Danh mục bài viết

Cập nhật 7/8/2019 - 4:23 - Lượt xem 2356

Thứ Năm tuần 18 Thường Niên

"Con là Ðá, Thầy sẽ ban cho con chìa khoá nước trời".

 

Tin Mừng: Mt 16, 13-23

Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt thành Cêsarêa Philipphê, và hỏi các môn đệ rằng: "Người ta bảo Con Người là ai?" Các ông thưa: "Người thì bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là Êlia, kẻ khác lại bảo là Giêrêmia hay một tiên tri nào đó". Chúa Giêsu nói với các ông: "Phần các con, các con bảo Thầy là ai?" Simon Phêrô thưa rằng: "Thầy là Ðức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống". Chúa Giêsu trả lời rằng: "Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời. Vậy Thầy bảo cho con biết: Con là Ðá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được. Thầy sẽ trao cho con chìa khoá Nước trời. Sự gì con cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc; và sự gì con cởi mở dưới đất, trên trời cũng cởi mở". Bấy giờ Người truyền cho các môn đệ đừng nói với ai rằng Người là Ðức Kitô.

Kể từ đó, Chúa Giêsu bắt đầu tỏ cho các môn đệ thấy: Người sẽ phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ bởi các kỳ lão, luật sĩ và thượng tế, phải bị giết, và ngày thứ ba thì sống lại. Phêrô kéo Người lại mà can gián Người rằng: "Lạy Thầy, xin Chúa giúp Thầy khỏi điều đó. Thầy chẳng phải như vậy đâu". Nhưng Người quay lại bảo Phêrô rằng: "Hỡi Satan, hãy lui ra đàng sau Thầy: con làm cho Thầy vấp phạm, vì con chẳng hiểu biết những sự thuộc về Thiên Chúa, mà chỉ hiểu biết những sự thuộc về loài người".

 

Suy niệm 1: Anh là tảng đá _ Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Chúng ta đã quen cầu nguyện cho Đức giáo hoàng với bài hát: 
“Này con là đá, trên viên đá này Ta xây Giáo hội…” 
Theo Tin Mừng Gioan, ngay từ lần đầu gặp gỡ (Ga 1, 42), 
Đức Giêsu đã đặt cho anh Simon một tên mới: Kêpha, nghĩa là Đá. 
Trong bài Tin Mừng bằng tiếng Hy Lạp, Đức Giêsu nói với Simon: 
“Anh là Petros (Phêrô), và trên petra (đá) này, Thầy sẽ xây Giáo Hội Thầy.” 
Rất có thể Ngài đã nói với Simon bằng tiếng Do Thái thời của Ngài như sau: 
“Anh là Kêpha, và trên kêpha này Thầy sẽ xây Giáo Hội của Thầy.” 
Người Do Thái hầu như không có thói quen đặt tên con là Đá, Kêpha. 
Khi đặt cho Simon cái tên lạ, Đức Giêsu đã muốn trao sứ mạng cho anh. 
Anh sẽ là nền cho ngôi nhà mới của Thầy, do tay Thầy xây dựng (c. 18). 
Ngôi nhà ấy chính là Giáo hội, là cộng đoàn giao ước mới do Thầy lập nên. 
Chúng ta rất ngạc nhiên vì Đức Giêsu muốn đặt nền trên Kêpha (Phêrô), 
một con người bình thường, một ngư phủ ít học. 
Làm sao Giáo hội có thể xây nền trên một con người yếu đuối như thế? 
Kêpha vững như bàn thạch không nhờ sức riêng, nhưng nhờ ơn Chúa. 
Quyền lực của Tử thần, của Ác thần không thắng được cộng đoàn này. 
Bất chấp những tấn công trong ngoài từ hai mươi thế kỷ qua, 
Giáo hội vẫn đứng vững trên nền đá Phêrô, anh ngư phủ vùng Galilê, 
đơn giản vì Chúa phục sinh vẫn luôn ở với Giáo hội (Mt 28, 20), 
và vẫn tiếp tục xây dựng Giáo hội của Ngài trong sự thăng trầm của lịch sử. 
Nhưng Phêrô cũng có những yếu đuối của mình. 
Khi Thầy Giêsu loan báo về con đường khổ nạn và cái chết sắp đến, 
Phêrô không thể chấp nhận được con đường hẹp này. 
Dù đã được Cha mặc khải để biết Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, 
nhưng Phêrô lại chưa thể hình dung được một đấng Kitô thất bại ê chề. 
“Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy” (c. 22). 
Nếu Thầy là Con Thiên Chúa, thì Cha chẳng để Thầy phải chịu như vậy. 
Trong phút chốc, từ Đá Tảng vững chắc (kêpha, petra) 
Phêrô trở thành viên đá làm cho Thầy vấp phạm (scandalon), 
trở thành cơn cám dỗ lớn cho Thầy đến từ Satan (c. 23). 
Đức Giêsu đã phản ứng mạnh mẽ đối với anh môn đệ mà Ngài tin tưởng. 
“Lui đi sau Thầy!”: Ngài nói giống như lần bị cám dỗ bởi Satan (Mt 4, 10). 
Ngài muốn Phêrô trở lại vị trí đi sau của người môn đệ. 
Cần có thời gian Phêrô mới hiểu được con đường Thầy đã đi. 
và tự nguyện đón lấy cái chết thập giá mà chính Thầy đã chịu. 
Cám dỗ tránh con đường hẹp của khổ đau, nhục nhã, thất bại, khó nghèo 
là cám dỗ muôn thuở mà Thầy Giêsu và anh Phêrô đã trải qua, 
cũng là cám dỗ muôn thuở của Giáo hội mọi thời. 
Làm thế nào để chúng ta nghĩ như Thiên Chúa, chứ không như thế gian, 
chọn sự ngu dại của Thập Giá hơn là sự khôn ngoan người đời (x. 1 Cr 1, 25)? 

Lạy Chúa Giêsu, 
Xin nhìn đến Hội Thánh của Chúa trên khắp hoàn cầu, 
Hội Thánh Chúa đã lập bằng rất nhiều tình yêu. 
Xin nhìn đến những nơi thiếu nhà thờ, cần chủ chăn, 
những đồng lúa chín vàng chờ người gặt. 
Xin nhìn đến những thánh đường vắng bóng giáo dân, 
những chủng viện và tập viện phải đóng cửa vì thiếu ơn gọi. 
Xin thương những kitô hữu đang bị bách hại ở nhiều nơi, 
và bao người trẻ mất đức tin, mất niềm hy vọng vào Chúa. 
Lạy Chúa Giêsu, 
Hội Thánh sau hai ngàn năm đã lớn mạnh hơn nhiều, 
nhưng vẫn bị đe dọa bởi bao sóng gió bên ngoài và bên trong. 
Xin cho Hội Thánh biết không ngừng canh tân nhờ Thánh Thần, 
để có thể đồng hành và đối thoại với con người hôm nay. 
Xin cho các kitô hữu sống thánh thiện như Cha trên trời. 
để những khiếm khuyết của chúng con khỏi làm cớ cho nhiều người bỏ Chúa. 
Cuối cùng, xin Chúa cho Hội Thánh chúng con những vị thánh mới, 
tươi tắn, khiêm hạ và nhân từ như Chúa, 
để cuộc sống ngát hương của họ khiến Hội Thánh đáng tin hơn, 
và chinh phục được những tâm hồn chưa biết Chúa. 

 

Suy niệm 2: Vác Thập giá theo Chúa Giêsu

Có lẽ chúng ta quá quen thuộc với hình ảnh của Thập giá. Nơi nào có người Kitô hữu thì nơi đó có Thập giá. Vào thời Chúa Giêsu, Thập giá là một cực hình làm cho con người khiếp sợ, tủi hổ. Hằng ngày, người Do thái chứng kiến cảnh các tội nhân vác những khúc gỗ lớn tuần hành qua các khu phố trước khi đến Núi Sọ; những khúc gỗ sần sùi ấy sẽ được sử dụng để treo chính các tội nhân.

Chúa Giêsu đã loan báo về cái chết của Ngài, đồng thời mời gọi các môn đệ Ngài cũng hãy vác Thập giá của mình để tiến bước theo Ngài. Theo Chúa Giêsu, đó là lời mời gọi cốt yếu của Kitô giáo. Vì sự nghiệp, vì lý tưởng, người ta có thể hy sinh mạng sống của mình. Một người vô tín ngưỡng có thể vì lý tưởng dám hy sinh tất cả cuộc đời của mình; thế nhưng điểm chính yếu của Tin Mừng lại là một con người, đó là Chúa Giêsu Kitô. Ðời sống Kitô giáo chỉ có thể là đời sống, nếu nó được tiếp tục nuôi dưỡng bởi con người Chúa Kitô như là nguồn mạch của sự sống.

Chúng ta ghi dấu Thánh giá trên người chúng ta, chúng ta mang Thánh giá trong người chúng ta, đó không là dấu hiệu của sự chết, nhưng là biểu dương của một sức sống của Ðấng đã chết, đã phục sinh và đang tác động trong chúng ta. Nói như thánh Phaolô: "Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi". Chúa Kitô sống trong chúng ta để tiếp tục và hoàn tất công trình cứu rỗi của Ngài. Chúa Kitô đã vác Thập giá và đã chết một lần, cuộc Tử nạn ấy cần phải đươc tiếp tục qua các Kitô hữu. Cũng chính thánh Phaolô đã nói: "Tôi cần phải bổ khuyết những gì còn thiếu sót trong cuộc tử nạn của Chúa Kitô".

Thập giá đang được vẽ lại dưới muôn nghìn hình thức. Chúa Kitô đang tiếp tục vác Thập giá với những người đang bị giam giữ một cách bất công, những người bị tước đoạt quyền sống, những người bị tra tấn và hành hạ. Chúa Kitô đang tiếp tục cuộc tử nạn của Ngài qua con người chúng ta. Người Kitô hữu chịu gian khó thử thách vì ý thức rằng Chúa Kitô đang sống trong chúng ta.

Xin cho Lời Chúa và sức sống của Chúa nâng đỡ chúng ta, để giữa những đau khổ, thử thách của cuộc sống hiện tại, chúng ta luôn kiên vững và an vui.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm