Danh mục bài viết

Cập nhật 23/10/2019 - 21:53 - Lượt xem 229

Giáo hội không phải là pháo đài đóng kín, nhưng là căn lều đón tiếp mọi người

Đức Thánh Cha nói nếu Giáo hội không "đi ra" khỏi chính mình thì không phải là Giáo hội; nếu Giáo hội không mở rộng cửa đón tiếp những người đến với mình thì không phải là Giáo hội. Ngài mời gọi các Kitô hữu biết đối thoại, lắng nghe và gặp gỡ các anh chị em trong đức tin và gặp gỡ những người ở xa chúng ta, để cảm nếm và bày tỏ sự phong phú của Giáo hội.

Sáng thứ tư 23/10 đã có khoảng 30 ngàn tín hữu tham dự buổi tiếp kiến chung của Đức Thánh Cha tại quảng trường thánh Phêrô vào sáng thứ tư 23/10. Đoạn sách thánh được Đức Thánh Cha giảng giải trong buổi tiếp kiến trích từ sách Công vụ Tông đồ 15, 7-11, thuật lại quyết định của thánh Phêrô trong sự kiện được gọi là Công đồng đầu tiên của Giáo hội – Công đồng Giêrusalem. Ngài mời gọi các anh em không nên choàng vào cổ dân ngoại ách nặng của Lề luật, vì chính niềm tin vào Chúa Giêsu Kitô cứu độ mọi người chứ không phải Lề Luật Môsê.

Từ hành trình truyền giáo của hai thánh Phaolô và Barnaba: rao giảng Tin Mừng cho dân ngoại, và quyết định của Công đồng Giêrusalem: dân ngoại không phải chịu phép cắt bì trước khi lãnh nhận bí tích rửa tội, Đức Thánh Cha mời gọi Giáo hội “đi ra” để đến với mọi người”, mở rộng cửa cho mọi người có thể đến để được ơn cứu độ. Và Đức Thánh Cha cũng nhấn mạnh rằng cách thức giải quyết các khác biệt khó khăn trong Giáo hội là đối thoại dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần để tìm ra tiếng nói chung. Đây chính là tính công nghị trong Giáo hội.

Hành trình của Lời Chúa

Trong phần đầu của bài giáo lý, ĐTC nhắc lại “hành trình của Lời Chúa”, từ cuộc gặp gỡ đổi đời của Phaolô với Chúa Giêsu cho đến Công đồng Giêrusalem.

Từ cuộc hoán cải của Phaolô đến Công đồng Giêrusalem

Sau khi hoán cải, nhờ trung gian của Barnaba, Phaolô được đón nhận vào Giáo hội Giêrusalem và bắt đầu rao giảng Chúa Kitô. Nhưng do sự thù ghét của một số người, Phaolô buộc phải chuyển đến Tarso, nơi sinh quán của ngài. Barnaba đã đến đây gặp Phaolô và mời gọi ngài tham dự vào cuộc “hành trình của Lời Chúa”. Sách Công vụ Tông đồ mà chúng ta đang học hỏi trong các buổi tiếp kiến chung này, có thể nói là cuốn sách về cuộc hành trình dài của Lời Chúa: Lời Chúa được loan báo và loan báo mọi nơi.

Kitô hữu chạy trốn với Lời Chúa và gieo rắc khắp nơi

Cuộc hành trình này bắt đầu sau một cuộc bách hại dữ dội (xem Cv 11,19); nhưng cuộc bách hại này, thay vì chấm dứt việc rao giảng Tin Mừng, thì lại trở thành cơ hội để mở rộng cánh đồng nơi hạt giống tốt của Lời Chúa được gieo rắc. Các Kitô hữu không sợ hãi. Họ phải chạy trốn nhưng chạy trốn với Lời Chúa và gieo rắc Lời Chúa khắp nơi.

Đầu tiên, Phaolô và Barnaba đến Antiokia thuộc Siria và các ngài ở lại đây một năm để dạy dỗ và giúp cho cộng đoàn được đâm rễ sâu, vững chắc (xem Cv 11,26). Họ rao giảng cho cộng đoàn người Do thái. Antiokia trở thành trung tâm thúc đẩy truyền giáo, nhờ lời giảng dạy mà hai vị truyền giáo Phaolô và Barnaba ghi khắc trong trái tim của các tín hữu. Tại Antiokia, lần đầu tiên họ được gọi là “Kitô hữu” (xem Cv 11,26).

Từ rao giảng cho người Do Thái đến rao giảng cho dân ngoại

Bắt đầu từ Antiokia, Phaolô và Barnaba, “được Chúa Thánh Thần gửi đi” (Cv 13,4), đi qua những nơi khác nhau – trên đảo Síp và sau đó trên bán đảo Anatolia – rao giảng Chúa Kitô và thu hút nhiều người đến với đức tin. Đây là cuộc hành trình truyền giáo đầu tiên của Phaolô, ghi lại bước thay đổi từ rao giảng Tin Mừng trong các hội đường của cộng đồng người Do thái hải ngoại đến việc loan báo trong môi trường đa số là dân ngoại.

Giáo hội không phải là một thành trì, nh