Danh mục bài viết

Cập nhật 15/12/2019 - 6:52 - Lượt xem 2916

Thứ Hai tuần 3 Mùa Vọng

"Phép rửa của Gioan bởi đâu mà có?"

 

Tin Mừng: Mt 21, 23-27

Khi ấy Chúa Giêsu vào Ðền thờ. Lúc Người giảng dạy, các thượng tế và kỳ lão trong dân đến hỏi Người rằng: "Ông lấy quyền nào mà làm những điều này? Ai đã ban quyền ấy cho ông?" Chúa Giêsu trả lời: "Tôi cũng hỏi các ông một điều. Nếu các ông trả lời cho tôi, thì tôi sẽ nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều đó. - Phép Rửa của Gioan bởi đâu mà có? Bởi trời hay bởi người ta?" Họ bàn tính với nhau rằng: "Nếu ta nói bởi trời, thì ông sẽ nói với ta: Vậy tại sao các ngươi không tin ông ấy? Và nếu ta nói bởi người ta, thì chúng ta lại sợ dân chúng. Vì mọi người coi Gioan như một vị tiên tri". Bấy giờ họ trả lời Chúa Giêsu rằng: "Chúng tôi không được biết". Chúa Giêsu nói với họ: "Tôi cũng không nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều đó".

 

 

 

Suy niệm 1: Gioan là một ngôn sứ _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

“Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy? 
Ai đã cho ông quyền ấy” (c. 23). 
Hai câu hỏi của giới lãnh đạo tôn giáo ở Giêrusalem đặt cho Đức Giêsu. 
Làm các điều ấy là vào thành thánh giữa đoàn dân tung hô vang dội, 
là đuổi những người buôn bán trong Đền thờ, 
là chữa bệnh và giảng dạy ở đó (Mt 21, 12-15). 
Ai là Đấng đã cho ông Giêsu quyền ấy? 
Đây không phải là câu hỏi để thượng tế và kỳ mục tìm thông tin. 
Đây là câu hỏi để họ tìm thêm lý lẽ nhằm bắt bẻ Đức Giêsu khi có dịp. 
Đức Giêsu đã không trực tiếp trả lời câu hỏi này. 
Hay đúng hơn Ngài trả lời bằng cách đặt một câu hỏi khác (c. 24). 
Ngài chỉ hỏi họ đúng một điều thôi, về nguồn gốc phép rửa của Gioan. 
“Do trời hay do người phàm”, do Thiên Chúa hay do loài người (c. 25). 
Câu hỏi này lập tức đưa họ vào thế bị động, lưỡng nan. 
Nếu do Thiên Chúa, tại sao họ lại không tin Gioan? (c. 25). 
Nhưng họ lại không dám bảo phép rửa của Gioan là do người phàm, 
vì dân chúng tin Gioan là một ngôn sứ (c. 26), 
nghĩa là người của Thiên Chúa, người được sai để nói lời của Ngài. 
Các thượng tế và kỳ mục đã không dám trả lời câu hỏi của Đức Giêsu. 
Nếu nhìn nhận phép rửa của Gioan là đến từ Thiên Chúa, 
thì họ cũng phải nhìn nhận Đức Giêsu, 
vì Gioan làm chứng Đức Giêsu là Đấng Mêsia. 
Điều này thì họ không hề muốn, vì nó đòi họ phải thay đổi cuộc sống, 
thay đổi mọi lối suy nghĩ và mọi niềm tin xưa nay. 
Ngược lại nếu coi thường phép rửa của Gioan, họ lại sợ dân chúng. 
Họ không dám đi ngược với cái nhìn của dân, vì muốn được lòng dân. 
Rõ ràng họ không có tự do để chọn một trong hai. 
Đức Giêsu đã bắt họ phải công khai quan điểm của mình. 
Nhưng họ đã chọn thái độ né tránh: “Chúng tôi không biết.” (c. 27). 
Nói câu này trước mặt dân chúng thì quả là khó nghe và khó tin. 
Làm sao họ lại không biết chuyện quan trọng đó? 
Vì họ không thỏa mãn điều kiện Đức Giêsu đưa ra (c. 24), 
nên Ngài sẽ không trả lời cho họ biết Ngài dùng quyền nào (c. 27). 
Thành thật với chính mình thật khó biết bao! 
Đón nhận sự thật với trọn cả tâm hồn đòi phải trả giá. 
Sự thật bao giờ cũng đòi ta đổi đời, không để ta yên. 
Chính vì thế ta thích quanh co và dễ né tránh sự thật. 
Nhưng dù ta có né tránh sự thật, thì sự thật vẫn cứ theo đuổi ta luôn. 
Chẳng ai làm át được tiếng nói của sự thật. 
Mùa Vọng là thời gian ra khỏi bóng tối của dối trá, để đón lấy sự thật. 
Chỉ cần bớt một chút cứng cỏi của tự mãn về cái tôi, 
thêm một chút mềm mại của tình yêu khiêm hạ, 
là ta có cơ may gặp được chân lý như đám đông dân chúng. 
Và chân lý sẽ cho ta được tự do (Ga 8, 32). 

Lạy Chúa Giêsu, 
xin dẫn con vào nhà của con, 
căn nhà của trái tim, 
căn nhà vừa quen vừa lạ. 
Xin hãy cho con thấy 
những phức tạp, rắc rối, những che đậy, giằng co, 
những mâu thuẫn và vô lý nơi con. 
Xin hãy cho con thấy 
những nhỏ mọn, ích kỷ, 
những yếu đuối, khô khan, 
những cứng cỏi và tự ái nơi con. 
Xin cho con ý thức 
những lo âu, sợ hãi 
đang đè nặng làm con ngột ngạt, 
những nỗi đau thầm kín khiến đời con mất vui, 
những vết thương không biết bao giờ lành, 
những đổ vỡ khiến lòng con khép lại. 
Lạy Chúa Giêsu, 
xin giúp con dọn những bề bộn nơi tim con. 
Xin biến đổi tim con, để nó trở nên đơn sơ hơn, 
hồn nhiên hơn và tươi tắn hơn. 
Ước gì con nhìn mọi sự, mọi người, 
bằng trái tim bao dung của Chúa. 
Và ước gì khi đã ra khỏi nỗi bận tâm về mình, 
trái tim con được nhẹ nhàng hơn và tự do hơn 
để yêu mến mọi người. Amen. 

 

 

Suy niệm 2: Hãy khiêm tốn để được cứu độ _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Có những câu hỏi được đưa ra để làm sáng tỏ một vấn đề nào đó! Cũng có những vấn nạn đặt ra với mong muốn được hiểu thêm kiến thức, tuy nhiên, cũng có những thắc mắc được đưa ra không phải vì ý ngay lành, nhưng mục đích để hạ gục, bắt lỗi và kết án đối phương.

Hôm nay, Đức Giêsu bị rơi vào tình cảnh thứ ba khi các Kỳ mục và Thượng tế hỏi Ngài: "Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy? Ai đã cho ông quyền ấy?". Đức Giêsu biết rõ sự thâm độc của họ! Nếu Ngài nhận rằng quyền năng của Ngài do được ủy nhiệm, thì hẳn Ngài là một kẻ ly giáo và chính quyền sẽ lên tiếng vì họ sẽ gán Ngài vào cái tội gọi là phủ nhận quyền của những nhà lãnh đạo! Còn nếu Đức Giêsu nói rõ rằng: quyền đó là do Thiên Chúa trao cho Ngài, và Ngài có quyền năng như Thiên Chúa, thì Ngài sẽ rơi vào tội lộng ngôn, phạm thượng!

Khi lường trước được những hệ lụy như vậy, và “giờ” của Ngài chưa đến, nên Đức Giêsu đã hỏi ngược lại họ: “Vậy, phép rửa của ông Gioan do đâu mà có? Do Trời hay do người ta?". Nếu cái bẫy mà họ đưa ra cho Đức Giêsu để dồn Ngài vào chân tường, thì giờ đây, họ lại thay thế chỗ của Đức Giêsu khi bị Ngài hỏi ngược lại! Tuy nhiên, mục đích của Đức Giêsu thì khác họ, Ngài không muốn đẩy họ vào đường cùng, nhưng mục đích của Ngài là muốn cho họ nhận ra vai trò của Đấng Cứu Thế và giá trị đích thực của cuộc đời, hầu sám hối để được ơn tha tội.

Tuy nhiên, vẫn lòng chai dạ đá, với những mánh khóe bẩn thỉu, họ đã trả lời cách vu vơ: "Chúng tôi không biết". Nhưng khi trả lời như thế, họ đã lãnh nhận hậu quả nặng nề, vì: họ thuộc về thành phần lãnh đạo tinh thần, nên sự xuất hiện của Gioan, họ phải biết rằng ông là ai? Đằng này không biết, chứng tỏ họ vô trách nhiệm và hèn nhát vì không dám chân nhận sự thật.

Trong cuộc sống hôm nay, vẫn còn đó những hạng người hèn nhát không dám đứng ra để bảo vệ chân lý, công bằng. Họ biết đó là sai, nhưng vẫn nhắm mắt làm ngơ, chỉ vì chúa của họ là cái bụng, nên sẵn sàng bất chấp mọi sự, miễn sao đạt được mục đích rẻ tiền….

Tuy nhiên, điều những nhà lãnh đạo Dothái khi xưa không chừng lại là chính những chọn lựa của chúng ta hiện nay khi chúng ta tìm mọi lý lẽ để biện minh, bóp méo Lời Chúa để uốn nắn Lời của Ngài theo thiển ý của ta hầu phục vụ cho những việc làm xấu xa, đê tiện của mình!

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người Kitô hữu hãy thành tâm sống khiêm tốn, bén nhạy với Lời của Chúa. Luôn tin tưởng vào quyền năng của Ngài. Tránh thái độ kiêu căng, tự mãn, ích kỷ mà vu khống, đẩy đưa anh chị em chúng ta vào chỗ chết.

Mùa Vọng là Mùa chuẩn bị đón chờ Chúa đến. Nhưng, để sự chờ mong của chúng ta thực sự có ý nghĩa, thì ngay trong giây phút này, mỗi người phải khiêm tốn, sẵn sàng đón nhận Lời Chúa, thay đổi lối sống không phù hợp với Tin Mừng để xứng đáng hưởng ơn cứu độ.

Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa ban cho chúng con có được tâm tình của người môn đệ là khao khát sự hoàn thiện trong việc trung thành, ngoan ngoãn vâng theo Lời Thiên Chúa. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Chất vấn về quyền

Sách Lã Thị Xuân Thu có kể vài ứng đối của Án  Tử như sau:

Nghe tin Án Tử sắp sang nước Sở, Vua Sở bảo quân thần rằng: "Án Tử là người có tài ăn nói của nước Tề sắp sang đây. Ta muốn làm cho hắn bị nhục, các ngươi có kế gì không?". Cận thần thưa:"Để bao giờ Án Tử sang, chúng tôi sẽ trói một người nước Tề và cho là phạm tôi ăn trộm".

Khi Án Tử đến nơi, vua Sở cho thiết tiệc khoản đãi. Đang giữa bữa tiệc, bỗng có hai tên lính điệu một người bị trói vào, vua Sở hỏi: "Tên này tội gì mà bị trói thế?" Họ đáp: " Đó là một người nước Tề, phạm tội ăn trộm" Vua đưa mắt nhìn Án Tử và nói: "Người nước Tề hay trộm cắp lắm nhỉ?" Án Tử đứng dậy thưa: "Chúng tôi có nghe cây quất mọc ở đất Hoài Nam thì là thành quất chua. Cành là giống nhau, mà quả lại chua, ngọt khác nhau là tại sao?" - "Thưa là tại thuỷ thổ khác nhau". "Nay người dân ở bên Tề thì lương thiện, mà sang nước Sở  lại sinh ra trộm đạo, có lẽ cũng bởi thuỷ thổ nên sinh ra đổi khác chăng."

Sở Vương muốn làm nhục Aùn Tử nhưng rồi trước bằng chứng về sự thật mà Án Tử  đưa ra để biện mình, Sở Vương lại đành nuốt nhục. Chính bằng  chứng về sự thật mà Án Tử nêu ra, đã đột ngột làm xoay chuyển được mưu của những kẻ muốn bày trò làm nhục người khác. 

Hoàn cảnh Sở Vương phần nào giống như tâm trạng của giới Thượng tế. Biệt phái vào thời Chúa Giêsu, khi họ lên tiếng  bắt bẻ Chúa Giêsu trong bài tin mừng hôm nay. 

Một cách nào đó, câu hỏi của nhóm Thượng tế và kỳ lão đặt ra cũng mang hình thức tìm kiếm sự thật, nhưng mục đích của họ là bắt bẻ và tìm cớ hại Ngài, Chúa Giêsu vẫn tỏ ra khoan dung trước thái độ cố chấp của họ. Ngài đặt ra cho họ một câu hỏi, không phải để bắt bẻ hay gài bẫy họ, mà là để mời gọi họ nhận chân sự thật.

Khi quay ngược lại thời Gioan Tẩy Giả Chúa Giêsu muốn khơi dậy nơi họ khởi đầu của niềm tin là: Hãy tin vào Ngài. Cuộc đời và lời giảng dạy của Gioan không những thu hút nhiều người đến nghe giảng, mà còn chịu phép rữa thống hối. Vậy mà chính bản thân ông, Gioan chỉ coi mình là tiếng kêu trong sa mạc, dọn đường cho Đấng đến sau ông. Lời của Gioan Tẩy giả chính là một chứng từ về sự thật: "Đấng đến sau tôi, quyền thế hơn tôi và tôi không đáng cởi dây giày cho Ngài"

Nhắc lại Gioan Tẩy Giả và phép rửa của ông là Chúa Giêsu muốn các Thượng tế và kỳ lão chấp nhận sự thật. Nhưng họ vẫn cố chấp và ác ý, khiến họ không thể trở thành môn đệ của Ngài.

Trong thế giới hôm nay: Thiên Chúa vẫn đang đối thoại, mời gọi con người tìm hiểu sự thật. Con người được cứu rỗi hay bị phạt tùy thuộc thái độ đón nhận hay khước từ lời mời gọi đó.

 

 

Suy niệm 4: Quyền ủy nhiệm

Những căng thẳng giữa Đúc Giê-su và các thủ lãnh tư tế đã xảy ra. Họ khiển trách Người về những công việc Người làm mà không có quyền của ai ban cho.

Để giảng dạy trong đền thở, phải là hàng thầy cả hay kỳ lão, phải học hành nghiên cứu và đậu bằng cấp tốt nghiệp sau thời kỳ đã được thử nghiệm. Thế mà Đức Giêsu không học trường lớn nào. Người không có bằng tốt nghiệp sư phạm hay tiến sĩ gì. Trước mặt các thầy thượng phẩm, Người không có khả năng giảng dạy trong nơi thánh. Họ kết án Người vô tài bất lực. HoÏ hỏi Người : "ông lấy quyền nào mà làm điều đó, và ai đã cho ông quyền này ?”. Nói cách khác : bằng cấp ông đâu ? Ủy nhiệm thư cho ông đâu ? Đức Giê-su từ chối trả lời họ. Người hỏi lại họ. Câu hỏi làm họ bối rối. 

Giả như Đức Giê-su cư xử cách khác, như Người nói cho họ biết Người là Con Thiên Chúa và lấy quyền Chúa Cha mà giảng dạy thì họ có tin Người không ? Chắc là không. Người xét thấy không thuận tiện để mặc khải lúc này. Vì, đối với Người, không phải có những ủy nhiệm thư hay quyền thế làm cho việc rao giảng chân lý được thích hợp thuận lợi, mà chính điều chân thật làm sáng tỏ sự thật, còn kẻ nói thì ít quan trọng.

Thiên Chúa không nhất thiết cần đến những kẻ học rộng, biết nhiều mới nói được cho chúng ta. Ngài tự nói với chúng ta qua những kẻ tin Ngài. Lời của một em bé, một cụ già, một bà mẹ có thể có giá trị quan trọng hơn lời của linh mục hay giáo sư đại học.

Lời Chúa không bị trói buộc. Lời Chúa tràn lan khắp nơi và vọt ra từ con tim tốt lành hồn nhiên hơn là từ một đầu óc nhồi sọ.

 

 

Suy niệm 5: Chúa quyền phép

Bài Tin Mừng hôm nay kể lại việc các thượng tế và kỳ mục muốn bắt bẻ Chúa Giêsu để gài bẫy người: Ai ban quyền cho ông làm những chuyện như thế? Nếu Chúa Giêsu trả lời là do Thiên Chúa ban, thì họ sẽ kết án người nói phạm thượng và đây là tội đáng chết vì cho mình là Con Thiên Chúa, bởi Thiên Chúa mà ra mới có quyền như thế. Nhưng Chúa Giêsu đã hỏi lại một câu làm cho họ nín câm, không dám hỏi Người gì nữa.

Các thượng tế và kỳ mục không tin người là Con Thiên Chúa, nhưng những ngươi nghèo hèn, tội lỗi và bệnh tật lại tin, vì trước những phép lạ Chúa làm cho họ, họ cho đó là dấu chỉ người thật là Con Thiên Chúa, một Thiên Chúa quyền năng xưa dã tạo dựng trời đất muôn vật đã xẻ đôi lòng biển cho cha ông họ đi qua. Những phép lạ ấy là dấu chỉ người là Con Thiên Chúa thật; người có quyền trên bệnh tật và sự sống mà người còn có quyền tha tội nữa. Người nói với kẻ bất toại: Tội con đã được tha

Xưa cũng như nay, con người muốn lặp lại cái tội của Evà ăn trái cấm vì muốn bằng Thiên Chúa: tháp Babel đã sụp đổ, trung tâm thương mại thế giới ở Mỹ đã sụp đổ ngày 11 tháng 9 năm 2001. Con người tưởng mình không cần đến Thiên Chúa, muốn vươn lên ngang hàng với Thiên Chúa; nhưng rồi óc kiêu ngạo của con người lại phản lại con người. Những khám phá khoa học kỹ thuật ngày kia cũng sẽ phản lại con người. Thay vì cộng tác với quyền phép của Thiên Chúa, làm cho vũ trụ nầy ngày càng thêm đẹp, con người lại muốn gạt Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống, bất cần đến Thiên Chúa, khi ấy con người sẽ phản lại chính mình.

Tội con đã được tha: khi con người sống lòng tha thứ đối với đồng loại là con người đang cộng tác với lòng nhân hậu hay tha thứ của Thiên Chúa.

Khi ta giúp một con người khỏi bệnh tật là ta đang cộng tác với việc cứu chuộc của Chúa.

Khi ta biết chia sẻ, cho kẻ đói ăn là ta đang sống lòng thương yêu của Thiên Chúa.

Khi ta xây một cái cầu, một ngôi nhà đẹp, một thành phố đẹp, là ta đang cộng tác với mầu nhiệm tạo dựng của Thiên Chúa, làm cho vũ trụ nầy đẹp thêm.

Sống tâm tình đó là chúng ta nhận ra Chúa Giêsu là con Thiên Chúa quyền phép; sống tâm tình đó là chúng ta cũng nhận ra mình là con Thiên Chúa, cộng tác và tiếp nối công việc của Thiên Chúa Cha, như những đứa con tiếp nối công việc của cha mình. Khi ấy khoa học kỷ thuật và mọi công trình của con người trở thành một lời ca tụng Thiên Chúa quyền năng.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm