Danh mục bài viết

Cập nhật 21/12/2019 - 4:18 - Lượt xem 3830

Ngày 21/12 - Mùa Vọng

"Bởi đâu mà tôi được ơn này, là Mẹ Thiên Chúa tôi đến viếng thăm tôi".

 

Tin Mừng: Lc 1, 39-45

Ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi tiến lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Giacaria và chào bà Isave, và khi bà Isave nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà; và bà Isave được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng: "Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến viếng thăm? Vì này, tai tôi vừa nghe lời Bà chào, hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện".

 

 

Suy niệm 1: Thân mẫu Chúa tôi đến với tôi _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Trong những ngày cuối cùng của mùa Vọng, 
Hội Thánh mời gọi chúng ta suy niệm về cuộc gặp gỡ 
giữa hai người mẹ: Chị Maria và bà Êlisabét, 
giữa hai thai nhi: Ðức Giêsu và Gioan Tẩy Giả. 
Một cuộc gặp gỡ chan chứa niềm vui. 
Niềm vui của chị Maria với bước chân vội vã 
băng qua những vùng đồi núi trập trùng xứ Giuđê. 
Chị không đi một mình trên đường xa, 
vì chị tin có một mầm sống đang lớn lên trong chị. 
Chị chỉ mong cho mau đến nhà bà Êlisabét 
để phục vụ bà trong những ngày gần sinh nở. 
Niềm vui bất ngờ của bà chị họ sau lời chào của Maria. 
Bà ngây ngất trước hồng ân mà cô em mình đã nhận được. 
Bà tràn ngập hạnh phúc vì được Thân Mẫu Chúa đến thăm. 
Êlisabét cảm thấy đứa con trong dạ cũng nhảy mừng. 
Dường như bà quên cả niềm vui riêng tư, 
để chỉ còn nhớ đến niềm vui cứu độ cho cả dân tộc. 
Cuộc gặp gỡ diễn ra trong bầu khí của Thánh Thần. 
Thánh Thần vẫn tác động trên chị Maria. 
Thánh Thần tràn đầy bà Êlisabét. 
Thánh Thần đã hoạt động nơi thai nhi Gioan (Lc 1,15). 
Chị Maria đem đến niềm vui cho nhà ông Dacaria 
vì chị mang lại Ðấng ban Tin Mừng cứu độ. 
Chị đem đến sự phục vụ khiêm hạ 
vì chị cưu mang Ðấng đến để phục vụ. 
Khi được trở nên nữ tỳ của Thiên Chúa, 
chị Maria đã sống như nữ tỳ của con người. 
Chị có phúc vì chị được chọn làm Mẹ Ðấng Cứu Thế, 
chị còn có phúc vì chị đã tin rằng 
Chúa sẽ thực hiện những gì Người nói với chị. 
Chúng ta chiêm ngắm Ðức Giêsu đang lớn dần trong lòng mẹ. 
Ngài tăng trưởng như mọi người. 
Những nhịp đập đầu tiên của trái tim nhỏ bé, 
những nét riêng tư đầu tiên của khuôn mặt. 
Con Thiên Chúa đã mang quả tim và khuôn mặt người phàm. 
Từ khi Ngôi Lời được cưu mang trong dạ mẹ, 
không ai có quyền khinh rẻ một thai nhi, 
vì mỗi thai nhi đều mang khuôn mặt của Con Thiên Chúa; 
không ai được coi thường người phụ nữ, 
vì Thiên Chúa đã muốn Con mình được một trinh nữ sinh ra. 

Lạy Ðức Trinh Nữ Maria, Mẹ Thiên Chúa, 
xin gìn giữ nơi con quả tim của trẻ thơ 
tinh tuyền và trong ngần như dòng suối. 
Xin ban cho con quả tim đơn sơ, 
mau quên những nỗi buồn phiền. 
Một quả tim hào hiệp dám hiến thân, 
dịu dàng để cảm thông. 
Một quả tim trung thành và quảng đại. 
không quên ơn, không báo oán. 
Xin tạo cho con quả tim hiền từ và khiêm tốn. 
yêu mà không mong được yêu lại, 
hân hoan xóa mình đi 
để Con của Mẹ có chỗ trong lòng người khác. 
Một quả tim vĩ đại và bất khuất, 
không khép lại trước những vô ơn, 
không chán nản trước người lạnh nhạt. 
Một quả tim khắc khoải 
lo tìm vinh danh Chúa Giêsu Kitô, 
quả tim mang vết thương vì yêu Ngài, 
vết thương chỉ lành 
khi được sống với Ngài trên trời. Amen. 

 

 

Suy niệm 2: Cuộc viếng thăm đầy ân sủng _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Trong cuộc sống, nơi các mối tương quan, hẳn sự cảm thông, liên đới là điều quan trọng. Có sự cảm thông, chúng ta dễ dàng tôn trọng, hiểu biết, và đón nhận nhau hơn. Có sự liên đới, chúng ta dễ dàng chia vui, sẻ buồn với nhau để giúp nhau thăng tiến...

Hôm nay, bài Tin Mừng cũng thuật lại cho chúng ta về cuộc gặp gỡ giữa Mẹ Maria và bà Êlisabét. Cuộc gặp gỡ này không chỉ dừng lại ở chỗ thăm hỏi xã giao, nhưng nó còn đi xa hơn để cho thấy rằng đây là một cuộc gặp gỡ trong tình yêu và ân sủng.

Đức Maria vội vã lên đường thăm bà chị họ Êlisabét không phải do Mẹ không tin lời Sứ Thần báo bà Êlisabét đã có thai được sáu tháng, vì thế, phải lên đường để tận mắt mục kích xem điều đó có thật không! Không phải vậy, nhưng Mẹ lên đường là để thể hiện sự vui mừng, mau mắn, sẵn sàng tín thác nơi Chúa và đem Tin Mừng ấy đến với người chị họ và cũng là người chị trong ân sủng, để cả hai cùng chung lời tạ ơn. Vì thế, khi vừa thấy Mẹ, bà Êlisabét đã cất tiếng tung hô: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc” (Lc 1,4243). Cùng lúc, Gioan trong bụng đã nhảy lên vui sướng vì mình được Thiên Chúa viếng thăm.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy, vai trò của Chúa Thánh Thần là trọng tâm của mọi biến cố cũng như nhân vật từ Đức Giêsu, Mẹ Maria, thánh Gioan, ông Dacaria và bà Êlisabét... Tất cả những nhân vật này đã trung thành với lời hứa, mặc dù đôi lúc cũng còn chút nghi ngờ như ông Dacaria.

Từ đó, chúng ta được mời gọi mau mắn vâng nghe tiếng nói của Chúa Thánh Thần trong Lương Tâm của mình để thi hành. Sẵn sàng tin tưởng tuyệt đối vào Lời Chúa hứa. Yêu thương, tôn trọng và liên đới với tha nhân để giúp nhau nên thánh.

Mong sao trong Mùa Vọng này,  mọi người đều cảm nhận được niềm vui, hạnh phúc vì có Chúa ở cùng như mẹ Maria, bà Êlisabét và thánh Gioan Tẩy Giả khi xưa.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết yêu thương nhau để cùng nhau làm chứng cho niềm vui Tin Mừng trong cuộc sống thường ngày. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Chia sẻ đức tin

Ngay sau khi Đức Ma-ri-a biết bà Ê-li-sa-bét đã quá già mà sắp sinh cậu ấm, Mẹ đã đến thăm viếng bà, không phải để xác minh lời thiên sứ có thật không, nhưng để thực thi thánh ý Thiên Chúa và thăm viếng bà chị cùng đồng cảnh với mình. Hơn thế nữa, Đức Ma-ri-a thấy cần chia sẻ niềm vui và lòng tin của mình với người khác.

Cả hai đều luôn dễ vâng lời và hiểu biết thánh ý Chúa. Cả hai đều được Thiên Chúa đã làm những sự lạ lùng. 

Tin mừng tường thuật cho chúng ta biết một cách vắn gọn về việc đã xảy ra giữa hai người nữ diễm phúc. Người ta tưởng tượng khá tốt rằng : Cả hai đã cống hiến một thời gian dài để giúp nhau khám phá ra ý nghĩa về việc sẽ xảy đến với hai bà. Và như tất cả các bà mẹ, hai bà mơ ước về hai đứa con sẽ trở nên thế nào ...

Phần chúng ta, họa hiếm lắm chúng ta mới biết chia sẻ niềm tin của mình cho người khác, vì thực sự chúng ta không quen. Khi những người tín hữu chúng ta gặp nhau, hầu hết là để tổ chức hoạt động, để thảo luận vấn đề khác. Chúng ta rất ít khi tụ họp để bày tỏ cho nhau những tâm tình tận đáy con tim, những điều chúng ta tin tưởng những điều chúng ta trông cậy. Chúng ta không dám cởi mở cho nhau hết tấm lòng mình về đức Ki-tô. Chúng ta không dám nói cho người khác những điều Thiên Chúa đối với mình, đã làm cho mình, với vợ con mình và cả với các bạn tri kỷ của mình. Chúng ta hầu như không bao giờ nói về Đức Ki-tô.

Chính vì thế, chúng ta hình như đã quên, hay hình như đã không còn hiểu gì về Đức Ki-tô, đến nỗi chúng ta thực sự rất cô đơn trong niềm tin. Thực thế, chúng ta còn nhiều điều phải học biết.

Chúng ta cần thiết phải biết lòng tin của người khác để củng cố lòng tin của chúng ta. Và người khác cũng cần biết lòng tin của chúng ta để củng cố niềm tin của họ .

Khi Mẹ Mari-a và bà Ê-li-sa-bét gặp nhau, các ngài nói cho nhau biết thông cảm những điều lạ lùng mà Thiên Chúa đã làm cho mình để tạ ơn ngợi khen Thiên Chúa. Nếu chúng ta biết chia sẻ lòng tin của chúng ta với nhau, có lẽ chúng ta sẽ thấy được những sự lạ lùng Thiên Chúa đã làm cho chúng ta.

 

 

Suy niệm 4: Đi thăm bà Isave

Đời người là một cuộc hành trình, và cuộc hành trình nào cũng là một thứ cưu mang : mơ ước được gặp gỡ, chia sẻ, sống trong tự do, xây dựng đời sống, do đó cuộc hành trình nào cũng chứa đựng nhiều hăm hở.

Trong những ngày ấy, Maria chỗi dậy, đon đả ra đi lênmiền sơn cước. Đức Maria đã chỗi dậy, vì cưu mang con tronglòng. Cưu mang con trong lòng cũng có nghĩa là nuôi dưỡng một niềm vui bất tận : đứa con càng lớn, niều vui càng tăng.

Niềm vui nào cũng đòi được chia sẻ. Đức Maria đã không cất giữ trong lòng niềm vui vừa cưu mang, nhưng Người đã vội vàng đem niềm vui đến cho người khác.

Đích điểm cuộc hành trình của Đức Maria là một miền núi. Núi cao là nơi trắc trở, nhưng cũng thường là nơi hẹn hò giữa Thiên Chúa và con người. Và cũng từ cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa, con người mới có thể đến với người khác.

Cuộc hạnh ngộ giữa Đức Maria và người chị họ Isave là kết thúc của cuộc ra đi. Không ai đi để tiến vế cô đơn, để giam mình trong cõi chết, nhưng ra đi là để gặp gỡ, chia sẻ.

Đời người Kitô hữu là một hành trình trong đức tin. Hành trình nào cũng có khởi điểm và đích điểm. Cũng như Đức Maria đã tiến lên đường sau khi cưu mang Chúa Giêsu người Kitô hữu cũng khởi đầu cuộc hành trình bằng sự sống Thiên Chúa đã được thông ban qua Bí tích rửa tội.

Cưu mang sự sống mới, người Kitô cũng vội vã ra đi đem niềm vui cho người khác, đó là tất cả sứ mệnh và ý nghĩa của đời sống đức tin. Người cưu mang Đức Kitô phải ý thức rằng đạo của họ là đạo Tin mừng, đường của họ là đường của rộn rã,vui tươi.

Điểm đến của cuộc hành trình dĩ nhiên là cuộc sống vĩnh cửu, nhưng cuộc sống này cũng chỉ là một cuộc gặp gỡ nối dài những gặp gỡ mà con người đã thực hiện trong cuộc sống tại thế. Điểm đến ấy sẽ không đến với những ai đã chối bỏ gặp gỡ người anh em trong cuộc hành trình tại thế.

Mùa vọng là mùa của cưu mang, của cất bước ra đi. Chúng ta hãy để Đức Kitô lớn lên trong tâm tư, suy nghĩ, hành động của chúng ta. Cùng với Đức Kitô, chúng ta hãy ra đi đến với người khác. Cùng với Đức Kitô,chúng ta hãy biến mọi gặp gỡ hằng ngày thành những trao đổi của yêu thương, phục vụ, quên mình, tha thứ và vui tươi.

 

 

Suy niệm 5: Đức Maria viếng thăm Êlizabeth

Nhờ thiên thần truyền tin, Đức Maria là người đầu tiên được biết cái tin vĩ đại mà muôn dân trông chờ: Đấng Cứu Thế đã giáng trần. Và với cuộc viếng thăm của Đức Maria, bà Êlizabet và ông Gioan Tẩy giả cũng được biết tin nầy trước mọi người: Bởi đâu tôi được Mẹ Thiên Chúa đến viếng thắm tôi? Vì nầy tôi vừa nghe lời em chào thì hài nhi nhảy mừng trong lòng tôi.

Chúa xuống trong lòng Đức Trinh Nữ Maria, và qua lời báo tin của Thiên thần Mẹ biết người chị họ cũng đã được Chúa đoái thương cho thụ thai trong tuổi già, nên mẹ liền lên đường đến thăm bà. Khi Chúa đến trong tâm hồn ai thì Chúa liền mở rộng tâm hồn người ấy, nghĩ đến kẻ khác. Chúng ta có một ví dụ khác trong Phúc âm là khi Chúa Giêsu đến trong nhà Zakêu, tâm hồn ông liền mở rộng, nghĩ đến kẻ khác: Tôi sẽ lấy một nửa gia tài tôi mà giúp kẻ nghèo và nếu tôi làm thiệt hại ai, thì tôi sẽ đền gấp bốn.

Nghĩ đến kẻ khác, đến với kẻ khác, đó là dấu chỉ Chúa đã đến trong tâm hồn ta. Và khi chưa đến với ai thì Chúa thường sai chúng ta đến với kẻ khác. Mỗi lần Chúa sống lại, hiện ra với các tông đồ, Chúa liền sai họ đi đến với muôn dân Giáo Hội, tự bản chất vì thế là Giáo Hội truyền giáo. Người Kitô hữu tự bản chất là người truyền giáo, đem tin mừng đến cho kẻ khác như Đức Maria hôm nay đã đem tin mừng đến cho bà Êlisabeth và Gioan Tẩy Giả.

Trong cuộc sống, tôi có nghĩ đến những người nghèo khổ hơn tôi không? Tôi có nghĩ đến những người bất hạnh hơn tôi không? Những nạn nhân chiến tích, những nạn nhân lụt lội thiên tai, những người thất nghiệp, nhưng em bé mồ côi, những người bệnh tật, buồn phiền hay đau khổ; những con người ấy đang vây quanh ta hằng ngày Qua họ, Chúa Giêsu đang van xin nài nỉ ta đến với ngài.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm