Danh mục bài viết

Cập nhật 20/6/2019 - 4:13 - Lượt xem 2868

Thứ Sáu tuần 11 Thường Niên

"Kho tàng con ở đâu, thì lòng con cũng ở đó".

 

Tin Mừng: Mt 6, 19-23

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con đừng tích trữ cho mình kho tàng dưới đất: là nơi ten sét mối mọt sẽ làm hư nát, và trộm cướp sẽ đào ngạch lấy mất, nhưng các con hãy tích trữ cho mình kho tàng trên trời: là nơi không có ten sét, mối mọt không làm hư nát, trộm cướp không đào ngạch lấy mất: Vì kho tàng con ở đâu, thì lòng con cũng ở đó. Con mắt là đèn soi cho thân xác con. Nếu mắt con trong sáng, thì toàn thân con được sáng. Nhưng nếu mắt con xấu kém, thì toàn thân con phải tối tăm. Vậy nếu sự sáng trong con tối tăm, thì chính sự tối tăm, sẽ ra tối tăm biết chừng nào?"

 

Suy niệm 1: Kho tàng ở đâu, tim ở đó - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Cuộc sống con người ở đời thật mong manh và bấp bênh. 
Vì thế con người muốn tìm cho mình một cái gì chắc chắn. 
Của cải vật chất hứa hẹn cho con người một chỗ dựa an toàn. 
Càng có nhiều của cải thì càng vững: 
nhiều người đã thành thật tin như vậy 
nên đã suốt đời lo tích trữ một kho tàng trên trần gian. 
Thầy Giêsu không tin như thế. 
Đối với Thầy, kho tàng dưới đất cũng mong manh và bấp bênh. 
Thời xưa mối mọt là kẻ thù đáng sợ của nhiều thứ tài sản (G 4, 19). 
Nhà cửa, đồ đạc đều có thể làm mồi cho chúng. 
Thật ra vật chất tự nó đã mang mầm mống hư hoại rồi. 
Hơn nữa, sự đe dọa không chỉ đến từ bên trong. 
Kẻ trộm là nguy hiểm có thực đối với những căn nhà thời ấy. 
Hắn có thể đào ngạch, khoét vách làm bằng bùn, 
để lấy đi những của cải thường được chôn dấu dưới đất (c. 19). 
Kho tàng dưới đất quả là không bền. 
Thầy Giêsu đề nghị chúng ta tích trữ một cách khôn ngoan hơn, 
tích trữ một kho tàng gì đó mà mối mọt không đục khoét được 
và kẻ trộm không sao ăn cắp được. 
Đó là thứ kho tàng trên trời được tích trữ qua bao việc lành, 
những việc ta làm theo ý Thiên Chúa. 
Có một sự khác biệt lớn giữa kho tàng trên trời và kho tàng dưới đất. 
Tích trữ kho tàng dưới đất khiến ta cậy dựa vào của cải đời này. 
Tích trữ kho tàng trên trời đòi ta hoàn toàn cậy dựa vào Thiên Chúa. 
Kho tàng ở đâu thì tim anh ở đó (c. 21). 
Kho tàng trên trời sẽ nâng tim anh lên trời cao. 
Kho tàng dưới đất sẽ kéo tim anh xuống đất thấp. 
Trái tim là nơi sâu thẳm của tâm linh con người. 
Chính vì thế thi thoảng cần kiểm tra xem tim mình đang ở đâu, 
kho tàng nào đang khiến mình gắn bó. 
Chúng ta phải ngừng theo đuổi những kho tàng mau qua 
để gắn bó với những giá trị thực sự bền vững. 
Con người thời nay cũng phải sống trong sự bấp bênh triền miên. 
Càng tiến bộ kỹ thuật lại càng có nhiều bất ổn, bất trắc, 
nên đời sống vẫn không vì thế mà được thư thái bình an. 
Nhiều người đã cảm được sự phù du của vật chất và tiếng tăm. 
Tiền bạc và quyền lực như nước trôi qua kẽ tay, chẳng ai nắm được. 
Thầy Giêsu mời chúng ta đổi mới cái nhìn. 
Đừng nhìn bằng mắt xấu, nghĩa là bằng cặp mắt thèm muốn, tham lam. 
Hãy nhìn bằng mắt tốt, nghĩa là bằng cặp mắt siêu thoát, quảng đại. 
Cái nhìn bằng mắt tốt sẽ đem lại ánh sáng cho toàn thân (c. 22). 
Cái nhìn bằng mắt xấu sẽ gây ra bóng tối kinh khủng (c. 23). 
Con mắt là ngọn đèn cho thân thể. 
Ước gì con mắt tôi biết thấy Chúa là kho tàng đích thực của mình. 

Lạy Chúa Giêsu, 
giàu sang, danh vọng, khoái lạc 
là những điều hấp dẫn chúng con. 
Chúng trói buộc chúng con 
và không cho chúng con tự do ngước lên cao 
để sống cho những giá trị tốt đẹp hơn. 
Xin giải phóng chúng con 
khỏi sự mê hoặc của kho tàng dưới đất, 
nhờ cảm nghiệm được phần nào 
sự phong phú của kho tàng trên trời. 
Ước gì chúng con mau mắn và vui tươi 
bán tất cả những gì chúng con có, 
để mua được viên ngọc quý là Nước Trời. 
Và ước gì chúng con không bao giờ quay lưng 
trước những lời mời gọi của Chúa, 
không bao giờ ngoảnh mặt 
để tránh cái nhìn yêu thương 
Chúa dành cho từng người trong chúng con. Amen. 

 

Suy Niệm 2: Hai cuộc sống _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Sống trên đời ai cũng phải làm lụng vất vả để kiếm kế sinh nhai. Đây là quy luật sinh tồn tất yếu của con người trong đời sống. 

Tuy nhiên, hôm nay, Đức Giêsu cho các môn đệ thấy con người chúng ta có hai cuộc sống. Một là cuộc sống thể xác; hai là cuộc sống thần linh. Cuộc sống thể xác luôn gắn liền với quy luật: sinh, lão, bệnh, tử. Vì thế, cuộc sống này có giới hạn nhất định của nó. Tuy nhiên, trong niềm tin, con người còn có cuộc sống vĩnh cửu, nơi cuộc sống này, không có sinh, cũng chẳng có diệt, tức là cuộc sống thần linh. 

Tuy nhiên, để có cuộc sống hạnh phúc trong cuộc sống thần linh thì lại phải kết tố từ chính cuộc sống trần gian này. Thế nên, những gì diễn ra trong cuộc sống vật chất thì đều có ảnh hưởng tích cực hay tiêu cực trong cuộc sống mai hậu. 

Lời Chúa hôm nay cho thấy, Đức Giêsu đã khuyên các môn đệ hãy lo tích trữ những của cải trên trời, nơi đó mối mọt không tài nào đục khoét được cũng như không ai lấy mất đi. Gia tài đó được tích trữ qua hành động yêu thương, sự sẻ chia bác ái vô vị lợi.

Cùng một sứ điệp, Đức Giêsu cũng mời gọi mỗi chúng ta hãy hướng về quê trời như là mục đích tối hậu của mình. Muốn được như thế, ngay giây phút này, chúng ta hãy tích trữ những việc lành phúc đức với lòng mến ngang qua những nghĩa cử bác ái, liên đới, cảm thông và yêu thương anh chị em đồng loại. Đây chính là kho tàng không thể mối mọt nào đục khoét được.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con trong khi lo tìm kiếm của cải vật chất phần xác, thì cũng biết tìm kiếm của cái trên trời. Xin cho chúng con làm mọi việc vì lòng mến Chúa và yêu người chân thành, để những việc ấy thật sự có giá trị cứu chuộc linh hồn chúng con. Amen.

 

Suy niệm 3: Hai tư tế

Trong điện Vatican, có treo một bức họa nổi tiếng của Rafaelo mang tên là "trường phái Athène", mô tả dung mạo và sứ điệp của hai triết gia Hy Lạp là Aristote và Platon. Danh họa Rafaelo mô tả Aristote đứng vững trên mặt đất, một tay cầm cuốn sách luân lý, một tay chỉ xuống mặt đất; còn Platon thì được vẽ hai chân chỉ chạm nhẹ mặt đất, một tay cầm cuốn sách, một tay chỉ về trời cao. Trong hai tư thế khác nhau này, Rafaelo muốn nói lên khía cạnh nổi bật của thiên tài Hy Lạp, đồng thời là hai chiều kích căn bản của ơn gọi làm người, đó là chinh phục mặt đất, đồng thời vượt qua vật chất, vượt khỏi tầm mức những gì thấy được; vừa dấn thân trong lãnh vực trần thế, vừa biết hướng về trời cao và những giá trị đời đời.

Tin mừng mà Giáo Hội cho chúng ta lắng nghe hôm nay cũng mời gọi chúng ta đang sống trong ơn gọi trên trần gian, nhưng hãy biết hướng về trời cao, nơi tích chứa của cải đích thực. Tin Mừng nhắc đến hai tư tưởng: một mời gọi con người hướng về trời, một mời nói lên vai trò của mắt, không phải mắt thân xác, nhưng là mắt tinh thần, mắt đức tin hướng dẫn cuộc sống con người. Suy nghĩ kỹ, chúng ta có thể nhận ra được liên hệ giữa hai tư tưởng này. Sự tăm tối tinh thần là điều đáng sợ hơn cả, vì không nhận thấy đâu là điều phúc thật của con người. Do mù quáng tinh thần và chỉ nhận của cải, danh vọng, quyền bính là phúc thật, con người sẽ tìm cách có được những thứ ấy càng nhiều càng tốt. "Kho tàmg của con ở đâu, thì lòng con ở đó". Ðó là định luật tâm lý tự nhiên của con người. Nếu tôi chỉ nhìn thấy lý tưởng của mình trong việc thu tích của cải, danh vọng, quyền thế, thì làm sao tôi có thể hướng nhìn trời cao và số phận đời đời của con người.

Xin Chúa thanh tẩy và soi sáng con mắt tinh thần chúng ta, để chúng ta có thể nhận ra đâu là điều thiện hảo và qui hướng về đó mà tiến tới.

 

Suy niệm 4: Sống điều cốt lõi

"Anh em đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất nơi mối mọt làm hư nát, nói kẻ trộm khoét vách và lấy đi. Nhưng hãy tích trữ cho mình nhũng kho tàng trên trời, nơi mối mọt không làm hư nát, nơi trộm cắp không đào ngạch và lấy đi được (Mt. 6, 1 9 - 20)

Mới chịu tin có một nửa

Trong cuộc sống có nhiều chuyện làm ta phải vất vả và tiêu tốn, dầu biết rằng nó chẳng bao giờ đem lại hạnh phúc trọn vẹn cho ta. Người ta gọi những cái đó là tiền bạc, tiện nghi, thú vui, địa vị, thăng thưởng... Những cái đó không có gì là xấu cả, nếu ta biết sử dụng tốt. Những thứ đó có thể mang lại cho ta ít nhiều hạnh phúc và toại nguyện. Chẳng ai lại khinh miệt những thứ đó. Ta đâu phải là những thiên thần. Và những của cải trần gian có đó không phải để làm cho con người thoái hóa, nhưng là giúp thăng tiến.

Tuy nhiên nếu chỉ bám víu vào của cải và coi đó như tiền cọc cho ta tìm hớn hở và sống an bình thì lầm đường rồi. Người ta đã nói nhiều và nói đi nói lại điều này rồi. Chúng ta chịu tin đấy, nhưng chưa trọn vẹn, vì nếu không hẳn chúng ta sẽ chú tâm hơn nữa để tìm kiếm những thực tại khác, còn quý hơn cả những của cải trần gian, vì nó có thể làm cho ta thành những con người hạnh phúc. 

Những của cải quý giá hơn

Những thực tại kia tiềm ẩn ngay trong nội tâm ta, chứ không ở bên ngoài. Những thực tại ấy không nằm trong diện sở hữu, nhưng là thực thể thuộc về hiện hữu của ta. Nếu muốn gọi tên những thực thể đó, người ta sẽ gọi là tinh thần phục vụ, là sự hiến thân quên mình. Người ta cũng gọi nó là tình nghĩa bạn bè, là bình an nội tâm, là sự sống thiêng liêng. Đó là những kho báu đích thực mà Phúc âm nói đến. Kho tàng đó ở trong nội tâm ta và người ta không thể dùng tiền bạc mà mua sắm được.

Cái làm cho đời sống ta có phẩm chất, không phải là những của cải quý giá mà ta có, nhưng là phẩm chất của tâm hồn và ý hướng của ta. Đó chính là khả năng ta có, khả năng dám sống mạo hiểm một cách cao đẹp với những người ta yêu thương và mạo hiểm một cách đặc biệt với Thiên Chúa Đấng yêu thương ta. Tiếc rằng chúng ta lo lắng quá nhiều đến cái là hời hợt và thứ yếu, còn cái là cơ bản và cốt lõi trong đời, thì lại không để tâm cho đủ.

 

Suy niệm 5: Của phù vân mau qua chóng hết

Có lẽ ai ai trong chúng ta cũng mắc tật hay lo lắng, xin phân biệt: tính toán lo liệu khác với lo lắng. Chẳng những thế mà có khi còn quá chú ý hoặc là hoàn toàn chú ý vào cuộc sống hiện tại mà quên đi có một cuộc sống vĩnh cửu Nước trời ở tương lai. Chính vì vậy mà Chúa căn dặn: 

‘Đừng tích trữ những của cải dưới đất mà hãy tích trử của cải trên trời” (c.19-20). Chữ của cải ở đây hiểu trên cả phạm vi tinh thần vật chất.

Vậy, tìm kiếm của cải hay ít ra có một cái gì đảm bảo cho cuộc sống là điều mà mỗi người đều ưa, đều tìm kiếm. Khi chúng ta chi dụng tiền của cho “gạo chợ nước sông” cho gia đình rồi, mà còn dành dụm ra được một ít thì thấy yên tâm hơn. Đó là tâm trạng của con người chúng ta muốn “ăn đắt để dành” và chúng ta an tâm nơi mà mình thu cất đó. Nhưng cũng như dụ ngôn người phú hộ khờ dại (Lc 12,16t). Biết bao nhiêu kinh nghiệm đã nói cho chúng ta hay, những gì thu cất không hợp ý Chúa quan phòng đều chấp cánh bay xa ra hương khói cùng với tài sản của phú ông trên. Chúng ta an nghỉ trên của cải để rồi khi mất mát thì chưng hửng ra như bước vào vùng đất lở hết an nghỉ.

Là con cái Chúa, có lẽ chúng ta đã thuộc nằm lòng câu này “Đừng tích trữ cho mình kho tàng dưới đất, là nơi có mối mọt trộm cắp, nhưng hãy tích lũy của cải trên trời” (c. 19-20). “Các ngươi hãy tìm của Nước trời trước hết (Mt 6,33). Chúng ta đã nghe câu nói đó nhiều lần và chúng ta hiểu rõ ý nghĩa nữa chứ ? Nhưng rồi ta lại tự nhủ “Mình lo cho mình vẫn hơn”. Tự an ủi mình “Hãy tự gíup mình rồi trời sẽ giúp cho”. Và rồi lại tu tích cất giấu. Và câu nói: “Hãy tự giúp mình rồi mình sẽ giúp cả trời nữa”. Thế nhưng sự thật vẫn bẽ bàng như giấc mơ hồ điệp “Bừng con mắt dậy, thấy mình tay không”. Có khi chúng ta cũng đã làm như vậy với của cải tinh thần nữa như danh vọng địa vị tiếng tăm. Chúng ta cố làm sao tạo cho nhiều địa vị lẫy lừng tiếng tăm danh mình để được đề cao tôn trọng. Nhưng rồi trong nháy mắt, tất cả thành mây khói như đã có lần xảy ra.

Trước một sự thực như thế, có người cho rằng đời này phù vân quá. Và cho rằng nếu như Chúa sinh ta ra ở đời này mà chỉ dành cho đời sau thì cuộc sống này không cần thiết và Chúa bất công quá vì có người được cả hai đời, mà có người chẳng được gì. Nghĩ như vậy là lầm, lầm to nữa. Hãy nhớ rằng, cuộc sống đời này và đời sau cũng là một. Chúa sinh ra ta ở đời này để làm rạng danh Chúa và cuộc sống vĩnh cửu cũng chỉ để làm sang danh Chúa. Khi nào chúng ta sống sai mục đích đó, chúng ta cảm thấy cuộc đời không còn ý nghĩa nữa. Và lúc đó chúng ta thu về mình, sống cho mình, hơn là cho Chúa.

Có 3 yếu tố khiến chúng ta không được tích trữ của cải cho đời này: mối mọt, rỉ sét và trộm cắp (c.19). Cả 3 yếu tố cho thấy sự hư hại mất mát có thể đến từ mọi phía. Khó có gia sản nào lại không bị 3 thứ đó quấy rầy. Cuộc đời đến từ mọi phía. Cuộc đời chúng ta không hoàn cảnh này thì lại người khác hay thiên tai làm hư hỏng của cải. Tất cả chúng ta thấy đời người thật là mong manh. Thánh vịnh 38 nói:

“Đứng ở đời, thật con người như hơi thở

Thấp thóang trên đường tựa bóng cây

Công vất vả và ngược xuôi làn gió thoảng

Ki cóp mà chẳng hay ai sẽ hưởng dùng”.

(Tv 38)

Đúng, vậy hãy coi cừng kẻo biết đâu những gì chúng ta đang thu tích hôm nay, ngày sau sẽ đứng lên tố cáo phán xét chúng ta đó ! Chính vì vậy mà Chúa dạy chúng ta “hãy tìm của cải nước trời trước hết”, hãy đăït của cải vào Nước trời trước, trong tay Thiên Chúa vào đó là nơi an toàn nhất. Thánh Phaolô cũng dạy “Anh em đừng chú tâm vào những gì mắt thấy được mà là những gì không thấy được. Những gì mắt thấy được là tatm bợ, còn những gì không thấy được là vĩnh cửu, là đời đời, là vô tận”.

Sau khi cho thấy giá trị thật. Chúa nói “Của đâu, lòng ở đó” (c.21). Điều này dễ hiểu. Cũng như khi thích vật gì  nhất, thường lòng ta hứơng  về đó. Hãy tự hỏi lòng chúng ta ở đâu...”

 

Suy niệm 6: Định hướng cuộc đời

Câu truyện của người mù đi xem voi được ghi lại trong Quốc văn Giáo khoa thư hẳn cũng có giá trị cho người lớn. Mỗi người mù sờ được một phần trong thân thể của con voi, nhưng lại cho rằng mình biết tất cả về con voi.

Chỉ biết một phần, nhưng lại cho là biết tất cả cũng là cách nhìn của chúng ta đối với cuộc sống. Một cách nào đó, ai trong chúng ta cũng có thể mù lòa về cuộc sống, về con người, về những thực tại thiêng liêng. Chúng ta vẫn nghe nói: Con mắt là cửa sổ tâm hồn. Tâm hồn chỉ có thể nhìn thấy được ngoại giới nhờ đôi mắt, nếu đôi mắt tối tăm thì tâm hồn cũng lạc lối.

Trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng dùng hình ảnh của đôi mắt để nói về sự định hướng cuộc đời của chúng ta, bởi vì có thấy được điểm đến của cuộc đời, chúng ta mới có thể tiến bước. Nếu mắt chúng ta bị hoa đi, chúng ta sẽ không phân biệt đâu là nẻo chính, đâu là đường tà, và như vậy chẳng khác nào người mò mẫm trong đêm tối . Một trong những thứ có thể làm hoa mắt tâm hồn chúng ta hẳn phải là của cải vật chất. Ngày nay, có lẽ ai cũng thấy được sức mạnh lung lạc của đồng tiền. Chỉ vì một chút lợi lộc, người ta có thể chối bỏ và loại trừ nhau. Chỉ vì miếng ăn, người ta có thể bóp nghẹt tiếng nói của lương tâm.

Giữa cảnh chợ đời bon chen giành giựt, người môn đệ Chúa Kitô luôn được lời Chúa tra vấn và nhắc nhở về cùng đích và ý nghĩa của cuộc đời. Nếu chết là hết, nếu cuộc sống con người cũng chấm dứt như kiếp cầm thú, cỏ cây, thì quả thực chỉ còn một thứ lý lẽ hướng dẫn cuộc sống, đó là lý của kẻ mạnh. Nhưng nếu con người có một phẩm giá cao cả vì mang lấy hình ảnh Thiên Chúa, nếu cùng đích của con người là chính Chúa, thì lúc đó con người chỉ còn một chọn lựa cơ bản chi phối mọi sinh hoạt là lấy Chúa làm cùng đích và gia nghiệp. Nếu Chúa là cùng đích của cuộc đời tôi, nếu Chúa là ngọn hải đăng hướng dẫn cuộc hành trình của tôi, thì lúc đó, tôi phải loại trừ tất cả những gì có thể làm sai lệch lộ trình của tôi.

Trong giáo huấn của Ngài, Chúa Giêsu đã tỏ ra dứt khoát: "Con người không thể làm tôi hai chủ: con người không thể vừa làm nô lệ cho tiền bạc, vừa chọn Chúa làm cùng đích". Của cải ở đâu, thì lòng dạ con người ở đó : nếu chúng ta chọn của cải vật chất làm cứu cánh cho cuộc đời, thì dĩ nhiên lòng dạ chúng ta lúc nào cũng hướng về đó; trái lại; nếu kho tàng đích thực của chúng ta là chính Chúa, thì mọi hành động và tư tưởng chúng ta sẽ hướng về Ngài, và dĩ nhiên, nơi nào có Chúa, thì nơi đó có tình yêu và hạnh phúc đích thực.

Nguyện xin Chúa gìn giữ chúng ta luôn sẵn lòng để nhận ra Chúa trong mọi sự, và biết chọn Ngài làm tình yêu và gia nghiệp muôn đời của chúng ta.

 

Suy niệm 7: Kho tàng đích thực

Cảû Tây phương lẫn Đông Phương đều có chung một quan niệm : "bao tử đi trước, đầu óc theo sau”. “Có thực mới vực được đạo". Bởi thế “tích cốc phòng cơ"  để dành của cải khi thiếu hụt - vẫn được xem là thái độ khôn ngoan. Sự thiếu hụt không những làm cho con người bị khổ cực, bị xem thường, mà đôi khi còn dẫn con người vào đường tội lỗi.

Chúa Giêsu không kết án thái độ cất dành của cải, nhưng chỉ lưu ý con người biết đâu là của cải đích thực, đâu là kho lẫm thật để con ngươi ký gửi của cải : “các ngươi chớ tích trữ cho mình kho tàng dưới đất, nơi mối mọt nhấm nát được, nơi trộm cắp đào khoét phỗng mất được. Nhưng hãy tích trữ cho mình kho tàng trên trời, nơi mối mọt không nhấm nát, nơi trộm cắp không đào khoét phỗng mất được".

Như thế, tất cả đều tùy thuộc cái nhìn. Nhìn chiếc bóng của miếng thịt dưới nước, sói ta tưởng miếng thật thật, nên đã đánh mất luôn của ăn. Của cải phù phiếm cũng vẫn luôn quyến rũ con ngươi lao mình tìm kiếm. “Con mắt là đèn soi cho thân thể” một cái nhìn đúng đắn về những gì đang có sẽ đưa con người đến ánh sáng hay bị rơi vào tối tăm. Thực tế, khó mà có được cái nhìn sáng suốt, vì tự bản chất con người đã bị quyền lực tối tăm khống chế do bởi nguyên tội. Tuy nhiên cũng không vì thế mà con người thất vọng, vì Chúa Giêsu đâu đến để chỉ cho con người biết đâu là của cải đích thực, đâu là kho tàng không hư nát. Ngài là ngọn đèn soi chiếu, nhìn với cái nhìn của Ngài, con người sẽ phân biệt được đâu là các giá trị thực sự.

"Kho tàng của ngươi ở đâu thì lòng người cũng ơ ûđó”. Có được một xác tín vững chắc về kho báu trên trời, mọi quyến rũ thế gian chỉ là cơn gió thoảng, tìm được nơi cất dấu kho tàng của mình chúng ta sẽ dễ trở thành thánh nhân, hướng về những sự trên trời, chúng ta sẽ chẳng còn gì để tiếc nuối, và nhờ đó sẽ vững bước trên con đường lữ thứ trần gian này.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm