Danh mục bài viết

Cập nhật 9/4/2019 - 5:43 - Lượt xem 2284

Thứ Tư tuần 5 Mùa Chay

"Nếu Chúa Con giải thoát các ngươi, thì các ngươi thực sự được tự do".

 

Tin Mừng: Ga 8, 31-42

Khi ấy, Ðức Giêsu nói với những người Do thái đã tin Người rằng: “Nếu các ông ở lại trong lời của tôi, thì các ông thật là môn đệ tôi; các ông sẽ biết sự thật, và sự thật sẽ giải phóng các ông.” Họ đáp: “Chúng tôi là dòng dõi ông Ápraham. Chúng tôi không hề làm nô lệ cho ai bao giờ. Làm sao ông lại nói: các ông sẽ được tự do?” Ðức Giêsu trả lời: “Thật, tôi bảo thật các ông: hễ ai phạm tội thì làm nô lệ cho tội. Vậy, nếu người Con có giải phóng các ông, thì các ông mới thực sự là những người tự do. Tôi biết các ông là dòng dõi ông Ápraham, nhưng các ông tìm cách giết tôi, vì lời tôi không thấm vào lòng các ông. Phần tôi, tôi nói những điều đã thấy nơi Cha tôi; còn các ông, các ông làm những gì đã nghe cha các ông nói”. Họ đáp: “Cha chúng tôi là ông Ápraham.” Ðức Giêsu nói: “Giả như các ông là con cái ông Ápraham, hẳn các ông phải làm những việc ông Ápraham đã làm. Thế mà bây giờ các ông lại tìm giết tôi, là người đã nói cho các ông sự thật mà tôi đã nghe biết từ Thiên Chúa. Ðiều đó, ông Ápraham đã không làm. Còn các ông, các ông làm những việc cha các ông làm.” Họ mới nói: “Chúng tôi đâu phải là con hoang. Chúng tôi chỉ có một Cha: đó là Thiên Chúa!” Ðức Giêsu bảo họ: “Giả như Thiên Chúa là Cha các ông, hẳn các ông phải yêu mến tôi, vì tôi phát xuất từ Thiên Chúa và bởi Thiên Chúa mà đến. Thật thế, tôi không tự mình mà đến, nhưng chính Người đã sai tôi.”

 

Suy niệm:

1. Sự thật sẽ giải phóng các ông - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Những dân tộc bị đô hộ nhiều năm mới hiểu được giá trị của giải phóng. 
Những ai bị cầm tù, bị áp bức mới hiểu được giá trị của tự do. 
Những ai đã từng bị vướng vào ma túy, cờ bạc, rượu chè, 
mới hiểu nỗi sướng vui của người thoát khỏi vòng nô lệ của chúng. 
Chế độ nô lệ đã cáo chung, nhưng lại thấy xuất hiện nhiều dạng nô lệ mới. 
Con người trở nên nô lệ cho chính những sản phẩm tinh tế của mình, 
và nhất là không thể giải phóng mình khỏi cái tôi ích kỷ. 
Tự do mãi mãi là khát vọng của con người. 
Con người vẫn chờ một Đấng Giải Phóng để mình được thật sự tự do. 
Những người Do thái đang tranh luận gay gắt với Đức Giêsu. 
Họ hãnh diện vì mình thuộc dòng dõi ông Abraham, 
nên cho mình là người tự do, chưa hề làm nô lệ cho ai bao giờ (c. 33). 
Đức Giêsu lại nhìn tự do theo một chiều hướng khác. 
Ai phạm tội thì làm nô lệ cho tội, người ấy không có tự do (c. 34). 
Tự do không bắt nguồn từ việc mình thuộc dòng dõi ông Abraham. 
Tự do đến từ việc tin vào lời sự thật của Đức Giêsu. 
“Nếu các ông ở lại trong lời của tôi…các ông sẽ biết sự thật 
và sự thật sẽ cho các ông được tự do” (c. 32). 
Tự do đến từ chính con người của Ngài: 
“Nếu Người Con có cho các ông tự do, các ông mới thực sự tự do” (c.36). 
Những người Do thái cố chấp, chỉ tìm cách giết Đức Giêsu (cc. 37, 40). 
Họ không muốn nhận lời sự thật mà Ngài nghe được từ Thiên Chúa (c. 40). 
Khi từ chối sự thật, họ đã trở nên nô lệ cho sự dối trá và sát nhân. 
Đức Giêsu là Đấng Giải Phóng, Đấng cho người ta được tự do thực sự. 
Con người bị trói buộc bởi nhiều mối dây, bởi những tính toán ích kỷ hẹp hòi 
mà tự sức mình không sao thoát ra được. 
Hãy đến với Giêsu, mở ra với Giêsu, ta sẽ thấy mình được thanh thoát như Ngài. 
“Giả như các ông là con cái ông Abraham, 
hẳn các ông phải làm điều ông Abraham đã làm” (c. 39). 
Giả như Thiên Chúa là Cha các ông, hẳn các ông phải yêu mến tôi, 
vì tôi đã phát xuất từ Thiên Chúa…” (c. 42). 
Như thế những kẻ chống đối Đức Giêsu 
thật ra chẳng phải là con cái thật sự của ông Abraham hay con cái Thiên Chúa. 
Họ sống trong ảo tưởng về mình khi họ cương quyết loại trừ Đức Giêsu. 
Trước khi lãnh nhận Bí tích Thánh Tẩy, người dự tòng đã tuyên xưng 
từ bỏ tội lỗi, để sống trong tự do của con cái Thiên Chúa, 
từ bỏ những quyến rũ bất chính, để khỏi làm nô lệ cho tội lỗi. 
Mùa Chay là thời gian để chúng ta trở lại điều mình đã tuyên xưng, 
để được sống đúng với ơn gọi Kitô hữu mình đã lãnh nhận. 

Lạy Chúa Giêsu, 
giàu sang, danh vọng, khoái lạc 
là những điều hấp dẫn chúng con. 
Chúng trói buộc chúng con 
và không cho chúng con tự do ngước lên cao 
để sống cho những giá trị tốt đẹp hơn. 
Xin giải phóng chúng con 
khỏi sự mê hoặc của kho tàng dưới đất, 
nhờ cảm nghiệm được phần nào 
sự phong phú của kho tàng trên trời. 
Ước gì chúng con mau mắn và vui tươi 
bán tất cả những gì chúng con có, 
để mua được viên ngọc quý là Nước Trời. 
Và ước gì chúng con không bao giờ quay lưng 
trước những lời mời gọi của Chúa, 
không bao giờ ngoảnh mặt 
để tránh cái nhìn yêu thương 
Chúa dành cho từng người trong chúng con. Amen. 

 

2. Phạm tội là làm nô lệ cho tội - Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Tin Mừng hôm nay thuật lại cuộc đối chất giữa Đức Giêsu và người Dothái.

Trước tiên, Đức Giêsu khẳng định cho họ biết rằng: nếu họ ở trong Lời của Ngài, tức là sự thật thì họ thuộc về Ngài và trở thành môn đệ, bằng không sẽ trở thành nô lệ cho tội và bị truất phế bất cứ lúc nào!

Khi xác định như thế, Đức Giêsu cảnh báo sự kiêu ngạo tự phụ của người Dothái. Bởi vì họ luôn nghĩ rằng mình thuộc hạng người ưu tuyển, dân riêng, nên có đặc quyền đặc lợi trước mặt Thiên Chúa và không ai có quyền đụng tới họ.

Tiếp theo, Ngài đã vạch trần sự giả tạo nơi người Dothái khi họ dựa vào tổ phụ Abraham và an tâm vì được đảm bảo bởi uy tín của tổ phụ, nhưng lại hành động ngược lại với những gì Abraham đã làm khi xưa. Vì nếu Abraham xưa kia có lòng mộ mến và sẵn sàng nghe lời các tiên tri, thì dân này lại đang tìm cách loại trừ vị tiên tri vĩ đại là chính Đức Giêsu.

Cuối cùng, nếu đọc tiếp đoạn Tin Mừng này, từ câu 44 và tiếp theo..., chúng ta thấy rõ Đức Giêsu tuyên bố thẳng thừng là họ không thuộc về Thiên Chúa mà thuộc về ma quỷ.

Ngày nay vẫn còn nhiều người tin một đàng, làm một nẻo. Có nhiều người tự xưng là đạo gốc, nhưng những hành vi của họ nơi chợ búa, ngoài đồng ruộng hay nơi đường phố thì ngược lại với những gì họ tự hào và tuyên xưng trong nhà thờ.

Lý do, họ không để cho Lời Chúa thấm nhập vào trong tâm hồn, mà chỉ ở trên đầu môi chóp lưỡi mà thôi.

Xin Chúa ban cho chúng ta hiểu và yêu mến cũng như siêng năng tuân giữ Lời Chúa để được thuộc trọn về Ngài. Amen.

 

3. Ðức Tin Chân Chính

Trong bài Tin Mừng vừa đọc lại trên đây, số thính giả nghe Chúa Giêsu nói được thu gọn lại trong vòng những kẻ đã tin Người, và Chúa Giêsu đã khởi đi từ lòng tin này để mời gọi họ tiến xa hơn nữa bằng cách ở lại trong Lời của Người, nghĩa là bằng cách sống những gì Người truyền dạy để trở thành môn đệ của Người, và một khi trở thành môn đệ của Người, họ sẽ bước đi trong sự thật và được sự thật giải phóng khỏi vòng mê muội của tội lỗi. Tuy đã tin vào Chúa Giêsu, nhưng những thính giả này vẫn chưa thay đổi được lối suy nghĩ chỉ dựa trên đời sống trần tục của họ. Khi nghe Chúa Giêsu nói đến việc giải phóng, họ nghĩ ngay tới tình trạng của những người nô lệ phải làm tôi mọi cho chủ, mà họ thì đang làm chủ chính mình, họ có làm tôi mọi cho ai đâu mà cần được giải phóng. Xét về mặt trần thế thì họ suy nghĩ rất đúng, nhưng Chúa Giêsu đâu muốn đề cập đến tình trạng nô lệ hay tự do về mặt xã hội. Người muốn nói với họ về sự tự do đích thực của những người thoát khỏi vòng kiềm tỏa của tội lỗi.

Sứ mạng Chúa Cha trao phó cho Người là xóa bỏ quyền thống trị của sự dữ trên mặt đất này và mang lại cho loài người cuộc sống tự do, xứng với danh hiệu con cái Thiên Chúa. Họ xưng mình là con cái ông Abraham, là dòng dõi của một dân tộc được giải phóng khỏi ách nô lệ ngoại bang. Thế nhưng, cuộc sống của họ đang bị ràng buộc bởi vô số xiềng xích của ma quỉ, họ tự do bên ngoài, còn bên trong thì vẫn nô lệ cho sự dữ, cho tội lỗi. Sự thừa kế dòng dõi ông Abraham không đương nhiên biến họ thành những con người lương thiện công chính. Muốn trở nên công chính, họ cần phải làm một cuộc đổi đời, phải tẩy trừ cái ác ra khỏi lòng mình và cương quyết tiến lên trên đường trọn lành, có như thế, họ mới thực sự trở nên con cái ông Abraham và là những con người tự do đích thực.

Phần chúng ta đây, chúng ta là những người mang danh hiệu Kitô, là những người tự nhận mình là con cái Thiên Chúa. Tuy nhiên, danh xưng không làm nên thực chất, cái áo không làm nên thầy tu, chỉ có danh nghĩa bên ngoài và thậm chí ngay cả những việc đạo đức bên ngoài mà thôi, thì vẫn chưa làm nên một đời sống đức tin đích thực. Ðức tin chân chính được thể hiện qua những việc làm công chính. Người ta thường nói "xem quả biết cây", chúng ta đã suy nghĩ, nói năng, hành động như thế nào trong cuộc sống hàng ngày.

Lạy Chúa, nhiều lúc con cảm thấy yên tâm vì mình là người có đạo. Con có đạo như có một cuốn sách hay có một cái máy truyền hình, khi nào con cần hoặc khi nào con thích thì con mở ra xem, khi nào không cần thì con để yên ở đó, nhưng Chúa đâu muốn những người chỉ có đạo mà không sống đạo.

Lạy Chúa, xin giúp con can đảm lựa chọn đứng vào hàng ngũ con cái Thiên Chúa, một sự lựa chọn dứt khoát dẫn tới việc dấn thân quyết liệt cho điều mình lựa chọn. Xin cho con đừng chỉ hài lòng với danh xưng là người có đạo mà thôi, nhưng phải là một người sống đạo thực sự.

 

4. Thiên Chúa hay các thần tượng

Nếu quả thật lập trường của chúng ta là phục vụ chỉ một Thiên Chúa và chỉ yêu mến Ngài thôi, thì lúc đó trái tim chúng ta có còn bị chia sẻ và gắn bó với nhiều thần tượng trần thế này không '? Phái thú nhận rằng, tất cả chúng ta nhiều hoặc ít vẫn còn thờ thần tượng khác, như kinh lễ, tiền tài, quyền lực, danh vọng, tiện nghi, thú vui, chỉ kể ba thứ trong đó nhiều thứ khác nữa. Chắc chắn chúng chống lại Thiên Chúa và chống lại cả chúng ta, buộc chúng ta phải thú nhận rằng trong những sự kiện đó đã làm chúng ta xa phụng sự một mình Thiên Chúa rồi. Chúng ta đã là đầy tớ của nhiều thứ, song chúng ta vẫn bào chữa như người Do thái rằng : chúng tôi là dòng giống Aùp-ra-ham không bao giờ chúng tôi là nô lệ của ai".

Như Si-rác, Mi-sác và Ap-đê-na-gô, chúng ta có bổn phận phải từ chối phục vụ bất cứ thần tượng nào nếu đó không phải là Thiên Chúa của Đức Giêsu Ki-tô. Và này, Người là ai mà có thể dẫn dắt chúng ta ngày nay được như thế. "Vậy nếu Người Con có giải phóng các ông, các ông mới thực sự tự do". Chỉ mình Đức Giê-su Ki-tô mới chống lại các thần tượng các thời đại và có thể làm cho tâm thức trở lại và khám phá thấy sự khác biệt giữa hai lối sống : tự do hay nô lệ. Lời Chúa hôm nay kêu gọi chúng ta phải biết dùng của cải Thiên Chúa đã dựng nên, chứ đừng làm nô lệ cho của cải. Nếu không, chúng ta không được giải phóng.

Chúng ta biết rằng : Không ai có thể làm tôi hai chủ. Đó là chân lý làm cho chúng ta được tự do mà mỗi người phải tự trả lời trước mặt Thiên Chúa. Chỉ khi thực hiện được điều kiện này, trái tim chúng ta mới có thể gắn bó thực sự với việc phục vụ Thiên Chúa duy nhất mà thôi .

 

5. Chân lý sẽ giải thoát 

Khi thi hành nhiệm vụ khâm sứ Toà thánh tại Bulgari, Đức cha Roncali nhận được một bức thư của một linh mục chỉ trích ngài về mọi mặt. Đọc thư xong, Đức cha Roncali không nói một lời, lòng vẫn yêu thương vị linh mục kia. Thời gian trôi qua, ngài được thăng chức Hồng Y, rồi đắc cử Giáo Hoàng với danh hiệu Gioan XXIII. Nhân dịp về Rôma yết kiến vị Tân Giáo Hoàng, vị linh mục cũng ghi tên đi theo phái đoàn và được đặc ân tiếp kiến riêng Giáo Hoàng. Vị linh mục đó thuật lại như sau:

Trong lúc đứng ở phòng khách đợi phiên vào triều yết Đức thánh cha, đầu óc tôi cứ nghĩ đến bức thư năm xưa và thầm nghĩ mấy chục năm qua rồi, chắc giờ đây Ngài không còn nhớ nữa đâu. Đang suy nghĩ miên man thì cánh cửa mở ra, cha thư ký dẫn tôi vào. Vừa thấy tôi Đức thánh cha niềm nở bắt tay vào mời tôi ngồi. Ngài ân cần thăm hỏi công việc mục vụ của tôi,của Giáo phận, và nhắc đến các bạn ở Bulgari. Câu chuyện vẫn diễn ra trong bầu khí thân tình. Bỗng Đức thánh cha đưa tay lấy cuốn Kinh thánh và từ từ mở ra trong đó có bức thư của tôi, ngài dịu dàng nói : "Con đừng sợ, cha không bao giờ giận con đâu. Cha cám ơn con. Cha cũng là người có nhiều khuyết điểm. Cha để bức thư của con vào cuốn Kinh thánh và hàng ngày đọc vào đó mà xét mình. mỗi lần như thế, cha lại nhớ đến con và cầu nguyện cho con".

Tin mừng hôm nay cho thấy thái độ của Chúa Giêsu đối với những người Do Thái mới tin vào Ngài. Lòng tin của họ chưa được trọn vẹn và Ngài đề nghị những biện pháp để củng cố niềm tin đó, như sống theo lời Chúa, chấp nhận được giải thoát khỏi tội lỗi, phát triển mối tương quan với Ngài. Tuy nhiên, các người Do Thái không đủ khiêm tốn để chấp nhận đề nghị của Chúa, họ tự phụ mình là con cái của Apraham và do đó không cần ai dạy thêm điều gì nữa, cũng chính vì thế họ không thể tiến xa hơn trên con đường đức tin.

Tác giả tập sách Đường Hy vọng khuyên : "Lòng mến Chúa phải tuyệt đối. Chúa dạy không ai có thể làm tôi hai chủ. Con làm tôi mấy chủ ? Mỗi ngày dành riêng ít phút thinh lặng để sống đời nội tâm. Con chỉ có một việc quan trọng nhất, Maria đã chọn phần tốt nhất. Nếu con không sống nội tâm, nếu Chúa Giêsu không phải là linh hồn của các hành động của con, thì sẽ thế nào? Con chỉ có một của ăn là Thánh ý Thiên Chúa, nghĩa là con sống và lớn lên bằng ý Chúa. Ý Chúa như thức ăn làm con sống mạnh sống vui, ngoài ý Chúa con sẽ chết. Con chỉ có giây phút đẹp nhất, đó là giây phút hiện tại. Đời con sẽ tuyệt đẹp nếu từng giây phút con tin vào lời Chúa và thực hiện thánh ý Ngài".

Ý Chúa muốn cho mỗi người chúng ta trong hiện tại là trở thành những người con thảo, hãy để lời Chúa thấm nhập và hướng dẫn cuộc sống chúng ta.

 

6. Tự do thực sự

Tự do bao giờ cũng là một giấc mơ của con người. Lý do là bởi vì, không ít thì nhiều, con người chúng ta cũng đang sống trong một cảnh nô lệ. Nô lệ chonhững điều kện sống vô nhân đạo, nô lệ cho những xung đột ở những qui mô, những cấp độ khác nhau; nô lệ cho những áp chế về kinh tế,về chính trị, về ý thức hệ.

Nhưng có một thứ nô lệ căn bản cho mọi thứ nô lệ, đó là nô lệ cho tội lỗi.(Jn.8, 34)

Chúa Giêsu đã chẳng phán trong Tin Mừng hôm nay rằng: “Hễ ai phạm tội, thì người đó làm nô lệ cho tội lỗi “ là gì?

Với thứ nô lệ này, không ai có thể giải phóng chúng ta , ngoại trừ Chúa Giêsu(Jn. 8, 36). Mà muốn được Chúa giải phóng, chúng ta phải đứng về phía Ngài, phải tìm đến gặp gỡ Ngài, để xin Ngài đến với chúng ta.

Có Ngài ở với chúng ta, Ngài sẽ tác động từ tâm tư ý tưởng cho đến hành động của chúng ta, để đưa chúng ta ra khỏi tình trạng nô lệ cho tội lỗi.

Mùa Chay, nhất là trong những ngày này, đó là thời gian thuận tiện cho công cuộc giải phóng trên đây

Trong Thánh Lễ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin cho tất cả chúng ta đều gặp gỡ được Chúa. Gặp được Chúa rồi, chắc chắn chúng ta sẽ được Ngài giải phóng.

Công việc chúng ta phải làm giờ này để gặp được Chúa, đó là bầy tỏ lòng thống hối ăn năn về những tội lỗi của chúng ta, vì chính tội lỗi đã ngăn cách chúng ta với Chúa, Hãy bắt tay vào việc đó đi

 

7. Nô lệ tội lỗi

Đó là điều chúng ta cần suy nghĩ đặc biệt hôm nay,  khi ta phạm tội thì theo lời Đức Giêsu Kitô là chúng ta làm nô lệ cho tội lỗi, nghĩa là ta mất tự do (Jn  8, 34). Chúng ta tưởng mình vẫn còn tự do, muốn làm gì thì làm với cuộc đời của mình, song đó chỉ là ảo tưởng vì chúng ta đang làm nô lệ cho tội lỗi, cho khuynh hướng muốn phạm tội, cho sự dữ, cho những dục vọng và tật xấu, cho những tội này rồi đến những tội khác, như lời Thánh Augustinô nói : “Bị đàn áp mất tự do, bị đàn áp do một nhà nước bắt đàn áp, do một ông chủ bóc lột thì còn chạy trốn hay xin tị nạn, chứ làm nô lệ cho tội lỗi thì khó lòng chạy trốn, cho dù có chạy đi đâu thì nó vẫn cố tình bám theo mình, vì nó đang ở trong mình”.

Chỉ có ơn ăn năn thống hối, chỉ có ơn tha thứ mới giải thoát chúng ta khỏi sự kìm kẹp của tội lỗi. Chúng ta không nên dựa vào bất cứ một thế lực trần gian nào và khoe khoang về dòng dõi cao sang đạo đức của mình, song chính mình phải ăn ở đàng hoàng cho xứng với tư cách, xứng với địa vị mình là con nhà gia phong dòng tộc của mình. Người Do Thái tự hào là con cái Abraham,  nhưng Chúa Giêsu bảo: “Nếu các ngươi là con cái Abraham,  hẳn các ngươi đã làm việc của con cái Abraham là tôn thờ Ta, thế mà bây giờ các ngươi lại tìm giết Ta” (Jn  8, 39). Rồi họ khoe khoang : “Chúng tôi không phải là con hoang, chúng tôi chỉ có một cha là Thiên Chúa. Chúa Giêsu trả lời : “Nếu Thiên Chúa là Cha các ngươi, các ngươi cũng phải yêu quý Ta mới phải, vì Ta bởi Thiên Chúa mà ra và từ Ngài mà Ta đến, Ta chẳng tự mình mà đến nhưng chính Ngài đã sai Ta” (Jn  8, 4142).

Có thể đôi lần tôi đã tự hào về nguồn gốc đạo hạnh của tôi, về những nếp sống đạo đức hay về những hiểu biết tôn giáo của tôi, về đạo Chúa của tôi, về địa vị con cháu các vị tử đạo Việt Nam của tôi và tôi khinh thường những người khác. Nhưng trái lại, tôi đã không biết sống đạo và noi gương các Thánh, không tôn trọng giới luật kính Chúa yêu người mà Thiên Chúa đã dạy. Chính vì gặp những người đã sống đạo như tôi mà nhà cách mạng bất bạo động Gandhi đã nói : “Tôi rất yêu quý Đức Kitô và những giáo huấn của Ngài, song tôi rất ghét những người Kitô hữu”.

Về phương diện văn hóa xã hội cũng vậy,  tôi hay tự hào khoe khoang quá đáng về dân tộc Việt Nam,  về 4000 năm văn hóa, về địa vị con cháu tiên rồng của tôi hay cứ đưa ra chiêu bài dân tộc để dọa nạt lấn áp khi tranh luận. Trái lại, trong cuộc sống như người đời đã nói : “Cha làm thầy,  con bán sách”, có những lần tôi đã làm những chuyện điếm nhục gia phong, tôi đã không cố tâm học hỏi và sống đúng với những giá trị truyền thống của dân tộc mình là yêu nước, yêu thương đồng bào, siêng năng cần cù và học hỏi, nhất là đoàn kết trong cơn nguy hiểm.

Lạy Chúa ! Chúa đã dựng nên con giống hình ảnh Chúa, xin cho con được làm con cái Chúa và làm con Mẹ Việt Nam,  xin cho con sống xứng đáng với địa vị gia phong dòng tộc cao quý của con. Amen.

 

8. Làm nô lệ tội lỗi

Bài Tin Mừng hôm nay lam cho tôi suy nghĩ rất nhiều về cách sống đạo của mình. Cha chúng tôí là Abraham.

Là Do thái, họ thuộc dòng dõi Abraham, đúng như thế; Chúa Giêsu vẫn công nhận như thế: Tôi biết các ông là giònq dõi Abraham. Nhưng kể tử khi họ định giết Chúa thì họ không còn là con cháu Abraham nữa mà là con cháu của “cha họ” là ma quỉ. Nếu là con cháu thật của Abraham thì họ không giết Chúa. 

Cha chúng ta là Abraham: họ tự hào về điều đó cũng như hôm nay chúng ta có thể tự hào mình là người Kitô hữu, là công giáo vậy. Chúng ta có thể thầm tự hào mình đã đi lễ, đã đọc kinh nhiều, đã làm một số việc đạo đức nhưng Biệt Phái cũng đã làm như thế và có lẽ hơn cả chúng ta nữa, vì họ là những người giừ Lề luật đạo rất nghiêm ngặt. Thế mà Chúa Giêsu lại bảo họ không phải là con cái Abraham mà là con cái của cha  họ là ma quỉ. Điều nầy đáng cho ta suy nghĩ nhiều. 

Nếu ai ở lại trong Lời của Tôi...

Ở lại trong lời của Chúa là sống những lời Chúa dạy. Chúng ta cũng là con cái Tổ phụ Abraham trong niềm tin. Vả muốn là con cái Abraham thì phải sống lời Chúa. Nếu các ông ở lại trong lời tôi, thì các ông sẽ là môn đệ tốt. Đây là một lời mời gọi của Đưc Giêsu: trở nên môn đệ của Chúa bằng cách sống lời Người dạy. Bài Tin Mừng nầy mời gọi tôi xét mình lại:

- Tôi là người Kitô hữu, cũng như người Do thái là con cháu Abraham, nhưng có thật tôi là môn đệ của Chúa Kitô không?

- Tôi còn làm nô lệ cho tội lỗi nào đó không? Những tội lỗi nào, thói hư tật xấu nào trong tôi đang bắt tôi làm nô lệ? 

- Một khi đã ý thức về tình trạng nô lệ tội lỗi của mình, tôi có cảm thấy cần được Đức Kitô đến giải phóng cho tôi không? Và tôi đã làm gì trong Mùa chay nầy để Chúa đến giải phóng cho tôi? Muộn còn hơn không, chúng ta hãy bắt đầu lại, theo lời mời gọi của Chúa trên đây: trở nên môn đệ của Chúa, ở lại trong Lời của người.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm