Danh mục bài viết

Cập nhật 26/3/2020 - 4:25 - Lượt xem 3502

Thứ Sáu tuần 4 Mùa Chay

"Chúng tìm cách bắt Người, nhưng chưa tới giờ Người".

 

Tin Mừng: Ga 7, 1-2.10.25-30

Khi ấy, Ðức Giêsu thường đi lại trong miền Galilê; Người không muốn đi lại trong miền Giuđê, vì người Do Thái tìm giết Người. Lễ Lều của người Do Thái gần tới, tuy nhiên, khi anh em Người đã lên dự lễ, thì chính Người cũng lên, nhưng không công khai và hầu như bí mật. 

Bấy giờ có những người ở Giêrusalem nói: “Ông này không phải là người họ đang tìm giết đó sao? Kìa, ông ta ăn nói công khai mà họ chẳng bảo gì cả. Phải chăng các nhà hữu trách đã thực sự nhìn nhận ông là Ðấng Kitô? Ông ấy, chúng ta biết ông đến từ đâu rồi; còn Ðấng Kitô, khi Người đến thì chẳng ai biết Người đến từ đâu cả.” 

Lúc giảng dạy trong Ðền Thờ, Ðức Giêsu nói lớn tiếng rằng: “Các ông biết tôi ư? Các ông biết tôi đến từ đâu ư? Tôi đâu có tự mình mà đến. Ðấng đã sai tôi là Ðấng chân thật. Các ông, các ông không biết Người. Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến và chính Người đã sai tôi.” Bấy giờ họ tìm cách bắt Người, nhưng chẳng có ai tra tay bắt, vì giờ của Người chưa đến. 

 

Suy niệm:

1. Giờ của Người chưa đến - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Lễ Lều là một đại lễ hàng năm qui tụ đông đảo dân chúng lên Đền thờ. 
Đây là một lễ rất vui, kéo dài cả tuần (Lv 23, 34-36). 
Mục đích chính là để tạ ơn Chúa vì hoa trái mùa màng Ngài ban, 
và còn để nhớ lại tình thương Chúa trong thời gian 40 năm đi trong hoang địa. 
Lễ Lều là một lễ hội tưng bừng và long trọng bậc nhất. 
Những người tham dự cắm trại trong các lều làm bằng cành lá, 
được dựng trên mái nhà, gần nhà hay ngoài đồng. 
Mỗi buổi sáng có lễ rước nước từ hồ Silôam để rưới lên bàn thờ. 
Mỗi tối, tiền đình phụ nữ nơi Đền thờ rực rỡ ánh nến và vang tiếng múa hát. 
Đức Giêsu đã không muốn bỏ qua lễ hội này, 
dù lên Đền thờ Giêrusalem bây giờ thật là nguy hiểm đến tính mạng, 
vì người Do thái, nghĩa là giới lãnh đạo Do thái giáo, đang tìm cách giết Ngài. 
Đức Giêsu đã chọn giải pháp lên Đền thờ một cách kín đáo (c.10). 
Nhưng vào giữa kỳ lễ, Ngài đã giảng dạy công khai, không chút sợ hãi (c. 14). 
Đức Giêsu dám đối mặt với thế lực đang đe dọa Ngài. 
Ngài bình tĩnh giảng ngay nơi Đền thờ, 
trước những thượng tế, những người Pharisêu, và dân cư ngụ ở Giêrusalem. 
Họ chẳng dám làm gì Ngài, vì giờ của ngài chưa đến (c. 30). 
Xảy ra cuộc tranh luận giữa Ngài với dân cư ngụ ở Giêrusalem. 
Chẳng có chút thiện cảm nào với Ngài, họ chỉ muốn làm hại Ngài. 
Họ tin vào điều này một cách vững chắc : 
“Khi Đấng Kitô đến, chẳng ai biết Người đến từ đâu” (c. 27). 
Nguồn gốc của Đấng Kitô, đối với họ, phải là một điều bí ẩn. 
Họ không tin Đức Giêsu là Kitô, bởi lẽ họ “biết ông này đến từ đâu.” 
Chắc họ đã nghĩ Đức Giêsu là dân vùng Nazareth, 
làm nghề thợ mộc, sống với cha mẹ là Giuse và Maria. 
Tự hào về cái biết đúng nhưng không đủ ấy của họ, 
đã khiến họ ngừng lại nơi nguồn gốc trần thế của Đức Giêsu. 
Đức Giêsu thật là Đấng Kitô. 
Và đúng như dân Giêrusalem đã tin, nguồn gốc của Ngài thật không dễ biết. 
Đức Giêsu biết nguồn gốc của mình. 
Ngoài gốc nhân loại, Ngài còn gốc thần linh, gốc từ trời. 
Ngài không tự mình mà đến, nhưng từ Thiên Chúa chân thật mà đến. 
Ngài xuất thân từ Thiên Chúa và được Thiên Chúa sai đi (cc. 28-29). 
Dân Giêrusalem không thấy được trọn vẹn con người Đức Giêsu. 
Họ đã giết Đấng Kitô đang ở gần bên họ, vì họ mơ một Đấng Kitô bí ẩn khác. 
Làm sao tôi có thể nhận ra Đức Kitô cao cả 
đang ở bên những người tầm thường tôi gặp mỗi ngày ? 

Xin hãy dẫn dắt con 
đi từ cõi chết đến sự sống, 
từ lầm lạc đến chân lý. 
Xin hãy dẫn dắt con 
đi từ thất vọng đến hy vọng, 
từ sợ hãi đến tín thác. 
Xin hãy dẫn dắt con 
đi từ ghen ghét đến yêu thương, 
từ chiến tranh đến hòa bình. 
Xin hãy đổ đầy bình an 
trong trái tim chúng con, 
trong thế giới chúng con, 
trong vũ trụ chúng con. Amen. 
(Chân phước Têrêxa Calcutta)

 

2. Có đức, có tài và có hạnh - Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Hôm nay, Đức Giêsu trở lại Galilê vào một dịp Lễ Lều của người Dothái.

Lễ Lều là một trong những lễ mà người Dothái coi trọng, vì thế nó đã trở thành luật buộc đối với họ. Mục đích của Lễ Lều là tạ ơn Chúa sau vụ mùa, nhất là sau mùa hái nho. Tạ ơn Chúa vì Chúa cho vụ mùa bội thu. Hai là dịp nhắc cho con cháu nhớ lại những năm tháng ngược xuôi ròng rã trong sa mạc trước khi vào đất hứa. Họ thường mang theo những hoa màu ruộng đất do công khó của mình làm nên để tạ ơn và cầu xin cho vụ mùa tiếp theo được mưa thuận gió hòa.

Nhân dịp này, Đức Giêsu xuất hiện, và chẳng mấy chốc, Ngài đã lên tiếng giảng dạy trong đền thờ. Sự kiện Ngài xuất hiện đã làm cho dân chúng không khỏi ngạc nhiên và bàn tán xôn xao vì đã trở thành cái gai trong mắt những nhà lãnh đạo. 

Tại sao biết bao nhiêu lời chứng mà Đức Giêsu đã trưng dẫn cho họ về Ngài mà họ cũng không tin? Nào là Gioan tiền hô; Thiên Chúa Cha; Kinh Thánh.... Rồi đến ngay cả những việc Ngài làm minh định điều đó mà họ vẫn không tin. 

Thưa! Đơn giản vì cái tôi của họ quá lớn. Họ tự tôn mình là thành phần đặc quyền đặc lợi, ưu tuyển, nên không thể chấp nhận được giáo huấn cũng như bản tính thần linh của Đức Giêsu. Ngược lại, họ đã kết tội Đức Giêsu, cái tội mà chắc chắn sẽ chết, đó là nói lộng ngôn, phạm thượng, phản loạn, không giữ luật ngày Sabát.... Chính vì tâm trí họ ra mù quáng mà sự hiện diện và lời dạy của Đức Giêsu không hề thức tỉnh lương tâm của họ.

Trong cuộc sống hôm nay, chúng ta cũng thấy không ít người có tâm tưởng như những người Dothái, họ học hỏi Kinh Thánh, giáo lý không phải vì lòng yêu mến và mong muốn được biến đổi cho bằng học để biết rồi sinh ra chê bai, trách móc và tự kiêu..., hoặc đôi khi học để rồi tìm cách bách hại lại những người tin Chúa! 

Những não trạng mù quáng ấy đôi khi lại là lựa chọn của mỗi chúng ta khi chúng ta tách rời hiểu biết ra khỏi cuộc sống. 

Như thế, chúng ta hãy cẩn trọng vì: “Có học mà không hạnh là kẻ ác”; “Có hạnh có đức mà không có học là đần”.

Mong sao, chúng ta “có tài, có đức, có hạnh” trong việc giữ đạo và sống đạo nơi thế giới hôm nay. Amen.

 

3Tin Nhận Chúa Giêsu

Sự cứng lòng của những người Do Thái không tin đã nhốt kín họ trong những định kiến mê muội đối với những hành động khẳng khái của Chúa Giêsu. Thay vì khách quan đặt lại vấn đề để tìm ra nguyên do nào đã thúc đẩy Chúa hành động bất chấp nguy hiểm như thế, họ chỉ một mực bưng tai bịt mắt khư khư giữ lấy lập trường riêng của mình. Họ đem lòng dạ quanh co xấu xa của họ ra xét đoán tha nhân và những sự việc xảy ra chung quanh. Họ không nhận ra được sự thật mà Chúa Giêsu đã mang đến; cũng không nhìn thấy hình ảnh của Ðấng Thiên Sai nơi Chúa Giêsu. Thật ra, đó chỉ là những hình ảnh thô thiển do cái nhìn chủ quan của họ tạo ra. Còn Ðấng Cứu Thế đích thực đang đứng trước mặt họ thì họ lại khước từ.

Lạy Chúa Giêsu, xin giải thoát con khỏi sự mù quáng tinh thần, nhất là đừng để con vì những lợi lộc ích kỷ mà xa Chúa, hay tệ hại hơn chống đối và từ bỏ Chúa. Xin thương mở rộng tâm hồn và đôi mắt con cho con được nhìn ra Chúa. Xin Chúa thay đổi cái nhìn của con để con biết tôn trọng và lắng nghe tiếng Chúa nơi tất cả mọi người con gặp hàng ngày.

 

4. Các ông biết tôi ư ?

Đây là một trong những điều chúng ta khó tin Đức Ki-tô : Chúng ta biết Người. Chúng ta biết lý lịch của Người theo khía cạnh nhân loại. Chúng ta chiếm chỗ sinh ra, cha mẹ và những nơi Người đã sống. Đấy là cái khó mà những người đồng thời của Chúa gặp phải : “Ông này chúng ta biết xuất thân từ đâu rồi. Còn Đấng Ki-tô khi Ngài đến thì chẳng ai biết Ngài xuất thân từ đâu cả". Trước sự phản đối này, Đức Ki-tô đáp : "Tôi không tự mình mà đến : Đấng đã sai Tôi là Đấng chân thật. Các ông không biết Ngài".

Và Đức Ki-tô đòi chúng ta phải tin vào Người. Người có quyền đòi chúng ta tin vì Người thuộc phạm vi Thiên Chúa mà chúng ta không biết, nếu không có đức tin, không có lời Người.

Tính cách lưỡng diện này của Đức Ki-tô : vừa là loài người, vừa là Thiên Chúa. Còn chúng ta, chúng ta biết thế, nhưng cái gì ngăn cản chúng ta tin vào Người, cậy trông Người ?

Nếu dừng lại một lát, chúng ta sẽ nhận ra rằng : Chúng ta biết rất ít về Đức Ki-tô, dù sau khi đã được Phúc âm mặc khải cho chúng ta. Điều chúng ta biết về Người là giáo huấn Người để lại cho chúng ta. Và giáo huấn đó thì quá giản dị, quá trong sáng, quá là là mặt đất đến nỗi làm chúng ta hơi thất vọng, nếu chúng ta đòi Người làm những điều phi thường ! Những điều mà như chúng ta nghĩ sẽ có thể thành công dễ dàng nếu có một chút can thiệp siêu việt, siêu phàm của Thiên Chúa; Đây chính là phạm vi Đức Ki-tô đòi hỏi chúng ta phải sống để khám phá là phát triển trong tâm hồn chúng ta, nhưng chúng ta lại từ chối.

Đức Ki-tô nhắc nhở chứng ta không phải chỉ biết Người theo phạm vi loài người mà chính là theo phạm vi Thiên Chúa. Như chúng ta, không phải chỉ sống theo khía cạnh là người này phải làm lụng vất vả để kiếm bánh ăn mỗi ngày : bánh cho xác, bánh cho con tim, cho trí óc mà còn cần thứ khác siêu việt hơn. Thứ khác đó thuộc phạm vi đức tin mà chúng ta phải khám phá. Thứ khác đó chính là Đức Ki-tô, Người đang sống trong chúng ta. Chính là ơn thánh, chân lý mầu nhiệm mà chúng ta biết Người ở trong chúng ta, Người an ủi chúng ta, không vượt xa mà hoàn toàn ở trong chính chúng ta.

 

5. Họ tìm cách bắt Chúa Giêsu

Chúa Giêsu trở lại Galilê vào một dịp lễ Lều trại của người Do thái. Lễ lều trại là một trong những lễ mừng lớn nhất của họ (như Quốc khánh). Ban đầu, đó là ngày lễ tạ ơn sau vụ mùa, nhất là sau mùa hái nho, người ta thường mừng trong tám ngày liền từ 15 –21 Tischri (tháng 7-8) (Lev 25,34). Mục đích của họ gồm hai phần: một là tạ ơn Thiên Chúa cho vụ mùa thành đạt (Xac 33,16), hai là để tưởng nhớ đến những tháng năm ròng rã ở sa mạc sau thời gian thoát ách Ai cập (Lev 23,42). Dịp lễ lớn này, mọi người buộc phải trở lại đền thờ Giêrusalem dâng của lễ như hoa quả để cầu khấn xin mưa thuận gió hòa.

Chúa Giêsu đã đi lẻn vào một số khách lên đền này. Ngài đi trong âm thầm lặng lẽ, nhưng chẳng bao lâu người ta cũng biết, vì Người bắt đầu giảng dạy ngay tại đền thờ. Do đó cuộc tranh luận với Ngài sôi nổi hơn. Một mặt, các quan quyền trong dân lại đi tìm cách hại Ngài (c.25). Họ muốn hủy tiêu Ngài vì họ thấy Ngài quá nổi nang, họ chỉ biết Ngài là con bác thợ mộc mà không theo họ. Họ không chấp nhận bản tính thần linh  của Chúa. Dù bao nhiêu chứng cớ cho vai trò Thiên Chúa đó như: Gioan tiền hô, Thiên Chúa Cha, Kinh thánh, chính lời Chúa nói và việc Chúa làm cũng không đánh động những tâm hồn chai đá  đó. Họ quyết tâm từ chối thì đó là quyền tự do của mỗi người, Thiên Chúa cũng kính trọng sự tự do đó.

Chúa Giêsu đã đánh thức lương tâm họ, nhất là nhóm biệt phái, là những người học hỏi về Cựu ước, tinh thông lề luật mà không có lòng khiêm nhường thì thật là nguy hại biết bao nhiêu cho mình và cho người khác. Cổ nhân đã từng nói: “Có học mà không hạnh là kẻ ác”, “Có hạnh có đức mà không có học là đần”. Cho nên, ở đời này còn gì quí hơn “có tài, có đức, có hạnh”. Nơi Chúa Giêsu gồm đủ mọi sự khôn ngoan thông thái và đức độ. Nhưng quả chín thì thường bị nhiều con chim mổ lắm.

Với bao nhiêu lời giáo huấn và phép lạ kèm theo, Chúa mạc khải về Thiên Chúa Cha mà người Do thái không biết hoặc chưa biết cho đủ hay chưa biết như phải biết (Gio 5,37). Chúa Giêsu quả quyết Thiên Chúa Cha là người sai Ngài xuống trần gian để cứu chuộc họ (Gio 5,37. 7,33. 6,19. 20,21). Chúa Giêsu đã từng dùng dụ ngôn những người làm vườn nho hung ác để nói lên việc Thiên Chúa Cha sai Ngài xuống trần gian và bị đem giết đi (Mt 21,33-46). Phúc âm theo Gioan có hơn 25 lanà quả quyết Thiên Chúa Cha sai Ngôi Con xuống trần gian.

Nhưng khi nghe những nhân chứng và những lời chứng của Chúa Giêsu thì người Do thái cho là Chúa nói lộng ngôn phạm thượng... Nhưng thực ra họ cho là phạm thượng đối với chính họ. Từ đó, nhất là sau phép lạ ở Betsaida cho người bất toại vác chõng ra về (Gio 5,17), họ tìm cách hạ cho bằng được Chúa. Hại Ngài không phải Ngài lỗi luật ngày Sabat, nhưng vì Ngài vẫn theo họ nghĩ nguy hại cho họ, làm họ mất hết uy thế, mất miếng ăn chăng ? Họ tra tay bắt Ngài. nhưng giờ của Chúa chưa đến (c.30).

Nếu Thiên Chúa không cho phép, thì không một mảy may  nào có thể xảy ra. Nhưng nếu xảy ra sự gì dù nhỏ bé đến đâu đó cũng là do Thiên Chúa quan phòng. Chúng ta tự hỏi: đã nhận ra Chúa Giêsu trong cuộc sống hàng ngày của mình chưa ? Chúng ta có thái độ nào đối với Ngài ? Chống đối hay chấp nhận? Chúng ta vừa chống đối vừa chấp nhận ư ? Dù sao chúng ta biết Ngài là Đấng xét xử cuối cùng chúng ta đó.

 

6. Do lai của Chúa

Không ai trong chúng ta đã chọn lựa được sinh ra: không ai trong chúng ta đã chọn lựa chủng tộc, cha mẹ, dân tộc để sinh ra. Nếu được chọn lựa để sinh ra một lần nữa, có lẽ đa số trong chúng ta sẽ chọn lựa cho mình một cuộc sống khác.

Thế nhưng, với Chúa Giêsu thì không như thế, Ngài là người duy nhất trên trần gian đã chọn lựa cho mình tất cả để sinh làm người. Ngài đã chọn một người mẹ, một nơi sinh và những hoàn cảnh trong đó Ngài sẽ trưởng thành. Nếu phải chọn lại một lần nữa, có lẽ Chúa Giêsu cũng sẽ không thay đổi cuộc sống ấy, một cuộc sống nghèo khổ, tăm tối. Dĩ nhiên, chúng ta không thể hiểu được hoàn toàn tại sao Chúa Giêsu đã chọn lựa một cuộc sống như thế.

Cuộc sống nào cũng là một mầu nhiệm. Cuộc sống của Con Thiên Chúa làm người lại càng là một mầu nhiệm đối với chúng ta hơn. Vào thời Chúa Giêsu, đa số những người Do Thái đều có một suy nghĩ giống nhau về thân thế của Chúa Giêsu. Họ biết rõ Ngài là con bác thợ mộc Yusê, và Mẹ Ngài là bà Maria. Họ cũng biết rõ từ Nazaret không bao giờ có thể xuất phát một nhân vật tài  ba nào cho dân tộc. Họ biết quá rõ về Ngài, nhưng chỉ biết theo sự hiểu biết và phán đoán của con người mà thôi.

Qua các thời đại, nhiều người đã tốn hao bút mực để viết về cuộc đời Chúa Giêsu. Đối với nhiều người, Ngài có thể là một vĩ nhân, một con người ý thức mình có một sứ mệnh đặc biệt. Nhưng Ngài cũng chỉ là một người như mọi người, nghĩa là cũng sinh ra, sống một thời gian rỗi cũng qua đi như mọi người. Trong khi đó, đối với kitô hữu, Chúa Giêsu chính là Con Một Thiên Chúa. Họ tin ở lời Chúa được ghi trong Tin mừng hôm nay. "Ta không tự mình mà đến, nhưng có Đấng đã sai Ta mà các ngươi không biết Ngài. Riêng Ta, Ta biết Ngài và Ta bởi Ngài và chính Ngài đã sai Ta". Tin Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa làm người chính là biết nhìn xuyên qua cuộc sống lam lũ tăm tối của Ngài để nhận ra quyền năng Thiên Chúa của Ngài. Tin Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa cũng chính là nhận ra giá trị của cuộc sống âm thầm ấy như một thể hiện của tình yêu Thiên Chúa đối với con người.

Chọn lựa cuộc sống nghèo hèn ấy và sau này tiếp tục sống thiết thân với những người cùng khổ bất hạnh. Chúa Giêsu muốn bày tỏ cho chúng ta thấy phẩm giá cao cả của con người. Dù nghèo hèn đến đâu, mỗi người sinh ra trên đời cũng đều có một giá trị cao cả bất khả nhượng. Chọn lựa cuộc sống nghèo hèn và chấp nhận cái chết thê thảm nhất. Chúa Giêsu cũng muốn nêu bật giá trị và ý nghĩa của cuộc sống con người. Cái nghèo hèn trở nên sự giàu sang, cái mất mát trở thành lợi lộc, cái yếu đuối trở thành sức mạnh mang lại sự sống.

Mùa Chay, mùa của hoán cải, chúng ta được mời gọi thay đổi trước tiên cái nhìn của chúng ta. Tin nhận Chúa Giêsu là con Thiên Chúa có nghĩa là đón nhận Ngài, là đi vào cái nhìn của Ngài, là đánh giá mọi sự bằng chính cái nhìn của Ngài. Mùa Chay là mùa quay trở lại với anh em. Ước gì cái nhìn của chúng ta đối với anh em không dừng lại theo những tiêu chuẩn thông thường của người đời, nhưng được mặc lấy ánh mắt tôn trọng, cảm thông, bao dung, tha thứ của Chúa. Ước gì cái nhìn của chúng ta về cuộc sống không đóng khung trong những phán đoán thông thường của người đời, nhưng được hướng dẫn bởi những tâm tình tin tưởng, phó thác, lạc quan của chính Chúa.

 

7. Vô tri bất mộ

Người ta thường nói :” Vô tri bất mộ”. Muốn yêu mến ai, trước tiên phải biết người ấy. Trong lãnh vực của niềm tin sự liên lạc giữa  biết (Tri) và yêu (Mộ) lại càng mật thiết hơn.

Vậy mà cả  4 Phúc Âm đều nêu rõ những trường hợp điển hình của những người dừng lại nửa chừng trong việc thiết lập mối quan hệ  giưã họ với Thiên Chúa.Đó là những Luật Sĩ và các Giáo Trưởng Do Thái.

Phúc âm Thánh Mathêu ghi lại câu truyện những nhà thông thái Đông phương đã dõi theo một vì sao lạ chỉ đường, đến Giêrusalem để tìm kiếm vị Vua dân Do Thái vừa mới ra đời. Nhưng giữa đường, ngôi sao lạ kia tự nhiên biến mất, Vì thế các ông đã phải vào hỏi thăm vua Hêrôđê về nơi chốn của vị Vua vừa mới ra đời.

Vua Hêrôđê ra lệnh triệu tập cacỳ Luật Sĩ và Giáo Trưởng lại, để hỏi cho biết sự việc. Với những kiến thức sâu sắc, những con người này đã tỏ ra hết sức tường tận về  vị Vua Do Thái vừa mới sinh ra. Chính họ là những người đã chỉ đường cho ba nhà thông thái Đông Phương kia tìm đến với Chúa Giêsu. Thế nhưng còn chính họ, thì họ lại không hề bước lấy một bước trong việc đi tìm Đấng Cứu Thế. Đây là những người biết nhưng lại không mộ mến.

Tại sao những người này đã lại có thái độ trên đây ?

Có lẽ chúng ta không thể tìm ra câu trả lời nào khác ngoài câu trả lời này là, vì họ cố chấp. Những người này đã để cho những kiến thức mà họ có được, trở thành những định kiến và rồi từ những định kiến đó họ đã chối bỏ chính Con Thiên Chúa. Và như  thế vô tình họ đã tạo nên một khoảng cách khổng lồ giữa biết và yêu.

Lỗi lầm trên đây của những Luật Sĩ và Giáo Trưởng Do Thái ngày xưa cũng có  thể là những lỗi lầm của chúng ta ngày nay.

Nhiều người quan niệm rằng, khi họ học thuộc lòng cuốn Giáo Lý, khi họ trưng dẫn được những câu, những đoạn Thánh Kinh... là họ đã biết rõ về đạo, về Chúa. Và rồi họ tự hào về những hiểu biết đó. Nhưng có cả hàng trăm ngàn cách biết. Chỉ có một cách biết hữu ích, làm cho niềm tin vững mạnh, đó là cái biết có thực hành , nghĩa là cố gắng đưa cái biết vào cuộc sống. Biết như thế, chắc chắn là sẽ phải mộ mến.

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin cho tất cả con dân Chúa, những người đã biết Chúa, biết đem cái biết đó vào cuộc sống. Như thế cái biết sẽ không trở nên án phạt mà lại nên phần thưởng cho họ.

Và điều mà chúng ta cần biết giờ này, đó là biết rằng mình là người tội lỗi. Hãy đưa cái biết đó vào cuộc sống để có thể bầy tỏ lòng thống hối ăn năn .

 

8. Chúa Giêsu lên Jerusalem

“Kìa ! Ngài nói công khai mà chẳng ai dám bảo Ngài sao. Phải chăng các kẻ lớn đã chân nhận rằng ông này là Đức Kitô rồi ư ?” (Jn  7, 26). Ngài đã thẳng thắng công bố điều đó với từng người để cứu độ. Thiên Chúa có chương trình của Ngài, dù chỉ với cá nhân mỗi người chúng ta cũng như từng thụ tạo nhỏ bé của vũ trụ Ngài đã tạo dựng. 

Con người chúng ta nhiều khi lang thang trong cuộc sống và cứ nghĩ rằng mình là tất cả. Thật ra, chúng ta bưng chải trong tầm nhìn của Thiên Chúa, tầm nhìn của tình yêu để rồi Ngài ra tay tâng bốc thật đúng lúc làm cho những gì tồi tệ nhất trở thành ân sủng để đỡ nâng chúng ta trong từng ngày đời của mình. Thật hạnh phúc, nếu chúng ta nhìn ra được những chân lý ấy,  nhưng ta lại hay thương tiếc những gì thuộc về trần thế, vì nghĩ rằng mình quyết định được hết tất cả. Dĩ nhiên, thần dữ cũng nhúng tay vào để phá đổ công trình của Thiên Chúa, người ta sẽ tự ái nếu bảo rằng tôi đang cộng tác với thần dữ, mà thần dữ cũng có nhiều chiêu bài để che đậy chứ, những chiêu bài với những diệt sinh.

Giờ của Chúa Giêsu chưa đến thì cho dù con người có muốn cũng không làm gì được để giờ ấy mau đến. Có lần Chúa Giêsu phán rằng : “ Giờ Ngài chưa đến” nhưng Ngài vẫn can thiệp, đó là khi Mẹ xin Chúa làm phép lạ ở tiệc cưới Cana. Chính Mẹ đã quan tâm và chăm sóc để cho đôi tân hôn được hạnh phúc. Thật thế, Thiên Chúa là Tình Yêu và tất cả những gì là tình yêu đều được Ngài ủng hộ. Lời Chúa hôm nay là một lời nhắc nhở, mời gọi chúng ta kiên trì trong những gì chúng ta đang làm vì vinh danh Chúa và vì hạnh phúc của tha nhân, kiên trì và tin tưởng nơi tình yêu của Thiên Chúa là Cha và là Đấng hết lòng yêu thương những thụ tạo của Ngài.

Mãnh lực trần thế cùng với muôn mặt xoay trở của nó rồi cũng có lúc suy tàn khi giờ của Thiên Chúa đến, lịch sử của con người đã cho thấy rõ điều đó. Thường khi trải qua những thăng trầm của cuộc đời chúng ta dễ quên mất những điều ấy,  nên hay bồn chồn, dao động và lo lắng. Xin Chúa cho chúng ta có được niềm xác tín là lúc nào Thiên Chúa cũng ở với chúng ta. Hãy tin tưởng vào Đức Kitô Con của Ngài, vì tất cả những ai tin vào Đức Giêsu Kitô đều ở trong Thiên Chúa. Vì Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần là một.  

Chúng ta đang chuẩn bị cho năm Thánh 2000. 2000 năm Giáo Hội vất vả với con người, với một sứ điệp duy nhất : “Thiên Chúa yêu thương muốn mọi người được cứu độ”. Sứ điệp được công bố và thể hiện với tất cả tấm lòng của một Người Mẹ với đầu tắt mặt tối vì con cái mình. Người Mẹ ấy bao phen nâng đỡ, nhưng vẫn nai lưng dầm mưa dãi nắng, miễn sao nhân loại được hạnh phúc. Chúng ta chung chia với tâm tình của Giáo Hội để sống Mùa Chay Thánh thiện này. Hãy tin vào giờ của Thiên Chúa, hãy tin vào chương trình cứu độ của Ngài, chết chóc sẽ thành sự sống, vì Chúa Giêsu Kitô sống lại rồi Ngài cũng sẽ đến.

 

Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm