Danh mục bài viết

Cập nhật 23/8/2019 - 4:7 - Lượt xem 1876

Thứ Bảy tuần 20 Thường Niên

"Họ nói mà không làm".

 

Tin Mừng: Mt 23, 1-12

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng và các môn đệ rằng: "Các Luật sĩ và các người biệt phái ngồi trên toà Môsê: vậy những gì họ nói với các ngươi, các ngươi hãy làm và tuân giữ, nhưng đừng noi theo hành vi của họ: vì họ nói mà không làm. Họ buộc những bó nặng và chất lên vai người ta: còn chính họ lại không muốn giơ ngón tay lay thử. Mọi công việc họ làm đều có ý cho người ta thấy: vì thế họ nới rộng thẻ kinh, may dài tua áo. Họ muốn được chỗ nhất trong đám tiệc và ghế đầu trong hội đường, ưa được bái chào nơi đường phố và được người ta xưng hô là "Thầy". Phần các ngươi, các ngươi đừng muốn được người ta gọi là "Thầy", vì các ngươi chỉ có một Thầy, còn tất cả các ngươi đều là anh em với nhau. Và các ngươi cũng đừng gọi ai dưới đất là "cha", vì các ngươi chỉ có một Cha, Người ngự trên trời. Các ngươi cũng đừng bắt người ta gọi là "người chỉ đạo": vì các ngươi có một người chỉ đạo, đó là Ðức Kitô. Trong các ngươi ai quyền thế hơn sẽ là người phục vụ các ngươi. Hễ ai tự nhắc mình lên, sẽ bị hạ xuống, và ai tự hạ mình xuống, sẽ được nâng lên".

  

Suy niệm 1: Là anh em với nhau _ Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Nửa sau của bài Tin Mừng hôm nay 
có thể làm chúng ta bị sốc. 
Ðức Giêsu bảo ta đừng để ai gọi mình là thầy, 
vì chỉ có một Thầy, một vị lãnh đạo là chính Ngài; 
cũng đừng gọi ai là cha, 
vì chỉ có một Cha là Thiên Chúa trên trời. 
Vậy mà chúng ta vẫn gọi nhiều vị trong Hội Thánh 
là cha, là Ðức Thánh Cha, 
là giáo phụ, thượng phụ, viện phụ... 
Chúng ta có làm sai lời Chúa dạy không? 
Ta có phải hiểu theo nghĩa đen lời của Ðức Giêsu không? 
Hội Thánh sơ khai đã không hề hiểu theo nghĩa đen. 
Thánh Phaolô đã coi mình là cha sinh ra các tín hữu, 
đã gọi họ là con (1Cr 4,14-17; Gl 4,19). 
Hội Thánh cũng có những thầy dạy (Cv 13,1; 1Cr 12,28), 
và những vị lãnh đạo (Cv 15,22; Rm 12,8) 
Vậy đâu là điều Ðức Giêsu muốn nhắn nhủ chúng ta? 
Chắc chắn Ngài không hề muốn phá bỏ 
những cơ cấu cần thiết cho thân thể Hội Thánh, 
Ngài cũng không loại bỏ phẩm trật và quyền hành. 
Ngài chỉ muốn chúng ta đừng quên: 
mọi quyền bính trong Hội Thánh 
đều bắt nguồn từ Thiên Chúa và phải quy về Thiên Chúa. 
Nếu có ai làm thầy, làm người lãnh đạo, 
thì vì họ được chia sẻ quyền làm Thầy của Ðức Giêsu. 
Nếu họ được gọi là cha, 
thì vì họ được chia sẻ quyền làm Cha của Thiên Chúa. 
Dù có chức vụ hay chức vị gì trong Hội Thánh, 
tôi cũng không được quên chân lý này: 
còn tất cả anh em đều là anh em với nhau, 
con một Cha trên trời. 
Chỉ có một vị Thầy là Ðức Giêsu. 
Nhưng Thầy Giêsu lại sống như bạn của các môn đệ, 
như anh em với họ (Ga 15,14; Mt 12,49-50), 
và nhất là như tôi tớ phục vụ họ (Mt 20,28). 
Ðức Giêsu mãi mãi là gương cho các nhà lãnh đạo. 
Quyền lãnh đạo chính là để phục vụ con người. 
Phần đầu của bài Tin Mừng cho thấy sự giả hình 
của một số người pharisêu, có quyền giảng dạy Lề Luật. 
Giả hình là không làm điều mình dạy người khác, 
là dễ dãi với chính mình, 
nhưng khắt khe với tha nhân. 
Giả hình là biến việc thờ phượng Chúa thành thờ mình, 
làm việc tốt để người ta thấy và thán phục. 
Khi nhìn khuôn mặt của người pharisêu giả hình, 
tôi thấy tôi: háo danh, khoa trương, ích kỷ, 
dám “đốc” chứ không dám làm... 
Có những đoạn Tin Mừng làm chúng ta nhức nhối, 
vì mở cho chúng ta những chân trời xa, 
cho chúng ta thấy những điều cần làm, phải làm, 
nhưng chưa làm. 

Lạy Chúa Giêsu, 
khi đến với nhau, 
chúng con thường mang những mặt nạ. 
Chúng con sợ người khác thấy sự thật về mình. 
Chúng con cố giữ uy tín cho bộ mặt 
dù đó chỉ là chiếc mặt nạ giả dối. 
Khi đến với Chúa, 
chúng con cũng thường mang mặt nạ. 
Có những hành vi đạo đức bên ngoài 
để che giấu cái trống rỗng bên trong. 
Có những lời kinh đọc trên môi, 
nhưng không có chỗ trong tâm hồn, 
và ngược hẳn với cuộc sống thực tế. 
Lạy Chúa Giêsu, 
chúng con cũng thường ngắm mình trong gương, 
tự ru ngủ và đánh lừa mình, 
mãn nguyện với cái mặt nạ vừa vặn. 
Xin giúp chúng con cởi bỏ mọi thứ mặt nạ, 
đã ăn sâu vào da thịt chúng con, 
để chúng con thôi đánh lừa nhau, 
đánh lừa Chúa và chính mình. 
Ước gì chúng con xây dựng bầu khí chân thành, 
để chúng con được lớn lên trong bình an. 

 

Suy Niệm 2: Ðề phòng thái độ giả hình

Theo các văn thư của Ðức Giáo Hoàng Innocentê để lại, thì thời của Ngài, tức thế kỷ 12, là một trong những thời kỳ suy thoái nhất của giáo huấn về đức tin và luân lý: tệ đoan lan tràn khắp nơi, các phe phái quá khích nổi lên, nhiều người phê bình chỉ trích các vị lãnh đạo Giáo Hội vì cuộc sống phản chứng của các ngài. Lúc đó thánh Phanxicô Assisiô xuất hiện, ngài không chỉ trích ai, nhưng ý thức rằng kẻ phải ăn năn sám hối trước tiên là chính ngài; ngài không khoe khoang, không tham lam, không giả hình, nhưng cố gắng sống đạo một cách nghiêm túc; ngài đi cho đến tận cùng trọng cuộc sống nghèo khó, bác ái, phục vụ, khoan dung. Lý tưởng của thánh Phanxicô chẳng mấy chốc đã được nhiều người chia sẻ, Giáo Hội được hồi sinh, nhiều tâm hồn được đổi mới, mùa xuân thiêng liêng được nở rộ nhiều thế kỷ liên tiếp.

Trong giai đoạn hiện nay, mẫu gương của thánh Phanxicô Assisiô thôi thúc chúng ta hơn bao giờ hết.

Tin Mừng hôm nay không phải là một bản án trút xuống một vài thành phần nào đó trong Giáo Hội, mà phải là một lời mời gọi sám hối cho mọi người. Quả thật, Chúa Giêsu không chỉ kết án thái độ giả hình của những biệt phái, mà còn kêu gọi mọi người hãy đề phòng thái độ giả hình ấy. Giả hình là căn bệnh chung của tất cả những ai mang danh Kitô. Thật thế, nếu giả hình là tách biệt giữa niềm tin và cuộc sống, thì có ai trong chúng ta dám tự phụ mình không rơi vào một thái độ như thế? Giả hình vẫn là cơn cám dỗ cơ bản và triền miên trong cuộc sống người Kitô hữu. Khi căn tính Kitô chỉ là một danh xưng mà không được thể hiện trong cuộc sống hàng ngày, khi sinh hoạt tôn giáo chỉ đóng khung trong bốn bức tường nhà thờ, khi lòng đạo đức được thúc đẩy bởi khoe khoang, tự phụ, khi cuộc sống đạo không là lối sống về niềm tin, mà là trở ngại cho nhiều người đến với Chúa và Giáo Hội, phải chăng đó không là một cuộc sống giả hình?

Câu hỏi mà chúng ta không ngừng đặt ra là cuộc sống đạo của tôi có thực sự là một đóng góp vào việc cải tạo một xã hội đang băng hoại về đạo đức và những giá trị tinh thần không? Giáo Hội mà tôi là thành phần, có xứng đáng là điểm tựa đạo đức cho nhiều người không?

Xin Chúa soi sáng hướng dẫn chúng ta để chúng ta không ngừng nhìn lại bản thân và nhận ra những thiếu sót lầm lỡ trong cuộc sống đạo, ngõ hầu từ đó chúng ta quyết tâm vươn lên mỗi ngày trên đường theo Chúa.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm