Danh mục bài viết

Cập nhật 7/4/2019 - 12:50 - Lượt xem 2808

Thứ Hai tuần 5 Mùa Chay

"Ai trong các ngươi sạch tội, hãy ném đá chị này trước đi".

 

Tin Mừng: Ga 8, 1-11

Khi ấy, Ðức Giêsu đi đến núi Ôliu. Vừa tảng sáng, Người trở lại Ðền Thờ. Toàn dân đến với Người. Người ngồi xuống giảng dạy họ. Lúc đó, các kinh sư và người Pharisêu dẫn đến trước mặt Ðức Giêsu một phụ nữ bị bắt gặp đang ngoại tình. Họ để chị ta đứng ở giữa, rồi nói với Người: “Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình. Trong sách Luật, ông Môsê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà này. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?” Họ nói thế nhằm thử Người, để có bằng cớ tố cáo Người. Nhưng Ðức Giêsu cúi xuống lấy ngón tay viết trên đất. Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người ngẩng lên và bảo họ: “Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi.” Rồi Người lại cúi xuống viết trên đất. Nghe vậy, họ bỏ đi hết, kẻ trước người sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi. Chỉ còn lại một mình Ðức Giêsu, và người phụ nữ thì đứng ở giữa. Người ngẩng lên và nói: “Này chị, họ đâu cả rồi? Không ai lên án chị sao?” Người đàn bà đáp: “Thưa ông, không có ai cả.” Ðức Giêsu nói: “Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!”

 

Suy niệm:

1. Đừng phạm tội nữa - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Bị bắt quả tang phạm tội là điều đáng xấu hổ. 
Nhưng nếu tội đó là tội ngoại tình 
thì thật là kinh khủng. 
Ta cần hình dung người phụ nữ ấy, xốc xếch, rối bù, 
bị lôi đi, mắt cúi xuống tránh những cái nhìn khinh miệt. 
Trời tang tảng sáng, nơi Ðền Thờ Giêrusalem, 
Ðức Giêsu đang ngồi giảng dạy cho đám đông. 
Chị ta bị đặt trước mặt Ngài, đứng ngay giữa. 
Các kinh sư và pharisêu hí hửng với cái bẫy của mình. 
Người phụ nữ này thật là một cơ may hiếm có 
để họ có bằng chứng tố cáo Ngài. 
“Luật Môsê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng người này. 
Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?” 
Quả là một câu hỏi bất ngờ, lịch sự và nham hiểm. 
Ðức Giêsu không thể nói ngược với luật Môsê, 
và cũng không thể nói ngược với trái tim của mình. 
Ngài cúi xuống, lấy tay vẽ nguệch ngoạc trên đất. 
Có vẻ như Ngài thờ ơ, không muốn can dự vào 
hay Ngài đang suy nghĩ cho ra câu trả lời thích hợp. 
Thời gian thinh lặng trôi qua, các kẻ tố cáo sốt ruột. 
Họ đắc thắng gặng hỏi, tưởng Ngài bị dồn vào thế bí. 
“Ai trong các ông vô tội thì hãy ném đá trước đi.” 
Ngài trả lời, rồi lại cúi xuống viết trên đất. 
Câu trả lời của Ngài bất ngờ vang trong tĩnh lặng, 
bắt người ta phải trở về đối diện với lòng mình. 
Ai dám tự hào mình vô tội? 
Có bao tội bất trung nặng chẳng kém tội ngoại tình. 
Có bao tội ngoại tình thầm kín không bị bắt quả tang. 
Có bao tội ngoại tình trong tư tưởng và ước muốn. 
Khi tố giác người khác, người ta thường quên tội của mình. 
Không thấy cái xà ở mình mà lại thấy cái rác nơi người khác. 
Các kinh sư và pharisêu đã khiêm tốn xét mình. 
Họ lần lượt rút lui, gián tiếp nhận mình có tội. 
Kẻ trước người sau, người lớn tuổi đi trước. 
Chúng ta trân trọng thái độ chân thành của họ. 
Họ ra đi, để lại hai người mà họ tố cáo và định tố cáo. 
Cuối cùng chỉ còn lại người đáng thương và chính Tình Thương. 
Bầu khí trở nên nhẹ hơn, êm hơn cho cuộc đối thoại. 
Ðấng duy nhất có thể ném đá lại nói: 
“Tôi không lên án chị đâu! Chị về đi, 
từ nay đừng phạm tội nữa.” 
Lắm khi việc áp dụng luật lại dẫn đến bế tắc. 
Ném đá quả là một hình phạt răn đe hữu hiệu, 
nhưng lại không ích lợi gì cho người phạm tội. 
Ðức Giêsu chẳng những đã cứu một mạng người, 
Ngài còn làm sống lại một đời người. 
Dù con người vốn yếu đuối, dễ sa ngã, 
nhưng Ngài vẫn tin tưởng, yêu mến và hy vọng vào họ. 
Ngài không dung túng cái xấu, nhưng Ngài khơi dậy cái tốt 
còn đang yên ngủ nơi người phụ nữ và cả nơi các kinh sư. 

Lạy Chúa, 
xin cho con quả tim của Chúa. 
Xin cho con đừng khép lại trên chính mình, 
nhưng xin cho quả tim con quảng đại như Chúa 
vươn lên cao, vượt mọi tình cảm tầm thường 
để mặc lấy tâm tình bao dung tha thứ. 
Xin cho con vượt qua mọi hờn oán nhỏ nhen, 
mọi trả thù ti tiện. 
Xin cho con cứ luôn bình an, trong sáng, 
không một biến cố nào làm xáo trộn, 
không một đam mê nào khuấy động hồn con. 
Xin cho con đừng quá vui khi thành công, 
cũng đừng quá bối rối khi gặp lời chỉ trích. 
Xin cho quả tim con đủ lớn 
để yêu người con không ưa. 
Xin cho vòng tay con luôn rộng mở 
để có thể ôm cả những người thù ghét con. Amen. 

 

2. Tôi không kết án chị - Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Câu chuyện Tin Mừng hôm nay diễn ra trong khung cảnh Lễ Lều. Khi nói đến Lễ Lều, là nhắc lại cho dân về hành trình trong sa mạc suốt bốn mươi năm trường. Đây cũng gọi là Lễ Tạ Ơn sau mùa gặt. Lễ này được dành cho mọi người không phân biệt giàu nghèo, giai cấp, địa vị trong xã hội. Vì thế, không ai bị loại trừ, cho nên người ta gọi lễ này là lễ của Vui Mừng.

Vì là lễ hội vui mừng nhất của người Dothái, nên người ta hứng khởi và vui tươi khi về dự lễ. Vì vậy, nó cũng cuốn hút lượng người có lẽ là đông nhất trong các dịp lễ của năm. Đây cũng là cơ hội để họ hẹn hò, tâm sự, chia sẻ....

Nhân cơ hội này, các Kinh Sư và Pharisêu cố tìm ra cho được một lời tố cáo Đức Giêsu nhằm hạ uy tín của Ngài, bởi vì đây là dịp đông người, hơn nữa, nếu thắng thế, họ có đủ lý do thuận tiện để giết Ngài.

Và cơ hội ngàn năm một thủa đã đến khi Kinh Sư và Pharisêu bắt được quả tang một người phụ nữ đang ngoại tình, và họ dẫn nàng đến với Đức Giêsu.

Họ dẫn đến để xin Ngài xét xử. Họ nói: “Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình. Trong sách Luật, ông Môisê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?".

Tuy nhiên, vì biết rõ lòng họ độc, nên Đức Giêsu phản ứng bằng việc bình tĩnh lấy tay viết trên đất! Hành động này của Đức Giêsu khiến cho họ sinh thêm bực bội và nóng lòng sốt ruột.

Họ sốt ruột là vì cái bẫy đã giăng, chỉ chờ Đức Giêsu mắc phải là ra tay đối với Ngài! Thật thế, nếu Đức Giêsu tuyên bố tha thì Ngài rơi vào bẫy chống luật Môsê, còn nếu tuyên án tử cho chị phụ nữ thì sẽ bị mất uy tín và đi ngược lại đường lối của Thiên Chúa cũng như những lời rao giảng của Ngài.

Sự thinh lặng và viết trên đất là cách thế Đức Giêsu thức tỉnh lương tâm những người Pharisêu và Kinh sư khi chuyển phiên tòa dành cho chị phụ nữ, rồi đến Đức Giêsu, giờ đây sang phiên tòa lương tâm của chính họ khi nói: "Ai trong các ông không có tội, hãy ném đá chị này trước". Bị bại lộ ý đồ và xấu hổ vì thấy mình tội lỗi, nên họ đã dần dần bỏ đi!

Cuối cùng, Đức Giêsu lên tiếng với chị phụ nữ: "Không ai lên án chị sao?"; “tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!".

Ngày nay, cũng không thiếu gì những con người có lòng bỉ ổi, hẹp hòi, tàn nhẫn, nên đã đẩy anh chị em mình vào chỗ chết như vậy. 

Điều đau buồn hơn cả là nhiều khi lại nhân danh Thiên Chúa để hạ uy tín anh chị em mình. Không phải vì tình yêu, cũng chẳng phải lòng tốt, càng không phải vì sự công chính hay phẫn nộ tội lỗi, mà là do ghen tỵ mà tìm dịp thuận tiện để gài bẫy và đẩy đưa anh chị em chúng ta đến chỗ chết. Những người này thuộc hạng: “Miệng tụng lời nam mô nhưng bụng chứa đầy bồ dao găm”.

Lạy Chúa Giêsu, cách hành xử của Chúa thật tuyệt vời, đáng làm cho chúng con suy nghĩ về những cung cách xấu mà chúng con đã gây ra cho anh chị em chúng con. Xin Chúa tha thứ và ban cho chúng con biết can đảm thay đổi nếp sống không tốt để đáng được Chúa ban ơn cứu độ. Amen.

 

3. Người nhụ nữ ngoại tình

Khi bị bắt, người phụ nữ ngoại tình đã cầm chắc cái chết trong tay vì luật Môisen đã qui định hễ ai phạm tội ngoại tình thì phải bị ném đá cho đến chết. Chị bị bắt quả tang tại trận, không cách gì chối cãi được, tội của chị đáng chết. Ðúng ra những kẻ bắt chị đã có thể thi hành án xử mà không cần phải dẫn chị đến với Chúa Giêsu, nhưng đây là một cơ hội hiếm có để họ cho Chúa Giêsu vào tròng hầu có thể tố cáo Người. Họ dẫn chị đến trước mặt Người, bắt chị đứng ở giữa rồi bắt đầu phiên xử. Các kinh sư và người pharisiêu đã nắm chắc phần thắng trong tay và họ hài lòng vì mình bắn một mũi tên mà hạ cả hai người.

Ðối diện với Chúa Giêsu là một phụ nữ tuyệt vọng chờ chết. Tội chị rành rành ra đấy nên đối với con người thì là vô phương cứu chữa, nhưng may mắn thay cho chị, trước mặt chị Ðấng được mệnh danh là Chiên Thiên Chúa, là Ðấng xóa bỏ tội trần gian. Người xót thương số phận bi đát của chị. Người muốn cứu chị khỏi án chết trước mắt và nhất là Người muốn cứu chị khỏi án chết muôn đời trong thế giới mai sau. Người sẽ cứu chị, đồng thời Người cũng sẽ cho những kẻ muốn ám hại Người một cơ hội nhìn lại bản thân họ: "Chị ta thật xấu đấy, nhưng không chừng các ông lại còn xấu xa hơn chị bội phần. Tội của chị thì ai cũng thấy vì chị ta không khéo che đậy; còn tội các ông thì thiên hạ ít người nhận ra bởi các ông khéo tô son trét phấn cho chúng, và đã đến lúc các ông phải nhìn lại mình rồi đấy". Chúa Giêsu im lặng suy nghĩ. Người cúi xuống, lấy tay viết lên trên mặt đất để khỏi đưa ra lời phán quyết. Người không ngây thơ rơi vào bẫy của các kinh sư và người pharisiêu như họ tưởng. Chuyện đơn giản, hóa ra chẳng đơn giản tí nào. Họ nóng lòng thúc giục Chúa Giêsu lên tiếng: "Ðược, nếu các ông muốn tôi nói thì xin nghe đây; ai trong các ông sạch tội thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi". Các kinh sư và người pharisiêu không ngờ cục diện lại thay đổi đột ngột đến thế, từ chỗ nắm dao đằng cán, bây giờ họ lại phải nắm lấy lưỡi dao do chính mình đưa ra, không khéo lại đứt tay chảy máu, thế là hỏng bét. Họ lần lượt bỏ đi, không kèn không trống, chỉ còn lại hai người trên hiện trường: Chúa Giêsu và người phụ nữ, Ðấng có quyền tha tội và người đã lỡ lầm phạm lỗi. Chúa Giêsu nhìn lên, người phụ nữ hồi hộp chờ đợi, nhưng không có lời kết án nào cả, mà chỉ có một câu nói dịu dàng: "Này chị, họ đâu cả rồi? Không ai lên án chị sao?" và một câu nói nhẹ nhàng khác tiếp theo: "Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu. Thôi chị cứ về đi và từ nay đứng phạm tội nữa."

Lạy Chúa Giêsu, Chúa thật là tuyệt diệu, Chúa đã không cần nói lời tha tội cho người phụ nữ ngoại tình. Với tấm lòng bao dung và nhân ái xót thương, Chúa đã hiểu thấu tình cảnh tuyệt vọng của chị, tội của chị đang đè nặng lên chị, chị quả thấm thía hậu quả của nó, nhưng Chúa thật là tế nhị khi không xoáy thêm vào nỗi đau của chị. Ðối với kẻ ngoan cố, Chúa thật là cứng rắn, còn đối với chị, Chúa thật là dịu dàng, Chúa biết chị cần những lời động viên nhẹ nhàng hơn là những lời giáo huấn dài dòng.

Lạy Chúa, xin ban cho con một trái tim nhạy cảm, một trí óc sáng suốt, những lời nói chân tình và những hành động tế nhị để con có thể giúp đỡ anh chị em con trong những lúc họ sa cơ lỡ bước. Xin cho con biết ứng xử một cách linh hoạt tùy theo từng đối tượng mà con tiếp xúc, để họ tìm thấy nơi con một sự cảm thông có thể giúp họ đứng lên và tiếp tục tiến bước trên đường đời.

 

4. Tôi không kết án chị

Nếu chúng ta còn hồ nghi lòng thương xót của Thiên Chúa, thì hãy suy niệm cảnh chưa từng nghe về người phụ nữ ngoại tình này trong Tin mừng thánh Gio-an để trừ khử mọi nỗi lo sợ của chúng ta.

Một phiên tòa tiễu hình diễn tả năm màn, đối kháng giữa lòng bao dung đại lượng của Đức Giê-su và sự bỉ ổi hẹp hòi của loài người.

Cảnh một : Màn tố cáo - Một phụ nữ bị chộp quả tang phạm tội ngoại tình bị điệu đến trước mặt đức Ki-tô, giữa chốn công cộng. “Thưa Ngài Giê-su, Ngài nghĩ sao ? Cần phải làm gì đối với trọng tội này ? Theo luật Mô-sê tất nhiên phải ném đá. Còn Ngài thì sao...".

Cảnh hai : Màn cúi xuống đất - Đức Ki tô,Vị quan tòa lặng thinh, thong thả vẽ những hình nguệch ngoạc nực cười, không nói một tiếng. 

Cảnh ba : Những kẻ tố cáo bắt đầu khó chịu, bực bội, đứng trước vị ngôn sứ im lìm nặng nề - Đức Ki-tô đã biết rõ mục đích của họ đã sốt sắng nại đến việc giữ luật Mô-sê để thúc giục Người mắc vào cạm bẫy này : Nếu Người chống lại luật ném đá, họ tố cáo Người phá luật Mô-sê. Nếu Người ra lệnh ném đá, Người mất hết danh tiếng tốt lành và nhân từ thương xót. Đức Ki-tô ngước mắt nhìn hạng người mưu mô đáng ghét đó luôn luôn bới lông tìm vết bắt bẻ Người. Người nhìn họ với lòng thương hại, nhưng bình tĩnh trả lời họ : "Ai trong các ông không có tội, hãy ném đá chị này trước".

Cảnh bốn : Màn bối rối và kinh ngạc, bất lực trả lời trước lời đề nghị của vị quan tòa đang xét xử các ông - Các ông rất lúng túng, từng người bỏ đi, bắt đầu từ người già nhất? Chứng tỏ họ quá khôn, lo tự vệ mình trước hay đúng hơn có thể họ lại bị kết án đồng phạm với chị.

Cảnh năm : Đức Giê-su còn lại một mình, thanh thản, trong sáng, trước người nữ bị hạ nhục, mắng nhiếc, bôi nhọ trước công chúng.

Không một lời than trách, không một cử chỉ khinh chê, không một vẻ làm cao hay thương hại. Nhã nhặn, lịch lãm biết bao, Giê-su ơi ? Đối nghịch lại với lối cư xử của chúng ta quen làm đến tàn nhẫn, chôn vùi lương tâm mình để buộc người khác phải xưng thú những sai lỗi nhỏ mọn đến từng chi tiết.

Còn Đức Giê-su, Người chỉ tuyên bố một câu ngắn gọn : "Không ai kết án chị ư ? Tôi cũng thế, Tôi không kết án chị". Đó là câu đầy tình thương yêu.

 

5. Khả năng chinh phục

Đức cha Bossuel là một văn hào và một nhà hùng biện pháp đã tuyên bố : "Ai muốn tranh luận giáo lý, hãy đến với tôi, tôi sẽ làm cho họ thua lý". Còn Đức cha Salêsitô thì lại chinh phục những người lạc giáo bằng cách đón tiếp, lắng nghe, tìm hiểu và giải quyết những thắc mắc của họ.

Khi rao giảng Tin mừng, Chúa Giêsu đã cho thấy Ngài có khả năng chinh phục lạ thường. Không ai có uy quyền như Ngài để làm những việc kỳ diệu, để chứng minh Ngài là Con Thiên Chúa, là Đấng được Chúa Cha sai đến : những lời Ngài nói có sức hấp dẫn đến độ dân chúng nghe Ngài đã nhận xét : "Không ai ăn nói được như Ngài". Tuy nhiên, quyền năng chinh phục của Ngài không hủy diệt sự tự do con người. Trước thái độ không tin và bắt bẻ của người Biệt phái, Ngài đã dùng ngôn ngữ của con người để mặc khải sự thật cao cả của Thiên Chúa, sự thật có sức cứu rỗi.

Bài Tin mừng hôm nay mời gọi chúng ta xét lại thái độ sống đức tin của chúng ta : biết bao lần Chúa Giêsu đã thực hiện những dấu lạ trong đời sống cá nhân chúng ta cũng như trong sinh hoạt cộng đoàn để nhắc nhở chúng ta rằng Ngài là Đấng Cứu Thế, là Aùnh Sáng, là Chân lý, nhưng chúng ta đã nhìn nhận ánh sáng và chân lý Ngài đem đến với tất cả chân thành và khiêm tốn chưa? Tác giả tập sách Đừng hy vọng và viết :

"Đối với người kitô hữu, tin trước hết là chấp nhận được cứu rỗi, được tha thứ, được yêu thương, Chúa không phải là Đấng bắt con kính mến, nhưng đúng hơn Ngài là Đấng con phải để con Ngài yêu thương. Nhân loại cảm thấy mình làm được mọi sự, nhưng không biết tại sao mình sống, mình đi về đâu, tương lai thế nào. Nhân loại  đang trải qua cơn khủng hoảng hy vọng, nhưng có thể chính cá nhân chúng ta cũng đang gặp cơn khủng hoảng đó, vì chúng ta không có đức tin trọn vẹn, không chấp nhận sự thật mà Chúa mạc khải… Ta là Aùnh sáng thế gian, ai theo Ta sẽ không đi trong tối tăm, nhưng sẽ được ánh sáng ban sự sống. Đó là bí quyết của niềm hy vọng."

Xin chúa gia tăng đức tin và hướng dẫn chúng ta theo ánh sáng chân lý để cuộc đời chúng ta trổ sinh hoa trái làm vinh danh Chúa và phục vụ anh em.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm