Danh mục bài viết

Cập nhật 10/3/2020 - 13:38 - Lượt xem 695

Viết cho người nữ tu, người chị của em

"Ta đã yêu con bằng mối tình muôn thưở nên Ta vẫn dành cho con lòng xót thương" (Gr 31,3)

 

Sài Gòn, Chúa nhật thứ I Mùa Chay, 2020

Chị thân mến,

Thuở còn đi tắm sông, chơi bi, đá bóng, thả diều em đã thuộc lòng câu hát: “Mồng 8 tháng Ba, em ra thăm vườn, chọn một bông hoa xinh tươi tặng cô giáo…”. Lớn lên chút nữa, em được mẹ nói cho biết rằng đây là ngày đòi lại công bằng cho phụ nữ. Lúc đó, em cũng chỉ nghe biết vậy thôi, chẳng hiểu đòi công bằng là đòi cái gì nữa. Thấm thoát đã bao mùa xuân kể từ ngày mẹ em nói với em điều đó. Xưa kia, khi còn ở bên mẹ thì em chúc mừng mẹ theo cách của mình: không ăn sáng giành tiền mua hoa tặng mẹ, hát cho mẹ nghe một bài thật hay…Bây giờ, khi em đã  trưởng thành, đi xa khỏi bàn tay và sự nâng đỡ của mẹ, mỗi khi mồng 8 tháng 3 về, em chỉ biết chúc mừng mẹ qua lời cầu nguyện và đôi khi là những cuộc điện thoại trong vội vàng mà thôi. Tuy nhiên, hôm nay em viết những dòng tự sự này không phải để gửi cho mẹ; mà là cho chị, người mà em vẫn gọi bằng một cái tên thật thân thương: “ba gai”. Em gọi chị với cái tên ấy không phải là chị bướng bỉnh, hay sinh chuyện… như người ta vốn vẫn hay dùng để nói về nghĩa của từ này; mà em muốn gọi chị như vậy như muốn gợi lại những chông gai trong cuộc đời của chị “ba”, từ đó thấy được Chúa luôn quan phòng dẫn dắt chị trong cuộc thần duyên mà chính Ngài đã kết ước với chị.

Em nghĩ rằng, trong những ngày này mọi người đều giành những lời chúc mừng đến những người bà, người mẹ, người chị em. Hẳn là chị cũng nhận được những lời chúc tuyệt vời từ mọi người. Tuyệt vời không chỉ chị cũng là một người phụ nữ như bao người nữ khác, nhưng chị còn là một nữ tu của thầy chí thánh Giêsu trong con đường tận hiến mà chị đang dấn bước.

Qua những lần gặp và được nghe chị kể, em mới thấy cuộc đời của chị có những lúc nắng xuân trải lụa vàng, có những lúc ngập tràn tiếng chim hót rộn ràng; nhưng cũng không thiếu những lần chị phải sống trong quạnh vắng cô đơn, sống trong tăm tối u buồn. Với nhiều người, ý định dâng mình cho Chúa đã nảy nở trong họ tự thuở đưa nôi. Tuy nhiên, cũng có những người mà sau bao năm bôn ba dòng đời, họ mới khám phá ra tiếng gọi từ muôn thuở ấy. Chị là người nằm trong số đó. Thuở áo trắng đến trường, chị nói rằng cuộc đời chị có lẽ cũng sẽ như bao người phụ nữ khác; có một tình yêu đôi lứa, có một tổ ấm bên người bạn đời, nơi ấy chị sẽ có một cuộc sống hạnh phúc; chẳng bao giờ chị nghĩ mình sẽ rẽ bánh xe cuộc đời vào con đường dâng hiến. Tuy nhiên, ngày thứ Sáu tuần Thánh cách đây 12 năm (2008) đã trở thành ngày đánh dấu bước ngoặt của cuộc đời chị. Chị khóc, mỗi lần nghe người ta đập những tiếng búa chát chúa vào tay Chúa thì chị lại khóc, khóc rất nhiều. Chị khóc không phải vì thương Chúa phải đau khổ cho bằng khóc cuộc đời mình, một cuộc đời được Chúa yêu thương mà không nhận ra tình thương ấy, vẫn tra tay đóng đinh Người vào thập giá. Thế rồi chị đã quyết định, hay nói đúng hơn Chị đã để Chúa quyết định cuộc đời mình. Chị đã bỏ lại sau lưng gia đình, quê hương để dấn thân theo tiếng gọi yêu thương của thầy chí thánh Giêsu; chị đã từ bỏ cuộc sống riêng tư; từ bỏ ước mơ xây dựng tổ ấm uyên ương để trọn đời rập khuôn đời sống của mình theo chương trình của Thiên Chúa. Là một nữ tu đơn sơ, chân thành, chị hân hoan bước cùng nhịp bước Giêsu trên mọi hành trình gieo rắc niềm vui. Rồi trên hành trình ấy, chị không chỉ có một lịch sử huy hoàng để hồi tưởng, để tường thuật mà chị còn có có một lịch sử oai hùng để viết nên! Trên hành trình ấy cũng như Đức trinh nữ Maria năm xưa, chị cũng cất cao khúc tán dương Magnificat: 

"Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa,
 thần trí tôi hớn hở vui mừng
vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.
 Phận nữ tỳ hèn mọn,
Người đoái thương nhìn tới;
từ nay, hết mọi đời
sẽ khen tôi diễm phúc.
Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi
biết bao điều cao cả,
danh Người thật chí thánh chí tôn!
Đời nọ tới đời kia,
Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.
Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh,
dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.
Chúa hạ bệ những ai quyền thế,
Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.
Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư,
người giàu có, lại đuổi về tay trắng.
Chúa độ trì Ítraen, tôi tớ của Người,
như đã hứa cùng cha ông chúng ta,
vì Người nhớ lại lòng thương xót
dành cho tổ phụ Ápraham
và cho con cháu đến muôn đời." (Lc 1, 46-55)

Chị cũng đã phần nào hiểu được nỗi cơ cực của kiếp người, nhiều lúc chị nói cuộc đời chị như đi trong bóng tối, đi trong đơn độc và đi một cách vô định. Tuy nhiên, đó là chuyện của quá khứ. Giờ đây chị đã thuộc về Chúa, được Ngài dẫn lối nhưng có phải vì thế cuộc đời chị hết truân chuyên? Chắc chắn là không! Chính Chúa, Ngài cũng phải vác Thánh giá lên đồi Calvario chẳng lẽ nào người tình của Ngài lại có thể đi ngoài con đường đó. Ngày hôm nay, Chúa không đặt cây thánh giá gỗ lên vai chị nhưng đó là cây thánh giá cuộc đời mà chị sẽ phải vác trong suốt cuộc lữ hành Đức Tin. Thánh giá ấy là những đòi buộc giữ ba lời khuyên Tin Mừng nơi một xã hội hưởng thụ ngày hôm nay, phải bơi ngược dòng nước của cõi đời nhân sinh; thánh giá ấy là việc chấp nhận những khác biệt của người khác đôi khi làm chị cảm thấy đau khổ, nhưng rồi chị cứ tự động viên mình rằng: “Khi gặp đau khổ, bạn hãy nghĩ, tôi xứng đáng chịu đau khổ hơn thế. Khi bị hiểu lầm, nói xấu, bạn hãy nghĩ, nếu bạn biết sự thật về tôi, bạn sẽ thấy tôi xấu hơn vậy nhiều”. Hơn nữa, Thánh giá còn có thể trở nên nặng hơn khi đặt trong là cuộc chiến đấu nội tâm của chị khi chị luôn cảm thấy mình bất xứng, không biết quyết định của mình có phải ý Chúa hay không?... Nhưng đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua phải không chị? Con người mà! Chị hay nói với em câu nói của Thánh Phanxicô Xavie: “Được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn nào được ích gì”. Chị nhìn biết đâu là những niềm vui theo kiểu thế gian nhưng không màng bởi chị nghĩ đến một hạnh phúc lớn lao hơn mà Chúa giành cho mình. Dẫu biết rằng, mỗi lần nhìn lên Thánh Giá chị thấy quặn đau nhưng chị lại thấy bình an vì đã có bờ vai Giêsu để nương tựa, để cậy nhờ, để phó thác.

Chị cũng kể cho em về những bóng nam nhi ngang qua cuộc đời của mình, có cả những người cho đến bây giờ vẫn chỉ mong một ngày nào đó chị về lại với cuộc sống đời thường, người ấy sẵn sàng lập gia đình với chị kể cả khi chị không còn đựợc trẻ trung, duyên dáng như xưa. Dẫu biết rằng sống nơi trần thế chẳng ai biết được tương lai và mọi sự đều có thể xảy ra, nhưng em mong rằng chị “hãy kí thác đường đời cho Chúa, tin tưởng vào Người, Người sẽ ra tay” (Tv 37,5). Có tình yêu của Đức Kitô thúc bách, chị sẽ sống trong vui tươi ba lời khuyên phúc âm, để thay vì nên nghĩa phu thê với một người nam, chị được thôi thúc để sống độc thân khiết tịnh vì Nước Trời. Ôi quả là cao thượng và trân quý biết bao! Bước vào cõi phúc của đời dâng hiến, Chị chỉ còn một người tình duy nhất là chính Thiên Chúa. Nhiều người nghĩ rằng các sơ chẳng biết yêu là gì, nhưng có phải vậy không? Thiết nghĩ các sơ như chị là những người yêu say đắm và sống cách trọn vẹn nhất cho một mối tình. Là những người được thánh hiến, ngày tân hôn của mình, chị không cần phải điểm trang lộng lẫy như bao cô dâu ngoài cuộc đời, cũng chẳng cần vòng trang sức; bởi lẽ với chị, vẻ đẹp của những thứ ấy không thể sánh được với chiếc áo dòng, không quý giá bằng chiếc lúp trên đầu với thánh ước là ba lời khấn nghèo khó, khiết tình và vâng phục. Ôi, lại thật là cao thượng và trân quý!

Chị à, ngày em bước vào tìm hiểu đời dâng hiến, chị tặng cho em món quà gì, chị còn nhớ không? Đó là một chiếc khăn thật đơn sơ. Em không biết chị tặng em món quà ấy với ước mong gì, nhưng với em, mỗi khi nhận được một món quà từ ai đó, em luôn suy nghĩ và ngẫm xem tại sao họ lại giành tặng cho mình món quà ấy. Chiếc khăn của chị làm em nhớ đến chiếc khăn mà Bà Veronica đã dùng để lau mồ hôi mướt máu của Đức Giêsu khi Ngài vác Thập Giá lên Calvario. Cuộc đời dâng hiến của em cũng vậy, đó là một hành trình lên Calvario. Trên hành trình ấy em cũng đôi lần vấp ngã nhưng với chiếc khăn thấm mồ hôi là lời cầu nguyện của chị và mọi người, em tin em sẽ đi hết con đường Thánh giá mà Chúa đã đi qua. Trước khi quyết định đi theo con đường giống như chị đã đi em cũng đắn đo, suy nghĩ. Tuy nhiên, thời gian để em nhận ra và quyết định thì chẳng thấm vào đâu so với chị, có lẽ Chúa muốn em như thế. Nếu phải gặp thử thách như chị có lẽ bây giờ mọi chuyện đã khác với em rồi. Chính vì vậy, chị vừa là người chung lí tưởng và là người đi trước để em tiến lên. Chị em cũng hiếm khi mới liên lạc với nhau, nhưng mỗi lần có thể nói chuyện thì  chị nói với em nhiều điều: Nhắc nhở cũng có, chia sẻ kinh nghiệm cũng không ít. Mỗi lần như vậy, em như thấy mình có một động lực để dấn thân, một quyết tâm học hành với ước mong sẽ trở thành khi cụ hữu ích của Chúa, bởi đời dâng hiến không chỉ vì sự nên thánh của bản thân, mà còn trong tinh thần liên đới, vì mưu ích các linh hồn.

Những dòng thư viết vội này kết thúc cũng là khoảnh khắc em ngước nhìn lên bức tượng Mẹ La Vang mà em để ở chốn trang trọng nhất nơi bàn học. Nơi ấy, em để tâm hồn mình chạm vào tĩnh lặng. Chẳng đối diện với ai, một góc nhỏ thu lu em nghiêng đầu hồi tâm sau những ồn ào náo nhiệt, em thấy con tim mình như thắm lại. Em thầm tạ ơn Chúa với Mẹ và chị đã ban cho Giáo hội, cách riêng Giáo hội tại Việt Nam nhiều người thánh thiện, quảng đại hiến dâng cuộc đời mình vì Nước Trời. Em nhìn lại, thấy rằng mình cũng còn nhiều nơi chưa một lần đặt chân, còn nhiều thứ chưa cuồng nhiệt hết mình và còn người chưa yêu thương hết sức. Em dâng cho Chúa và Mẹ quá khứ, hiện tại và tương lai của em, tất nhiên là cả của chị nữa, để mọi sự của chị em mình đều nằm trong hoạch định của Thiên Chúa, mọi nén bạc Chúa trao cho ta quyết tâm cho sinh lời để tuổi thanh xuân và cả cuộc đời của chị em mình là cuộc đời có Chúa. Bởi vì em giờ phút này em cũng cảm nhận được một cách sâu sắc điều mà chị đã chọn làm châm ngôn đời tu của mình: " Ta đã yêu con bằng mối tình muôn thưở nên Ta vẫn dành cho con lòng xót thương" (Gr,31,3)  

Xin được mượn một phần lời ca nhạc khúc “Cảm mến ân tình” của Ns. Phùng Minh Mẫn – một bài hát mà em thường thấy chị hát hay tập cho người khác - như một bài tình ca tượng trưng cho bản bản trường ca cuộc đời chị đã, đang và sẽ viết để dâng cho người tình của chị và cho hết thảy mọi người: 

Những ân tình Chúa dành cho con, quá dư đầy không còn chi hơn, biết lấy chi cảm mến thánh ân không bờ bến, Chúa thương ban xuống trên phận hèn. Những ân tình xuống từ trên cao, đến muôn đời không hề hư hao, dẫu tim con mềm yếu dễ phai như màu áo. Đấng yêu thương vẫn luôn ngọt ngào.

Em chúc mừng chị, người nữ tu “mùa chay”, trong bầu khí của ngày quốc tế phụ nữ sắp đến. Em tặng chị lời cầu nguyện như bông hoa tươi thắm! Xin Chúa Giêsu, Đấng tình quân của chị thắp lên trong lòng chị ngọn lửa tình mến. Nhờ đó, chị có thể sống rạng ngời trong niềm tin yêu trông cậy. Nếu một lúc nào đó tình yêu Chúa nơi chị vơi đi, ánh lửa nhiệt huyết của đời tu yếu dần, Xin Chúa hãy đến và ở lại trong trái tim chị, nhờ đó chị lại được hồi sinh để tiếp tục yêu hết mình và tu hết mình. Để khi tất cả qua đi, chỉ còn lại chị và Chúa, chị có thể tự hào cất nên lời của Thánh Phaolô rằng: “Tôi đã chiến đấu trong cuộc chiến đấu cao đẹp, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững niềm tin” (Tm 4,7)

Luôn cầu nguyện cho nhau chị nhé!

Em của chị,

Tịch Liêu


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm