Danh mục bài viết

Cập nhật 19/8/2019 - 4:10 - Lượt xem 2141

Thứ Ba tuần 20 Thường Niên

"Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời".

 

Tin Mừng: Mt 19, 23-30

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Thầy bảo thật các con: Người giàu có thật khó mà vào Nước Trời. Thầy còn bảo các con rằng: Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời". Các môn đệ nghe vậy thì bỡ ngỡ quá mà thưa rằng: "Vậy thì ai có thể được cứu độ?" Chúa Giêsu nhìn các ông mà phán rằng: "Ðối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể được". Bấy giờ Phêrô thưa Người rằng: "Này đây chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy, vậy chúng con sẽ được gì?" Chúa Giêsu bảo các ông rằng: "Thầy bảo thật các con: Các con đã theo Thầy, thì trong ngày tái sinh, khi Con Người ngự trên toà vinh hiển, các con cũng sẽ ngồi trên mười hai toà mà xét xử mười hai chi tộc Israel. Và tất cả những ai bỏ nhà cửa, anh chị em, cha mẹ, vợ con, ruộng nương vì danh Thầy, thì sẽ được gấp trăm và được sự sống đời đời. Nhưng có nhiều kẻ trước hết sẽ nên sau hết, và kẻ sau hết sẽ nên trước hết".

  

Suy niệm 1: Lạc đà qua lỗ kim _ Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Người thanh niên giàu có đã bỏ đi 
khi Thầy Giêsu mời anh bán tài sản và cho người nghèo. 
Của cải đã trói buộc anh, dù anh là người có thiện chí. 
Anh tìm sự sống đời sau, nhưng lại bị vướng bởi vật chất đời này. 
“Người giàu có thật khó vào Nước Trời” (c. 23). 
Câu nói này của Thầy Giêsu khiến các môn đệ rất đỗi ngạc nhiên (c. 25), 
vì vào thời đó, giàu sang thường được coi là dấu hiệu Chúa chúc lành. 
Thầy Giêsu dùng một hình ảnh ngoa dụ, cường điệu, 
để diễn tả việc người giàu khó vào Nước Trời, 
khó hơn con lạc đà rất to chui qua lỗ kim rất nhỏ. 
Dĩ nhiên lạc đà thì chẳng thể nào chui qua lỗ kim được, 
nhưng người giàu thì vẫn có thể được vào Nước Trời, dù rất khó khăn, 
“vì đối với Thiên Chúa, thì mọi sự đều có thể được” (c. 26). 
Đã có những người giàu tốt bụng đi theo Thầy Giêsu. 
Họ là Giuse Arimathia, Nicôđêmô, Dakêu, là các phụ nữ. 
Giuse và Nicôđêmô đã lo mộ phần và việc tẩm liệm Thầy Giêsu. 
Dakêu đã tự nguyện chia nửa phần tài sản mình cho người nghèo khó. 
Các phụ nữ theo Thầy từ Galilê đã giúp đỡ vật chất cho Thầy (Lc 8, 3). 
Có vẻ họ được tự do với của cải trần thế. 
Của cải không ngăn cản họ trở thành người môn đệ Thầy Giêsu. 
Nhưng cũng phải nhìn nhận của cải vật chất có sức mạnh của nó. 
Như người ta hay nói: có tiền mua tiên cũng được. 
Tiền bạc của cải có vẻ đem lại chỗ dựa vững chắc cho chủ nhân, 
chính vì thế người ta thích thu tích của cải một cách vô độ (Lc 12, 21). 
Của cải làm chúng ta phải bận tâm: 
“Kho tàng anh em ở đâu, trái tim anh em ở đó” (Mt 6, 21), 
kho tàng dưới đất sẽ giữ tim ta dưới đất. 
Ham mê của cải có thể bóp nghẹt hạt giống lời Chúa trong tim ta (Mt 13, 22). 
Nó làm chúng ta dễ trở nên nô lệ: 
“Anh em không thể làm tôi hai chủ, vì sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia… 
Anh em không thể làm tôi Thiên Chúa lẫn tiền tài” (Mt 6, 24). 
Như thế nó có khả năng đẩy Thiên Chúa xuống hàng thứ yếu. 
Quả thực của cải dễ làm ta khép lòng lại trước Thiên Chúa và tha nhân, 
và làm cái tôi của ta trở nên cứng cỏi, tự mãn. 
Khác với anh thanh niên giàu có, nhóm Mười Hai đã bỏ mọi sự mà theo Thầy. 
“Vậy chúng con sẽ được gì ?”, họ đã hỏi Thầy Giêsu như vậy. 
Thầy hứa sẽ cho họ được cùng Thầy xét xử Israel trong ngày tận thế. 
Hơn nữa, Thầy còn hứa bất cứ ai chịu mất mát về gia đình, cơ nghiệp, 
đều được đền bù gấp trăm, và nhất là được sự sống đời đời (c. 29). 
Hôm nay chúng ta cũng hỏi Ngài như vậy, về cái được, cái mất. 
Chúng ta có thể bỏ mất nhiều điều mà thiên hạ coi là giá trị, 
như một đời sống tiện nghi, một chỗ làm ổn định, hay một chút tiếng tăm. 
Chỉ mong được tấm lòng luôn an vui, hạnh phúc, 
vì biết mình được Đức Kitô và ở lại trong Ngài (Pl 3, 8-9). 

Lạy Chúa Giêsu, 
sống cho Chúa thật là điều khó. 
Thuộc về Chúa thật là một thách đố cho con. 
Chúa đòi con cho Chúa tất cả 
để chẳng có gì trong con lại không là của Chúa. 
Chúa thích lấy đi những gì con cậy dựa 
để con thực sự tựa nương vào một mình Chúa. 
Chúa thích cắt tỉa con khỏi những cái rườm rà 
để cây đời con sinh thêm hoa trái. 
Chúa cương quyết chinh phục con 
cho đến khi con thuộc trọn về Chúa. 
Xin cho con dám ra khỏi mình, 
ra khỏi những bận tâm và tính toán khôn ngoan 
để sống theo những đòi hỏi bất ngờ của Chúa, 
dù phải chịu mất mát và thua thiệt. 
Ước gì con cảm nghiệm được rằng 
trước khi con tập sống cho Chúa 
và thuộc về Chúa 
thì Chúa đã sống cho con 
và thuộc về con từ lâu. Amen. 

 

Suy Niệm 2: Giáo Hội của người nghèo

"Giáo Hội của người nghèo", "Ưu tiên phục vụ người nghèo", đó là những khẩu hiệu đã trở thành thời trang trong Giáo Hội kể từ vài thập niên qua. Bất cứ ai có ý thức về công bằng xã hội hoặc đôi chút trăn trở về Giáo Hội trong thế giới ngày nay, cũng đều thốt lên những khẩu hiệu ấy. Nhưng Giáo Hội có thực sự là Giáo Hội của đại đa số dân nghèo khổ chưa?

Sự hiện diện của người nghèo quả là một thách đố lớn cho Giáo Hội. Ngày nay, tiếng kêu than của họ luôn là một nhắc nhớ cho Giáo Hội về bản chất và sứ mệnh của mình trong thế giới. Cuộc trở lại của Hoàng đế Constantinople vào thế kỷ thứ 4 đã chấm dứt những cuộc bách hại đẫm máu và đã biến Tây Phương thành thế giới Kitô giáo, nhưng không chừng đã làm Giáo Hội quên đi bản chất đích thực của mình. Sự tương nhập giữa thế quyền và giáo quyền đã biến Giáo Hội thành một thế lực chính trị, và các vị lãnh đạo Giáo Hội thành những vua chúa trần gian. Nhiều người đã có lý để nói rằng nhờ những lay động của Karl Marx mà Giáo Hội đã lắng nghe được tiếng kêu than của người nghèo, đồng thời ý thức được vai trò và sứ mệnh của mình trong thế giới ngày nay.

Ngay từ khi mới khai sinh, cộng đoàn Kitô tiên khởi đã ý thức được vấn đề ấy. Tin Mừng hôm nay là một phản ánh về những trăn trở của cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi, cách riêng cộng đoàn Giêrusalem là cộng đoàn gồm toàn những người nghèo trong xã hội thời bấy giờ. Ðọc lại giáo huấn của Chúa Giêsu về thái độ của Kitô hữu đối với tiền bạc của cải, cộng đoàn tiên khởi đặt lại vấn đề về sự hiện diện của người giầu trong Giáo Hội. Theo quan niệm quen thuộc của người Do thái, thì sự giầu sang phú quí là một chúc lành của Thiên Chúa. Chúa Giêsu đánh đổ quan niệm sai lầm ấy, khi nói rằng: "Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó", và rằng sự nghèo khó là điều kiện thiết yếu để vào Nước Trời.

Giáo Hội của người nghèo, điều đó có nghĩa là trước tiên tất cả những ai thuộc về Giáo Hội đều phải có tinh thần nghèo khó đích thực, họ phải sống phó thác và quảng đại chia sẻ cho nhau. Các Kitô hữu tiên khởi đã hiểu được điều ấy: họ để chung của cải lại, chia sẻ với nhau và yêu thương đùm bọc nhau như trong cùng một gia đình. Giáo Hội của người nghèo, điều đó cũng có nghĩa là các tín hữu phải lấy sự phục vụ người nghèo làm ưu tiên hàng đầu. Bản sắc của người Kitô hữu do đó được xác nhận bằng chính tương quan với người nghèo.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta duyệt xét lại cách sống đạo của chúng ta. Thách đố của Giáo Hội hiện nay cũng chính là thách đố của mỗi người chúng ta. Nếu những người cùng khổ chưa phải là thao thức trăn trở của chúng ta, thì có lẽ chúng ta còn quá xa với Giáo Hội Chúa Kitô. Nếu cuộc sống chúng ta chưa phải là cuộc sống liên đới chia sẻ với người khốn khổ, thì có lẽ chúng ta chỉ là những Kitô hữu hữu danh vô thực.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm