Danh mục bài viết

Cập nhật 9/12/2019 - 5:12 - Lượt xem 2507

Thứ Ba tuần 2 Mùa Vọng

"Chúa không muốn những kẻ bé nhỏ phải hư đi".

 

Tin Mừng: Mt 18, 12-14

Khi ấy Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con nghĩ sao? Nếu ai có một trăm con chiên mà lạc mất một con, thì người đó lại không bỏ chín mươi chín con trên núi, để đi tìm con chiên lạc sao? Nếu người đó tìm được, thì quả thật, Thầy bảo các con, người đó sẽ vui mừng vì con chiên đó hơn chín mươi chín con chiên không thất lạc. Cũng vậy, Cha các con ở trên trời không muốn để một trong những kẻ bé nhỏ này phải hư đi".

 

 

Suy niệm 1: Không muốn ai hư mất _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Chăn chiên là một nghề đã có từ lâu. 
Nhiều nhà lãnh đạo dân Do Thái như Môsê, Đavít, đều làm nghề này. 
Trên những đồng cỏ mênh mông, giữa trời và đất, chỉ có chiên và mục tử, 
nên giữa đôi bên có một sự thân thiết và hiểu biết nhau thật gần gũi. 
Chính vì thế trong Cựu Ước, Thiên Chúa hay ví mình với người chăn chiên. 
Đàn chiên là dân Do Thái, là dân riêng Ngài rất mực quý yêu: 
“Như mục tử, Chúa chăn giữ đoàn chiên của Chúa… 
Lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng, 
bầy chiên mẹ cũng tận tình dẫn dắt” (Is 40,11). 
Như Thiên Chúa, Đức Giêsu cũng ví mình với người mục tử tốt lành. 
“Tôi biết chiên của tôi và chiên của tôi biết tôi” (Ga 10, 14). 
Sự hiểu biết thân thương này mạnh đến độ 
Ngài dám hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên (Ga 10, 15). 
Sau khi chết và phục sinh, Đức Giêsu muốn ông Simon nhận sứ mạng mục tử. 
Ngài mời ông chăm sóc và chăn dắt chiên của Ngài (Ga 21, 15-17). 
Như thế đoàn chiên mới của Đức Giêsu lúc nào cũng được bảo vệ. 
Qua bao thế kỷ Giáo Hội vẫn không ngừng có những mục tử mới, 
nối gót Simon Phêrô để phục vụ và hiến mạng vì đoàn chiên. 
Nhưng Đức Giêsu không dạy người mục tử chỉ lo cho cả đoàn, 
mà quên chăm sóc cho từng con chiên một. 
Ngài mời ta để ý đến tập thể lớn, nhưng không được quên từng cá nhân nhỏ. 
Có khi chỉ một con chiên lạc lại khiến người mục tử bận tâm lo lắng 
đến nỗi để chín mươi chín con trên núi mà đi tìm con bị mất (c. 12). 
Không phải vì coi thường chín mươi chín con không bị lạc, 
nhưng vì người mục tử không muốn mất con nào. 
Con chiên lạc lại có chỗ đứng đặc biệt trong trái tim mục tử. 
Chúng ta ai cũng có kinh nghiệm về chuyện tìm lại được điều đã mất. 
Khi mất thì đứng ngồi không yên, 
khi tìm thấy thì bình an và niềm vui òa vỡ. 
Người mục tử lo âu, vất vả tìm kiếm con chiên lạc, 
nhưng khi tìm được rồi thì niềm vui là vô bờ. 
Có thể nói còn vui hơn chuyện chín mươi chín con không bị lạc (c. 13). 
Dường như người ta bắt đầu quý một điều từ khi mất điều đó. 
Có khi một người bắt đầu hiện diện từ khi người ấy vắng mặt và mất đi. 
Cha không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất (c. 14). 
Cha muốn cho mọi người được cứu độ và không muốn mất một ai (1 Tm 2, 4). 
Mùa Vọng là thời gian chúng ta nhìn lại những người bé mọn quanh ta, 
những người từ lâu đã bỏ nhà thờ, những người mất lòng tin vào Chúa. 
Mỗi người chúng ta phải là mục tử cho nhau, chăm sóc nhau, quý nhau, 
khởi đi từ những người trong gia đình, trong nhóm bạn thân quen. 
Chúng ta quý nhau vì Thiên Chúa quý từng người chúng ta. 
Chúng ta chẳng thể mừng Lễ Giáng sinh nếu còn một người đang lạc ở đâu đó. 
Nếu chịu mất công đi tìm về, chúng ta mới được hưởng niềm vui trọn vẹn. 

Lạy Chúa Giêsu, 
Khi làm người, Chúa đã nhận trái đất này làm quê hương. 
Chúa đã ban nó cho chúng con như một quà tặng tuyệt vời. 
Nếu rừng không còn xanh, dòng suối không còn sạch, 
và bầu trời vắng tiếng chim, 
thì đó là lỗi của chúng con. 
Lạy Chúa Giêsu, 
Chúa đã đến làm người để tôn vinh phận người, 
vậy mà thế giới vẫn có một tỷ người đói, 
bao trẻ sơ sinh bị giết mỗi ngày khi chưa chào đời, 
bao kẻ sống không ra người, nhân phẩm bị chà đạp. 
Đó là lỗi của chúng con. 
Lạy Chúa Giêsu, 
Chúa đến đem bình an cho người Chúa thương, 
vậy mà trái đất của chúng con chưa một ngày an bình. 
Chiến tranh, khủng bố, xung đột, có mặt khắp nơi. 
Người ta cứ tìm cách giết nhau bằng thứ vũ khí tối tân hơn mãi. 
Đó là lỗi của chúng con. 
Lạy Chúa Giêsu ở Belem, 
Chúa đã cứu độ và chữa lành thế giới bằng tình yêu khiêm hạ, 
nhưng bất công, ích kỷ và dối trá vẫn thống trị địa cầu. 
Chúa đến đem ánh sáng, nhưng bóng tối vẫn tràn lan. 
Chúa đến đem tự do, nhưng con người vẫn bị trói buộc. 
Đó là lỗi của chúng con. 
Vì lỗi của chúng con, chương trình cứu độ của Chúa bị chậm lại, 
và giấc mơ của Chúa sau hai ngàn năm vẫn chưa thành tựu. 
Mỗi lần đến gần máng cỏ Belem, 
xin cho chúng con nghe được lời thì thầm gọi mời của Chúa 
để yêu trái đất lạnh giá này hơn, 
và xây dựng nó thành mái ấm cho mọi người. 

 

 

Suy niệm 2: Tất cả vì tình yêu _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Đức Giêsu thường làm những chuyện gây “sốc” cho những người xung quanh. Vì thế, người đương thời với Ngài và đôi khi cả chính chúng ta cũng có lối suy nghĩ rằng: Ngài chuyên làm những chuyện ngược đời, nghịch lý và khó hiểu...!

Quả thật, nếu xét theo kiểu con người thì Đức Giêsu có rất nhiều những khuyết điểm. Những khuyết điểm đó là:

Ngài kém trí nhớ. Khi cả một đời tội lỗi ngập đầu, đến giờ chết xin Ngài tha thứ tội lỗi thì lại cho họ lên Thiên Đàng trước nhất: "Tôi bảo thật với anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng" (Lc  23, 42-43).

Ngài cũng là một người không giỏi luận lý. Có đời thủa nào lại bày cho chủ tiệc đi mời những người nghèo nhất đến dự tiệc cưới của con mình: “...hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì để đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc...” (Lc 14, 12-14).

Ngài còn là một người không biết tổ chức công việc. Người làm đầu tiên cũng như người làm giờ chót, tất cả đều được một đồng! (x. Mt 20, 1-16). 

Trong mối liên hệ, bạn số một của Ngài lại là những người tội lỗi (x. Mt 9, 11. 12-13; Lc 15, 2; 19, 2. 5.7. 9...)

Hôm nay, Tin Mừng cũng thuật lại một sự nghịch lý đó ngang qua việc Đức Giêsu bỏ 99 con chiên lại để đi tìm một con chiên lạc. Điều này chứng tỏ Ngài không biết tính toán, là người dốt toán hạng chót...!

Nếu chúng ta đứng về phía những người làm kinh tế, hẳn chúng ta sẽ kết luận Đức Giêsu là kẻ điên khùng vì những điều bất thường trên!

Tuy nhiên, Đức Giêsu muốn dùng những nghịch lý đó để làm sáng tỏ chân lý. Chân lý đó chính là: Thiên Chúa giàu lòng thương xót. Ngài cho mưa xuống trên kẻ dữ cũng như người lành. Ngài đến để cứu những gì đã mất. Ngài yêu thương đặc biệt những người tội lỗi....

Thật vậy, vì yêu thương, Đức Giêsu không để ý đến quá khứ tội lỗi của con người. Cũng vì yêu thương, Ngài đã chấp nhận chuộc những kẻ tội lỗi bằng tình yêu và cái chết.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy có cái nhìn như Chúa, hành xử như Chúa. Hãy tin tưởng cậy trông vào lòng thương xót của Thiên Chúa như Maria Mađalêna; Phaolô, Augustinô, Charles de Foucauld.... Thiên Chúa không kết án con người vì tội lỗi quá khứ của họ. Nhưng Thiên Chúa nhìn vào thực tại của chúng ta như chúng ta là... trong giây phút hiện tại này.

Mùa Vọng là Mùa mời gọi chúng ta quay về với lòng thương xót của Thiên Chúa bằng thái độ sám hối để được Đức Giêsu “vác lên vai, đưa về nhà”.

Mặt khác, Mùa Vọng cũng mời gọi chúng ta noi gương Đức Giêsu để “đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an bình vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm ...”.

Lạy Chúa Giêsu, hình ảnh Chúa đi tìm con chiên lạc, khi tìm được, Chúa đã vác lên vai và yêu thương chúng đặc biệt, điều này đã khích lệ chúng con rất nhiều, bởi vì mỗi người chúng con đều cần đến sự tha thứ của Chúa như con chiên lạc khi xưa. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Chiên lạc

Một nhà truyền giáo trong vùng Thái Bình Dương có kể lại sự kiện như sau : Ngày nọ có một người đàn bà bước vào lều của ngài với đôi bàn tay nắm chặt cát ướt. Bà hỏi ngài :

- Cha có biết cái gì trong tay con không ?

Vị linh mục đáp :

- Hình như chị đang cầm cát trong tay thì phải ?

Người đàn bà lại hỏi tiếp :

- Cha có biết tại sao con mang cát ấy đến đây không ?

Nhà truyền giáo lắc đầu.

Người đàn bà liền giải thích :

- Thưa cha, đây là tội lỗi của con, tội của con nhiều như cát biển, làm sao con có thể được tha thứ ?

Lúc bấy giờ vị linh mục mới an ủi :

- Có phải chị lấy cát từ bờ biển không, vậy chị hãy quay trở lại bờ biển và giống như các em bé vẫn thường làm, chị hãy xây lên một núi cát, rồi chị ngồi đó và ngắm những đợt sóng biển, sóng biển sẽ vỗ vào bờ và cuốn đi ngọn núi cát của chị. Ơn tha thứ của Chúa cũng giống như thế, lòng nhân từ của Ngài bao la như đại dương, chị hãy thành tâm thống hối và Chúa sẽ tha thứ cho chị.

Một lần nữa, Giáo hội lại tha thiết kêu gọi chúng ta quay trở về với Chúa. Với hình ảnh người mục tử bỏ 99 con chiên khoẻ mạnh về tìm một con chiên lạc, trước hết Chúa Giêsu muốn nói với chúng ta về lòng nhân từ bao la của Thiên Chúa đối với con người. Chúng ta chỉ có thể tin tưởng quay về với Chúa, nếu chúng ta ý thức được tình yêu và lòng tha thứ của Ngài.

Tuy nhiên, con người chỉ có thể cảm nhận được lòng tha thứ của Thiên Chúa khi biết tha thứ cho anh em mình mà thôi. Đó là điều Chúa Giêsu muốn nêu bật trong Tin mừng hôm nay. Thật thế dự ngôn người mục tử bỏ 99 con chiên khoẻ mạnh để tìm một con chiên lạc được nhắm đến trước tiên những người biệt phái. Họ khó chịu khi thấy Chúa Giêsu kết thân với những người tội lỗi. Đề ra những khoản luật nghiên nhặt về sự thanh tẩy, đặc biệt là thanh tẩy trước khi ăn, những biệt phái đã loại trừ nhiều tội nhân và những người thu thuế. Chúa Giêsu đã thách thức những người biệt phái khi Ngài đồng bàn với các tội nhân và nhữngngười thu thuế. Quả cử chỉ này, Ngài không những muốn nói với các tội nhân rằng Thiên Chúa yêu thương họ, Thiên Chúa đi tìm kiếm họ, Thiên Chúa tha thứ cho họ, nhưng Ngài còn mời gọi chính những Biệt phái, tức là những kẻ tự cho mình là lành thánh cũng phải hoán cải. Hoán cải trong quan niệm của họ về lòng nhân từ của Thiên Chúa, nhất là hoán cải trong cái nhìn của họ đối với người tội lỗi. Con người chỉ cảm nhận được tình yêu Thiên Chúa khi họ biết cảm thông và tha thứ cho tha nhân. Điều đó cũng có nghĩa là lòng nhân từ của Thiên Chúa không hề làm cho con người ra vong thân, nhưng biến nó trở thành người hơn, có trách nhiệm và dấn thân hơn. Con người chỉ thực sự thống hối khi nó biết thực thi lòng nhân ái với tha nhân.

Mỗi lần bước ra khỏi toà giải tội ai trong chúng ta cũng cảm thấy như trút được một gánh nặng và tìm được bình an và niềm vui. Quả thực, như đại dương, lòng nhân từ Chúa sẽ xóa sạch tội lỗi chúng ta. Tuy nhiên để được tắm gội trong đại dương của lòng nhân từ ấy,  chúng ta được mời gọi sống lòng nhân từ đối với tha nhân. "Con hãy về và đừng phạm tội nữa". Lời Chúa Giêsu nói với người phụ nữ ngoại tình cũng được lặp lại cho mỗi người chúng ta. Bước ra khỏi toà giải tội là được sai đi để thể hiện lòng nhân từ với tha nhân. Và đó là món quà cao đẹp và ý nghĩa mà chúng ta có thể gửi cho nhau trong mùa vọng này.

 

 

Suy niệm 4: Đón rước Đấng Cứu Thế là đón kẻ bé mọn

Nếu người ta đọc lại đầu chương 18 Tin mừng theo thánh Mát-thêu người ta thấy rằng dụ ngôn chiên lạc được tiếp sau câu hỏi của các môn đệ : "Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong nước trời ?” (18, l). Đức Giê-su không trả lời ngay mà lần lượt trả lời theo ba nhịp độ sau : 

l) Câu 2-5 : Theo kiểu các ngôn sứ xưa, Đức Giê-su trả lời trước hết bằng một cử chỉ tượng trưng : người gọi một em bé đến, đặt giữa các ông và bảo : Thầy bảo thật anh em : nếu anh em không trở lại nên như trẻ em, thì chẳng sẽ được vào nước trời" (c.3). Qua cử chỉ này, Đức Giê-su đảo lộn thứ bậc theo quan niệm của môn đệ. Tiếp theo, Người tự giới thiệu mình như trẻ nhỏ trước mặt Chúa Cha, môn đệ cũng phải trở nên nhỏ bé như em này, thì mới là người lớn nhất trong tình yêu của Chúa Cha . 

2) Câu 6-9 : Vì thánh ý của Chúa Cha là muốn cho mỗi người lớn lên trong tình yêu của Ngài, cho nên điều quan trọng là phải chăm lo săn sóc những bé nhỏ này, bằng cách tránh mọi gương mù và mọi khinh thường có thể làm chúng sa ngã.

Câu 10 -14 : Dụ ngôn chiên lạc nói đến kẻ bé mọn và gương mù (c. 6) hay cảm thấy bị khinh bỉ (c. 10) và hậu quả là dần dần xa cộng đồng vì cộng đồng không tiếp nhận nó vào cuộc sống cụ thể hằng ngày, và ngăn cản nó lớn lên trong tình yêu của Chúa Cha. Chính ra mỗi phần tử trong cộng đồng đều được đón nhận thánh ý của Chúa Cha đã muốn cho tất cả đều lớn lên trong tình yêu của Ngài, để không còn thấy mình bị xa lạc nữa, nhưng luôn luôn được đón tiếp, được tôn trọng như một nhân vị độc nhất.

Chúng ta cũng theo gương các môn đệ, cần thiết phải thanh tẩy óc địa vị của mình. Chúng ta có luôn luôn ý thức mình phải hoạt động theo tiếng gọi của Chúa Cha để thi hành trách nhiệm, mà Ngài đã trao phó cho chúng ta với danh nghĩa là môn đệ của Chúa Con và là phần tử của nước trời không ?

Trong đời sống thực tế cụ thể hằng ngày, chúng ta có biết tránh mọi gương mù, gương xấu cho những kẻ bé mọn không ? Có giúp chúng khám phá và lớn lên trong tình yêu của Chúa Cha không ?

Hãy nhớ rằng Đức Giê-su đã tự đồng hóa mình với những kẻ bé mọn : "Ai tiếp đón một em nhỏ như thế này vì danh Thầy là tiếp đón chính Thầy" (c. 5).

 

 

Suy niệm 5: Con chiên lạc

Dụ ngôn trình bày một ông chủ kia vào loại khấm khá có được cả một bày chiên trăm con. Có thể ông ta có được con ăn, đầy tớ giới phụ vào, nhưng vai trò của ông ở đây thật đặc biệt là lo lắng  săn sóc từng con. Chính ông đi chăn dắt chúng. Nhưng không may một con đi lạc. Chiên lạc dễ lắm vì mắt ông cận thị lại mải ăn, nên vướng vào chả rào hoặc lăn xuống hôá (Lc 14,5), cũng không phải là hiếm. Nhưng điều đặc biệt ông chủ đã biết mất một con và cũng lòng ông xúc động thương mến hoặc vì lợi ích vật chất, cho len cho sợi, ông đã để lại 99 con trong bầy, ra đi tìm cho được con chiên lạc đó và khi tìm được ông vui mừng vác lên vai đưa nó về bầy.

1. Dụ ngôn nói lên cho chúng ta hay, chúng ta cũng rất dễ bị lạc trên đường đức tin dẫn về trời. Chúng ta có thể bị lạc vì con mắt chúng ta đứng trước của cải vật chất. Chúng ta có thể nao núng Đức tin mà bỏ cuộc vì mối lợi riêng tư. Chúng ta có thể lạc về con tim nơi chứa đựng bảy thứ tình của con người mỏng giòn. Chúng ta nhận ra một điểm này là khi chúng ta bị lạc lối Nước Trời là chỉ còn trông chờ vào chính Chúa đưa chúng ta về, còn sự tự sức chúng ta bất lực hoàn toàn đó. Đừng có hòng tự an ủi: thôi mặc kệ để tới già ăn năn cũng còn kịp chán. Không kịp đâu. Kịp xuống dốc thôi.

2. Thời Chúa Giêsu có nhiều chiên lạc trong nhà Israel. Thời nào vẫn có nhiều chiên lạc. Và đấy là một mầu nhiệm bên cạnh mầu nhiệm lạm dụng tự do Chúa ban. Cho nên lời Chúa nói: “Hãy dến với chiên lạc nhà Israel” (Mt 10,6) mãi mãi vẫn là một mệnh lệnh. Vào thời Chúa Giêsu, những con chiên lạc đầu tiên được là các tư tế, biệt phái. Các tư tế thì hành nghề trong đền Giêrusalem, sống nhờ hoa quả đầu mùa, thuế thập phân và sinh vật hy tế. Nhưng ăn no đẵm chuồng. Ngựa quen đường cũ. Khi Chúa đến đề ra con đường sửa sai thì họ quyết định rẽ hẳn sang một lối khác và tự tạo cho mình một con đường cứu rỗi khác với Chúa Giêsu. Đó là cố tình đi lạc. Họ hãnh diện ung dung đi trên con đường của mình, tự mình tạo ơn cứu rỗi cho mình. Đó là lầm. Lầm to ở chỗ không biết mình lầm. Hoặc biết mình lầm nhưng trót đâm theo lao. Chúa Giêsu vẫn đến kêu gọi họ. Nhưng vẫn là anh đi đường anh, tôi đi đường tôi.

Lẽ ra người biệt phái lúc ấy có bổn phận lo cho bày chiên của mình có đồng cỏ xanh và suối nước trong lành thì họ đã không chịu làm. Tiên tri Ezékiel 34 đã than thở “Các ngươi đã chẳng chăm sóc con đau ốm, chẳng băng bó con bị thương, đã chẳng tìm kiếm con lạc đàn”. Còn chính Chúa hứa “Ta đưa về con nào bị lạc, băng bó con bị thương tích, bổ dưỡng con bị yếu đau”. Chúng ta thấy một đời Chúa đã làm như thế:

* Với Lêvi thu thuế, Chúa gọi: “Hãy theo Ta” (Mc 3,14) và ông đứng dậy loạng choạng đi với Chúa cả đời luôn.

* Với Giakêu, Chúa đến tìm ông dù ông chưa kịp mời hay xin (Lc 19,1).

* Với Maria Madalena: “Tội lỗi vô số của con đã được tha...” (Lc 7,48).

* Phêrô chối đức tin ba lần vẫn cứ được tha thứ (Mt 26,29).

* Tội lỗi của dân Do thái rõ rành rành mà Chúa bảo “họ lầm” (Lc 3,34).

* Với các bệnh nhân Chúa đều chữa lành cả hồn xác...

* Những dụ ngôn chiên lạc, đồng tiền bị mất, đứa con hoang đàng... đều nói lên tình yêu lai láng của Thiên Chúa đối với từng người, từng tội nhân.

Mùa vọng chúng ta hãy cầu nguyện để chính chúng ta mỗi người đừng bị lạc lối Nước trời. Cũng đừng gây gương mù làm lạc lối cho anh em. Chúng ta cần cầu nguyện cho các tội nhân gặp Mùa vọng là mùa hy vọng ơn tha thứ.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm