Danh mục bài viết

Cập nhật 11/8/2019 - 10:14 - Lượt xem 1871

Thứ Năm tuần 19 Thường Niên

"Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy".

 

Tin Mừng: Mt 18,21 - 19,1

Khi ấy, Phêrô đến thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần? Có phải đến bảy lần không?" Chúa Giêsu đáp: "Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.

"Về vấn đề này, thì Nước Trời cũng giống như ông vua kia muốn tính sổ với các đầy tớ. Trước hết người ta dẫn đến vua một người mắc nợ mười ngàn nén bạc. Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ. Người đầy tớ liền sấp mình dưới chân chủ và van lơn rằng: "Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, và tôi sẽ trả lại cho ngài tất cả". Người chủ động lòng thương, trả tự do và tha nợ cho y.

"Khi ra về, tên đầy tớ gặp một người bạn mắc nợ y một trăm bạc: Y tóm lấy, bóp cổ mà nói rằng: "Hãy trả nợ cho ta". Bấy giờ người bạn sấp mình dưới chân và van lơn rằng: "Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả hết nợ cho anh". Y không nghe, bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ xong. Các bạn y chứng kiến cảnh tượng đó, rất khổ tâm, họ liền đi thuật với chủ tất cả câu truyện. Bấy giờ chủ đòi y đến và bảo rằng: "Tên đầy tớ ác độc kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?" Chủ nổi giận, trao y cho lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ.

"Vậy, Cha Thầy trên trời cũng xử với các con đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình".

Khi Chúa Giêsu nói những lời đó xong, thì Người bỏ xứ Galilêa mà đến Giuđêa, bên kia sông Giođan.

 

Suy niệm 1: Bảy Mươi Lần Bảy _ Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Có khoảng cách rất lớn giữa mười ngàn yến vàng với một trăm quan tiền. 
Mười ngàn yến vàng bằng một trăm triệu quan tiền. 
Vậy mà người vừa được tha món tiền cực lớn ấy, 
lại không tha được cho bạn của mình một món tiền tương đối nhỏ. 
Thái độ độc ác này khiến tôi nhìn lại mình và tự hỏi tại sao. 
Tại sao tôi không tha cho anh em tôi những điều nhỏ mọn hàng ngày, 
trong khi Chúa vẫn tha cho tôi những món nợ rất lớn? 
Dù một trăm quan tiền là hơn ba tháng lương của người lao động, 
nhưng nó chẳng là gì so với món tiền lớn tôi mắc nợ Chủ tôi. 
Tôi mắc nợ Ngài sự hiện hữu của tôi trên đời và tất cả những gì tôi có. 
Tôi mắc nợ Ngài vì tình yêu bao la Ngài dành cho tôi. 
Món nợ lớn vô cùng, vì tôi là thụ tạo, còn Ngài là Tạo Hóa. 
“Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết” (cc. 26. 29). 
Cả hai người đầy tớ đều sấp mình van xin như thế 
khi cả hai đều không thể nào trả ngay được món nợ. 
Nhưng hai câu trả lời nhận được lại khác nhau. 
Chỉ vị vua mới biết chạnh lòng thương xót và tha toàn bộ số nợ (c. 27). 
Còn người đầy tớ vừa được tha món nợ lớn, lại không có lòng thương xót này. 
Anh ta thích dùng sức mạnh và quyền lực để giải quyết. 
Túm lấy, bóp cổ, tống bạn mình vào ngục cho đến khi trả xong. 
Lẽ ra anh ta phải cư xử với bạn mình như ông chủ đã cư xử với anh. 
Đó chính là nội dung lời buộc tội của ông chủ giận dữ: 
“Ngươi không phải thương xót đồng bạn, 
như chính ta đã thương xót ngươi sao ?” (c. 33). 
Lòng thương xót anh nhận được đã không trở thành dòng suối mát 
chảy đến với người bạn đang cần chút xót thương. 
Chính vì thế sự tha thứ mà anh nhận được từ chủ 
phút chốc bị rút lại, bị xóa sạch. 
Anh lại bị trở về tình trạng trước đây, 
bị quân lính hành hạ, bị tù đầy cho đến khi trả hết (c. 34). 
Sự tha thứ và lòng thương xót của Thiên Chúa đối với chúng ta 
chỉ ở lại với điều kiện là nó được chuyển đi, chứ không giữ lại. 
Giữ lại đồng nghĩa với bị rút lại. 
Món quà tôi nhận được từ Cha phải trở thành món quà tôi trao cho anh em. 
Trong cuộc sống, chúng ta là con nợ của nhau, người này nợ người kia. 
Trước những xúc phạm của người anh em trong cộng đoàn, 
Phêrô nghĩ phải chăng nên tha đến bảy lần. 
Đức Giêsu mời ta tha đến bảy mươi lần bảy, nghĩa là tha đến vô cùng. 
Ngài mời ta đi vào chỗ sâu nhất trong trái tim Thiên Chúa. 
Sự tha thứ bắt nguồn từ tấm lòng, từ trái tim (c. 35). 
Một trái tim tàn nhẫn chỉ biết đến một sự công bằng cứng cỏi. 
Thế giới hôm nay cần một trái tim tha thứ hơn bao giờ. 
Những nước nghèo mong chờ được tha những món nợ lớn. 
Có những mối thù cần được tha giữa các sắc tộc, quốc gia, tôn giáo… 
Người Kitô hữu chúng ta giúp gì cho sự tha thứ trong thế giới hôm nay? 

Giữa một thế giới đề cao quyền lực và lợi nhuận, 
xin dạy con biết phục vụ âm thầm. 
Giữa một thế giới say mê thống trị và chiếm đoạt, 
xin dạy con biết yêu thương tự hiến. 
Giữa một thế giới đầy phe phái chia rẽ, 
xin dạy con biết cộng tác và đồng trách nhiệm. 
Giữa một thế giới đầy hàng rào kỳ thị, 
xin dạy con biết coi mọi người như anh em. 
Lạy Chúa Ba Ngôi, 
Ngài là mẫu mực của tình yêu tinh ròng, 
xin cho các Kitô hữu chúng con 
trở thành tình yêu 
cho trái tim khô cằn của thế giới. 
Xin dạy chúng con biết yêu như Ngài, 
biết sống nhờ và sống cho tha nhân, 
biết quảng đại cho đi 
và khiêm nhường nhận lãnh. 
Lạy Ba Ngôi chí thánh, 
xin cho chúng con tin vào sự hiện diện của Chúa 
ở sâu thẳm lòng chúng con, 
và trong lòng từng con người bé nhỏ. 

 

Suy Niệm 2: Tha Thứ

Một đôi vợ chồng nọ đưa nhau ra tòa xin ly dị. Vị luật sư biện hộ cho quan tòa biết: đôi vợ chồng này sống hoàn toàn yên lặng với nhau trong suốt 12 năm liên tiếp. Họ cũng không muốn gặp nhau nữa, nếu cần cho nhau biết điều gì, thì họ chỉ cần viết vào một mảnh giấy để sẵn trên bàn cho người kia đọc. Ðôi vợ chồng này trước đây đã sống hạnh phúc với nhau trong vòng 18 năm, đã nuôi nấng con cái khôn lớn, nhưng rồi không rõ vì lý do gì, hai người đã không thèm nói chuyện với nhau, và giờ đây họ không nhớ đã giận nhau vì lý do gì.

Những hờn giận, phiền muộn xẩy ra trong sinh hoạt hằng ngày, nếu không được nghiêm chỉnh giải quyết, vượt qua, thì sẽ dễ dàng chồng chất làm thành những bức tường ngăn cách giữa cha mẹ với nhau, hay giữa cha mẹ và con cái, giữa anh chị em trong gia đình, hoặc giữa bạn bè thân thích. Những tâm tình phiền muộn tiêu cực mỗi ngày một ít cũng đủ ảnh hưởng đến cả cuộc sống, làm chúng ta không còn vui sống và bình an nữa.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta phải tha thứ và tha thứ luôn luôn. Nhưng tại sao phải tha thứ? Vì tha thứ là một điều cần thiết trong đời sống xã hội, trong gia đình, trong các đoàn thể; vì tha thứ là đặc điểm của tình yêu: trong tình yêu Chúa, chúng ta tha thứ cho nhau như Ngài đã tha thứ cho chúng ta. Tha thứ như thế không phải là yếu nhược, mà là sức mạnh của tình yêu, là khí cụ của hòa bình. Cuộc đời là một cuộc hành trình, nếu chúng ta cứ để mình mang nặng gánh ưu tư, phiền muộn thì làm sao có đủ sức để đạt tới đích được. Do đó chúng ta hãy luôn sống tha thứ để tâm hồn chúng ta được nhẹ nhàng thanh thoát trên đường đời với niềm hy vọng và an vui.

Một nhà tâm lý người Mỹ đã đưa ra nhận định như sau: Trên bình diện nhân bản, nếu suy nghĩ cho cùng, thì tha thứ là giải pháp tốt nhất cho người tha thứ và kẻ được tha thứ: sự tha thứ khai mở năng lực tinh thần con người và có tác dụng làm cho con người sống lành mạnh vui tươi hơn. Trên bình diện thiêng liêng, sự tha thứ có giá trị tích cực, chứng tỏ tình thương làm phát sinh nguồn an ủi trong tâm hồn; nếu chúng ta không thật lòng tha thứ cho nhau, thì Cha trên trời cũng không tha thứ cho chúng ta.

Xin Chúa cho chúng ta luôn biết tha thứ cho những ai xúc phạm đến chúng ta, và như vậy chúng ta trở thành khí cụ đem niềm vui đến cho mọi người.

 

Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm