Danh mục bài viết

Cập nhật 29/7/2019 - 14:16 - Lượt xem 2234

Thứ Ba tuần 17 Thường Niên

"Cũng như người ta thu lấy cỏ lùng, rồi thiêu đốt trong lửa thế nào, thì ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy".

 

Tin Mừng: Mt 13, 36-43

Khi ấy, sau khi giải tán dân chúng, Chúa Giêsu trở về nhà. Các môn đệ đến gặp Người và thưa rằng: "Xin Thầy giải thích dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe". Người đáp lại rằng: "Kẻ gieo giống tốt là Con Người. Ruộng là thế gian. Còn hạt giống tốt là con cái Nước Trời. Cỏ lùng là con cái gian ác. Kẻ thù gieo cỏ lùng là ma quỷ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần. Cũng như người ta thu lấy cỏ lùng, rồi thiêu đốt trong lửa thế nào, thì ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy: Con Người sẽ sai các thiên thần đi thu tất cả gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác khỏi nước Chúa, rồi ném tất cả chúng vào lửa: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng. Bấy giờ kẻ lành sẽ sáng chói như mặt trời trong nước của Cha mình. Ai có tai để nghe thì hãy nghe".

 

Suy niệm 1: Chói Lọi Như Mặt Trời _ Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

“Chẳng phải ông đã gieo giống tốt trong ruộng của ông sao? 
Thế thì cỏ lùng ở đâu mà ra vậy?” (Mt 13, 27). 
Có lẽ một số Kitô hữu trong Hội Thánh sơ khai đã đặt câu hỏi tương tự 
khi họ thấy có những phần tử xấu trong cộng đoàn của mình. 
“Ông có muốn chúng tôi nhổ đi không?” 
Ông có muốn chúng tôi trục xuất họ ra khỏi cộng đoàn không? 
Có người tưởng rằng một Hội Thánh phải gồm toàn những thánh nhân. 
Hội Thánh không có chỗ cho tội nhân, cho con cái Ác Thần (c. 38). 
Lời từ chối của ông chủ ruộng cho thấy sự nhẫn nại của Thiên Chúa. 
“Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa. 
Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt” (Mt 13, 28-29). 
Thiên Chúa chấp nhận cỏ lùng mọc chung với lúa, 
con cái Nước Trời sống chung với con cái Ác Thần cho đến tận thế. 
Nhẫn nại và bao dung là dấu hiệu của sự thánh thiện đích thực, 
sự thánh thiện này biết chờ đợi, biết tôn trọng tự do của con người. 
Đôi khi chúng ta cũng có thái độ nóng nảy của Giacôbê và Gioan, 
khi đòi đốt cả làng người Samari khi họ không chịu đón Chúa (Lc 9, 54). 
Chúng ta vẫn sống trong một thế giới vàng thau lẫn lộn. 
Có khi không phân biệt được lúa với cỏ lùng, 
vì trong cái tốt vẫn ẩn hiện bóng dáng của cái bất toàn, 
và trong cái xấu thi thoảng cũng lóe lên những tia sáng của chân lý. 
Một người tốt có thể trở nên cỏ lùng. 
Một người xấu có thể trở nên gié lúa trĩu hạt. 
Chúng ta chưa thể nói gì về một con người khi người ấy chưa nhắm mắt, 
và khi chưa nghe lời phán xử cuối cùng của Thiên Chúa. 
Người đầu tiên được bảo đảm vào Nước Trời lại là một tên gian phi. 
Nhiều vị thánh hôm nay là những người trước đây đã làm điều gian ác. 
Nếu tôi tự đặt câu hỏi: Tôi là lúa hay cỏ lùng? 
Tôi sẽ thấy lúng túng khi tìm câu trả lời. 
Nơi trái tim tôi, tôi thấy có sự giằng co giữa chọn Chúa và Ác Thần. 
Có lúc tôi thấy mình như đã thuộc trọn về Chúa, 
có lúc lại thấy thế gian và xác thịt như hoàn toàn thống trị mình. 
Ngay trong điều tốt tôi làm, vẫn có điều gì không tuyệt đối trong suốt. 
Tôi hiểu rằng cỏ lùng vẫn có chỗ trong thửa ruộng của lòng tôi. 
Thiên Chúa vẫn chấp nhận tôi như thế đó. 
Nếu Ngài nghiêm phạt tôi thì tôi đâu còn sống đến nay. 
Dụ ngôn trên nhắc chúng ta không được tiếm quyền xét xử của Thiên Chúa, 
không đòi xóa sạch sự dữ trong một sớm một chiều. 
Nhưng chúng ta lại không được để mặc cho sự dữ thao túng. 
Chúng ta dám hy sinh mạng sống để xây dựng một thế giới công bình. 
Đức Giêsu đã bị sự dữ nuốt chửng, nhưng cuối cùng Ngài đã chiến thắng. 
Cuộc đời Kitô hữu là một nỗ lực không ngừng để nhổ cỏ lùng nơi mình, 
và khao khát vươn tới sự thánh thiện của chính Thiên Chúa. 

Lạy Chúa Giêsu, 
nếu ngày mai Chúa quang lâm, 
chắc chúng con sẽ vô cùng lúng túng. 
Thế giới này còn bao điều khiếm khuyết, dở dang, 
còn bao điều nằm ngoài vòng tay của Chúa. 
Chúa đâu muốn đến để hủy diệt, 
Chúa đâu muốn mất một người nào... 
Xin cho chúng con biết cộng tác với Chúa 
xây dựng một thế giới yêu thương và công bằng, 
vui tươi và hạnh phúc, 
để ngày Chúa đến thực là một ngày vui trọn vẹn 
cho mọi người và cho cả vũ trụ. 
Xin nuôi dưỡng nơi chúng con 
niềm tin vững vàng 
và niềm hy vọng nồng cháy, 
để tất cả những gì chúng con làm 
đều nhằm chuẩn bị cho ngày Chúa trở lại. Amen. 

 

Suy Niệm 2: Bài Học Kiên Nhẫn

Ngày 13/5/1917 Ðức Mẹ hiện ra với ba trẻ mục đồng tại Fatima và cho biết Nước Nga sẽ trở lại. Cũng chính năm đó, Lénine đã thực hiện cuộc cách mạng tháng mười để xóa bỏ mọi bất công của chế độ quân chủ và xây dựng thiên đàng tại thế. 80 năm trước đây, lắng nghe và tin vào những lời tiên báo của ba trẻ Fatima thật là phi lý. Nhưng thời giờ của Thiên Chúa không phải là thời giờ của con người. Lucia, một trong ba trẻ đã được diễm phúc chứng kiến sự ứng nghiệm của lời tiên báo; các bức tường đã sụp đổ, bạo động và máu nhường chỗ cho sự tha thứ, lòng nhân từ, tinh thần hòa giải.

Kiên nhẫn là một trong những bộ mặt của niềm hy vọng Kitô giáo. Con người làm lịch sử, nhưng chính Thiên Chúa mới là Ðấng hướng dẫn mọi nẻo đường về với Ngài. Ðó là bài học mà có lẽ Giáo Hội muốn nhắn gửi chúng ta qua bài Tin Mừng hôm nay.

Dụ ngôn về cỏ lùng thoạt tiên gợi lên cho chúng ta một trong những thảm kịch lớn của nhân loại. Ở thời đại nào cũng có những người muốn thanh tẩy xã hội bằng các cuộc sàng lọc không tiếc xót: từ Tần Thủy Hoàng đến Hitler, Pônpốt qua các cuộc chiến hiện nay. Khi người ta muốn loại bỏ cỏ lùng, thì người ta cũng nhổ đi cả cây lúa tốt tươi.

Qua dụ ngôn cỏ lùng, có lẽ Chúa Giêsu còn muốn nói đến một thảm kịch khác sâu sắc hơn, đó là thảm kịch của lòng người. Trong đáy thẳm tâm hồn, ai trong chúng ta cũng cảm nghiệm được sự giằng co xâu xé giữa một bên là khả năng hướng thiện và một bên là sức mạnh của tối tăm. Cỏ lùng vẫn cố gắng vươn lên trong cánh đồng tâm hồn chúng ta. Thánh Phaolô đã diễn tả chân lý ấy một cách chính xác khi Ngài nói: "Sự thiện tôi muốn thì tôi không làm, còn sự ác không muốn thì tôi lại làm". Sức mạnh của tội ác, của ma quỉ, của sự dữ trong tâm hồn mỗi người chúng ta là một thực tại không thể chối cãi được. Trong Kinh Lạy Cha, Chúa Giêsu đã chẳng dạy chúng ta cầu nguyện: Xin cứu chúng con khỏi mọi sự dữ đó sao?

Cảm nghiệm sâu sắc về nỗi yếu hèn và khốn khổ của mình, con người mới cảm thấy cần cảm thông, kiên nhẫn và tha thứ cho người khác hơn. Ðó là bài học thực tiễn mà có lẽ mỗi người chúng ta cần đào sâu, đồng thời cầu xin để mỗi ngày chúng ta phát hiện ra những tia sáng tình thương của Chúa và chia sẻ tình yêu với những người xung quanh.

 

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm