Danh mục bài viết

Cập nhật 18/6/2019 - 4:55 - Lượt xem 2773

Thứ Tư tuần 11 Thường Niên

"Cha ngươi Ðấng thấu suốt mọi bí ẩn, sẽ trả công cho ngươi".

 

Tin Mừng: Mt 6, 1-6. 16-18

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con hãy cẩn thận, đừng phô trương công đức trước mặt người ta để thiên hạ trông thấy, bằng không, các con mất công phúc nơi Cha các con là Ðấng ở trên trời. Vậy khi các con bố thí, thì đừng thổi loa báo trước, như bọn giả hình làm ở nơi hội đường và phố xá, để cho người ta ca tụng họ. Quả thật, Ta bảo các con, họ đã được thưởng công rồi. Còn con có bố thí, thì làm sao đừng để tay trái biết việc tay phải làm, để việc con bố thí được giữ kín, và Cha con, Ðấng thấu suốt mọi bí ẩn, sẽ trả công cho con.

"Rồi khi các con cầu nguyện, thì cũng chớ làm như những kẻ giả hình: họ ưa đứng cầu nguyện giữa hội đường và các ngả đàng, để thiên hạ trông thấy. Quả thật, Ta bảo các con: họ đã được thưởng công rồi. Còn con khi cầu nguyện, thì hãy vào phòng đóng cửa lại mà cầu xin với Cha con, Ðấng ngự nơi bí ẩn, và Cha con, Ðấng thấu suốt mọi bí ẩn, sẽ trả công cho con.

"Khi các con ăn chay, thì đừng làm như bọn giả hình thiểu não: họ làm cho mặt mũi ủ dột, để có vẻ ăn chay trước mặt người ta. Quả thật, Ta bảo các con, họ đã được thưởng công rồi. Còn con khi ăn chay, hãy xức dầu thơm trên đầu và rửa mặt, để thiên hạ không biết con ăn chay, nhưng chỉ tỏ ra cho Cha con Ðấng ngự nơi bí ẩn, và Cha con thấu suốt mọi bí ẩn, sẽ trả công cho con".

 

Suy niệm 1: Đấng thấu suốt những gì kín đáo - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

“Đã mang tiếng ở trong trời đất, 
phải có danh gì với núi sông.” 
Danh tiếng để lại cho đời là điều khiến nhiều người bận tâm. 
Có người hiến mình để làm những công trình lớn lao để lại cho hậu thế. 
Nhưng cũng có người rơi vào thói háo danh, 
làm mọi sự chỉ để tìm cho mình chút tiếng khen mau qua. 
Trong Bài Giảng trên núi mà ta nghe hôm nay, 
Đức Giêsu tố giác thói háo danh của những người đạo đức giả, 
khi họ làm ba việc đạo đức căn bản là bố thí, cầu nguyện, ăn chay. 
Ngài cũng cho thấy cách sống đạo của người môn đệ. 
Làm các việc đạo đức để tìm tiếng khen, là một cám dỗ có thật. 
Có người thổi kèn trong hội đường hay ngoài phố khi bố thí. 
Có người thích đứng cầu nguyện tại giữa ngã ba đường. 
Có người có mang bộ mặt thiểu não khi ăn chay. 
Tất cả chỉ nhằm thu hút sự chú ý của nhiều người khác, 
chỉ nhằm “cho người ta thấy”, “để người ta khen” (cc. 1. 2. 5. 16). 
Họ làm những việc tốt lành, nhưng lại tìm mình, co quắp trên chính mình, 
trong khi lẽ ra những việc này phải mở họ ra trước Thiên Chúa. 
Đối với Đức Giêsu, được người ta khen là nhận được phần thưởng rồi, 
nên cũng chẳng được Cha trên trời ban thưởng nữa (c. 1). 
Họ được phần thưởng mau qua của người đời, 
nhưng mất phần thưởng trọng hậu trong ngày sau hết. 
Đức Giêsu mời các môn đệ đi vào cái kín đáo, thầm lặng, 
nơi đó không có con mắt của người đời, không có tiếng khen chê. 
Nơi đó kín đến mức tay trái không biết việc tay phải làm. 
Nơi đó là căn phòng đóng cửa, để chỉ có Cha và anh gặp gỡ. 
Cha là Đấng hiện diện ở nơi kín đáo (cc. 6. 18). 
Cha cũng là Đấng thấy những gì được làm ở nơi kín đáo (cc. 4. 6. 18). 
Cha thấy anh đã bố thí, cầu nguyện, ăn chay cách thầm lặng. 
Chính Cha sẽ ban thưởng cho anh. 
“Hữu xạ tự nhiên hương” có thể là một hình ảnh đẹp về người Kitô hữu. 
Đời Kitô hữu là cuộc đời kín đáo thầm lặng, như bị che khuất. 
Nhưng cũng là cuộc đời không che giấu được trước mắt mọi người. 
Chính khi cái tốt được làm một cách vô cầu, thì nó lại tỏa ngát hương. 
Không hẳn là chúng ta luôn luôn phải cầu nguyện trong phòng đóng cửa. 
Cũng như không hẳn chúng ta phải tô son đánh phấn khi ăn chay. 
Nhưng điều quan trọng là chúng ta làm mọi sự cho vinh danh Chúa. 

Ngày lại ngày, lạy Thiên Chúa, 
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan, 
hai tay cung kính, lạy Thiên Chúa muôn loài, 
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan. 
Dưới bầu trời bao la, 
trong cô đơn và thầm lặng, 
với tấm lòng thanh tịnh, 
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan. 
Trong thế giới ồn ào vì nhọc nhằn, 
huyên náo vì đấu tranh, 
giữa đám đông hối hả lăng xăng, 
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan. 
Và khi đã hoàn tất việc đời, 
lạy Thiên Chúa muôn loài, 
một mình, lặng lẽ, 
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan. Amen. 
(R. Tagore, Đỗ Khánh Hoan dịch)

 

Suy niệm 2: Khiêm nhường thì mới có ích _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Ngày nọ, có một người đến nói với cha xứ: “Con sẵn sàng dâng cúng tiền để mua một quả chuông cho Giáo xứ, nhưng với điều kiện, phải khắc tên con trên quả chuông ấy!”.

Đây là thực trạng của rất nhiều người biểu lộ niềm tin của mình cách thực dụng như thế!

Sẵn sàng giúp đỡ, nhưng không thể thành hiện thực khi không được nêu danh tánh và công trạng của mình cách công khai!

Hôm nay, Đức Giêsu lên tiếng khuyên răn các môn đệ của Ngài phải cẩn thận trong việc thi hành đức bác ái, kẻo lỡ trở thành “công dã tràng”tức là tốn công vô ích. Ngài dạy cho các ông khi làm việc thiện, hãy làm vì lòng mến và tinh thần vô vị lợi. Không cần phô trương để người đời biết mà ca tụng. Nếu muốn được biểu dương thì hẳn đã được phần thưởng do người phàm tán tụng rồi, và như một quy luật: đã được người đời thưởng công thì không được Thiên Chúa chúc phúc nữa.

Vậy, cùng một việc bác ái, khi thi hành, chúng ta muốn được phần thưởng muôn đời do Thiên Chúa ban tặng hay chỉ muốn phần thưởng tạm bợ, nhất thời, mau qua chóng hết do con người trao tặng? 

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta cùng nhau làm một bài toán hầu tính ra sự hơn thiệt để mà tiến bước. Tuy nhiên, đáp án chỉ có khi chúng ta kết thúc cuộc sống trần thế này, và lúc ấy, phần thưởng được trao ban khi và chỉ khi chúng ta làm việc thiện với lòng tin, cậy trông và lòng mến. 

Lạy Chúa Giêsu, xin dạy chúng con tinh thần của Chúa và giúp chúng con thi hành vì yêu mến Chúa và anh chị em, để mọi hành động, mọi việc làm của chúng con đều xuất phát từ tấm lòng khiêm cung và tràn đầy yêu thương. Amen.

 

Suy niệm 3: Các việc đạo đức

Tại nhiều nơi, cứ vào mùa tranh cử, người ta lại dễ dàng nhìn thấy những bảng hiệu ghi ơn dân biểu này, nghị sĩ nọ, hoặc loan báo những công trình xây dựng của các nhân vật chính trị. Dĩ nhiên, ai cũng hiểu đó là những vận động gián tiếp, những hứa hẹn với dân chúng để hy vọng được bầu vào những chức vụ công quyền. Tâm thức và lối hành xử thường tình của con người là như thế đó: làm việc tốt để kể công, để được trọng vọng, khen thưởng. Người Kitô hữu cũng dễ bị cám dỗ để có tinh thần khoe khoang kể công như trên vào đời sống đạo đức.

Tin Mừng hôm nay ghi lại những lời dạy của Chúa Giêsu về tinh thần tu đức cần phải có, với nguyên tắc sống đạo: đừng làm việc lành có ý phô trương cho người ta thấy. Theo luật Môsê, bố thí, cầu nguyện, ăn chay là những việc lành cao quý, và người ta thường tổ chức các việc đạo đức đó cách công khai để thúc đẩy nhiều người tham gia. Chúa Giêsu không phản đối các việc đó, nhưng Ngài chỉ muốn người ta thực hiện chúng với ý hướng mới, đó là làm vì lòng yêu mến và tìm đẹp lòng Chúa hơn là để được người đời khen ngợi. Chẳng vậy, các việc đạo đức ấy có thể chỉ có hình thức, đấy là chưa nói đến trường hợp có nhiều người làm bộ cầu nguyện lâu giờ, ăn chay nhiều ngày, bố thí rộng rãi để dễ lừa gạt người khác.

Chúa Giêsu cảnh giác chúng ta đề phòng thứ đạo đức vụ hình thức. Nhưng việc đạo đức tự nó rất ích lợi cho bản thân, cho tha nhân và đáng được Thiên Chúa ban thưởng, với điều kiện chúng được thực hiện với ý ngay lành. Chúng ta cần thực hành các việc lành với ý hướng này, vì đó là lẽ sống, là niềm vui và là động lực cho cuộc đời hy sinh phục vụ của chúng ta.

 

Suy niệm 4: Thiên Chúa thấu suốt nơi kín nhiệm

Chúng ta có thấy không, trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa nhắc tới ba lần câu “Cha ngươi, Đấng thấu suốt mọi bí ẩn sẽ thưởng công cho ngươi” (c.6.4.18). Ý chính là “Chúa thấy”, đó mới là điều quan trọng. Thường thì chúng ta chỉ mong được người ta thấy, được người khác biết đến, được người khác đề cao. Nếu không sẽ buồn nản. Nhưng ở đây, Chúa đưa ra một lời khuyên tích cực là Chúa bảo: “đừng làm việc cho người ta thấy mà khen lao” (c.1), mà phải làm thế nào để Chúa thấy và chính Chúa sẽ là Đấng khen thưởng chúng ta.

Vấn đề ở đây là chính Chúa thấy nơi kín nhiệm. Loài người không thấy, không biết. Nhưng Chúa thấy và biết hết tất cả từng chi tiết.

Bài Phúc âm nhấn mạnh tới chữ thưởng và phần thưởng (c.1,2.6). Trong việc này, Chúa cho chúng ta thấy quan niệm khen thưởng khác nhau giữa loài người và chính Chúa. Ai trong chúng ta làm việc cũng muốn được khen thưởng. Có thể nói bất cứ việc gì ta làm ở đời này cũng mong một sự khen thưởng nào đó. Thái độ khen thưởng của chúng ta có vẻ đầy quan trọng. Còn Chúa, Chúa đặt ra hai điều kiện: hoặc là được khen thưởng ngay ở hiện tại, từ nơi loài người hoặc là chúng ta chờ đợi phần thưởng đến từ đời sau nơi thiên đàng (c.2,5.18). Trong đoạn Kinh thánh hôm nay, Chúa nhắc chúng ta về 3 việc: bố thí, cầu nguyện và ăn chay.

1. Làm phúc bố thí (c.21). Ngay từ Cưu ước đã có lề luật giúp dỡ anh em túng thiếu bằng cách bỏ sót một phần hoa lợi cho việc mót lúa nho (Lv 19,9.23.22). Dành 1/10 hoa lợi để bố thí cho những người không có đất đai. Có luật nâng đỡ cô nhi quả phụ (Đnl 14,28). Sang Tân ước tục lệ Do thái cứ mỗi chiều thứ bảy tại các hội đường có xin mọi người trợ giúp cho kẻ nghèo khó đồng thời rao tên ân nhân và có tiếng kèn loa rầm rộ vui vẻ. Nhưng dần dần, trở thành giả tạo giả hình. Và Chúa đòi hỏi khi làm phúc phải kín đáo, vô vị lợi (c.1-4) không đền đáp (Lc 6,35.14,4), tính toán (6,30). Nhưng cho với lòng thương xót thông cảm. Chúa còn nhắn kỹ rằng khi  một như thế không phải để người ta thấy mà ca tụng mình, nhưng để ca tụng Thiên Chúa. đấy là mục đích tối hậu.

Nếu chúng ta làm phúc để cho người ta ca tụng mình, thì đó là chúng ta đã lãnh phần thưởng ở đời này rồi (c.2). Như thế nghĩa là ngày sau không còn được công lênh gì trước mặt Thiên Chúa nữa. Vậy nếu như chúng ta tìm phần thưởng tại thế thì rồi mai đây chúng ta sẽ ân hận tại sao mình không chịu kiên nhẫn chờ tới khi lãnh thưởng đời sau. Chúa nói, khi bố thí, ta phải  đừng để cho tay trái biết (c.3). Tay phải là tay hành động chính, còn tay trái là chủ thể gần gũi nhất. Muốn nói là khi ta làm phúc như vậy kể cả người thân nhất cũng không cần được biết đến việc chúng ta làm. Làm thế nào để họ ca tụng chúng ta.

2. Cầu nguyện (c.6). Các thầy biệt phái và luật sĩ thì luôn cầu nguyện ở hội đường để nhiều người biết đến. Làm như thế là đã được phần thưởng rồi, vì được người ta khâm phục. Nhưng là con cái Chúa, chúng ta phải có thái độ khác. Chúa bảo phải vào phòng đóng kín cửa lại có nghĩa là đừng phô trương, đừng phơi bày mình đạo đức như kiểu người biệt phái lên đền thờ cầu nguyện (Lc 18,9-14). Đóng cửa lại, là để mở rộng tâm hồn ra, để tấm lòng thoát khỏi mọi lo âu vương vấn, khỏi chia trí luống cuống ảo ảnh vô ích. Dĩ nhiên Chúa không cấm chúng ta cầu nguyện nơi đông người bao giờ. Chúa còn bảo “Nơi đâu có hai ba người họp lại...” (Mt 18,20). Vấn đề Chúa nhắm ở đây là tấm lòng , dù là cầu nguyện chung hay riêng, bất cứ ở đâu, thì tấm lòng vẫn là chính yếu. Vậy chúng ta cần xét lại xem chúng ta cầu nguyện để làm gì, để phô trương ư ? Chúng ta cầu nguyện để Chúa nghe hay để người khác nghe. Nếu cầu nguyện để Chúa nghe thì không cần phô trương rậm lời.

3. Việc ăn chay cũng  thế (c.16). Vấn đề ăn chay để làm gì và ăn chay vì mục đích gì. Nếu chúng ta ăn chay mà ra bộ nhăn nhó cho người khác biết mình đang nhịn đói... thì như vậy là có công rồi. Chúa bảo khi ăn chay “hãy xức dầu, mặt mũi tỉnh táo” (c.17) – đừng hiểu nghĩa đen, nghĩa là ăn chay nhưng cứ làm việc như thường, vì chúng ta ăn chay đã có Chúa biết rồi. Chúng ta nhớ nguyên tắc này “Thiên Chúa là Đấng thấu suốt nơi kín nhiệm sẽ thưởng công cho ngươi” (c. 4,6.18)

 

Suy niệm 5: Biểu dương niềm tin

Tin mừng hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại cách biểu dương niềm tin của chúng ta, nhất là trong việc cầu nguyện, bố thí, ăn chay, vốn là những biểu hiện tiêu biểu nhất của niềm tin tôn giáo.

Chúa Giêsu lên án thái độ phô trương mà Ngài gọi là đạo đức giả, và khuyên các môn đệ làm việc đạo đức một cách kín đáo, cốt để một mình Thiên Chúa biết mà thôi.

Nhiều người dựa vào giáo huấn trên đây của Chúa Giêsu để kết án mọi thứ biểu dương tôn giáo. HoÏ lý luận rằng niềm tin tôn giáo là một xác tín cá nhân, do đó cũng là chuyện riêng tư thầm kín, như thế biểu dương bên ngoài là điều không hợp lý. Thật ra, Chúa Giêsu không hề chối bỏ sự cần thiết của những biểu dương tôn giáo. Ngài không hề khuyến khích xa lánh mọi sinh hoạt của cộng đồng giáo xứ, hoặc sống tiêu cực dửng dưng với mọi biểu dương tôn giáo.

Tuyên xưng niềm tin là đòi hỏi thiết yếu của niềm tin, bởi vì: đức tin không có việc làm là đức tin chết. Hơn bao giờ hết, trong một xã hội mà tôn giáo bị xem là kẻ thù, thì việc tuyên truyền niềm tin là một đòi hỏi thiết yếu.

Tuy nhiên, khi biểu dương niềm tin, các Kitô hữu chúng ta dễ rơi vào nguy cơ giả hình mà Chúa Giêsu đã lên án gắt gao. Làm các việc đạo đức để tỏ cho người khác thấy mình là người đạo đức, mình thuộc loại người ngay lành, chứ không đầu trộm đuôi cướp như bao người khác. Phải chăng một lúc nào đó ý nghĩ ấy đã hơn một lần đến với chúng ta khi thực thi các bổn phận đạo đức ? Được tuyên dương vì một đóng góp cho cộng đồng, được nhắc nhở trên bảng vàng của giáo xứ vì tấm lòng quảng đại, phải chăng đó không là ước mơ thầm kín của nhiều người trong chúng ta?

Chúa Giêsu không những đả phá tính khoe khoang và đạo đức giả, Ngài còn nhắc nhở chúng ta một chân lý nền tảng về con người: con người được tạo dựng cho Thiên Chúa để thuộc trọn về Ngài. Con người chỉ thực sự sống đúng ơn gọi làm người khi nó thuộc trọn về Chúa và chỉ tìm vinh danh Chúa. Qua Tin mừng hôm nay, chúng ta như nghe vọng lại những trang đầu tiên của Kinh thánh. Thật thế, cơn cám dỗ của ông bà nguyên tổ chính là muốn gạt bỏ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống, muốn cắt đứt mọi liên hệ với Thiên Chúa. Tất cả mọi nỗi khốn khổ của con người đều phát xuất từ sự chối bỏ Thiên Chúa, để đi tìm chính mình và vinh quang cho riêng mình.

Chúa Giêsu đã đến để đưa con người trở về với chân lý nguyên thủy: con người chỉ có thể sống cho ra người khi nó sống cho Thiên Chúa và thuộc trọn về Ngài. Qua cuộc sống vâng phục và vâng phục cho đến chết, Chúa Giêsu đã thể hiện trọn vẹn chân lý ấy. ước gì chúng ta luôn ý thức chân lý nền tảng về con người chúng ta. Trong mọi sự, xin cho chúng ta chỉ chờ đợi một phần thường và vinh dự, đó là biết rằng chúng ta đang thực thi ý Chúa .

 

Suy niệm 6: Giá trị của công việc

Bố thí, cầu nguyện, ăn chay là ba nét chính yếu trong đời sống đạo của người Do thái. Chúng diễn tả ba mối tương quan của con người : với người khác (bố thí), với Thiên Chúa (cầu nguyện) với chính mình (ăn chay). Đó là hình thức bên ngoài để bộc lộ điều bên trong. Tuy nhiên, cũng vì hình thức bên ngoài mà việc làm mang ý nghĩa khác bởi vì có người bố thí, cầu nguyện, ăn chay chỉ là để phô diễn cái tôi của họ để rồi đánh mất đi giá trị đích thực của công việc. 

Bố thí là lời yêu thương gửi đến người khác, nhưng nếu chỉ để mình được thấy thì làm sao thấy được kẻ khác ; cầu nguyện là hướng về Thiên Chúa, nhưng nếu chỉ qui về mình thì làm sao còn chỗ cho Thiên Chúa ; ăn chay là một đền bù cho những lỗi lầm và diễn tả khao khát được Thiên Chúa lấp đầy, nhưng nếu con người đã no thỏa trong chính mình thì làm sao họ còn cần đến Thiên Chúa.

Giữa Thiên Chúa và thế gian đã có một cách biệt rõ ràng : nếu đã tìm giá trị trần gian, con người khó lòng vượt tới được giá trị đích thực. “Họ đã được thưởng công rồi" đó là lời tuyên bố dứt khoát đối với những tai chỉ mải miết chạy theo những giá trị trần thế. 

Lời Chúa trong Tin mừng hôm nay là một hướng dẫn cho người kitô hữu không những trong các việc làm căn bản của đời sống đạo, mà cả những công việc trong đời sống hàng ngày nữa. Công việc chỉ có giá trị khi người kitô hữu biết nhìn công việc bằng ánh mắt của Đức Kitô và biết phân tích theo những tiêu chuẩn thẩm định của Thiên Chúa. Đó có thể là công việc mà người đời cho là tầm thường hoặc không được ai biết đến, nhưng Thiên Chúa là Đấng thấu suốt moi sự sẽ thưởng công cho.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm