Danh mục bài viết

Cập nhật 8/12/2019 - 4:44 - Lượt xem 2296

Thứ Hai tuần 2 Mùa Vọng

"Hôm nay chúng tôi đã thấy những việc lạ lùng".

 

Tin Mừng: Lc 5, 17-26

Ngày ấy, Chúa Giêsu đang ngồi giảng, có cả những người biệt phái và tiến sĩ luật từ các làng mạc xứ Galilêa, xứ Giuđêa và Giêrusalem đến nghe Người, và Người dùng quyền lực của Thiên Chúa chữa nhiều người. Người ta khiêng một người bất toại đến, họ tìm cách vào nhà để đặt người bất toại trước mặt Người. Nhưng không tìm được lối vào, vì dân chúng quá đông, họ liền trèo lên sân thượng và thả người bất toại xuống giữa cử toạ trước mặt Chúa Giêsu. Thấy lòng tin của họ, Người nói: "Hỡi người kia, tội ngươi đã được tha!"

Các luật sĩ và biệt phái bắt đầu lý luận rằng: "Người này là ai mà dám nói phạm thượng? Trừ một mình Chúa, ai có quyền tha tội?" Chúa Giêsu biết rõ điều họ suy tính, liền nói với họ: "Sao các ngươi lại nghĩ trong lòng như vậy? Nói rằng: "Các tội của ngươi đã được tha", hay nói: "Ngươi hãy đứng dậy mà đi", đàng nào dễ hơn? Song (như thế là) để các ngươi biết Con Người có quyền tha tội ở dưới đất". Người nói với người bất toại rằng: "Ta bảo ngươi, hãy chỗi dậy vác giường về nhà".

Tức thì anh ta chỗi dậy vác giường đi về nhà và ca tụng Thiên Chúa. Ai nấy đều sợ hãi và ngợi khen Thiên Chúa; họ kinh sợ và nói: "Hôm nay chúng ta đã thấy những việc lạ lùng".

 

 

Suy niệm 1: Đứng dậy mà đi _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Bệnh tật nơi thân xác con người 
có thể tượng trưng cho một thứ bệnh tật nào đó nơi tinh thần. 
Ít người mắc bệnh câm, nhưng ai cũng có kinh nghiệm về sự câm nín, 
do sợ hãi của chính mình hay do bị đe dọa bắt phải im. 
Ít người mắc bệnh điếc, nhưng lại có quá nhiều cuộc đối thoại 
mà hai bên chẳng hiểu nhau, vì mất khả năng nghe. 
Người mù không phải chỉ là người không thấy ánh mặt trời, 
nhưng còn là người không dám thấy ánh sáng của sự thật, 
không nhận ra hình ảnh người anh em nơi khuôn mặt kẻ thù. 
Không phải ai cũng có bàn tay khô bại, không duỗi ra được, 
nhưng ai cũng có lần thấy mình khó đưa tay ra để bắt tay người khác. 
Đức Giêsu đã chữa cả thảy bao nhiêu bệnh nhân, chúng ta không biết. 
Nhưng chắc Ngài đã không dừng lại ở việc chữa lành thân xác. 
Ngài muốn một sự lành mạnh nơi toàn diện con người. 
“Bấy giờ kẻ què sẽ nhảy nhót như nai” (Is 35, 6). 
Lời của ngôn sứ Isaia trong bài đọc 1 đã ứng nghiệm. 
Khi anh bại liệt trỗi dậy, vác giường và đi một mạch về nhà, 
chúng ta thấy niềm vui bừng tỏa trên khuôn mặt của anh và các bạn. 
Cả gia đình của anh cũng sẽ ngập tràn hạnh phúc 
khi thấy anh trở về, đi đứng như một người bình thường. 
Nhưng có điều họ không nhận ra đó là chuyện anh được tha tội. 
Đức Giêsu đã tha tội cho anh dù anh không xin, 
vì điều anh quan tâm chỉ là sự bất toại thể lý. 
Nhưng tâm hồn anh đã bước đi, 
trước khi đôi chân anh đi được. 
Sự trỗi dậy của anh là sự trỗi dậy của cả hồn lẫn xác. 
Đức Giêsu có cơ hội để tỏ cho nhóm các luật sĩ và Pharisêu thấy 
không nhất thiết phải đi gặp tư tế và dâng lễ đền tội mới được tha. 
Chỉ bằng một lời nói đơn sơ và dễ dàng, Ngài có quyền ban ơn tha thứ. 
Chính việc anh bất toại được chữa lành làm chứng về quyền năng này. 
Ngược lại với thái độ tin tưởng táo bạo của anh bất toại và các bạn, 
là thái độ thụ động ngồi của các luật sĩ và Pharisêu. 
Họ cứng nhắc trong suy nghĩ truyền thống của mình : 
chỉ một mình Thiên Chúa mới có thể tha tội. 
Họ không tin Đức Giêsu được chia sẻ quyền ấy từ Cha, 
dù họ đã tận mắt thấy anh bất toại đi được. 
Mùa Vọng là thời gian trỗi dậy, ra khỏi sự bất toại và bước đi. 
Có những bệnh bất toại về mặt thiêng liêng, 
khiến tôi không đến gần được Chúa, cũng không dám đến với anh em. 
Có những bất toại về trí tuệ khiến tôi bị kẹt 
trong những định kiến, thiên kiến, thành kiến, 
không dám mở ra để đón nhận những sự thật bất ngờ và đáng sợ. 
Có những bất toại về tình cảm khiến tim tôi như bị cầm tù, 
không sao thoát khỏi được chuyện yêu ghét oán hờn dai dẳng. 
Xin Giêsu giải phóng tôi, cho tôi khỏi bất toại, để tôi được tự do. 

Lạy Chúa Giêsu, 
sống cho Chúa thật là điều khó. 
Thuộc về Chúa thật là một thách đố cho con. 
Chúa đòi con cho Chúa tất cả 
để chẳng có gì trong con lại không là của Chúa. 
Chúa thích lấy đi những gì con cậy dựa 
để con thực sự tựa nương vào một mình Chúa. 
Chúa thích cắt tỉa con khỏi những cái rườm rà 
để cây đời con sinh thêm hoa trái. 
Chúa cương quyết chinh phục con 
cho đến khi con thuộc trọn về Chúa. 
Xin cho con dám ra khỏi mình, 
ra khỏi những bận tâm và tính toán khôn ngoan 
để sống theo những đòi hỏi bất ngờ của Chúa, 
dù phải chịu mất mát và thua thiệt. 
Ước gì con cảm nghiệm được rằng 
trước khi con tập sống cho Chúa 
và thuộc về Chúa 
thì Chúa đã sống cho con 
và thuộc về con từ lâu. Amen. 

 

 

Suy niệm 2: Vì ghen tức mà trở thành bất nhân! _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Ghen ăn tức ở hay không ăn được thì đạp đổ vốn là thói xấu thường trực trong xã hội mọi thời. Bởi vậy, chúng ta không lạ gì vào thời Đức Giêsu, tình trạng này lại càng rõ nét nơi những người Pharisiêu và các Luật sĩ khi họ thấy Đức Giêsu được lòng dân và uy tín của Ngài ngày càng lan rộng. Vì thế, họ sinh ra căm phẫn và tức tối, nên muốn loại bỏ Đức Giêsu ra khỏi cuộc sống và xã hội.

Tuy nhiên, họ khó lòng kết tội cho Đức Giêsu khi Ngài làm việc thiện, việc tốt hay đứng lên bảo vệ công lý, công bình, giúp đỡ người nghèo, người không nơi nương tựa.... Bởi lẽ, nếu họ chống đối ra mặt những việc Đức Giêsu đã làm trên thì họ sẽ bị dân chúng phản đối và đương nhiên, khuôn mặt giả hình nhân đức của họ bị bại lộ. Như thế, hoàn toàn không có lợi cho bản thân và mưu kế của những người này. Chỉ có một cách là họ ghép Đức Giêsu vào tội lộng ngôn hay phản động thì sẽ dễ dàng hơn.

Thua keo này, họ bày keo khác…. Và, hôm nay là cơ hội để họ thực thi điều ác tâm đó với Đức Giêsu.

Tin Mừng thuật lại câu chuyện Đức Giêsu chữa người bất toại cách công khai và nhân đây Ngài cũng mặc khải Thiên Tính của mình khi nói: "Hỡi người kia, tội ngươi đã được tha!". Khi nói như thế, Đức Giêsu bị những nhà lãnh đạo tôn giáo kết án Ngài nói lộng ngôn vì tự cho mình ngang hàng với Thiên Chúa khi tha tội cho người ta. Theo quan niệm của người Dothái thì những người mắc bệnh tật là do bị Thiên Chúa phạt vì tội lỗi của họ. Và đương nhiên, chỉ có Thiên Chúa mới có quyền tha tội. Khi họ không tin Đức Giêsu là Con Thiên Chúa, thì hẳn là họ phủ nhận quyền tha tội của Ngài, như thế, họ có lý do để loại trừ Đức Giêsu bằng cái chết.

Về phía Đức Giêsu: khi Ngài bày tỏ uy quyền của mình bằng việc tha tội, ngay lập tức, người bất toại được lành, điều này cho thấy quyền năng và lòng thương xót của Đức Giêsu đã chứng minh sứ vụ Thiên Sai Con Thiên Chúa nơi Ngài, Ngài đến là để cứu chữa và ban ơn cứu độ cho mọi người.

Mặt khác, niềm tin của những người khiêng anh bại liệt cũng như niềm tin của chính người bại liệt đã để lại cho chúng ta bài học:

Tin tưởng vào quyền năng của Thiên Chúa, vì Ngài làm được mọi chuyện và Ngài biết điều gì tốt nhất cho ơn cứu độ của ta thì Ngài sẽ ban ơn.

Đức tin cần phải đi đôi với việc làm. Nếu người bại liệt đã tin vào Chúa, và khi được giải phóng khỏi tội lỗi là quyền lực của Ma Quỷ, anh ta đã cất tiếng ngợi ca Thiên Chúa, thì chúng ta, khi cảm nghiệm được tình yêu của Thiên Chúa trên cuộc đời, hãy có tâm tình tạ ơn.

Đức tin cần được biểu lộ qua đức ái. Vì thế, noi gương những người Dothái khi xưa, hãy sẵn sàng giúp đỡ những người nghèo đang cần đến sự giúp đỡ của chúng ta. Nhất là những người cô thế, cô thân, để tăng thêm niềm tin nơi họ ngang qua những việc thiện chúng ta làm.

Tránh những kiểu kỳ thị như những người Pharisiêu và Luật sĩ. Đừng vì ích kỷ hay hình thức bề ngoài mà ngăn cản ơn Chúa đến với mọi người, cũng như căm tức những người vì lòng tốt mà làm được nhiều việc thiện hơn ta.

Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa ban cho chúng con ơn đức tin để chúng con biết tin tưởng vào Chúa. Xin cũng cho chúng con luôn biết tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh và sống đức ái với nhau cách chân tình. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Con Người có quyền tha tội

Một hôm Chúa Giêsu đang giảng dạy những thầy luật sĩ và tiến sĩ luật đến từ Galilê và Giudê (c.17). Dân chúng tuôn đến đông đúc chật nhà (c.19). Có người tới để nghe giảng, có người tới để tò mò hay cũng xin chữa bệnh. Trong số này có một người bất toại được khiêng đến sau nhưng lại muốn được gặp chính Chúa.

Làm sao được giữa cảnh người chen lấn như vậy ? Bệnh nhân nằm đó bất lực là một gánh nặng cho mình và gia đình. Có lẽ anh tự nghĩ đời mình hết ý nghĩa. Nhất nữa trước cả và cả khối đông người như thế này thì hòng gì đến lượt mình. Nhưng thân nhân của anh đã nghĩ ra được một cách hay là gỡ mái nhà thả xuống để được gặp Chúa (c.19). Gặp được Chúa lòng tin của anh bùng cháy lên sau những năm trời tắt ngúm. Cuộc gặp gỡ này đánh dấu một khúc quanh trong cuộc đời anh.

Thật ra thì ước nguyện duy nhất của anh cũng như của thân nhân và cả đám đông là làm sao được khỏi bệnh đã. Nhưng lời tuyên bố của Chúa lại làm cho mọi người ngỡ ngàng “Hỡi con, tội của con đã được tha” (c.20). Họ ngỡ ngàng vì tưởng đâu gặp được vị lương y cao tay, ai dè gặp phải một vị giải tội cho kẻ tê bại. Người ta đem anh ta tới vì anh tê bại chứ không phải vì anh tội lỗi. Nhưng Chúa Giêsu đi ngược lại quan niệm của họ. Chúa chữa trị tê liệt tâm hồn trước đã và đấ mới là mục đích của Chúa.

Bệnh nhân đau khổ không phải vì đau yếu thể xác cho bằng đau yếu tâm hồn vì thiếu vắng Chúa. Chính mình đánh mất mình và đánh mất Thiên Chúa thì quả là mất hết chỉ còn lại cho mình một gánh nặng tội lỗi chồng chất trên thể xác tê liệt. Đó là hai lần đau khổ chồng chất thêm lên. Chúa Giêsu thấy người này đau khổ về thể xác nhưng chỉ cái đau khổ trong tâm hồn mới quan trọng cho anh. Cho nên Chúa thấy hơn anh ta hơn ta thấy là phần hồn phải ưu tiên giải quyết trước khi phần thân thể lành lặn. Cho nên yếu tố hạnh phúc thật không ở thân xác mà là ở tâm hồn. Chữa bệnh phải chữa tận gốc rễ mới được. Vì thế trước khi chữa thân xác, Chúa tha tội cho bệnh nhân đã (c.20) Chúa Giêsu là lương y tâm hồn và thể xác nữa. Để minh chứng điểm đó, Chúa nói: “Tội lỗi của con đã được tha cũng ngang nghĩa là Ta tha tội cho con”. Đằng nào cũng một hậu quả là được sạch tội, được tha thứ.

Nghe thấy thế những người biệt phái cho rằng: Chúa nói lộng ngôn, vì dám kể mình ngang với Thiên Chúa, vì chúng ta biết trong Cựu ước chỉ có Thiên Chúa mới có quyền tha tội. Như trường hợp tiên tri Nathan tha tội cho vua David đã phải thận trọng nhân danh Thiên Chúa Giavê (2V 12,13). Còn đây Chúa Giêsu nhân danh chính Ngài, Ngài có quyền. Chúa làm phép lạ không phải luôn luôn để tha tội. Nhưng trong vài trường hợp nếu bệnh nhân có tội thì Chúa tha thứ trước. Quan niệm của người Do thái cho rằng có tội mới có hình phạt trên thân xác. Cho nên họ quan niệm rằng bệnh tật và tội lỗi gắn liền với nhau (Ga 9,12). Khi Chúa đến, Chúa đã nói lại rằng bệnh tật là để vinh danh Thiên Chúa (Ga 9,3).

Nhưng trường hợp bệnh nhân hôm nay có tội thực nên Chúa tha thứ trước. Và để minh chứng cho việc tha tội và để người Do thái biết đến uy quyền tha tội này, Chúa đã làm phép lạ ngay trước mắt mọi người. Đó là đi vào tâm lý người Do thái có tội, có bệnh. Vậy được khỏi bệnh là được khỏi tội ! Và Chúa bảo: “Hãy chỗi dậy vác chõng mà về” (c.24). Anh ta vác chõng ra đi nghênh ngang trước sự ngạc nhiên kinh hoàng của mọi người. Anh ta và cả dân chúng lúc ấy tôn vinh tạ ơn Chúa. Còn những người biệt phái lúc ấy có làm như thế không ? Không thấy nói gì. Nhưng hẳn là trong lòng không ưa gì nữa.

Bệnh nhân bất toại đây cho chúng ta biết rằng anh ta bất lực hoàn toàn phải nhờ tới thân nhân giúp đỡ. Khi chúng ta lầm lỗi cũng thế. Chúng ta không thể tự mình chỗi dậy đi về Nước trời được đâu. Một khi có tội ta giống như bị sa xuống vực thẳm cần một người ở ngoài kéo lên. Người ấy là Chúa Giêsu.

Mùa vọng xin Chúa kéo chúng con ra khỏi hố thất vọng của tội lỗi.

 

 

Suy niệm 4: Hôm nay chúng tôi đã thấy những việc lạ lùng

Sau  khi đã chứng kiến phép lạ Chúa chưa người bất toại được thả từ trên mái nhà xuống ngay chỗ Chúa Giêsu ngồi giảng dạy cho đám đông, thì những người Do Thái lúc bấy giờ đã thốt lên: “Hôm nay chúng tôi đã thấy những việc lạ lùng”.

Lời trên đây không những đã xác định quyền năng của Chúa Giêsu được thể hiện qua phép lạ Ngài vừa làm, mà nó còn nói lên rằng, Chúa đã thể hiện quyền năng của Ngài ra cách rõ ràng cụ thể.

Nhưng đâu là lý do khiến Chúa làm như vậy ?

Thưa Đức Tin. Thánh sử Luca đã ghi nhận : “Thấy lòng tin của họ, Ngài phán : Hỡi người kia, tội lỗi của ngươi đã được tha”.

Sở dĩ Chúa phán như thế, vì lúc ấy người ta quan niệm rằng, yếu đau, tật nguyền, đó là hậu qủa của tội lỗi. Bởi đó, khi nói tội lỗi được tha có nghĩa là yếu đau, tật nguyền sẽ hết.

Vậy nếu vì tin mà Chúa Giêsu đã làm phép lạ, thì không phải chỉ ngày xưa chúa mới làm phép lạ, mà ngày nay, Chúa cũng sẽ vẫn còn làm phép lạ, nếu chúng ta tin, và vì thế ngày nay, chúng ta cũng vẫn có thể nói lên câu nói của những người Do Thái thời Chúa Giêsu :” Hôm nay, chúng tôi đã thấy những việc lạ lùng”.

Đàng khác, phép lạ là cách để Thiên Chúa biểu lộ tình thương của Ngài. Thiên Chúa được định nghĩa là tình thương. Như vậy bao lâu Thiên Chúa còn là tình thương, thì  Ngài còn biểu lộ tình thương của Ngài, mà một trong những cách thức Thiên Chúa biểu lộ tình thương là Ngài làm phép lạ.

Thiên Chúa đã, đang và sẽ còn làm phép lạ. Thê nhưng chúng ta có nhận ra được những phép lạ đó không, đó là tuỳ ở chúng ta.

Ánh sáng mặt trời tỏa lan chan hoà vào mỗi buổi bình minh, cỏ cây đâm chồi nẩy lộc, những tiếng chim hót líu lo, trái tim trong lồng ngực của chúng ta...tất cả đều là những phép lạ. Thế nhưng chúng ta có nhận ra những phép lạ đó không ?

Như thế, hôm nay chúng ta vẫn có thể nói như những người Do Thái ngày xưa mà không sợ lỗi thời rằng : “Hôm nay chúng tôi đã thấy những việc lạ lùng Chúa làm”.

Nhưng việc lạ lùng nhất, rõ ràng nhất mà Chúa đã thực hiện cho mỗi người chúng ta, đó là làm cho chúng ta trở thành con cái Chúa đang khi chúng ta là một kẻ tội lỗi.

 

 

Suy niệm 5: Chúng ta không có tội ư ?

Thật đáng kinh ngạc, Đức Ki-tô suốt đời bận tâm lo lắng cho các tội nhân. Thánh Mát-thêu nói với chúng ta rằng : Chính là để cứu dân mình khỏi tội lỗi, Người đã sinh ra bởi Đức Nữ đồng trinh Ma-ri-a" (Mt. 1, 21). Thánh Phao-lô quả quyết :  Đức Ki-tô đã chết cho chúng ta là những kẻ tội lỗi" (lCor. 15, 3). Tin mừng hôm nay nhắc chúng ta nhớ rằng đức Ki-tô đã chữa người tê liệt để cho chúng ta biết rằng : “Con Người có quyền tha tội trên trái đất".

Khi chúng ta ý thức mình thật sự là kẻ tội lỗi, chúng ta sẵn sàng xưng thú tội lỗi, mới là bằng chứng tốt đẹp nhất. 

Từ nhiều năm nay, có nhiều cái thay đổi rất lớn. Chẳng những chúng ta không xưng tội - mà có thể nói hơn nữa – càng ngày chúng ta càng mất ý thức về mình là kẻ tội lỗi. Chúng ta đã đi từ thái cực này đến thái cực kia : xưa đã thấy tội ở khắp nơi. "Nay không có tội nữa”, ngày nay người ta nghe nói như thế. 

Có chắc như vậy không ? Nếu chúng ta có can đảm và lương thiện xét mình một cách nghiêm chỉnh dưới ánh sáng của Tin mừng, chúng ta sẽ thấy ngay rằng chúng ta cần được tha thứ thường xuyên.

Thiên Chúa muốn chúng ta sống cho người khác, còn chúng ta lại luôn luôn chỉ nghĩ đến mình. Thiên Chúa muốn chúng ta hướng tới những người đau khổ và chia sẻ với những người xấu số hơn mình ; còn chúng ta vẫn sống keo kiệt về thời giờ, tiền bạc, tình yêu. Thiên Chúa mong cho chúng ta là những chứng nhân Tin mừng trong thế gian ; còn chúng ta quá e dè đỏ mặt vì mình là người Ki-tô hữu.

Thánh Gio-an Tông đồ đã viết : "Nếu chúng ta cho mình là không có tội, chúng ta đã tự lừa dối mình, và sự thật không có ở trong chúng ta" (lGa. 1, 8.)

Để cử hành Thánh lễ, cần phải sống trong sự thật.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm