Danh mục bài viết

Cập nhật 29/4/2019 - 4:3 - Lượt xem 3738

Thứ Ba tuần 2 Phục Sinh

"Không ai lên trời được, ngoài người đã từ trời xuống, tức là Con Người vốn ở trên trời".

 

Tin Mừng: Ga 3, 7b-15

Khi ấy, Đức Giêsu nói với ông Nicôđêmô rằng: “Các ông cần phải được sinh ra từ trên. Gió muốn thổi đâu thì thổi; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra thì cũng vậy.” Ông Nicôđêmô hỏi Người: “Làm sao những chuyện ấy có thể xảy ra được?” Đức Giêsu đáp: “Ông là bậc thầy trong dân Israel, mà lại không biết những chuyện ấy! Thật, tôi bảo thật ông: chúng tôi nói những điều chúng tôi biết, chúng tôi làm chứng về những điều chúng tôi đã thấy, nhưng các ông không nhận lời chứng của chúng tôi. Nếu tôi nói với các ông về những chuyện dưới đất mà các ông còn không tin, thì giả như tôi nói với các ông về những chuyện trên trời, làm sao các ông tin được? Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống. Như ông Môsê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.”

 

Suy niệm:

1. Ai tin được sống muôn đời- Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Con người hôm nay vừa bị hấp dẫn bởi cái chết, 
vừa bị lôi kéo bởi cuộc sống đời này. 
Cuộc sống hôm nay cho chúng ta nhiều tiện nghi thoải mái. 
Nó mời chúng ta hưởng thụ, mua sắm, tiêu dùng. 
Luôn luôn xuất hiện những mẫu mã mới hơn, tốt hơn, đẹp hơn. 
Con người vất vả làm việc để có thể mua được món hàng do mình chế tạo. 
Cuộc sống vừa dễ chịu hơn, vừa mệt mỏi hơn bởi vô số những nhu cầu. 
Con người hôm nay có hạnh phúc hơn xưa không? 
Những thức ăn trần thế có đủ làm con người mãn nguyện không? 
Người Kitô hữu quý chuộng cuộc sống ở trần thế này, 
nhưng họ hiểu tính chất mau qua và tương đối của nó. 
Như Đức Giêsu, họ cũng phải đi qua cuộc sống đời này, 
nếm đủ mọi mùi vị của phận người, chịu đựng mọi khó khăn thách đố, 
trước khi về với điểm đến chung cục là cuộc sống đời sau. 
Thiên đàng, Nước Thiên Chúa hay sự sống vĩnh cửu 
là những từ diễn tả hạnh phúc đang chờ đợi người Kitô hữu sau cái chết. 
Họ biết mình từ đâu đến và biết mình sẽ đi đâu. 
Họ biết phân biệt những ga xép với đích đến cuối cùng. 
Trong bài Tin Mừng hôm qua, Đức Giêsu khẳng định 
chẳng ai được vào Nước Thiên Chúa nếu không được sinh ra bởi Thần Khí. 
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Ngài lại khẳng định: 
“Ai tin vào Con Người thì có sự sống vĩnh cửu” (c.15). 
Vào Nước Thiên Chúa đồng nghĩa với có sự sống vĩnh cửu. 
Như Môsê giương cao con rắn trong sa mạc để ai nhìn lên thì được khỏi, 
Con Người cũng phải được giương cao để ai tin thì được sự sống vĩnh cửu. 
Sự sống vĩnh cửu là hoa quả của mầu nhiệm được giương cao. 
Đức Giêsu được giương cao khi bị treo trên thập giá, 
được giương cao khi được Cha phục sinh, 
và được giương cao khi được Cha đưa về trời. 
Chính vì Đức Giêsu bị đóng đinh, được phục sinh và về trời 
nên chúng ta được sinh lại từ trên nhờ Thần Khí, 
được vào Nước Thiên Chúa và có sự sống vĩnh cửu. 
Kitô hữu là người đang trên đường về quê hương đích thật. 
Đấng từ trời xuống nay đã lên trời (c. 13), 
và lôi kéo chúng ta lên với Ngài (Ga 12, 32). 
Làm thế nào chúng ta thoát khỏi sức kéo xuống của vật chất? 
Làm thế nào chúng ta sống nhẹ nhàng hơn để kéo thế giới quanh ta bay lên? 

Lạy Chúa Giêsu phục sinh 
Chúa đã sống đến cùng cuộc Vượt qua của Chúa, 
xin cho con biết sống 
cuộc Vượt qua mỗi ngày của con, 
Vượt qua sự nhỏ mọn và ích kỷ. 
Vượt qua những đam mê đang kéo ghì con xuống. 
Vượt qua nỗi sợ khổ đau và nhục nhã. 
Vượt qua đêm tăm tối cô đơn của Vườn Dầu. 
Vượt qua những khắc khoải của niềm tin. 
Vượt qua những thành kiến con có về người khác... 
Chính vì Chúa đã phục sinh 
nên con vui sướng và can đảm vượt qua, 
dù phải chịu mất mát và thua thiệt. 
Ước gì con biết noi gương Chúa phục sinh 
gieo rắc khắp nơi bình an và hy vọng, 
tin tưởng và niềm vui. 
Ước gì ai gặp con 
cũng gặp thấy sự sống mãnh liệt của Chúa. 

 

2. TIN ĐỂ HIỂU - Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Tin Mừng hôm nay tiếp nối trình thuật hôm qua, vì thế, vẫn trong bối cảnh giữa Đức Giêsu và Nicôđêmô xoay quanh câu chuyện tái sinh và sự sống đời đời. 

Thật vậy, vấn đề sự sống đời đời là một chủ đề lớn và vấn nạn ấy khiến cho con người ở mọi thời không ngừng suy tư!

Thấy được Nicôđêmô là một người chân chính, lòng dạ ngay thẳng, không có gì gian dối, nên khi ông chân thành đến với Đức Giêsu và tin tưởng Ngài là vị thầy tâm linh sẽ giúp ông đạt được điều mà ông hằng thao thức! Đức Giêsu đã không ngần ngại để mặc khải cho ông biết phải làm gì và phải làm như thế nào để đạt được sự sống ấy. Ngài nói: “Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống. Như ông Môsê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Ngài thì được sống muôn đời”.Nói như thế, Đức Giêsu đã mặc khải thiên tính của Ngài cách cụ thể, để như một con đường và mời gọi Nicôđêmô đi trên con đường ấy thì được cứu độ. 

Tiếp theo, Đức Giêsu muốn củng đức tin thêm cho ông, nên Ngài khẳng định: “Thật, tôi bảo thật ông: ‘Chúng tôi nói những điều chúng tôi biết, chúng tôi làm chứng về những điều chúng tôi đã thấy”.

Con đường cụ thể mà Đức Giêsu đề ra cho Nicôđêmô là con đường sinh lại từ ơn trên, nghĩa là cần được tái sinh, đổi mới nhờ Thần Khí. Ai đi trên con đường ấy là đi theo sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần, mà đường lối của Chúa Thánh Thần chính là đường lối từ trên cao, con đường Gongotha, con đường thập giá, con đường cứu độ bằng cái chết...

Qua cách thức của Đức Giêsu, Ngài đã dẫn Nicôđêmô từ chuyện cố hiểu để tin, sang tình trang tin để hiểu. 

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy khiêm tốn để Lời Chúa được thấm vào trong tâm hồn của mình. Bởi vì nếu không khiêm tốn, thì hồng ân đức tin không thể đến với những người kiêu ngạo. 

Sự sống đời đời được trao ban là do phát xuất từ lòng thương xót của Thiên Chúa chứ không phải do kiến thức mà ta có được. Vì thế, cần phải sám hối để đón nhận mạc khải của Chúa và trung thành đi theo đường lối ấy thì mới mong được cứu độ. 

Mong sao mỗi người chúng ta hiểu rằng: có ba điều cần thiết cho phần rỗi con người, đó là: hiểu biết điều nào phải tin; hiểu biết điều nào phải ước ao; và hiểu biết điều nào phải thực hiện. (Thánh Thomas Aquinas)

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, xin cho mỗi người chúng con cảm nghiệm được tình yêu của Chúa và sẵn sàng đi trên đường lối cứu chuộc mà Chúa mạc khải cho chúng con. Xin cho chúng con được ơn biến đổi hằng ngày để được trở nên con người thánh thiện nhờ được ơn Chúa thanh tẩy. Amen.

 

3. Ðược sống muôn đời

Chúng ta chiêm ngắm hai vị thầy gặp nhau trong đêm thanh vắng để trao đổi điều quan trọng mà không bị phiền phức. Ông Nicôđêmô là vị thầy của người Do Thái, một nhà thông thái muốn biết nhiều hơn nữa về Chúa Giêsu và ông đã nhìn nhận như Người đến từ Thiên Chúa, và nhất là có Thiên Chúa ở cùng, vì những dấu lạ được thực hiện, những dấu lạ chưa có ai làm được như vậy.

Ông Nicôđêmô là vị thầy trên trần gian này, còn Chúa Giêsu là vị Thầy từ trên cao xuống, từ cung lòng Thiên Chúa Cha mà đến: "Không ai đã lên trời ngoại trừ Con Người, Ðấng từ trời xuống". Hơn nữa, Chúa Giêsu còn xác nhận cho ông Nicôđêmô rằng: "Thật, tôi bảo thật ông. Chúng tôi nói những điều chúng tôi đã thấy", đó là uy tín của Chúa Giêsu Kitô, vị Thầy đến từ Thiên Chúa Cha. Lời quả quyết của Chúa với ông Nicôđêmô làm cho chúng ta nhớ lại lời quả quyết nơi đầu sách Phúc Âm theo thánh Gioan như sau: "Không ai đã thấy Thiên Chúa bao giờ. Nhưng Con Một là Thiên Chúa và là Ðấng hằng ở nơi cung lòng Thiên Chúa Cha, chính Người đã tỏ cho chúng ta biết" (Ga 1,18).

Ông Nicôđêmô đến với Chúa Giêsu với khả năng trí khôn của ông, muốn hiểu biết sự thật. Nhưng Chúa Giêsu lại mời gọi ông làm một điều khác. Ðừng ỷ lại vào khả năng trí khôn của mình nữa mà hãy nhờ đến sức mạnh từ trên cao của Chúa Thánh Thần. Ông phải sinh ra lại và sinh ra từ ơn trên và tin vào Thiên Chúa: "Không ai đã lên trời ngoại trừ Con Người, Ðấng từ trời xuống. Như con rắn của Môisen, Con Người cũng sẽ phải được giương cao để ai tin vào Người thì được sống muôn đời."

Ðược sống muôn đời, đó là điều quan trọng nhất, đó là mục tiêu cuối cùng của con người, đó là một hồng ân cần được con người khiêm tốn đón nhận, chứ không phải là đối tượng để hiểu biết suông mà thôi. Trong cuộc đối thoại, chúng ta thấy Chúa Giêsu không ngừng mời gọi nơi ông Nicôđêmô nâng tâm hồn mình lên, hãy để cho Thánh Thần thanh tẩy để có thể nhìn thấy và bước vào trong Nước Thiên Chúa. Hơn nữa, cũng trong cuộc đối thoại này, chúng ta có thể ghi nhận một mạc khải quan trọng khác nữa, đó là Chúa Thánh Thần chỉ được ban xuống cho con người nhờ qua và sau cuộc vượt qua của Chúa Giêsu, qua và sau cái chết, sự Phục Sinh của Chúa. Cùng với ông Nicôđêmô, chúng ta hãy đến với Chúa Giêsu để cho Ngài dạy chúng ta biết về Thiên Chúa Cha và đồng thời sẵn sàng lãnh nhận Chúa Thánh Thần.

Lạy Chúa, xin hãy dạy cho con biết những việc trên trời. Xin hãy nói cho con biết tình thương của Thiên Chúa Cha đối với con người. Xin hãy tái sinh con trong Thánh Thần cho con được trở nên Thánh, để giống Chúa mỗi ngày một hơn.

 

4. Thánh Thần dẫn tới đâu

Trong cuộc đàm đạo với ông Ni-cô-đem, sau khi mở cho ông thấy niềm hy vọng được sinh vào đời sống mới, Đức Giê-su đã tự tỏ mình ra, tỏ cuộc sống đã từng trải của Người ra cho ông và nói với ông rằng : "Ai bởi Thánh Thần mà sinh ra thì cũng vậy".

Chính Người đã sinh ra bởi Thánh Thần, nghĩa là Người sống hoàn toàn dưới ảnh hưởng của hoạt động của Thiên Chúa, của động lực Thiên Chúa. Đức Giê-su nói điều mình biết. Điều Người biết về Thiên Chúa thì Người nói ra, nên chứng của Người là chân thật.

Đức Giê-su cũng nói những dự tính về sứ mệnh tương lai của Người. Nên ai sinh ra bởi Thánh Thần không phải chỉ được sống mà còn lãnh một sứ mệnh như Đức Giê-su. Ai sinh bởi Thánh Thần còn được kêu gọi lên cao.

Điều Đức Giê-su dự tính, chính là sứ mệnh cứu chuộc bằng dấu Thánh giá : "Không ai đã lên trời ngoại trừ Con Người đã từ trời xuống", hay như thánh Phao-lô nói : "Người đồng phận với Thiên Chúa mà đã không nắm lấy địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, Người đã hủy mình đi, hạ mình xuống làm thân phận loài người".

Tiếp nối cuộc đàm đạo với ông Ni-cô-đem, Đức Giê-su nói để được tái sinh, nghĩa là sống dưới ảnh hưởng của Thánh Thần tái tạo, thì phải theo đường lối Thánh Thần đề ra. Bất cứ ai sinh bởi Thánh Thần đều phải bắt tay hành động theo đường lối lên cao, con đường treo lên thập giá, hay nói cách khác, con đường hiến mạng sống mình cho người khác.

Cử hành Thánh lễ là chúng ta sẽ sống cuốn hút vào của lễ Đức Ki-tô hiến dâng mình cho muôn người, trong khiêm tốn vâng lời Đức Chúa Cha và ngoan ngoãn theo Chúa Thánh Thần. Nhận biết ảnh hưởng của Chúa Thánh Thần đối với Đức Ki-tô có thể là lý do chính chúng ta dâng lễ tạ ơn và tiếp rước cũng một Thánh Thần đến trên của lễ chúng ta xin ơn hôm nay . 

 

5. Tôi đã trông thấy Chúa

Hôm nay phần Kinh Thánh trình bày việc Chúa sống lại bằng sự kiện: Chúa hiện ra với chị Maria Madalêna. Đó là ngày thứ ba sau vụ xử án đóng đinh Chúa. Các phụ nữ đã từng có mặt bên thập giá (Mc 15,47 Gio 19,25) rủ nhau đi đến mồ theo thói quen để xức thuốc thơm (Mc 16,1). Thánh sử Gioan kể Maria Madalena như một nhân vật chính. Có lẽ chị là người hoạt động nhất. Chị đến mồ khi trời còn tối (Mc 16,2: Mặt trời mọc tang tảng sáng), để thăm mộ và để tỏ ra mình còn đang chịu đại tang như phong tục ấy.

Khi đến mồ thì thấy mồ mở toang, khối đá lăn qua một bên, chị lo lắng thêm và quên hết lời Kinh thánh chính Chúa đã tiên báo cuộc Phục sinh (Mt 16,21-23. Mc 8,17-21. Mt 18,31-34) càng chìm sâu vào nỗi ưu phiền. Lập tức, chị nghĩ  xác Chúa bị ăn cắp. Chị nghĩ sao người ta còn hành hạ Ngài tới tận nấm mồ nữa kia (c.13). Không tìm gì hơn nữa, Maria vụt chạy về báo cho các môn đệ (20,2). Hai môn đệ yêu dấu bỏ chạy (Gio 1,37-40) đi tới mộ. Họ là nhân chứng xác thực cho sự kiện mộ trống (Mt 27,64.28,12-15). Họ ra về mà không nói chi cho Maria cả. Chị trở lại mộ và khóc ròng (c.11). Nước mắt chị chứng tỏ lòng quyến luyến xâu xa, thương mến ngút ngàn. Nhưng đây không phải là nơi trào đổ những giọt lệ trần thế. Có thể những giọt nước mắt mờ không cho chị nhận ra Chúa Phục sinh.

Mặc dù được hai thiên sứ cho biết mà chị vẫn chưa tin được. Hai vị mặc áo trắng toát như thói quen của nhân vật thiên quốc (Mc 9,3.16,5 Sđcv 1,10. Kh 3,4) ngồi đúng nơi an táng Chúa  (Lc 24,4). Dấu đó đáng lẽ đủ cho Maria hiểu việc Chúa Phục sinh, nhưng cũng như Matta khó hiểu vì em mình sống lại (Gio 11,23-24), cũng như hai môn đệ Emmau (Lc 24,16), Maria không thể nhận ra Chúa vì bà đang ở trong thửa vườn, nên chị tưởng đâu là bác làm vườn nào đó. Nhưng khi Chúa gọi đúng tên chị với giọng quen thuộc như Ngài đã gọi đúng tên Nathanael, Giakêu (Gio 1,47. Lc 19,5). Lúc ấy, Maria mắt sáng lên “Lạy Thầy” (c.16) Maria tưởng đâu Chúa trở về sống giữa họ như xưa.

Chị Maria không giấu nổi nỗi vui mừng tràn ngập, chị ôm chầm lấy chân Chúa như phong tục lúc ấy. Nhưng đây không phải là Chúa trở về mà là Chúa đến (Gal 14,3. 18,23. 1,16). Nhưng Chúa nói: “Đừng chạm vào Ta, vì Ta chưa về...” (c.17). Đây là một kiểu nói để Maria đừng bấu víu vào quan niệm về Ngài trong lãnh vực trần thế nữa. Thực ra Ngài đã về trời rồi, vì cái chết của Chúa có nghĩa là về trời, là thăng thiên.

Ngoài ra chữ “đừng chạm đến ra”, theo P. Jouen có nghĩa là mệnh lệnh truyền giáo, hãy để đó đi loan báo Tin Mừng cho anh em. Hãy chia vui cùng kẻ vui. Niềm vui được nhiều người chia sẻ càng lớn lao. Cho nên không phải là Chúa không cho phép chạm vào Chúa theo phong tục của Đông phương vì Tôma cũng đã được làm thế (Gio 20,28). Cho nên câu Chúa nói “Đừng chạm... vì Ta chưa về cùng Cha...” (c.17): Chúa chưa dứt khoát về Trời đâu, Chúa chưa bỏ trần gian ngay đâu mà lo, đừng sợ mất Ngài. Vậy hãy đi loan báo cho các tông đồ đang lúc họ tuyệt vọng trong một căn phòng đóng kín mít để họ lấy lại sức mạnh và lòng tin.

Mỗi chúng ta là một Madalêna mới của hôm nay. Nhờ đức tin, chúng ta đã nắm được Chúa Kitô vững chắc hơn Madalêna nữa. Vậy hãy ra đi vào cuộc sống mà loan truyền sự sống của Chúa cho anh em.

 

6. Tái sinh bởi Thánh Thần

Lời Chúa nói với ông Nicôđêmô “Ngươi phải tái sinh lại bởi trên cao” (c.7). Vào thời Gioan viết Phúc âm đã có những tôn giáo giáo huyền bí nói đến việc tái sinh. Tái sinh theo một giáo thuyết, một tôn giáo lúc ấy là khi con người gia nhập một tôn giáo huyền bí đó thì nhân tính của họ bị coi như tan biến đi, biến đổi hẳn con người của mình và đồng hóa với giới thần thiêng chứ còn cá nhân mình và bản chất của mình thì bị mất hết.

Chữ tái sinh mà Chúa Giêsu nói trong bài Kinh thánh hôm nay không trong ý nghĩa đó, và cũng vì vậy mà làm cho ông Nicôđêmô một nhà tiến sĩ luật lúc ấy khó hiểu và  băn khoăn. Chữ tái sinh trong Phúc âm có nghĩa là người gia nhập Giáo hội Chúa qua bí tích Rửa tội vẫn giữ nguyên bản ngã của mình. Bản chất con người đó không hề bị tiêu tan nhưng được chữa lành và bồi bổ trong ơn lộc Ba Ngôi Thiên Chúa và cuối đời là được sống với chính Thiên Chúa Ba Ngôi. Cho nên chữ tái sinh “bởi trên cao” có nghĩa là sinh lại bởi Thiên Chúa (Gio 1,13), trở nên con cái của Thiên Chúa (1,13) chấp nhận nguyên tắc sống siêu nhiên, một bản tính mới như nâng hẳn chúng ta lên vượt khỏi điều kiện tầm thường nhân loại: từ thân phận tội lỗi đáng trầm luân mà được nâng lên làm con Thiên Chúa cùng được hưởng gia nghiệp nước trời.

Cho nên tái sinh trong ý nghĩa siêu nhiên:

1. Không ai có thể vào nước Trời nếu không tái sinh bởi trời.

2. Tái sinh cụ thể là qua bí tích rửa tội.

3. Nguồn gốc việc tái sinh đó là bởi cái chết trên thập giá của Chúa Kitô.

4. Lòng tin vào ơn cứu rỗi.

Bốn yếu tố đó đúc kết lên chữ Tái sinh. Với những ý nghĩa đó hẳn là Nicôđêmô chưa hiểu được ngay đâu. Vì thế Chúa cắt nghĩa thêm là phải tái sinh bởi Chúa Thánh Thần (c.5) mà Chúa Giêsu ví Ngài như gió thổi (c.8)

Chúng ta không ai tiên đoán được gió sẽ đi đâu, những đến đâu và ngưng ở đâu. Chúng ta cũng chẳng thấy được hướng đi của gió. Vô tình bài hát của các em bé ngày Trung thu mà nhiều ý nghĩa “Gió không có nhà, gió bay muôn phương, biến biệt không ngừng trên trời đất ta”... Phải rồi không ai trong chúng ta thấy được gió. Không biết gió đến từ đâu và đi đâu. Người ta chỉ thấy hậu quả của gió là gió mất hây hây, gió thổi tung cành sừa đuôi phượng, gió mơn trớn đồng lúa chiều, có thứ gió Nam nóng bỏng, gió bấc rét cắt da thịt, gió bão làm hư hại nhà cả mùa màng.

Nói tới gió tức là nói tới sức làm việc liên lỉ không ngừng. Gió không bao giờ ngủ, không bao giờ ngưng thổi. Gió có một vẻ gì như êm đềm nhưng có một sức mạnh phi thường vô địch. Đó ám chỉ Chúa Thánh Thần đầy quyền năng và sức mạnh, Ngài biến đổi chúng ta từ tội nhân nên Đấng thánh qua bí tích giải tội, qua các bí tích. Liệu chúng ta có thể nhận ra Chúa Thánh Thần đang gìn giữ mối giây hôn nhân gia đình không ? Biết bao nhiêu dự định và sáng kiến được Ngài soi dẫn, bao lời Kinh thánh được Ngài mạc khải và chỉ bảo từ xưa tới ngày cuối cùng vũ trụ.

Chúng ta cần lắng lòng nghe thấy tiếng Chúa Thánh Thần bên bờ  sông Giodan (Mt 4,17), trên núi Thabor, bên nấm mồ Phục sinh và trong ngày lễ ngũ tuần hiện xuống (Sđcv 2,1). Chúa Thánh Thần vẫn hằng tiếp tục làm việc không nghỉ, không chơi. Chúng ta là những người đã được tái sinh bởi phép rửa tội, chúng ta càng cần đến Chúa Thánh Thần để được Ngài canh tân đổi mới cho tới ngày thành công dân nước trời.

 

7. Nơi Thần Khi dẫn đưa.

Trong buổi trò chuyện với ông Nicôđêmô, sau khi thu hút sự chú ý của người đối thoại bằng cách mở ra viễn cảnh của một cuộc tái sinh, Chúa Giêsu tự mặc khải chính mình, mặc khải kinh nghiệm đời Ngài. “Mọi người sinh ra từ Thần Khí thì như thế đấy”.

Chính Ngài đã sinh ra từ Thần Khí, nghĩa là hoàn toàn sống dưới sự ảnh hưởng của tác động Thiên Chúa, của sức sống của Người. Chúa Giêsu là người nói về điều mình biết. Khi Ngài nói về Thiên Chúa, Ngài biết Thiên Chúa; chứng từ của Ngài là đúng sự thật.

Nhưng Chúa Giêsu cũng dự kiến sứ mạng tương lai của mình. Một người sinh ra từ Thần Khí không chỉ hiện hữu mà thôi, người ấy còn có một dự án, một sứ mệnh. Một người sinh ra từ Thần Khí thì được kêu gọi vươn lên.  Điều Chúa Giêsu dự kiến, ấy là sứ mạng Cứu chuộc bằng thập giá. Chưa ai đã lên trời ngoại trừ Đấng từ trời xuống. Hoặc như lời thánh Phaolô: “Ngài vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hóa mình ra không, trở nên giống người phàm”.

Trong phần tiếp theo của cuộc đối thoại với ông Nicôđêmô, Chúa Giêsu Kitô nói rằng muốn tái sinh, nghĩa là sống dưới ảnh hưởng của Thần Khí tác tạo, cần phải theo con đường do Thần Khí vạch ra. Người nào sinh ra từ Thần Khí cần phải đi trên con đường vươn lên, đường thánh giá, hay nói cách khác, đường dâng hiến mạng sống mình cho tha nhân. 

Thánh lễ mà chúng ta cử hành đưa chúng ta vào công cuộc hiến mình của Chúa Kitô cho tha nhân, một sự hiến mình được tái hiện mãi mãi, trong tinh thần vâng phục Chúa Cha và ngoan ngoãn đối với Thánh Thần. Nhận ra ảnh hưởng của Thần Khí trên Chúa Kitô có thể là mục đích chính cho nghi lễ cảm tạ của chúng ta ngày hôm nay, và đón nhận Thần Khí đó trên chúng ta có thể là điều mà chúng ta cầu xin.

 

8. Sinh lại từ trên

Tin mừng hôm nay mời gọi chúng ta chiêm ngắm hai vị thầy gặp nhau trong đêm thanh vắng, và trao đổi điều quan trọng mà không bị phiền phức.

Nicôđêmô là vị thầy của người Do Thái, ông muốn biết nhiều hơn nữa về Chúa Giêsu, người mà ông đã nhìn nhận như đến từ Thiên Chúa và có Chúa ở cùng vì những dấu lạ Ngài thực hiện. Nicôđêmô là vị thầy trên trần gian, còn Chúa Giêsu là vị thầy từ trên cao xuống, từ cung lòng Chúa Cha mà đến: “Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống” . Chúa Giêsu còn xác nhận với Nicôđêmô: Thật, tôi bảo thật ông: “chúng tôi nói những điều chúng tôi biết, chúng tôi làm chứng về những điều chúng tôi đã thấy.”

Nicôđêmô đến với Chúa bằng khả năng của trì khôn, ông muốn hiểu biết sự thật, nhưng Chúa Giêsu mời gọi ông làm một điều khác, đó là đừng dựa vào khả năng trí khôn, nhưng hãy nhờ đến sức mạnh từ trên cao, phải sinh lại từ trên và phải tin vào Chúa: “Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống. Như ông Môsê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Ngài thì được sống muôn đời”.

Được sống muôn đời, đó là điều quan trọng nhất, là mục tiêu cuối cùng của con người, và cũng là một hồng ân cần được con người khiêm tốn đón nhận, chứ không phải là đối tượng để hiểu biết. .

Trong cuộc đối thoại, chúng ta thấy Chúa Giêsu không ngừng mời gọi Nicôđêmô nâng tâm hồn lên và để Chúa Thánh Thần thanh tẩy hầu có thể nhìn thấy và bước vào Nước Thiên Chúa. Cũng trong cuộc đối thoại nây, chúng ta có thể ghi nhận một mạc khải quan trọng khác, đó là Chúa Thánh Thần chỉ được ban xuống cho con người qua cái chết và sự phục sinh của Chúa Ki tô. Cùng với Nicôđêmô, chúng ta hãy đến với Chúa Giêsu để Ngài dạy chúng ta biết về Thiên Chúa Cha, đồng thời sẵn sàng lãnh nhận hồng ân Chúa Thánh Thần .

Xin Chúa cho chúng ta được hiểu biết tình yêu của Ngài đối với chúng ta. Xin cho chung ta được biến đổi và trở nên thánh thiện mỗi ngày một hơn.  

 

9. Sự hiểu biết của niềm tin

Một tập san Công giáo Hoa Kỳ có đăng câu truyện sau: Có đôi vợ chồng nọ chung sống với nhau đã được ba mặt con. Người chồng cũng là người Công giáo nhưng chủ trương trong đời chỉ đến nhà thờ hai lần: dịp lễ cưới, và ngày chết. Bà vợ trái lại là một tín hữu ngoan đạo và luôn lưu tâm cầu nguyện cho chồng. Thế nhưng lời cầu nguyện của bà hầu như vô vọng khi chồng bà đi làm ăn nơi xa và sống trong sa đọa trụy lạc. Dù vậy bà vẫn không quên cầu nguyện cho chồng. Một đêm kia, bà bỗng nhận được điện thoại của chồng: “Em yêu dấu, đây là lần đầu tiên anh đã quì gối cầu nguyện, không phải trong nhà thờ, mà ngay tại chốn ăn chơi. Các bạn anh cười nhạo vì tưởng anh đã hóa khùng. Có thể đúng, anh đang khùng, nhưng là khùng vì Chúa Kitô. Anh đã trở về với Ngài”.

Trong lúc tưởng như sự việc không còn phương cứu vãn, thì lòng tin bền bỉ của người đàn bà trong câu truyện trên đã được Thiên Chúa đáp trả, một đáp trả thật bất ngờ. Những câu hỏi: nơi nào? khi nào? thế nào? nếu được đặt ra cho Thiên Chúa chắc chắn con người sẽ không bao giờ được thỏa mãn. Nhưng cho dù lần bước trong đêm tối của hiểu biết như thế con người vẫn không bị thất vọng, lạc lối bởi vì Thiên Chúa vạch sẵn cho con người một lối đi dẫn tới ánh sáng vĩnh cửu đó là Chính Con Một của Ngài. Như xưa Môsê treo con rắn đồng trong sa mạc để dân Chúa được chữa lành, thì nay Con Một Thiên Chúa cũng bị giương cao để mọi người được cứu thoát. Nhưng để được như thế, điều kiện căn bản phải có hạnh là niềm tin. Niềm tin là chiếc cầu đưa con người từ đất lên trời: niềm tin là ngọn đèn soi tỏ ý nghĩa của mọi sự vật và mọi biến cố xảy đến

Ước gì lời Chúa hôm nay giúp chúng ta nhận ra những thiếu sót trong vốn liếng hiểu biết mà đến nay chúng ta vẫn tự mãn. Xin cho chúng ta ý thức rằng chỉ có niềm tin mới đem lại một hiểu biết trọn vẹn về ý nghĩa của cuộc sống một cuộc sống hạn hẹp trong cõi đất, nhưng đã bắt nguồn tự trời cao.

 

10. Thuộc về Chúa Giêsu 

Một hôm có một tư sĩ thuộc Hội dòng truyền giáo do Mẹ Têrêxa Calcutta sáng lập đã đến gặp Mẹ và nói lên tất cả tâm tư nguyện vọng của mình.

- Thưa mẹ, ơn gọi của con là phục vụ những người phong cùi. Con nguyện đem tất cả cuộc sống và năng lực để sống ơn gọi ấy.

Nghe thế, Mẹ Têrêxa liền nói :

- Thày lầm rồi, ơn gọi của thày là thuộc về Chúa Giêsu. Chính Ngài đã chọn Thày và công việc Thày đang làm chỉ là phương tiện để diễn tả tình yêu của Thày đối với Ngài. Do đó, công việc mà Thày chọn không quan trọng, điều quan trọng là thuộc về Ngài, là đón nhận từ Ngài những phương tiện để phục vụ Ngài.

Ơn gọi của người Kitô là thuộc về Chúa Giêsu, là sống và phục vụ Ngài. Đó là chân lý mà lẽ Giáo Hội muốn nhắc nhở chúng ta trong suốt Mùa Phục sinh này. Kitô giáo không phải là một ý thức hệ, một hệ thống luân lý hay chỉ là một tổ chức xã hội, nhưng kitô giáo thiết yếu là một con người, tức là Đức Giêsu Kitô, Đấng hôm qua, hôm nay và mãi mãi vẫn là một. Làm người kitô hữu hay sống đạo có nghĩa là thuộc về Chúa kitô và sống bằng chính sự sống của Ngài. Bài Tin mừng hôm nay mời gọi chúng ta mặc lấy tâm tình của Maria Madalena, đó là tâm tình của một người thuộc trọn về Chúa. Madalena đi tìm Chúa, bà đến với Ngài với tất cả tình yêu và không chờ đợi gì khác hơn là được gặp Ngài, được sống trong sự hiện diện của Ngài Chúa Giêsu là tất cả của bà.

Sự tìm kiếm của Madalena là hình ảnh của mối quan hệ giữa chúng ta với Chúa Giêsu. Là môn đệ của Ngài trước tiên là khao khát tìm gặp và ở lại với Ngài. Đi theo Ngài có nghĩa là chọn Ngài làm tất cả, yêu mến và sẵn sàng sống chết vì Ngài. Khi hiện ra với Phêrô trên bờ hồ, trước sự hiện diện của một số môn đệ khác, Chúa Giêsu đã hỏi Phêrô ba lần : Phêrô con có yêu mến Ta không? Chỉ khi Phêrô đoan hứa yêu Ngài, Chúa Giêsu mới ủy thác cho ông nhiệm vụ lãnh đạo Giáo hội của Ngài.

Chúa Giêsu Phục sinh đang sống giữa chúng ta, đó là trọng tâm của niềm tin chúng ta. Ngài mời gọi chúng ta đến chia sẻ cuộc sống phục sinh với Ngài, chúng ta hãy mở rộng tâm hồn đón nhận Ngài. Ước gì sự kết hiệp với Ngài sẽ đưa chúng ta đến với tha nhân, để cả cuộc sống chúng ta trở thành một lời chứng về sự hiện diện và tình yêu của Đấng đã chết và sống lại vì chúng ta.

 

11. Hưởng niềm vui Phục sinh ngay ở đời này

Chúng ta đã và còn đang cùng với hàng triệu triệu tín hữu Kitô mừng cuộc chiến thắng tội lỗi và sự chết của Chúa Giêsu.

Sau khi chịu chết treo trên cây Thập Giá và chịu mai táng trong mồ 3 ngày, Chúa Giêsu đã phục sinh, và Ngài đang hiện diện ở giữa chúng ta, để củng cố Đức Tin cho chúng ta và ban cho chúng ta niềm hy vọng được chia sẻ sự phục sinh khải hoàn của Ngài.

Nhưng những ngày chúng ta hân hoan mừng Chúa Phục Sinh này, không phải là những giây phút mơ mộng về một thực tại hão huyền nào đó, chỉ được thực hiện trong một tương lai xa vời, mà là một thực tại đang diễn ra trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta.

Ánh sáng chan hoà của niềm tin Phục Sinh sẽ chiếu sáng cho chúng ta thấy rõ những giá trị của những biến cố xảy ra trong cuộc sống thường nhật của chúng ta và giúp chúng ta lướt thắng được những khó khăn, thử thách, mà chúng ta đang phải chạm trán.

Thế nhưng để có được ánh sáng chan hoà rực rỡ của ngày phục sinh, Chúa Giêsu đã phải trải qua những tăm tối của ngày thứ 6 Tuần Thánh. Nói khác đi, Phục sinh và khổ giá không thể tách rời nhau được. Một bằng chứng cho điều vừa nói trên đây là, Đức Kitô Phục Sinh vẫn còn đang mang trên mình Ngài, những dấu tích của cuộc khổ nạn Thập Giá.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, sau khi quả quyết với Nicôđêmô rằng. phải tái sinh thì mới được sống đời đời, Chúa Giêsu đã phán:”Cũng như Moisen treo con rắn đồng  nơi hoang địa thế nào, thì Con Người cũng phại bị treo lên như vậy, để những ai tin vào Ngài thì không bị tiêu diệt muôn đời”.

Phải Chúa Giêsu phải chịu treo lên Thập Giá như vậy, thì Ngài mới có thể “ kéo mọi sự lên” với Ngài được. Như vậy Thập Giá đã trở thành như một điều kiện để Ngài ban sự sống đời đời cho những ai tin vào Ngài.

Tin ở đây, trước hết là tin vào CON NGƯỜI của Chúa Giêsu và sau đó là tin vào GIÁO HUẤN của Ngài, nhất là đem giáo huấn của Ngài ra để thực hành, để sống. Chính việc biểu lộ tác động tin này sẽ làm  cho Nước Trời xuất hiện giữa chúng ta.

Như vậy ánh sáng Phục sinh sẽ tác động trên chúng ta ngay trong hiện tại, hay nói theo một kiểu nói khác là, chúng ta sẽ được chia sẻ niềm vui Phục Sinh ngay trong hiện tại, chứ không phải chờ đến cuộc sống mai sau.

Trong niềm hân hoan được chia sẻ niềm vui Phục Sinh, chúng ta hãy cầu xin cho ánh sáng Phục sinh của Chúa Kitô, chiếu toả trên tất cả con dân Chúa, đặc biệt là những anh chị em giờ này đang gặp thử thách , khổ đau. Xin cho những anh chị em ấy, xác tín rằng, không thể tách rời việc Phục Sinh ra khỏi cuộc khổ nạn được mà phải nhìn ra phục sinh trong khổ nạn.

Với cái nhìn lạc quan ấy, chúng ta hãy chạy đến với Chúa bằng lòng thống hối ăn năn để chúng ta được hưởng sự phục sinh của tâm hồn chúng ta giờ này.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm