Danh mục bài viết

Cập nhật 5/6/2018 - 7:51 - Lượt xem 3295

Thứ Tư tuần 9 Thường Niên

"Người không phải là Thiên Chúa kẻ chết, mà là Thiên Chúa kẻ sống".

 

Tin Mừng: Mc 12, 18-27

Khi ấy, có ít người phái Sađốc đến cùng Chúa Giêsu; phái này không tin có sự sống lại và họ hỏi Người rằng: "Thưa Thầy, luật Môsê đã truyền cho chúng tôi thế này: Nếu ai có anh em chết đi, để lại một người vợ không con, thì hãy cưới lấy người vợ goá đó để gây dòng dõi cho anh em mình. Vậy có bảy anh em: người thứ nhất cưới vợ rồi chết không con. Người thứ hai lấy người vợ goá và cũng chết không con, và người thứ ba cũng vậy, và cả bảy người không ai có con. Sau cùng người đàn bà ấy cũng chết. Vậy ngày sống lại, khi họ cùng sống lại, thì người đàn bà đó sẽ là vợ của người nào? Vì cả bảy anh em đã cưới người đó làm vợ". Chúa Giêsu trả lời rằng: "Các ông không hiểu biết Kinh Thánh, cũng chẳng hiểu biết quyền phép của Thiên Chúa, như vậy các ông chẳng lầm lắm sao? Bởi khi người chết sống lại, thì không lấy vợ lấy chồng, nhưng sống như các thiên thần ở trên trời. Còn về sự kẻ chết sống lại, nào các ông đã chẳng đọc trong sách Môsê chỗ nói về bụi gai, lời Thiên Chúa phán cùng Môsê rằng: "Ta là Chúa Abraham, Chúa Isaac và Chúa Giacóp". Người không phải là Thiên Chúa kẻ chết, mà là Thiên Chúa kẻ sống. Vậy các ông thật lầm lạc".

 

Suy niệm 1: Thiên Chúa của kẻ sống - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Khi được hỏi về cuộc sống mai hậu, 
Đức Khổng Tử đã trả lời đại khái như sau: 
chuyện đời này còn chưa nắm hết, nói gì đến chuyện đời sau. 
Nhưng chuyện đời sau vẫn là thao thức muôn thuở của con người. 
Con người muốn biết sau cuộc sống ngắn ngủi này, mình sẽ đi về đâu. 
Đi mà không rõ đích đến thì sẽ đi lông bông vô định. 
Tiếc là có người đã tin rằng chẳng có gì sau cái chết! 
Nhóm Xađốc cũng thuộc hạng người trên. 
Họ là những tư tế Do thái giáo bảo thủ, không chấp nhận các ý tưởng mới 
như chuyện người chết sống lại hay sự hiện hữu của các thiên thần. 
Trong Kinh Thánh, họ chỉ dựa vào Ngũ Thư, trong đó có sách Đệ nhị luật. 
Sách này có nói đến chuyện một người trong họ hàng gần (Đnl 25, 5-10), 
phải lấy bà vợ góa không con của anh em mình, để có người nối dõi. 
Nhóm Xađốc đã đưa ra một trường hợp hãn hữu và buồn cười (cc. 20-23), 
để cho thấy chuyện sống lại là vô lý, và Môsê cũng chẳng tin chuyện đó. 
“Khi sống lại, bà ấy sẽ là vợ của ai? Vì cả bảy người đều đã lấy bà làm vợ.” 
Đức Giêsu đã nặng lời chê các tư tế trong nhóm này (c. 24). 
Họ đã hiểu cuộc sống đời sau như một thứ kéo dài cuộc sống hiện tại, 
nơi đó người ta vẫn cưới vợ, lấy chồng, vẫn sinh con đẻ cái. 
Đức Giêsu cho thấy một bộ mặt khác hẳn của đời sau. 
Người được sống lại là người bước vào cuộc sống hoàn toàn mới. 
Họ sống “như các thiên thần trên trời” (c. 25), 
nghĩa là sống trọn vẹn cho việc phụng sự Thiên Chúa, 
với một thân xác đã được biến đổi nên giống thân xác Đấng phục sinh. 
Nhưng đừng hiểu thiên đàng là nơi mất đi sự ấm áp của tình người. 
“Hôm nay anh sẽ được ở với tôi trên thiên đàng” (Lc 23, 43). 
“Thầy đi dọn chỗ cho anh em, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó” (Ga 14,3). 
Tình yêu với Thầy Giêsu và những mối dây thân ái giữa người với người, 
chẳng có gì bị phá vỡ, nhưng trở nên hoàn hảo vững bền. 
Người ta sẽ không cưới hỏi hay sinh con, 
nhưng tình nghĩa vợ chồng được nâng lên một bình diện mới. 
Đức Giêsu trưng dẫn sách Xuất hành để minh chứng có sự sống lại. 
Thiên Chúa nhận mình là Thiên Chúa của các tổ phụ Ítraen (Xh 3,15). 
Mà người Do thái tin là Ngài không gắn mình với các anh hùng đã chết. 
Vậy Abraham, Ixaác và Giacóp phải là những người đang sống, 
nghĩa là những người đã chết và đã được phục sinh. 
Chúng ta tuyên xưng có sự sống đời sau qua kinh Tin Kính. 
Nhưng sống niềm tin ấy giữa thế giới vật chất và vô tín là điều không dễ. 
Chỉ xin cho vất vả lo toan đời này không làm ta quên đời sau. 

Lạy Chúa Giêsu, 
giàu sang, danh vọng, khoái lạc 
là những điều hấp dẫn chúng con. 
Chúng trói buộc chúng con 
và không cho chúng con tự do ngước lên cao 
để sống cho những giá trị tốt đẹp hơn. 
Xin giải phóng chúng con 
khỏi sự mê hoặc của kho tàng dưới đất, 
nhờ cảm nghiệm được phần nào 
sự phong phú của kho tàng trên trời. 
Ước gì chúng con mau mắn và vui tươi 
bán tất cả những gì chúng con có, 
để mua được viên ngọc quý là Nước Trời. 
Và ước gì chúng con không bao giờ quay lưng 
trước những lời mời gọi của Chúa, 
không bao giờ ngoảnh mặt 
để tránh cái nhìn yêu thương 
Chúa dành cho từng người trong chúng con. Amen. 

 

Suy niệm 2: Sống lại rồi sẽ ra sao? _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Đã có nhiều cuộc tranh luận giữa Đức Giêsu và nhóm này hay nhóm khác, nhưng với nhóm Xađốc thì đây là lần đầu tiên. Những người này được liệt vào hàng quý tộc có tiếng là tử tế, nhưng lại theo ngoại xâm.

Họ rất bảo thủ trong lãnh vực tôn giáo. Nên họ chỉ công nhận bộ Ngũ Thư mà thôi. Tất cả các cuốn sách khác đều bị bãi bỏ cả. Vì thế, những lời dạy của các ngôn sứ xuất hiện sau đó thì đều bị họ khước từ và không tin. 

Như vậy, chúng ta không lạ gì khi họ chất vấn Đức Giêsu về sự sống lại.

Họ đứng lên hỏi Ngài về việc sự sống lại sau cõi chết khi đưa ra một ví dụ: có một người lấy vợ, rồi chết không con, theo luật, người em kế phải lấy tiếp người phụ nữ ấy để có con nối dòng. Tuy nhiên, cứ lần lượt như vậy cho đến người thứ 7 lấy cô ta mà cũng chết không con, cuối cùng, chính người đàn bà này cũng chết. Vậy sau này, khi sống lại thì cô ta sẽ là vợ của ai trong 7 người chồng đã từng cưới nàng làm vợ?

Khi hỏi như vậy, Đức Giêsu thừa biết ý đồ thâm độc của nhóm này, nên Ngài đã làm cho họ cứng họng! 

Trước tiên, Đức Giêsu đã làm họ lúng túng khi chỉ dẫn cho biết sự am hiểu Kinh Thánh của họ quá hời hợt. 

Thứ hai, Ngài mặc khải cho họ biết rằng: sự sống con người sau khi chết hoàn toàn khác với sự sống hiện tại. Nếu sự sống hiện tại con người có bổn phận truyền sinh để lưu truyền nòi giống, thì sự sống sau cái chết không còn chuyện đó. Vì vậy, họ đâu còn lấy vợ gả chồng nữa, bởi vì sự sống của họ đã đạt tới sự viên mãn. 

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy tin tưởng vào Thiên Chúa cũng như sự sống thật đời sau. Cuộc sống đời đời là đích đến chứ không phải dừng lại ở nhu cầu thể xác như khi lưu trú nơi trần gian.

Chỉ có Thiên Chúa là chủ của sự chết lẫn sự sống, và chỉ trong Ngài, chúng ta mới được hạnh phúc đích thực. 

Vì thế, hãy biết trân trọng nó và biết mua lấy Nước Hằng Sống bằng niềm tin, sự hy sinh và tinh thần dấn thân vì Nước Trời ngay trong cuộc sống thực tại trần thế này. 

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con lòng yêu mến Lời Chúa và tha thiết thực hành Lời Chúa trong cuộc sống hiện tại. Xin ban cho chúng con luôn biết tha thiết với những thực tại trên trời, nơi tràn đầy ân sủng, bình an và hạnh phúc vĩnh cửu. Amen. 

 

Suy Niệm 3: Có sự sống lại

Tin Mừng hôm nay mô tả cuộc đụng độ đầu tiên giữa Chúa Giêsu và nhóm người Sađốc. Những người Sađốc thuộc về hàng tư tế quí tộc. Về mặt chính kiến, họ theo bọn xâm lược. Về mặt tôn giáo, họ rất bảo thủ. Ðối với họ, lề luật phải tuân theo chỉ có trong năm cuốn sách đầu tiên của Bộ Kinh Thánh. Họ phi bác mọi giáo thuyết xuất hiện sau này do các tiên tri và các bậc trí giả giảng dạy, chẳng hạn việc kẻ chết sống lại. Do đó chẳng có gì ngạc nhiên khi họ tấn công Chúa Giêsu về vấn đề này.

Thật thế, dựa vào niềm tin mà họ cho là đúng đắn, những người Sađốc bắt đầu hỏi Chúa Giêsu bằng bộ luật Môsê, theo đó khi người chồng chết, nếu người vợ anh ta chưa có con, thì người anh (hoặc em) chồng phải cưới bà này để nối dõi tông đường.

Họ đặt ra trường hợp một người đàn bà có bảy đời chồng, vào lúc sống lại, bà ấy sẽ là vợ của ai trong bảy người anh em vì tất cả đã lấy bà làm vợ? Những người Sađốc hỏi thế, không phải vì thành tâm tìm kiếm để sống theo sự thật, mà chỉ để đùa giỡn với sự thật mà thôi.

Chúa Giêsu biết rõ họ ngoan cố và cố ý thử thách Ngài, nhưng Ngài vẫn điềm tĩnh và chỉ cho họ thấy sự dốt nát lầm lẫn của họ: Thứ nhất, họ thiếu hiểu biết Kinh Thánh và quyền năng của Thiên Chúa; thứ hai, hoàn cảnh con người sau khi sống lại hoàn toàn thay đổi, không giống như lúc còn sống ở trần gian này. Chúa Giêsu nói rõ có sự sống lại, nhưng sở dĩ họ không tin là vì họ thiếu hiểu biết Kinh Thánh. Thật thế, trong sách Môsê, đoạn nói về bụi gai, Thiên Chúa phán: "Ta là Chúa của Abraham, Chúa của Isaac, Chúa của Yacob", Ngài không là Chúa của kẻ chết, mà là của kẻ sống. Hơn nữa, nếu Thiên Chúa đã phán một lời liền có mọi sự, chẳng lẽ Ngài không thể làm cho kẻ chết sống lại sao? Sự sống và sự chết đều do Thiên Chúa, vì thế sự sống lại cũng thuộc về Thiên Chúa. Lại nữa, khi sống lại từ cõi chết, thân xác con người được biến đổi hoàn toàn, nó sẽ giống như các thiên thần, giống như Chúa Kitô Phục Sinh, nên không còn phải chết và cũng chẳng phải dựng vợ gả chồng nữa.

Từ khi Chúa Giêsu mạc khải về sự thật này, biết bao người đã tin vào Thiên Chúa và đã sống trọn vẹn với niềm tin đó; biết bao người đã can đảm sống sự thật được mạc khải, dù phải hy sinh mạng sống, dù phải từ bỏ mọi danh lợi trần gian. Ðó là gương của những vị anh hùng tử đạo qua bao thế hệ nơi các dân tộc.

Nguyện xin Chúa soi lòng mở trí chúng ta hiểu biết và mộ mến Lời Chúa dạy trong sách Kinh Thánh, để chúng ta am tường các mầu nhiệm của Chúa và thực thi thánh ý Chúa. Xin cho chúng ta trân trọng sự sống, trau dồi cuộc sống tại thế tốt đẹp để được sống đời đời với Chúa.

 

Suy niệm 4: Hôn nhân nơi vĩnh cửu

Bài Tin Mừng hôm nay là vấn nạn thứ hai mà người biệt phái đặt ra hầu bắt bẻ Chúa: đó là vấn đề sự sống lại ở trên trời mai sau. Người đặt ra câu hỏi hôm nay thuộc nhóm Sadu. Nhóm này khác hẳn nhóm biệt phái. Họ nhận có ngũ kinh của Maisen, coi nhẹ tục truyền và không tin vào sự sống lại. Do đó, họ đưa luật Levi ra để chất vấn Chúa (cf. Đnl 23,5). Họ phịa ra một câu chuyện giả tưởng là một tiếu phụ có bảy đời chồng. Vậy thì sau khi chết mà sống lại thì thiếu phụ kia là vợ của ai trong 7 người đó. Câu chuyện có vẻ mỉa mai khôi hài cho sự sống lại ngày sau.

Chúa đã trả lời ra sao ? Chúng ta biết là trước khi có câu chuyện hôm nay thì Chúa Giêsu đã rào đón bằng những phép lạ làm kẻ chết sống lại: con gái ông Giairô (Mc 5,21-42), con trai goá phụ thành Naim (Lc 7,11-17), Lazarô bạn Ngài (Gio 11), kèm sau đó là phép lạ phục sinh của chính Ngài mà Ngài đã tiên báo 3 lần trước rồi (Mc ,31). Theo Matthêu, dấu chỉ của đền thờ: “cứ hủy đền thờ, trong 3 ngày ta sẽ xây lại...” (Mt 26,61). Thánh Gioan cắt nghĩa ngay “nhưng Người nói về đền thờ là thân thể Người” (Gio 2,19t). Cho nên Chúa có lý khi Ngài nói “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta dù có chết cũng sẽ được sống” (Gio 6,40).

Trong cuộc tranh luận với nhóm Sadu, Chúa Giêsu cho chúng ta thấy một chân lý chắc chắn  là kẻ chết sống lại. Điều này nhóm biệt phái cũng vẫn tin. Nhưng Chúa cho biết thêm là đời sống mới ấy khác hẳn đời sống hiện tại nơi dương thế. Chẳng hạn Chúa nói “Khi sống lại từ cõi chết, người ta sẽ không còn dựng vợ gả chồng nữa, mà sẽ sống như các thiên thần trên trời” (c.25).

Thật ra ngay trong Cựu ước, Maisen đã thoáng thấy chân lý sống lại này qua câu ông nói “Thiên Chúa Abraham, Isaac, Jacob... Ngài không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống” (Xac 3,6). Vậy thì Abraham, Isaac, Jacob đối với chúng ta là đã chết, nhưng hiện đang sống vĩnh phúc. Thiên Chúa không những đã là Thiên Chúa của Abraham, Isaac, Jacob mà Ngài hiện đang là Thiên Chúa của họ. Nơi Chúa, quá khứ, hiện tại, tương lai chỉ là một. Ngài tạo dựng nên thời gian nhưng ở ngoài thời gian. Đối với chúng ta, thời gian sống hôm nay định đoạt vĩnh cửu.

Vậy cõi vĩnh cửu này ra sao ? Kinh thánh cho thấy 3 ý này:

1. Khi con người sống lại thì hôn nhân sẽ không còn lý do tồn tại nữa. Sở dĩ hôn nhân trần gian cần là để lưu truyển nòi giống. Còn trên trời, mục đích ấy không còn nữa. Các thánh sẽ không chết nữa, và Thiên Chúa sẽ đền đáp mọi mong muốn khát khao của các bậc thánh nhân.

2. Trên thiên đàng, lứa đôi sẽ không còn tồn tại như trong sự sống tương giao trần thế. Vậy thử hỏi tình yêu phu phụ có còn tồn tại trên thiên đàng chăng. Thưa còn, còn là cái chắc. Kinh thánh đã mô tả thế giới vĩnh cửu bằng hình ảnh của phòng tiệc cưới. Sách Khải huyền nói là một tiệc cưới chiên con... Nhưng có là một kiểu nói, còn giây hôn nhân vẫn còn ở chỗ là tình yêu vẫn còn. Ở trên trời, đức tin, đức cậy sẽ hết. Nhưng chỉ còn có đức ái (1C 13,13). Vậy thì nếu như mai sau này giây hôn nhân bị đứt lìa vì kẻ âm người dương, kẻ hỏa ngục người thiên đàng thì nhớ là không thể đổ tội cho Chúa làm họ tách biệt đâu. Nhưng vì chúng ta thiếu bác ái, thiếu tình yêu chân chính mà thôi.

3. Trên thiên đàng, hôn nhân nhân loại sẽ lu mời đi trước hôn phối của Chúa và Giáo hội. Lúc ấy mới là cuộc hôn nhân tuyệt tác mà tất cả những cuộc hôn nhân ở trần gian này mới chỉ là hình bóng chuẩn bị cho thấy “một cảnh trời mới đất mới”, “một Giêrusalem mới” (21,1). Thánh Phaolô bảo hạnh phúc Nước trời chúng ta chưa từng nghĩ  tới bao giờ (1C 2,9).

 

Suy niệm 5: Thực tại của cuộc sống mai hậu

Trong Giáo hội Công giáo theo nghi lễ Đông phương, những người có gia đình có thể được thụ phong linh mục trong vài trường hợp ngoại lệ, Giáo hội công giáo La Mã cũng phong chức linh mục cho một vài người có gia đình. Thế nhưng, luật độc thân linh mục vẫn mãi mãi được Giáo hội công giáo La Mã duy trì. Luật này chẳng những khẳng định rằng đời sống gia đình không phù hợp với tác vụ của linh mục, mà còn nêu cao giá trị của bậc độc thân vì Nước Trời. Tất cả những ai tự nguyện sống độc thân vì Nước Trời đều muốn làm chứng cho cuộc sống mai hậu, trong đó con người không còn dựng vợ gả chồng nữa. Đây có thể là ý nghĩa câu trả lời của Chúa Giêsu cho nhóm Sa đốc chất vấn Ngài, nhóm này vốn không tin ở sự sống lại.

Câu truyện về một người đàn bà phải lần lượt làm vợ của bảy anh em trong một gia đình cho thấy rằng sống lại là chuyện phi lý. Trước vấn nạn ấy, Chúa Giêsu đã mời gọi các đối thủ của Ngài vượt ra khỏi cách nhìn và lối suy nghĩ thông thường của loài người, để đặt mình vào thực tại của cuộc sống mai hậu.

Với kiểu nói trong cuộc sống mai hậu, con người giống như thiên thần, Chúa Giêsu không có ý nói đến bản chất của thiên thần, nhưng có ý nói đến tình trạng sống lại của con người, hoàn toàn vượt thoát khỏi mọi hiểu biết của trí khôn con người. Trong cuộc sống mai hậu sẽ không còn dựng vợ gả chồng, cũng chẳng cần phải bận tâm xây dựng những tháp Babel để sống còn và để lại tên tuổi của mình nữa. Sống lại có ý nghĩa là đón nhận từ Thiên Chúa một sự sống và một tên tuổi, mà không một công trình nào của con người có thể mang lại. Thánh vịnh 148 đã diễn tả sự bất lực của những công trình nhân loại như sau: "Tuy họ lấy tên mình mà đặt cho miền này xứ nọ, nhưng ba tấc đất mới thật là nhà, nơi họ ở muôn đời muôn kiếp. Dù sống trong danh vọng, con người cũng không thể trường tồn, thật nó chẳng khác chi con vật một ngày kia chết đi".

Nếu cuộc sống và tất cả những công trình nhân loại đều kết thúc một cách vô vọng như thế, thì không gì bất hạnh bằng. Không gì bất hạnh bằng vào giây phút cuối đời chợt nhận ra chết là một tận cùng vĩnh viễn. Không gì bất hạnh bằng khi không còn gì để hy vọng, khi không có niềm tin vào cuộc sống mai hậu.

Nhờ cái chết và sự Phục sinh của Chúa Kitô, chúng ta biết được bến bờ của cuộc sống, và những gì đang chờ đợi chúng ta bên kia cuộc sống này. Ước gì niềm tin ấy luôn là ánh sáng chiếu rọi vào cuộc sống. Ước gì niềm tin ấy luôn là động lực thúc đẩy chúng ta tìm kiếm và xây dựng những giá trị nước Trời. 

 

Suy niệm 6: Thiên Chúa của kẻ sống

Một người Do thái nọ qua đời. Sau khi đã khám nghiệm, các bác sĩ xác nhận người đó thực sự đã chết theo đúng ý nghĩa của khoa học và đã cấp giấy chứng nhận để chôn táng.  

Giữa lúc đang chuẩn bị hạ huyệt người ta bỗng nghe có tiếng kêu trong quan tài. Khi mở nắp quan tài ra, mọi người đều rất đỗi kinh ngạc vì thấy kẻ chết đã sống lại.

Thế nhưng vị giáo trưởng chủ trì tang lễ ra hiệu cho mọi người thinh lặng rồi nói với kẻ chết sống lại như sau: “chúng tôi không biết rõ ông đang sống hay chết. Nhưng căn cứ theo giấy chứng thực của các bác sĩ thì quả thực ông là người đã chết rồi. Vậy chúng tôi cứ thi hành theo đúng nhận định của các bác sĩ”.

Nói xong ông truyền cho ban tang lễ đóng nắp quan tài lại và tiếp tục nghi thức an táng. 

Thái độ cứng nhắc của vị giáo trưởng trên đây thật là phi nhân và tàn bạo. Chắc chắn không ai là người có lương tri mà lại không bất bình và nuối tiếc cho người chết  được hồi sinh. Tuy nhiên nỗi bất bình và sự nuối tiếc ấy sẽ dễ nguôi đi nhờ có niềm tin vào sự phục sinh của thân xác con người. Phục sinh không phải để rồi lại chết, nhưng là phục sinh vào một đời sống mới, thì thân xác con người biến đổi không còn có thể chất nữa. Khi ấy người sẽ sống như các thiên thần của Chúa. Đó là điều mà Chúa loan báo cho chúng ta trong Tin Mừng chúng ta vừa nghe.

Đoạn Tin mừng hôm nay cho thấy cuộc tranh luận giữa Chúa Giêsu và nhóm Sa đốc về sự sống lại. Để chế nhạo sự sống lại, nhóm Sa đốc bịa ra câu chuyện tưởng tượng là có 7 anh em trai, người thứ nhất kết bạn, nhưng chết mà không trối hậu, người thứ hai lấy người góa phụ đó rồi cũng chết không con. Người thứ ba cũng vậy. Cả 7 người ấy người góa phụ đó đều chết cả và đều không có con, thế thì ngày sống lại, người góa phụ đó sẽ là vợ của ai ?

Đáp lại, Chúa Giêsu đã mạc khải một chân lý tràn trề hy vọng : Sau cuộc sống trần gian chóng qua này con người sẽ được phục sinh, được biến đổi thành như các thiên thần và vẫn tiếp tục sống. Đó là nền tảng của giá trị con người. Giá trị ấy được Chúa Giêsu nêu bật khi nói : “Thiên Chúa là Chúa của kẻ sống"

Thiên Chúa muốn con người được sống và sống dồi dào, tức là được tham dự sự sống vĩnh cửu của Ngài. Sự sống ấy chính là lời đáp cho những khắc khoải khát vọng không ngừng của con người. Chính vì thế mà sự sống lại trong ngày sau hết phải là sức đẩy của đức tin và niềm hy vong Kitô giáo.

Xin cho niềm hy vọng ấy chiếu ánh sáng vào toàn thể cuộc sống chúng ta, giúp chúng ta nhận ra giá trị của những gian lao thử thách mà chúng ta đang trải qua, cũng như nhận ra giá trị của mọi người và từng người mà chúng ta gặp gỡ.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm