Danh mục bài viết

Cập nhật 5/2/2019 - 7:44 - Lượt xem 1582

Thứ Tư tuần 4 Thường Niên

"Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương".

 

Tin Mừng: Mc 6,1-6

Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà và các môn đệ cùng theo Người.

Ðến ngày Sabát, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính giả sủng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: "Bởi đâu ông nầy được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông nầy chẳng phải bác thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?"

Và họ vấp phạm vì Người.

Chúa Giêsu liền bảo họ: "Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình".

Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin.

Người đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy.

 

 

1. Quê quán của Người (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ)

Chẳng rõ Đức Giêsu đã xa gia đình, xa ngôi làng Nadarét bao lâu rồi. 
Nhưng hôm nay, Ngài lại trở về với hội đường của làng vào ngày sabát. 
Dù sao Ngài đã có danh tiếng trước đám đông, lại có môn đệ đi theo… 
Trở về với hội đường thân quen, Ngài được mời đọc sách thánh và giảng dạy. 
Nghe lời Ngài giảng, nhiều người sửng sốt ngỡ ngàng. 
“Bởi đâu ông này được như thế? 
Ông được khôn ngoan như vậy nghĩa là làm sao? 
Ông làm được những phép lạ như thế nghĩa là gì?” (c. 2). 
Những câu hỏi cho thấy người dân Nadarét nhìn nhận 
sự khôn ngoan trong lời giảng và quyền năng trong việc làm 
mà họ bắt gặp nơi con người ông Giêsu, người cùng làng với họ. 
Chỉ có điều là họ nghĩ không ra nguồn gốc của những chuyện đó. 
Tại sao họ lại không coi Đức Giêsu là người của Thiên Chúa, 
và coi Thiên Chúa là nguồn gốc mọi khả năng lạ lùng của Ngài? 
Câu trả lời là vì người dân làng đã quá quen với ông Giêsu. 
Họ tự hào biết rất rõ về nghề nghiệp của ông: một bác thợ. 
Họ tự hào biết rất rõ về họ hàng ruột thịt: mẹ và anh chị em của ông, 
những người họ có thể kể tên, những người đang là bà con lối xóm với họ. 
Họ cũng biết rõ quãng đời thơ ấu và trưởng thành của ông Giêsu. 
Chính cái biết này đã ngăn cản 
khiến họ không thể tin ông Giêsu là một ngôn sứ. 
Hay đúng hơn chính vì họ có một hình ảnh rất cao cả về một ngôn sứ 
nên quá khứ bình thường của Đức Giêsu khiến họ không thể tin được. 
Người dân Nadarét đã không ngờ mình có người làng cao trọng đến thế: 
một ngôn sứ, một Đấng Kitô, một Thiên Chúa làm người, ở với họ. 
Và họ cũng không ngờ sự cao trọng đó lại được gói trong lớp áo tầm thường, 
không ngờ Đức Giêsu sẽ là người làm cho cả thế giới biết đến Nadarét. 
Làm thế nào chúng ta tránh được sai lầm của người Nadarét xưa? 
Cần tập nhận ra Chúa đến với mình trong cái bình thường của cuộc sống. 
Cần thấy Chúa nơi những người tầm thường mà ta quen gặp mỗi ngày.

Lạy Chúa Giêsu, 
dân làng Nadarét đã không tin Chúa 
vì Chúa chỉ là một ông thợ thủ công. 
Các môn đệ đã không tin Chúa 
khi thấy Chúa chịu treo trên thập tự. 
Nhiều kẻ đã không tin Chúa là Thiên Chúa 
chỉ vì Chúa sống như một con người. 
Cũng có lúc chúng con không tin Chúa 
hiện diện dưới hình bánh mong manh, 
nơi một linh mục yếu đuối, 
trong một Hội thánh còn nhiều bất toàn. 
Dường như Chúa thích ẩn mình 
nơi những gì thế gian chê bỏ, 
để chúng con tập nhận ra Ngài 
bằng con mắt đức tin. 
Xin thêm đức tin cho chúng con 
để khiêm tốn thấy Ngài 
tỏ mình thật bình thường giữa lòng cuộc sống. Amen. 

 

2. Cuộc sống âm thầm (trích Mỗi ngày một tin vui)

Thánh Gioan Bosco, nhà giáo dục giới trẻ lừng danh nhất của thế kỷ 19 đã kể lại giấc mơ năm Ngài lên 9 tuổi như sau: Ngài mơ thấy mình ở giữa một đám trẻ đang chơi đùa, nghịch ngợm, cãi cọ và nói những lời thô tục. Muốn cho đám trẻ một bài học, cậu bé liền gọi một số em ra và dùng nắm tay để đe dọa. Nhưng chính lúc đó, Chúa Giêsu hiện ra gọi cậu bé lại và nói:

- Này Gioan, muốn biến những con chó sói này thành chiên con, thì con không nên dùng sức mạnh của đôi tay, mà hãy dùng lòng tốt.

Lúc đó, cậu bé thưa với Chúa:

- Lạy Chúa, chắc con không làm được đâu.

Chúa Giêsu liền chỉ cho Gioan Bosco thấy gương mặt hiền hậu của một người mẹ đang đi bên cạnh và nói:

- Ðây là mẹ của con và cũng là mẹ của chúng nữa. Với mẹ, con có thể biến đổi giới trẻ cho Nước Chúa, cho một thế giới tốt đẹp hơn.

Quả thật, về sau, cả công cuộc giáo dục giới trẻ của Gioan Bosco đều được đặt dưới sự hướng dẫn và bảo trợ của Mẹ Maria. Nhưng để có thể đến với Mẹ Maria, Gioan Bosco đã tiếp nhận lời dạy bảo và gương sáng của chính người mẹ ruột của mình. Có lẽ ngài không bao giờ quên lời căn dặn của mẹ ngài: "Mẹ đã sinh ra trong cảnh nghèo, mẹ đã sống trong cảnh nghèo; nếu con muốn làm linh mục để nên giàu có, thì mẹ sẽ không bao giờ đến thăm con nữa".

Mẹ Maria có lẽ đã không bao giờ nói một lời như thế với Chúa Giêsu, khi Ngài đã sống bên cạnh Mẹ Maria tại Nazareth trong suốt 30 năm. Tin Mừng đã không ghi lại một lời nào của Mẹ trong giai đoạn này, nhưng chắc chắn, cũng như mọi đứa trẻ, Chúa Giêsu đã sống và lớn lên một cách bình thường, nghĩa là Ngài đã từng uống từng lời dạy dỗ của Mẹ. Sống kiếp người chỉ có 33 năm, thì 30 năm, Chúa Giêsu lại dành cho cuộc sống ẩn dật âm thầm tại Nazareth. Ðây chắc chắn không phải là một giai đoạn uổng phí trong cuộc đời Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã không lập gia đình, nhưng đã sống phần lớn cuộc sống của Ngài trong gia đình, một cuộc sống âm thầm và bình thường, đến độ những người đồng hương của Ngài phải thốt lên với giọng gần như khinh bỉ: "Ông ta không phải là bác thợ, con bà Maria sao?"

Phản ứng của những người đồng hương về những năm âm thầm của Chúa Giêsu tại Nazareth là một xác quyết rằng Chúa Giêsu đề cao đời sống gia đình. Ngài đã không sống như một siêu nhân, Ngài đã không làm bất cứ một việc phi thường nào, nhưng đã sống một cách bình dị trong cảnh nghèo như mọi người. Chính vì Con Thiên Chúa đã sống một cách bình dị những thực tại hàng ngày của cuộc sống gia đình, mà đời sống ấy mang một giá trị và có ý nghĩa đối với con người. Tất cả những biến cố trong cuộc sống của Con Thiên Chúa làm người đều đáng được chúng ta chiêm ngưỡng, và trong ánh sáng của những biến cố ấy, chúng ta được mời gọi để nhìn vào cuộc sống hàng ngày của chúng ta.

Nguyện xin Chúa thánh hóa cuộc sống mỗi ngày của chúng ta, để chúng ta sống một cách sung mãn từng giây phút và trở thành nhân chứng tình yêu Chúa trước mặt mọi người.

 

3. Số phận Tiên tri và quê hương - (Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.)

Trong cuộc sống đời thường, người ta vẫn hay nói: “Gần chùa gọi bụt bằng anh”; hay: “Bụt chùa nhà không thiêng, thiêng Bụt chùa người”.

Hôm nay, Đức Giêsu bị chính đồng hương của mình khinh miệt. Chuyện kể rằng: sau một khoảng thời gian, Đức Giêsu công khai thi hành sứ vụ, hôm nay, Ngài trở về nơi quê quán của mình để rao giảng Tin Mừng Nước Thiên Chúa. Mặc dù lời dạy của Ngài thật khôn ngoan và uy quyền, thế nhưng với những người đồng hương, sẵn có tính kỳ thị, và chính từ đó, lòng họ trở nên chai lỳ. Họ nói với nhau: "Bởi đâu ông ta được như thế? Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là sao? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì? Ông ta không phải là bác thợ, con bà Maria sao?".

Lối phản ứng trên đây cho thấy một sự lạnh nhạt, và không chấp nhận những giáo huấn của Đức Giêsu, mặc dù vẫn biết đấy là lời khôn ngoan.

Lối nói: "Con bà Maria" là lối nói kiểu khinh thường. Mẹ Maria cũng là người bình thường như ai, vậy thì một người vô danh tiểu tốt như thế không thể sinh ra một người con phi thường được, nên họ có đủ lý do để khước từ Đức Giêsu.

Trong cuộc sống của chúng ta, chắc cũng không thiếu những lối suy nghĩ như vậy. Một khi đã có sẵn trong lòng sự kỳ thị nào đó, thì nơi người ấy không có chút gì là tốt và chúng ta cũng không ngừng tìm mọi cách để làm cho họ không còn uy tín để làm việc.

Tại sao lại có những lối suy nghĩ xa lạ với Tin Mừng như thế? Thưa, đơn giản là vì sự ích kỷ, đố kỵ, hẹp hòi và kiêu ngạo luôn luôn ngự trị trong lối nhìn và cách nghĩ của chúng ta, khiến ta không thể vượt ra xa và nhìn rộng để thấy tổng quát.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta không ngừng phấn đấu để vượt thắng những tham sân si đó, sống quảng đại và sẵn sàng đón nhận những giá trị tốt nơi người anh chị em chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa ban cho chúng con có cái nhìn của Chúa, để chúng con biết yêu thương không giới hạn và sẵn sàng đón nhận anh chị em mình như Chúa đã quảng đại đón nhận chúng con là con Chúa. Amen.

 

4. Đừng coi thường những cái tầm thường

Nghe bài Tin mừng hôm nay, chúng ta chứng kiến Chúa thêm phiền những kẻ đồng hương của ngài, vì họ coi thường ngài Họ cứng lòng tin Tại sao thế?

Bụt nhà không thiêng.

Đi đầu Chúa Giêsu cũng được ca tụng tôn vinh, nhưng khi trở về quê hương mình lại bị coi thường Thật là Bụt nhà không thiêng.

Người đời thường sống với nhau bằng thành kiến Những người Galilê kia cứ nghĩ rằng, ba mươi năm nay, ông Giêsu này đã sống và lớn lên giữa họ, xóm giềng ai mà là ông ta nữa Ông chỉ là một người tầm thường, rất tầm thường là đàng khác, vì gia đình ông rất nghèo, địa vị xã hội lại thấp kém, con ruột anh thợ mộc nghèo, có gì là vinh quang đâu Thành kiến là một làp vỏ cứng bao bọc lấy một con người, một loại vỏ bọc nhiều khi rất tai hại và không công bằng chút nào, như trường hợp của Chúa Giêsu hôm nay.

Đọc lại tiểu sử các anh hùng, các vĩ nhân Việt nam, ta thấy có nhiều người xuất thân từ những gia đình rất tầm thường Lê Lợi, quang Trung là những ví dụ điển hình Trong hàng các thánh cũng vậy, có nhiều vị xuất thân từ những gia đình thấp kém, bần cùng Trước nhân tình thế thái đó, ca dao tục ngữ Việt nam đã viết cách mỉa mai rằng: Con vua thì lại làm vua, con anh sãi chvà lại quét lá đa.

Đọc lại Kinh Thánh, có một chuyện rất đáng cho chúng ta lưu ý, là Thiên Chúa thường chọn những con người thấp kém, tầm thường, nhỏ bé là đằng khác: một Abrham, một ông già vô sinh để làm cha nhiều dân tộc; cậu bé David, một cậu bé chăn cừu làm vua một nước; những người đánh cá tầm thường ít học để đứng đầu Hội Thánh.

Khi suy gẫm bài Tin mừng nầy, tôi thấy Chúa đang cảnh cáo tôi: đừng coi thường những cái tầm thường Mỗi con người là cả một mầu nhiệm, không ai hiểu hết được, vì con người luôn có khả năng vươn tới, nay còn là người tội lỗi nhưng ngày mai có thể trở thành một vị thánh Đừng căn cứ bề ngoài mà xét đoán, vì nhiều khi rất sai lầm Chúa nói với tôi rằng, đừng coi thường những người bên cạnh, người hàng xóm, vì họ là hình ảnh của Ta, con không được coi thường họ Trong đời sống linh mục của tôi tôi đã được tiếp xúc với những vị thánh mà bề ngoài rất tầm thường.

Lạy Chúa, xin cho con một đức tin nhạy bén để con nhìn thấy Chúa trong những con người tầm thường.

 

5. Đức tin là một  ân huệ

Để tỏ lòng ngưỡng mộ một đại ân nhân, dân của thành phố kia đã dựng một bức tượng của vị ân nhân ở một nơi xứng đáng trong thành phố. Ngày kia, có một người lạ mặt vào thành. Vừa bước qua cổng thành, ông hoiặ những em bé đang chơi dưới bóng mát của những cây trồng hai bên đường, và nhờ các em chỉ lối để đi đến chỗ dựng bức tượng. Một em bé trong bọn lơ đễnh giơ tay chỉ lối cho người khách lạ, rồi lại tiếp tục cuộc vui của các em.

Đi được một đoạn đường, người khách lạ dừng lại hỏi một người dân thành. Tình cờ ông gặp ngay một người, tự xưng mình là người đề nghị dựng bức tượng trong thành. Rồi người nàytỏ vẻ hãnh diện chỉ lối cho người khách lạ.

Người thứ ba được người khách lạ hỏi lối là một người thầu khoán. Ông này tự giới thiệu, ông chính là người đã xây đế đặt bức tượng.

Cuối cùng người khách lạ đã đến nơi dựng bức tượng. Ông đứng ngắm nghía bức tượng một hồi thật lâu. Bao nhiêu những ý nghĩa vui buồn hiện ra trong tâm trí của ông. Ông vui bởi người ta đã nhớ đến công ơn của ông giúp cho dân thành. Nhưng ông lại buồn bởi từ lúc ông bước vào thành, chẳng có một ai đã nhận ra ông là vị ân nhân của họ. Thế rồi ông quay gót ra về.

Khi ra đến gần cổng thành thì một trong những em bé đang chơi với chúng bạn gọi dật các bạn và nói :

- Kià chúng mày xem, có phải ông kia là người đã được làm tượng đặt ở công trường không ?

Lòng người khách lạ đã vơi bớt đi được nỗi buồn đang gậm nhấm con tim ông, vì đã có một người, dù người đó là một em bé, đã nhận ra được ông. Bởi qủa thực ông là vị ân nhân của thành.

Bài Tin Mừng hôm nay cũng cho chúng ta thấy một cảnh tương tự

Chúng ta thường nghe nói: “ Gần chùa gọi Bụt bằng anh”.

Đối với dân làng Nazareth, những người sống trong một làng với Chúa Giêsu, những người đã từng tiếp xúc, ăn uống, trò truyện, cầu nguyện với Chúa Giêsu, họ không thể nào tưởng tượng , Giêsu lại có thể có những lời nói không ngoan đầy quyền uy, lại có thể làm phép lạ được.

Điều này chứng tỏ những người sôỳng đương thời với Chúa Giêsu, những kẻ được thấy người bằng xương bằng thịt, họ cũng cần phải có một đối mắt Đức Tin mới có thể nhìn qua những  cái bên ngoài, để khám phá ra những thực thể tiềm tàng ở bên trong. Cái nhìn Đức Tin này, đó là một ân huệ  chúng ta phải cầu xin, phải thực tập và thanh luyện hằng ngày thì mới thể có được.

Với cái nhìn Đức Tin, chúng ta có khả năng khám phá ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong những sự việc, những biến cố, những con người mà chúng ta gặp gỡ hằng ngày.

Mẹ Têrêsa Calcutta cũng nhờ cái nhìn Đức Tin đó mà Mẹ đã khám phá ra sự hiện diện của Chúa nơi những người nghèo khổ, những người đang trải qua cơn hấp hối. Từ đó cuộc sống của Mẹ đã làm phát sinh ra biết bao nhiêu những bông trái Bác Aỳi xinh tươi thơm ngát, làm đẹp cho cuộc đời của nhân loại.

Vậy nếu cuộc sống của chúng ta không làm trổ sinh được những bông hoa tươi đẹp thơm tho, để lại những hương thơm kỳ diệu cho đời, thì chỉ là vì chúng ta chưa có được cái nhìn Đức Tin; nếu cuộc đời của chúng ta chưa được hưởng những phép lạ, như dân làng Nazareth ngày xưa, thời Chúa Giêsu, thì chỉ là vì chúng ta chưa có một đối mắt Đức Tin, để khám phá ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong những sự việc xảy ra trong cuộc đời của chúng ta.

Trong thánh lễ hôm nay chúng ta hãy cầu xin cho nhau có được cái nhìn Đức Tin đó, để chúng ta có thể sống mầu nhiệm Chúa ở khắp mọi nơi, nhất là ở trong đời sống của chúng ta.

Giờ này trong tâm tình thống hối, chúng ta hãy xin Chúa thứ tha cho chúng ta về những lần mà chúng ta đã sống như không tin có Chúa trong cuộc sống của chúng ta.

 

6. Lòng cứng tin của con người

Mai là một bé gái vừa lên ba. Mẹ em bị bắt vì cương quyết không chịu chối bỏ niềm tin kitô của mình. Bởi không còn người thân nào khác. Mai phải theo mẹ vào sống trong tù. Tại đây các kitô hữu bị canh chừng cẩn mật. Nhưng Mai thì được tự do đùi đâu tùy ý. Trong tù còn có một giám mục, một linh mục và mấy nữ tu. Họ không thể dâng thánh lễ. Nhưng bên ngoài còn một số ít linh mục hoạt động bí mật. Các linh mục này gửi lương thực tiếp tế cho tù nhân, trong đó họ kín đáo giấu bánh lễ đã được truyền phép.

Lần kia có một phụ nữ công giáo bị biệt giam, không ai có thể liên lạc ngoại trừ Mai. Vì thế em được sai mang Mình thánh Chúa đến cho bà. Mai nắm chặt Mình thánh và giấu gọn trong tay áo.

Một năm sau mẹ con Mai được phóng thích. Ra khỏi tù Mai nhất quyết xin được rước lễ. Mặc dầu tuổi mới lên bốn nhưng em quả quyết đã hiểu rõ về phép Mình Thánh Chúa. Sau khi khảo hạch em, một vị linh mục đã cho em chịu lễ lần đầu và một tháng sau em được lãnh bí tích thêm sức.

Sau khi trục xuất linh mục đó không còn được tin tức về mẹ con Mai nữa. Nhưng ngài vẫn không thể quên lời Mai nói lúc chia tay : “Thưa cha, con không sợ vì con đã tin vào Chúa”.

Câu chuyện của bé Mai và lời nói khiến ta ngạc nhiên về lòng cứng tin của người Do thái, và có lẽ của cả chính chúng ta nữa.

Theo giòng lịch sử cứu độ, Thiên Chúa đã thực hiện một chương trình ngoài sự hiểu biết của con người. Ngài đã đi vào lịch sử của con người để thực hiện công trình cứu độ vĩ đại. Ngài đã thập thể làm người và sống một cuộc đời nghèo khó, một điều trái với sự mong đợi của người Do thái về một đấng cứu thế chính trị sẽ giải phóng Israel khỏi ách nô lệ ngoại bang, khôi phục lại đất nước và thống trị các nước. Thế nhưng Thiên Chúa đã không đến theo lòng mong ước trần tục đó, nhưng theo đường lối siêu việt của một Thiên Chúa làm người.

Chúng ta cũng không khác gì dân Do thái ngày xưa. Chúng ta cũng hay thích nghĩ rằng Thiên Chúa chỉ có thể đến với vẻ oai phong của một quân vương và trong những hoàn cảnh xứng với Ngài. Thế nhưng, Chúa Cứu thế lại đến sống giữa con người trong những hoàn cảnh hết sức bình thường của thân phận con người. Chúng ta cũng thường ước muốn Thiên Chúa phân tôn trọng những ước muốn, những điều lệ của chúng ta. Nhưng Ngài lại muốn ẩn mình trong tình trạng vô danh của đau khổ thử thách, vì nhờ đó Ngài gần gũi với con người hơn, thông cảm với những đau khổ, quẫn bách của con người hơn.

Lòng cứng tin của người đồng hương với Chúa Giêsu không riêng gì cho con người thời đó, mà còn cho cả con người thời nay nữa, họ sẵn sàng khước từ tình yêu của Thiên Chúa đem đến cho họ qua các vị đại diện của Ngài. Có biết bao vị tiên tri của Chúa đã bị tiêu diệt trên quê hương của họ chỉ vì làm chứng cho một Thiên Chúa không hợp với ý muốn của con người. Chúa Giêsu vẫn tiếp tục bị con người khước từ trong một thế giới văn minh nhưng đầy sa đọa, tội lỗi hiện nay.

Đối với những người cứng tin vào thời Chúa Giêsu, có lẽ chúng ta cũng dễ có thái độ lên án họ. Nhưng chúng ta quên rằng chúng ta có thể là những kẻ cứng tin khi chúng ta không nhận ra Chúa Giêsu nơi những người đau khổ, cùng khốn, không nhận ra Ngài qua những trạng huống tầm thường của cuộc sống.

Xin Chúa tha thứ cho thái độ cứng tin của chúng ta, để từ nay chúng ta luôn biết tin tưởng và nhận ra Chúa hiện diện trong mọi biến cố cuộc sống, nhất là nơi tha nhân.

 

7. Cái nhìn thiển cận

Sau một thời gian thi hành sứ vụ công khai, Chúa Giêsu trở về thăm làng cũ. Những lời giảng dạy kèm theo một số phép lạ khiến danh tiếng Ngài đồn thổi khắp nơi. Tuy nhiên, tại Nazareth, mặc dù đã nghe những lời giảng dạy đầy khôn ngoan và uy quyền của Ngài, những người đồng hương vẫn tỏ ra lạnh nhạt và khinh miệt: "Bởi đâu ông ta được như thế? Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là sao ? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì ? Ông ta không phải là bác thợ, con bà Maria sao?"

Phản ứng trên đây của những người đồng hương là thể hiện sự khước từ dựa trên nguồn gốc gia đình Chúa. Kiểu nói: "Con bà Maria" trong một xã hội trọng nam khinh nữ, rõ ràng có ý mỉa mai, miệt thị. Nhưng mẹ Maria đã đón nhận tất cả cũng như chính Chúa Giêsu đã đón nhận thập giá. Đó là sự cao cả đích thực của Đức Maria, đồng thời là quan hệ đích thực giữa Mẹ và Chúa Giêsu, một quan hệ không chỉ dựa trên máu mủ ruột thịt, mà còn mang chiều kích thiêng liêng của người biết lắng nghe và thực thi ý Chúa.

Trở về làng cũ giảng dạy như Đấng có uy quyền, Chúa Giêsu muốn mời gọi những người đồng hương vượt qua ranh giới của quan hệ máu mủ ruột thịt và bà con láng giềng, để đi vào quan hệ mới với Ngài trong niềm tin, luôn biết thưa xin vâng với Chúa trong từng biến cố của cuộc sống, nhất là trong mỗi người anh em. Điều đó đòi hỏi phải không ngừng phấn đấu để vượt thẳng tính ích kỷ, hẹp hòi, từ bỏ thành kiến và quảng đại hy sinh.

Nguyện xin Chúa cho chúng ta luôn tỉnh thức để nhận ra Ngài đang đến trong từng biến cố cuộc sống, để có thể hưởng được niềm hạnh phúc Chúa dành cho những người biết yêu thương.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm