Danh mục bài viết

Cập nhật 18/5/2018 - 10:39 - Lượt xem 3102

Suy niệm thứ 5 - Tuần VII TN

"Thà con mất một tay mà được vào cõi sống, còn hơn đủ cả hai tay mà phải vào hoả ngục".

 

 

Tin Mừng: Mc 9, 40-49

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Ai cho các con (uống) một ly nước vì lẽ các con thuộc về Ðấng Kitô, thật Thầy bảo các con: kẻ đó sẽ không mất phần thưởng đâu. Nhưng nếu kẻ nào làm cớ vấp phạm cho một trong những kẻ bé mọn có lòng tin Thầy, thà buộc thớt cối xay vào cổ người ấy mà xô xuống biển thì hơn.

"Nếu tay con nên dịp tội cho con, hãy chặt tay đó đi: thà con mất một tay mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai tay mà phải vào hoả ngục, trong lửa không hề tắt. Và nếu chân con làm dịp tội cho con, hãy chặt chân đó đi: thà con mất một chân mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai chân mà phải ném xuống hoả ngục. Và nếu mắt con làm dịp tội cho con, hãy móc mắt đó đi, thà con còn một mắt mà vào nước Thiên Chúa, còn hơn là có đủ hai mắt mà phải ném xuống hoả ngục, nơi mà dòi bọ rúc rỉa nó không hề chết và lửa không hề tắt. Vì mọi người sẽ bị ướp bằng lửa.

"Muối là vật tốt, nhưng nếu muối ra lạt, các con lấy gì mà ướp nó cho mặn lại được? Các con hãy có muối ở trong mình và sống hoà thuận với nhau".

 

Suy Niệm 1: Sẵn sàng hy sinh

Vào thời trước, có một đoàn thám hiểm từ Âu Châu lên đường đi tìm vùng đất mới. Vị trưởng đoàn cho mọi người biết hễ ai chạm đến vùng đất mới trước tiên, người đó sẽ làm chủ vùng đất ấy. Một người trong nhóm quyết chiếm vùng đất mới bằng mọi giá. Ông tận lực chèo thuyền, nhưng một chiếc thuyền bạn đã bắt kịp và đang tiến lên phía trước gần sát bờ. Là một con người có ý chí sắt đá và gan dạ, ông đã can đảm lấy chiếc rìu chặt đứt bàn tay trái của ông, rồi ném lên bờ. Thế là bàn tay ông đã chạm đến đất trước tiên, do đó vùng đất này thuộc về ông.

Câu truyện trên đây giúp chúng ta hiểu rõ hơn Lời Chúa trong Tin Mừng hôm nay: "Nếu tay con làm cớ cho con sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt tay mà được vào cõi trường sinh, còn hơn có đủ hai tay mà phải sa hỏa ngục". Ðiều Chúa muốn nhấn mạnh ở đây là cần phải sẵn sàng hy sinh những gì gần gũi thân thiết nhất, hơn là phạm tội mất lòng Chúa. Như thế, việc chặt chân, chặt tay, móc mắt, không thể hiểu theo nghĩa đen được. Chúa không có ý bảo chúng ta hủy bỏ một phần thân thể, nhưng qua cách nói ấy, Ngài có ý nói rằng Nước Trời đáng cho chúng ta hy sinh tất cả để chiếm hữu, cho dù phải đau đớn như việc chặt chân, chặt tay. Chẳng hạn, hy sinh của cải vật chất cho sự sống và hạnh phúc của đồng loại, cũng đau đớn như hy sinh một phần thân thể, nhưng sẽ chiếm hữu được Nước Trời. Chính Chúa Giêsu đã nói: Ai cho kẻ đói ăn, cho kẻ khát uống, cho kẻ không nhà trú ngụ, người ấy sẽ được Nước Trời làm cơ nghiệp. Cũng vậy, chúng ta sẽ chiếm hữu Nước Trời, nếu chúng ta dám hy sinh của cải, sức lực để hỗ trợ Giáo Hội và phục vụ cho công cuộc truyền giáo.

Chính Chúa Giêsu đã làm gương cho chúng ta, Ngài không chỉ hy sinh một phần nào thôi, mà là dâng hiến toàn thân Ngài. Mỗi ngày trong Thánh Lễ, chúng ta cử hành việc hy hiến của Chúa Giêsu, chúng ta hãy xin Ngài ban sức mạnh để chúng ta cũng biết trao ban chính mình để làm vinh danh Chúa và đem lại hạnh phúc cho đồng loại.

 

Suy niệm 2: Làm cớ cho anh sa ngã - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Khi nghe một người chịu tháo khớp vì mắc bệnh tiểu đường, 
chúng ta chẳng ngạc nhiên mấy. 
Mất đi bàn chân mà kéo dài được sự sống 
thì còn hơn là giữ lại mà phải chết. 
Có bao nhiêu người chịu giải phẫu mỗi ngày. 
Họ chấp nhận cắt bỏ một phần thân thể bị hư hoại, 
để mong giữ lại được cả mạng sống. 
Tuy việc cắt bỏ luôn đi kèm với đau đớn và mất mát suốt đời, 
nhưng người ta vẫn vui vì thấy mình còn sống. 
Bài Tin Mừng hôm nay có thể làm ta ngạc nhiên và không vui. 
Bài này có nhiều câu được lặp lại như một điệp khúc. 
“Nếu tay anh làm cớ cho anh sa ngã, thì anh hãy chặt nó đi… 
Nếu chân anh làm cớ cho anh sa ngã, thì anh hãy chặt nó đi… 
nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã thì anh hãy móc nó đi…” 
Có cần phải chặt tay, chặt chân hay móc mắt không ? 
Có cần phải hiểu các câu này của Chúa theo nghĩa đen không? 
Nếu hiểu theo nghĩa đen, chắc khó mà có một kitô hữu lành lặn. 
Bởi vậy chúng ta thường dễ bỏ qua hay hiểu theo nghĩa bóng, 
và có nguy cơ làm yếu đi sứ điệp mà Đức Giêsu muốn chuyển tải. 
Giá Trị tối hậu mà Đức Giêsu muốn chúng ta coi trọng 
đó là Sự Sống vĩnh hằng, là Nước Thiên Chúa (cc. 43-47). 
Để có được Giá Trị này, ta phải chấp nhận hy sinh nhiều giá trị khác. 
Hơn nữa, chúng ta lại càng phải từ bỏ hy sinh 
những gì cản trở khiến ta không thể đạt tới mục đích mình theo đuổi. 
Tay, chân, mắt là những bộ phận rất quan trọng trong cơ thể. 
Chúng là những chi thể không thể thiếu để có một đời sống bình thường. 
Tuy nhiên, chúng có thể trở thành duyên cớ khiến ta vấp phạm, sa ngã. 
Sa ngã ở đây là thứ sa ngã đưa chúng ta vào cõi chết đời đời, 
nơi toàn bộ cuộc đời chúng ta bị đổ vỡ nát tan không sao hàn gắn. 
Vì cuộc đời của chúng ta là vô giá, 
một cuộc đời đã được chuộc bằng chính Máu Con Thiên Chúa, 
một cuộc đời mà chính chúng ta đã dày công xây đắp, 
nên việc cắt bỏ những điều phá hoại cuộc đời ấy là chuyện tự nhiên. 
Chặt tay, chặt chân hay móc mắt là những điều kinh khủng, gây đau đớn. 
Bị què tay, què chân hay chột mắt ở đời này là điều chẳng ai mong. 
Nhưng Đức Giêsu mời chúng ta nghĩ đến giá trị của đời sống vĩnh cửu, 
để có can đảm cắt đứt với những thụ tạo đang làm hư hỏng đời ta. 
Cắt đứt với một thói quen xấu lâu năm, 
hay cắt đứt tương quan tội lỗi với một người, 
những điều ấy nhiều khi còn khó hơn việc móc mắt hay chặt tay. 
Chúng ta chỉ có thể sống Lời Chúa hôm nay 
nếu chúng ta không bị hút bởi khoái lạc trần gian ngay trước mắt. 
Xin Chúa giúp ta thực hiện những cuộc giải phẫu mỗi ngày, 
để đau đớn của đoạn tuyệt hôm nay đem lại hạnh phúc trọn vẹn mãi mãi.

Lạy Chúa Giêsu, 
giàu sang, danh vọng, khoái lạc 
là những điều hấp dẫn chúng con. 
Chúng trói buộc chúng con 
và không cho chúng con tự do ngước lên cao 
để sống cho những giá trị tốt đẹp hơn. 
Xin giải phóng chúng con 
khỏi sự mê hoặc của kho tàng dưới đất, 
nhờ cảm nghiệm được phần nào 
sự phong phú của kho tàng trên trời. 
Ước gì chúng con mau mắn và vui tươi 
bán tất cả những gì chúng con có, 
để mua được viên ngọc quý là Nước Trời. 
Và ước gì chúng con không bao giờ quay lưng 
trước những lời mời gọi của Chúa, 
không bao giờ ngoảnh mặt 
để tránh cái nhìn yêu thương 
Chúa dành cho từng người trong chúng con. Amen. 

 

Suy niệm 3: Nước, gương xấu và muối

"Ai cho anh em uống một chén nước lã vì lẽ anh em thuộc về đấng Ki-tô, thì Thầy bảo thật anh em người đó không mất phần thưởng đâu. Ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin đây phải sa ngã thì thà buộc cối đá lớn vào cổ nó mà ném xuống biển còn hơn" (Mc. 9, 41 - 42)

Bài Phúc âm ngày hôm nay có vẻ như rất rời rạc. Tuy gồm những câu rời rạc, nhưng tất cả đều liên hệ tới việc gia nhập và đón nhận sư sống Nước Trời. Tiên vàn, đó là chuyện cho các môn đệ uống một chén nước. Trong cuộc đời truyền giáo, các môn đệ sẽ gặp phải những đắng cay, khó khăn và chống đối đủ thứ ngay cả từ nơi những người thân của mình. Nhưng cũng sẽ có nhũng người tử tế sẽ đón tiếp các ông. Chúa Giêsu hứa trước với những tấm lòng hiếu khách này rằng lòng tốt của họ sẽ được trọng thưởng, cho dầu lòng tốt ấy chỉ được biểu lộ bằng một chén nước. Ơû đây Chúa Giêsu muốn các môn đệ ghi lòng tạc dạ điều này là các ông được đồng hóa với Người : một việc nhỏ nhất người ta làm cho các ông, là một việc tốt người ta làm cho chính bản thân Người vậy.

Một thái độ triệt để

Về vấn đề gương xấu, Chúa Giêsu tỏ ra một thái độ cương nghị hiếm có, nếu không phải nói là một sự tàn bạo khác thường : phải chết và chặt chân chặt tay. Ý niệm về gương xấu của Người khác với của ta : Đối với chúng ta, chúng ta nghĩ đó là một cử chỉ, một lời nói đụng chạm mạnh đến ý kiến chung, xúc phạm đến những người lành; còn đối với Người thì gương xấu là những gì gây nguy hiểm cho phần rỗi của người ta, chẳng hạn như làm cho những tâm hồn đơn sơ phải lo lắng bối rối về lòng tin của họ đối với Chúa Kitô. Kẻ nào gây một gương xấu như thế, thì thà buộc cối đá lớn vào cổ nó mà ném xuống biển còn hơn. Cái chết thể lý đối với người ấy còn ít nguy hiểm hơn là đe dọa,

làm hại đức tin của người khác. Chúa Giêsu dùng hình ảnh dữ tợn này không phải để chỉ sự kết án và hành hình như vậy, nhưng để diễn tả cái trách nhiệm nặng nề đáng sợ mà người gây nên gương xấu phải gánh lấy.

Đức Kitô nói tiếp về gương xấu của bản thân mỗi người, nghĩa là sự đe dọa, làm hại cho phần rỗi do chính những phần thân thể của mình gây nên như : tay, chân, mắt... ở đây lệnh truyền vẫn còn mạnh mẽ : "Hãy chặt, hãy móc". Tuy nhiên ai cũng biết những phần thân thể này quan trọng như thế nào đối với cuộc sống. Mất một chân, một tay, một mắt, đối với một người là mất đi một phần con người của mình, điều mà ai cũng cảm thấy rất xót xa. Phải mất mát, thiệt thòi sự sống như vậy, chỉ đến nước cùng, người ta mới đành phải chịu vậy mà thôi. Và y khoa góp phần xoa dịu nỗi đau phần nào cho con người kém may khi dự liệu những bộ phận giả thay thế. Vậy mà Chúa lại lệnh cho phải bỏ đi phần mình gây gương xấu. Chắc chắn là tính cách triệt để này không thể được hiểu theo nghĩa đen, bởi lẽ những tín hữu chúng ta sẽ không muốn được liệt vào hàng những kẻ què cụt, đui mù. Nhưng Chúa chỉ muốn chúng ta ghi tâm khắc cốt điều này là những thái độ nửa vời, không kiên quyết, khi sự sống Nước Trời bị đe dọa, đều là ngoài đề và không thể chấp nhận được.

 

Suy niệm 4: Khốn cho kẻ gây gương mù

“Kẻ nào nên cớ vấp phạm cho một trong những trẻ nhỏ đã tin Thầy, thà buộc cối đá vào cổ mà quăng xuống biển còn hơn” (c.42). Đây là một lời lên án gắt gao của chính Chúa là án phạt trầm luân hoả ngục. Trẻ con sinh ra ở đời, trong sạch như thiên thần. Nhân chi sơ, tính bản thiện là chúng. Nhưng vì ảnh hưởng xấu của môi trường mà chúng bắt chước dần dần những nết xấu.

Thiên Chúa đã yêu thương các em nhỏ. Chúa bảo vệ các em nhỏ bằng giới luật hôm nay là không được làm gương mù cho chúng. Chúa đã quả quyết hai điểm “Không được khinh trẻ nhỏ vì thiên thần của chúng hằng nhìn thấy mặt Cha chúng ở trên trời” (Mt 18,10). Và điểm thứ hai. Chúa xác nhận: “Kẻ nào tiếp nhận một trẻ nhỏ vì danh Ta, tức là tiếp đón chính ta” (Mc 9,37). Cho nên xúc phạm đến một em bé là xúc phạm tới chính Chúa Giêsu. Chúng ta biết đó, trẻ em dễ thương. Rất dễ tin và phó thác tất cả. Trẻ em không có gì để tự vệ, vì đối với chúng tất cả là tình thương. Ai lợi dụng những đặc tính ấy để đưa chúng vào đàng tội lỗi sa đọa tính dụ, hoặc làm cho chúng xa lạc đức tin thì chính lời Chúa Kitô hôm nay lên án trước tiên. Chúa bảo: “thà lấy cối đá cột vào cổ...”. Người Do thái có hai thứ hình phạt nặng nề nhất mà người La mã đem tới là: 1. Buộc cối đá, ném xuống biển sâu. 2. Thập giá. Hình phạt cối đá đáng sợ lắm vì chết dưới biển mất xác luôn, làm mồi cho hà bá. 

Liệu chúng ta có dám liều đánh mất một tâm hồn trẻ thơ vô tội không ? Thật ra, giết một người còn chưa nặng tội bằng giết một linh hồn đứa bé. Đó là thứ tội trọng hai lần nặng hơn, vì chúng ta đã không được vô thiên đàng mà còn đóng cửa nước trời của em bé đó nữa. Nếu ai cố tình trong vũng lầy này thì hỏa ngục dành cho họ. Hỏa ngục là gì ?

Thưa, hỏa ngục có hai thứ hình phạt:

1. Thất khổ: Mất những đặc tính của thiên đàng mà Kinh thánh đã nêu ra: mất xem thấy mặt Chúa, mất được ở với Chúa, mất hạnh phúc, mất yêu mến... Mất như thế, gọi là thất khổ. Thất khổ là nguồn đau đớn nhất nơi hỏa ngục vì tội nhân ý thức được vinh quang vĩnh cửu của mình bị mất hoàn toàn vì tội lỗi của mình. Kẻ ấy phải chịu đời đời trong đó và Thiên Chúa không biết đến hắn nữa (Mt 25,12).

2. Giác khổ: Giác khổ là hình phạt thuộc bên ngoài, do các tạo vật gây ra mà Kinh thánh diễn tả bằng hai thứ: dòi bọ và lửa thiêu. Cả hai thứ đó nói lên lương tâm hối hận không nguôi được nữa, thấy mình hoàn toàn tội lỗi cùng thất vọng, ghét mình và ghét Chúa.

a. Trong Mathêu 18,8  nói đến lửa đời đời. Trong Marcô 9,3: Lửa không hề tắt, Chúa Giêsu nói đến lò lửa (Mt 13,42) khi Ngài cắt nghĩa dụ ngôn cỏ lùng. Sách Khải Huyền diễn tả hỏa ngục như một lò lửa bừng bừng (9,2). Lửa ở đây không hiểu theo nghĩa bóng vì chính Chúa Giêsu đã giải thích dụ ngôn này rồi. Lửa ấy không những thiêu đốt xác thịt mà còn ảnh hưởng tới linh hồn, vì người ta bị giam cả xác và hồn vào hỏa ngục (Mt 10,28), Chúa Giêsu đã gọi số phận của tội nhân là “Lửa muôn đời” (Mt 25,41).

Người ta hiểu khác nhau về lửa hoả ngục: có người hiểu nghĩa lửa hỏa ngục là kiểu nói bóng gió: có người cho là lửa chỉ sự đau đớn vì đánh mất Chúa, có người bảo lửa là nguyên nhân bên ngoài gây đau khổ bên trong linh hồn.  Một thần học gia đề nghị (Winklofer) toàn thể tạo vật làm ta đau khổ như ánh sáng với kẻ đau mắt. Chúng ta tự hỏi tại sao lửa vật chất lại đốt linh hồn. Thưa, linh hồn có liên hệ mật thiết với xác nên rất có thể Thiên Chúa cho lửa vật chất thiêu đốt linh hồn thì sao ?

b. Dòi bọ: Sự cắn rứt, day dứt, bất an, phản lọan của một linh hồn tuyệt vọng trong đau khổ triền miên.

Chúng ta hiểu sơ qua về hỏa ngục là thế. Muốn tránh hỏa ngục đừng làm gương mù.

 

Suy niệm 5: Sống tinh thần trẻ thơ 

Tin mừng hôm nay tóm lược một trong những tư tưởng chủ đạo của Chúa: Muốn vào Nước Trời, phải nên trẻ nhỏ, nghĩa là phải sống khiêm tốn và tín thác. Trở nên như trẻ nhỏ trước tiên là trở nên bé mọn, nghĩa là làm đầy tớ phục vụ mọi người, phục vụ bằng hành động và bằng cả đời sống chúng ta.

Ngoài việc thực thi bác ái, người môn đệ Chúa Kitô phải nêu gương sáng cho mọi người, vì đó là một đòi hỏi thiết yếu của bác ái. Gương sáng quan trọng và cần thiết đến độ Chúa Giêsu đã nói: "Ai làm cớ cho những kẻ bé mọn sa ngã, thì thà buộc cối đá vào cổ nó mà ném xuống biển còn hơn". Gương sáng quan trọng và cần thiết đến độ nếu tay chân làm cớ cho mình sa ngã thì hãy chặt nó đi, nếu mắt làm cớ sa ngã thì hãy móc nó đi.

Sống tinh thần trẻ thơ không chỉ là sống tinh thần phục vụ và nêu gương sáng, mà còn phải sống bác ái trong môi trường gia đình. Mẹ Têrêsa có lần phát biểu: “Thế giới ngày nay bị đảo lộn và mất hạnh phúc, bởi vì trong cuộc sống gia đình không có nhiều tình yêu. Chúng ta không có thời giờ cho con cái, chúng ta không có thời giờ làm cho nhau sống vui”. Theo mẹ Têrêsa, tình yêu phải bắt nguồn từ trong gia đình, chính vì thiếu vắng tình yêu mà thế giới ngày nay đau khổ và bất hạnh.

Không có tình yêu đích thực, nếu không có hy sinh. Đó là ý nghĩa của những cắt bỏ cần thiết mà Chúa Giêsu nói đến trong Tin mừng hôm nay. Xin Chúa giúp chúng ta sống ý nghĩa ấy một cách thiết thực trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta.

 

Suy niệm 6: Giá trị của hy sinh

Vào thời trước có một đoàn thám hiểm từ Châu Âu lên đường đi tìm đất mới. Vùng Ái nhĩ lan ngày nay. Vị trưởng đoàn tuyên hố : ai chạm đến vùng đất mới trước tiên, người đó sẽ làm chủ vùng đất ấy. Một người trong nhóm là Ônê quyết tâm chiếm vùng đất mới bằng mọi giá. Anh cố gắng chèo thuyền tận lực, nhưng một chiếc thuyền bạn đã bắt kịp và đang tiến lên phía trước, khi ấy đã gần sát bờ. Phải tính sao đây ? Là con người có ý chí sắt đá, gan dạ, Ônê đã can đảm lấy chiếc rìu chắt đứt lìa bàn tay trái rồi ném nhanh lên bờ. Thế là bàn tay của ông đã chạm đất đầu tiên, và vùng này thuộc về anh. Câu truyện trên giúp chùng ta hiểu rõ lời Chúa Giêsu dạy trong bài Tin mừng hôm nay : “Nếu tay ngươi làm ngươi vấp phạm, hãy chặt đi, thà cụt một tay mà được vào cõi sống, còn hơn có đủ hai tay mà phải vào hỏa ngục đời đời”.

Điều Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh ở đây là phải hy sinh những gì gần gũi thân thiết nhất, hơn là phạm tội mất lòng Chúa.

Như thế việc chặt tay, chặt chân, móc mắt không thể hiểu theo nghĩa đen được. Chúa Giêsu không có ý bảo chúng ta phân hủy bỏ đi một phần thân thể nhưng Ngài muốn nhấn mạnh rằng Nước Thiên Chúa đáng cho chúng ta hy sinh tất cả để chiếm hữu cho bằng được. Chính Chúa Giêsu đã làm gương, không chỉ là hy sinh một phần, mà là hy hiến trót cả mạng sống mình để cứu độ nhân loại.

Xin Chúa Giêsu ban cho chúng ta sức mạnh giúp trao ban chính mình để làm vinh danh Chúa và đem lại hạnh phúc cho đồng loại.

 

Suy niệm 7: Giá trị của một chén nước lã

Trong một lớp giáo lý, giáo lý viên vừa giải thích cho các em nhỏ về ý nghĩa của việc cho người khác một ly nước lã, nhân danh Chúa Giêsu. Đến giờ ra chơi hôm ấy, một đoàn người thổ dân hành nghề khuân vác hành lý, đi ngang qua cổng trường. Những người thổ dân  này đội trên đầu những kiện hàng lớn. Họ đi chậm chạp và dáng điệu có vẻ đã mệt lắm rồi.

Khi đến gốc cây cổ thụ ở cổng trường, những người này đặt những kiện hàng xuống, rồi ngồi thệch xuống gốc cây nghỉ mệt. Họ tỏ vẻ khát nước lắm, nhưng không thấy ai dám xin, có lẽ vì họ nghĩ rằng có xin cũng chẳng ai cho vì thuộc một bộ lạc khác.

Nhưng kìa, một đám trẻ nhỏ, mỗi em cầm một ly nước, đang rón rén đi về phía những thổ dân ngồi ở dưới gốc cây. Các em có vẻ rụt rè, phần vì ly nước đầy, phần vì các em sợ những người thổ dân xa lạ.

Trước cử chỉ thân thiện trên đây, những người thổ dân đã tỏ ra hết sức ngạc nhiên. Họ đưa tay ra nhận những ly nước lạnh từ những  bàn tay của những em nhỏ không cùng bộ lạc với họ, với một thái độ cảm động, đầy thán phục.

Phần các em nhỏ, sau khi trở lại lớp, đã vội khoe với giáo lý viên về việc các em vừa làm.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu quả quyết với các Tông Đồ của Ngài rằng : “ Ai cho các con một ly nước lã vì danh Thầy, vì lẽ các con thuộc về Đức Kitô, thật Thầy bảo thật các con, kẻ đó sẽ không mất phần thưởng đâu”.

Lời quả quyết trên đây của Chúa Giêsu cho thấy giá trị của những việc làm bác ái cụ thể, cho dù việc làm đó có tầm thường như một chén nước lã, nhưng nó được thực hiện đúng lúc, đáp ứng đúng nhu cầu người cần được giúp đỡ, thì việc làm đó vẫn có giá trị của nó.

Ngoài những việc làm cụ thể như cho một ly nước lã, những cử chỉ yêu thương tha thứ nho nhỏ, cũng là những bông hoa đồng nội, làm đẹp tình người, hầu làm tăng thêm niềm vui và niềm hy vọng cho cuộc sống. Chính đó là những thứ muối làm tăng thêm hương vị chocuộc sống và đồng thời cũng giữ cho cuộc sống khỏi hư hoại.

Với tinh thần chia sẻ và liên đới này, chúng ta sẽ đóng góp phần của chúng ta trong việc xây dựng bầu hoà khí trong cộng đồng, trong xã hội chúng ta đang sống.

 

Suy niệm 8: Gương mù gương xấu

Hôm nay lời dạy của Chúa Giêsu đề cập đến một vấn đề rất có tình thời sự: gương mù gương xấu.

Trong Cựu ước Thiên Chúa đã lên án mạnh mẽ những vua chúa đã làm gương mù gương xấu cho dân, như Salomon, và nhiều vị vua sau nầy; họ lấy vợ ngoại và đã thờ các thần dân ngoại của các bà vợ đó, lập đền thờ trên núi cao để thờ ngẫu tượng Dân chúng thấy vậy cũng bắt chước chạy theo thờ thần dân ngoại.

Trong Tân ước Chúa Giêsu cũng đã cảnh cáo dân chúng, hãy nghe những gì các Kinh sư và tư tế dạy, nhưng đừng bắt chước việc họ làm. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa khuyến cáo cách mạnh mẽ: nếu phần thân thể nào làm dịp tội cho con người thì hãy chặt bỏ đi, thà thiếu một phần thân thể mà được vào nước trời hơn là có đầy đủ chi thể mà phải sa hỏa ngục.

Ai làm cớ cho một kẻ bé mọn đang tin dân phải sa ngã, thì thà buộc cối dá lớn vào cổ nó mà ném xuống biển còn hơn.

Gương mù gương xấu thời nào cũng có, nhưng hình như thời nay lại nhiều hơn cả. Một nét đặc trưng của nền văn hóa hiện nay là hưởng thụ; người ta đua nhau hưởng thụ, lớn cũng như nhỏ. Có những hưởng thụ lành mạnh và cũng có nhiều cách hưởng thụ không lành mạnh chút nào. Bệnh Sida, nạn mại dâm, buôn bán tình dục, buôn bán phụ nữ và trẻ em, ma túy từ Âu sang Á, đâu đâu cũng có. Gương mù gương xấu tràn lan khắp nơi.

Về phương diện gia đình cũng vậy, nhiều gia đình tan rã hay trên bờ vực thẳm, hậu quả là hàng nghìn đứa trẻ bụi đời, tội phạm. Trong gia đình công giáo cũng có những nguy cơ gương mù gương xấu như thế. Cha mẹ lo làm ăn, không chăm sóc giáo dục con cái, có tiền, sống theo các đam mê, ảnh hưởng đến con cái rất nhiều. 

Tôi không thích làm người lớn, đó là tự đề của một bài hát mà nhiều người biết. Vì người lớn rắc rối lắm. Một hôm cô giáo của một trường nọ, ra một câu hỏi cho các em học sinh lớp hai để biết các em ước ao cái gì nhất. Một em bé gái bảy tuổi trả lời: cái mà em ước ao nhất là một thế giới không có người lớn. Cô giáo ngạc nhiên, đến hỏi em tại sao thế? Em mỉm cười và nói: tí nữa cô đi đến nhà với em thì cô sẽ biết. Sau làp học, cô giáo dẫn em về nhà em. Khi cả hai cùng rẽ vào một con hẻm, hai bên lề đường nào là quán cà phê, nào là quán nhậu chỗ nầy thì cô chủ quán cà phê tay chống nạnh mắng nhiếc một thanh niên chuyên uống cà phê chịu, chỗ kia thì hai người nhậu say đang đánh lộn nhau. Em bé nhìn cô giáo và nói: Đó, cô thấy chưa, thế giới người lớn như thế đó!

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm