ được sống đời đời” (c.51).

Tất cả chúng ta đều đang sống. Nhưng chúng ta hiểu rất lờ mờ về sự sống. Sự sống đến với chúng ta lúc nào... Không ai biết được, nhưng nếu có nó thì chứng tỏ phải có một nguồn. Cũng như bất cứ cái gì có ở đời này đều có một nguồn gốc, một người làm ra. Vậy sự sống bởi đâu ? Kinh Thánh trả lời bởi Thiên Chúa.

Thiên Chúa tự mạc khải “Ta là sự sống” (Gio 11,25). Trong Cựu ước đã nói đến việc Thiên Chúa tạo nên sự sống của thực vật, động vật và con người (Stk 1,10-30). Điều này chứng minh Thiên Chúa hằng sống. Không ai cho cái gì không có. Thiên Chúa là sự sống nên Ngài mới trao ban cho chúng ta được. Sách Quan án gọi “Giavê là Đấng sống” (,19 cf. 1Sa 14,39. 2Sm 12,5). Chính Thiên Chúa phán: “Ta là Thiên Chúa hằng sống” (Ds 14,21. Đnl 32,40). Dân Israel thường thề bởi chữ “Thiên Chúa hằng sống” (2Sm 12,5). Thiên Chúa là nguồn sự sống (Tv 36).

Trong Tân ước, Chúa Giêsu quả quyết “Ta là sự sống và là sự sống lại” (Gio 51,25), “Ngài là Thiên Chúa của kẻ sống” (Mt 22,32), “Ngài là Đấng bất tử (1Tm 1,17). Chính Chúa Giêsu đã làm 4 phép lạ cho kẻ chết sống lại (cf. Lc 8.49.7,11; Gio 11,1).

Những dữ kiện đó đủ làm bằng chứng nền tảng cho câu Chúa phán hôm nay: “Ta là bánh hằng sống từ Trời xuống” (c.51). Và Chúa quả quyết “Ai ăn bánh này thì sẽ được sống đời đời” (c.51). Giuda là người đầu tiên nghe câu đó lấy làm chói tai và bỏ đi, ra đi trong hư mất đời đời.

Anh chị em đã cảm thấy sức mạnh được sức mạnh của xe ủi, máy móc, của trái bom... anh chị em có thấy sức mạnh của một hạt giống nảy mầm không ? Nó làm nứt đất vươn lên không gì ngăn cản được. Vậy thì sức mạnh chính là hậu quả của nó. Vậy sức mạnh của phép Thánh Thể là sự nâng đỡ, sự an ủi cho cuộc đời gồng gánh (Mt 11,29), sự giải phóng, sự tha thứ tội nhẹ và hình phạt tạm, sự bảo đảm thân xác phục sinh ngày tận thế... (Gio 6,54). Cho nên vấn đề căn bản là chúng ta có tin hay không vào bánh hằng sống đó. Đức tin cốt yếu hệ tại ở điểm tin vào ai và tin điều gì. Đối với Chúa, Ngài cũng đòi hỏi như thế. Chẳng hạn Chúa bảo “hãy tin vào Thiên Chúa... để có thể chuyển núi dời non được nhờ đức tin” (Mc 11,22). Chúa nói với người mù từ lúc mới sinh “còn ngươi, ngươi có tin vào Con Người không ?  (Gio 9,35). Ngài tuyên bố với Matta ở Bêtania “Ta là sự sống và là sự sống lại, ai tin ta dù có chết cũng sẽ sống. Con có tin như vậy không ?” (Gio 11,25). Phêrô tin chắc rằng sự cứu rỗi của mình nằm ở Đức Kitô, nên ông phát biểu “Lạy Thầy, chúng con biết theo ai, vì thầy mói có lời ban sự sống đời đời” (gio 6,69).

Anh chị em có đọc được ở đâu hay nơi một tôn giáo nào khác có một Đấng Thần minh dám nói như Chúa nói hôm nay “Ta là bánh hằng sống” (c.51) chăng ? Chúa Giêsu dám nói như thế vì Ngài có nền tảng, vì Ngài là Thiên Chúa hằng sống. Ngài đã chứng minh câu nói đó bằng việc làm của Ngài. Cho nên Chúa nói một câu xác định quả quyết chắc nịch và tuyệt đối “Ta là bánh hằng sống”. Ai trong chúng ta cũng khao khát chân lý. Những ai đem lòng tin đến gõ cửa trời đều được mở rộng đón tiếp: “Ai ăn sẽ không còn đói, không còn khát...” (c.35). Đừng để Chúa phải phàn nàn “Khi Con Người đến, còn tìm thấy lòng tin nơi mặt đất nữa hay không ?” (Lc 18,8).

 

5. Tôi là bánh trường sinh. 

Phần tiếp theo trong diễn từ của Chúa Giêsu về Bánh Hằng Sống khiến chúng ta xem xét một chiều kích trong hành động của Chúa Cứu Thế. Hãy tóm lược những giai đoạn khác nhau của diễn từ này và sự tiến triển vào chiều sâu trong diễn từ đó.

Giai đoạn đầu tiên là hóa bánh ra nhiều, một phép lạ để cho đám đông ăn và khiến họ đi tìm người làm phép lạ đó. Sau đó, Chúa Giêsu ra nơi thanh vắng, Ngài rút lui lúc đêm về và gặp lại các môn đệ ngày hôm sau ở bờ bên kia. Thực ra, có nhiều hơn là một cái hồ giữa phần này với phần còn lại của diễn từ Chúa Giêsu, có một khoảng cách về chiều sâu và ý nghĩa. Sự thay đổi được gợi lên qua việc thay bờ được thục hiện trước hết trong sự thay đổi về ý nghĩa.

Chúa Giêsu đồng hóa bánh mới với bản thân Ngài : ai thiết lập quan hệ với Ngài thì sẽ được sống. Sau đó, Chúa Giêsu bày tỏ mục đích của quan hệ đó: cho phép con người sống trong sự phục sinh. Hôm nay, Ngài nói với chúng ta cách thức mà con người của Ngài trở thành nguồn mạch phục sinh: Ngài ban máu thịt mình.

Cho đến khi Ngài phán: Này là Mình Thầy phó nộp vì anh em, trong buổi tiệc ly, và kể từ ngày Ngàị khẳng định: Bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây để cho thế gian được sống, có một động lực sống trong Chúa Kitô. Đó là tính chất ân huệ của toàn bộ hoạt động của Ngài, của tất cả những gì liên quan đến xác thịt Ngài, qua những mệt mỏi, những chống đối, những đêm canh thức, những chuyến đi, cho đến chết.

Chúa Kitô là một con người sống cho tha nhân, không phải chỉ trong lý tưởng hay trong suy nghĩ mà thôi: Ngài đã sống sự trao ban này trong thân xác Ngài. Như thế, hơn ai hết. Ngài có thể kết hợp sự sống với những biểu hiện của thân xác và khẳng định rằng trao ban mạng sống là trao ban máu thịt mình.

Đối với chtíng ta, hiệp thông với máu thịt này, và trở nên người tham dự vào phục sinh, là nhìn bằng cái nhìn nghiệm túc về ý định và hành dộng của Chúa Kitô: đó là sẵn sàng để cho người khác sử dụng đời mình, và sống phù hợp với Đấng ấy, cho đến tận cùng của sự mệt mỏi, khổ đau, đến tận cùng của khả năng làm tôi tớ của chúng ta.

Được như vậy, những thánh lễ của chúng ta mới phát huy tác dụng.

 

6. Đáp Trả Lời Chúa

Có một sự kiện không thể phủ nhận được, đó là nhiều người muốn chối bỏ Thiên Chúa, vì Thiên Chúa họ đang tin nhận không phải là Thiên Chúa thật, mà chỉ là phác họa của trí tưởng tượng, một phác họa của ý muốn con người. Do đó, muốn khám phá ra Thiên Chúa thật, con người phải tìm về cội nguồn là chính Chúa Giêsu như được tường thuật trong Tin mừng hôm nay.

Đứng trước mạc khải của Thiên Chúa, con người có thể có những thái độ nghe khác nhau: có người nghe để phê bình, chỉ trích, có người nghe để rồi chán ngán hoặc nghe một cách lơ đễnh, hay nghe vì không có cơ hội để nói: đó không phải là những cách nghe mà Chúa Giêsu mong muốn, bởi vì Ngài muốn chúng ta nghe để đáp trả thánh ý Thiên Chúa, để đáp trả lời Thiên Chúa. 

Thật thế, nghe không chỉ là tiếp nhận những kiến thức khó khăn trừu tượng về khoa học, văn chương, triết học, nhưng 1à đón nhận cả con người của Chúa . Nhưng luật sĩ nghe chỉ nhằm bắt bẻ thì làm sao gặp được Chúa. Người Do Thái còn nắm giữ hình ảnh Thiên Chúa do họ sáng tạo ra, thì họ cũng chẳng tiếp cận được Ngài. Cần phải bỏ đi não trạng cũ, chứng ta mới thấy được một Thiên Chúa đích thực. 

Lời Chúa như sương sa, đã rơi xuống thì không trở lên trời nữa, nhưng phát sinh hoa trái. Lời Chúa là lời sinh hiệu quả, không phải do trí tưởng tượng, mà do đức tin. Muốn gặp Thiên Chúa, con người phải đến với Chúa Giêsu như chính lời Chúa Giêsu đã nói: Không ai đã thấy Chúa Cha, nhưng chỉ có Đấng từ nơi Thiên Chúa mà đến, chính Đấng ấy đã thấy Chúa Cha 

Ước gì chúng ta cũng biết lắng nghe và đón nhận lời Chúa, để chúng ta có thể nhận ra Thiên Chúa chân thật,Đấng hằngyêu thương và muốn cho  chúng ta được ơn cứu độ

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm