Danh mục bài viết

Cập nhật 24/1/2019 - 4:0 - Lượt xem 1783

Thứ Sáu tuần 2 Thường Niên

"Người gọi những kẻ Người muốn gọi để họ ở cùng Người".

 

Tin Mừng: Mc 3, 13-19

Khi ấy, Chúa Giêsu lên núi và gọi những kẻ Người muốn gọi, và họ đến cùng Người. Người chọn mười hai vị để theo Người, và sai các ông đi giảng và ban cho các ông quyền trừ quỷ. Mười hai vị ấy là: Simon mà Người đặt tên là Phêrô, Giacôbê con ông Giêbêđê, và Gioan là em Giacôbê, (cả hai được Người đặt tên là Boanerges, nghĩa là con của sấm sét), rồi đến Anrê, Philipphê, Bartôlômêô, Matthêu, Tôma, Giacôbê con ông Alphê, Tađêô, Simon nhiệt tâm, và Giuđa Iscariô là kẻ nộp Người.

 

 

1. Đến với Người, ở với Người (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ)

Thông thường ở xã hội Do Thái, người môn đệ đi tầm sư học đạo. Còn Thầy Giêsu lại đi “gọi” học trò. Thầy muốn lập một nhóm học trò ruột, hết sức gần gũi với mình. Những người Thầy muốn, Thầy đã gọi họ lại. Và họ đã đáp lời mà đến với vị Thầy đang ở trên núi. Như thế sáng kiến thì bắt nguồn từ Thầy, còn đáp lại là điều con người cần thực hiện. Thầy Giêsu muốn lập một nhóm mười hai môn đệ. Có thể vì Thầy nhớ đến mười hai chi tộc Ítraen ngày xưa. Mục đích của nhóm Mười Hai này là ở với Thầy và được Thầy sai đi. Ở với là chuyện ưu tiên, và cũng là chuyện dễ bị xao lãng. Ở với là có tương quan thân thiết và thường xuyên với Thầy. Ở với là chia sẻ cuộc sống ăn ở, đói no, thành công, thất bại. Khi ở với Thầy Giêsu, người môn đệ hiểu Thầy sâu xa và gắn bó với Thầy. Khi các môn đệ đến với và ở với Thầy Giêsu, họ như được tách ra khỏi đám đông. Sau này, khi tìm người thay thế Giuđa phản bội, Phêrô đòi đó phải là người đã sống với Thầy Giêsu ngay từ đầu (x.Cv 1, 22). Ở với nằm trong định nghĩa về người môn đệ của Thầy Giêsu. Nhưng đó không phải là điểm dừng. Ở lại với Chúa là để được sai đến với con người. Được tách ra khỏi đám đông chính là để được sai đến với đám đông, trong tư cách của người đã được mắt thấy tai nghe Thầy Giêsu. Người môn đệ được sai sẽ được phép làm những việc y hệt như Thầy : rao giảng Tin Mừng và trừ quỷ nhằm phục vụ cho con người. Chẳng những họ làm việc như Thầy, họ còn làm việc của Thầy và với Thầy. Không ở với thì cũng chẳng được sai đi, và cũng không đủ sức để được sai. Nhưng ở với là để có ngày được sai đi, mà sai đi thì vẫn luôn ở với. Kitô hữu là người được gọi, để ở với Chúa Giêsu và được ngài sai đi. Cuộc sống xao động hôm nay có vẻ làm ta quên ở với Chúa và rơi vào tình trạng nghiện việc. Chính vì thế công việc ta làm không đem lại hiệu quả thực sự và lâu bền. Hãy ở với Giêsu mỗi ngày 15 phút, bạn sẽ thấy mọi sự thay đổi. 

Khi bị bao vây bởi muôn tiếng ồn ào, 
xin cho con tìm được những phút giây thinh lặng. 
Khi bị rã rời vì trăm công ngàn việc, 
xin cho con quý chuộng những lúc 
được an nghỉ trước nhan Chúa. 
Khi bị xao động bởi những bận tâm và âu lo, 
xin cho con biết thanh thản ngồi dưới chân Chúa 
để nghe lời Người. 
Khi bị kéo ghì bởi đam mê dục vọng, 
xin cho con thoát được lên cao 
nhờ mang đôi cánh thần kỳ của sự cầu nguyện. 
Lạy Chúa, 
ước gì tinh thần cầu nguyện 
thấm nhuần vào cả đời con. 
Nhờ cầu nguyện, 
xin cho con gặp được con người thật của con 
và khuôn mặt thật của Chúa. Amen. 

 

 

2. Giáo Hội là một Mầu Nhiệm (trích Mỗi Ngày Một Tin Vui)

Nếu thời Cựu Ước đã có những tiên tri cung đình, chuyên phụ họa cho vua chúa, thay vì nói lời của Chúa; thì ngày nay cũng không thiếu những tiên tri như thế: thay vì nói Lời Chúa, lên tiếng tố cáo bất công, người ta lại chỉ làm tiên tri để công kích và chỉ trích Giáo Hội của mình. Dù sao, đây cũng là dịp để các Kitô hữu suy nghĩ và đào sâu về bản chất của Giáo Hội.

Ðiều cơ bản nhất mà chúng ta cần phải tuyên xưng trước tiên khi nói về Giáo Hội, đó là Giáo Hội là một mầu nhiệm, do đó chúng ta không thể so sánh hay xếp Giáo Hội vào bất cứ một tổ chức trần thế nào. Giáo Hội không là một thể chế quân chủ chuyên chế hay quân chủ lập hiến. Giáo Hội cũng không hề là một chế độ tập quyền hay Bô lão trị; Giáo Hội lại càng không phải là một chế độ dân chủ. Giáo Hội thiết yếu là một mầu nhiệm, do đó mà không có một tên gọi nào diễn tả và múc cạn mầu nhiệm ấy. Giáo Hội được gọi là Hiền thê của Chúa Kitô, Giáo Hội được gọi là thân thể mầu nhiệm của Chúa Kitô, Giáo Hội được gọi là Dân Chúa; mỗi kiểu nói này bày tỏ một khía cạnh, nhưng không thể nào nói hết về Giáo Hội.

Tin Mừng hôm nay như muốn đưa chúng ta vào trong bản chất mầu nhiệm ấy của Giáo Hội. Chúa Giêsu thiết lập nhóm Mười Hai để các ông ở với Ngài và được Ngài sai đi rao giảng. Ngài trao ban cho các ông quyền năng mà chính Ngài đã từng sử dụng: chỉ có các Tông Ðồ mới có quyền trừ quỷ, mới có quyền cử hành các Bí Tích, và chỉ những ai được các ông trao quyền cho mới được cử hành các Bí Tích. Chúa Giêsu trao phó cho các Tông Ðồ kho tàng mạc khải, chỉ có các ông mới có khả năng và có quyền giải thích kho tàng ấy và giảng dạy đúng ý muốn của Chúa. Trong Nhóm Mười Hai, Chúa Giêsu đặt Phêrô làm thủ lãnh để cai trị và trở thành mối giây hữu hình trong Giáo Hội, Ngài hứa ở với Giáo Hội mỗi ngày cho đến tận thế: như Ngài đã ở với các Tông Ðồ ngay từ buổi đầu, thì hơn 2,000 năm qua, Ngài vẫn tiếp tục ở với và trong Giáo Hội.

Giáo Hội chính là thân thể Chúa Kitô. Thuộc về Giáo Hội chính là chấp nhận lời rao giảng của Chúa Giêsu được ủy thác cho các Tông đồ và những người mà các ông cắt đặt để thay thế và tiếp tục sứ mệnh của mình. Thuộc về Giáo Hội một cách cụ thể, là đón nhận và sống giáo huấn của chính các Tông đồ được ủy thác cho Giáo Hội và những người kế vị các ông. Giáo Hội không phải là một thể chế dân chủ, nhưng Giáo Hội chưa hề cưỡng bách ai phải gia nhập Giáo Hội; nhưng nếu đã thuộc về Giáo Hội thì không thể không chấp nhận quyền bính của Giáo Hội. Dù vậy, ngay cả khi một Kitô hữu không chấp nhận quyền giáo huấn của Giáo Hội, thì Giáo Hội cũng không phải dùng đến võ lực hoặc nhà tù để đe dọa và trừng phạt.

Hằng năm, Giáo Hội dành một tuần lễ để cầu cho sự hiệp nhất của các Kitô hữu, một tuần lễ để đi sâu vào mầu nhiệm của Giáo Hội, một tuần lễ để hoán cải. Chúng ta hãy cầu xin bằng chính lời cầu nguyện của Chúa Giêsu: "Xin cho chúng nên một như Cha ở trong Con và như Con ở trong Cha, ngõ hầu thế gian tin rằng Cha đã sai Con".

 

 

3. Chúng ta được mời gọi đến và ở với thầy (Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.)

Có nhiều người nhìn bộ dạng bên ngoài “rất cốt tu”, nhưng kỳ thực anh ta không hề nghĩ là sẽ đi tu! Hay nhìn những người trông xem ra có vẻ đơn sơ, mộc mạc, nông dân thì Chúa lại chọn và gọi để trở thành linh mục, tu sĩ của Ngài.

Như vậy, chỉ cần đưa ra một vài hình ảnh, chúng ta cũng nhận thấy rất rõ rằng: ơn gọi tu trì là một mầu nhiệm, vì Chúa chọn và gọi những ai Ngài muốn.

Hôm nay, Tin Mừng thuật lại việc Đức Giêsu chọn nhóm 12 trở thành môn đệ của Ngài, để họ tiếp tục sứ mạng loan báo Tin Mừng cho muôn dân. Qua danh sách 12 môn đệ, chúng ta thấy không ai là trọn vẹn cả. Ai cũng có những khuyết điểm, thiếu sót, đôi khi những lỗi mắc phải trước, trong, và sau khi ở với Đức Giêsu là những lỗi rất nặng.

Nhưng điều quan trọng đối với các ông là: tập trung vào Đức Giêsu. Thầy của các ông như là cái tâm trong một vòng tròn. Nhiều khi vì yếu đuối, nên xao nhãng đi xa tâm của vòng tròn, nhưng khi tỉnh lại và ngộ ra sự yếu đuối, tội lỗi của mình, các ông lại tiếp tục nhập vào vòng tròn đó và hướng về Đức Giêsu là tâm điểm, đích đến của cuộc đời. Vì thế, tuy bất toàn, nhưng các ông ở lại với Ngài, Ngài đã huấn luyện và làm cho các ông xứng đáng là kẻ lưới người như lưới cá trên hành trình loan báo Tin Mừng.

Mỗi người chúng ta ngày lãnh nhận Bí tích Rửa Tội, chúng ta được mời gọi bước theo Đức Giêsu để trở nên đồng hình đồng dạng với Ngài khi mang trong mình những tâm tư của chính Đấng mà chúng ta đi theo.

Tuy nhiên, điều quan trọng là chúng ta có sẵn sàng thi hành những giáo huấn và lời dạy của Đức Giêsu không hay nhiều khi chúng ta chỉ có tên tuổi mà không có chất? Chỉ có lượng mà không có phẩm.

Lạy Chúa Giêsu, được trở thành môn đệ của Chúa là một hồng ân. Tuy nhiên, xin Chúa ban cho mỗi người chúng con biết làm cho hồng ân ấy triển nở trong cuộc sống thường ngày của mình qua những hoa trái tốt lành. Amen.

 

 

4. Chúa lập cộng đoàn Tông đồ

“Người lập nhóm 2 để các ông ở với người và để sai các ông đi rao giảng”

Khi Máccô viết Phúc âm, ông viết theo một cái nhìn thần học :

Để các ông ở với người: những người được Chúa gọi trước hết là để ở với người, nghĩa là để người huấn luyện họ, để họ nhìn thấy Chúa sống như thế nào, hiểu được Chúa là ai và bắùt chước gương Chúa sống. Sống với Chúa qua đời sống cầu nguyện, hiểu biết Chúa bằng kinh nghiệm sống, đó là điều kiện đầu tiên để trở thành người Kitô hữu đích thực Một người Kitô hữu không ở với Chúa bằng đời sống cầu nguyện thì chỉ là một Kitô hữu trong sổ Rửa tội, trên giấy tờ mà thôi.

Ngày nay ta ở với Chúa nghĩa là gì? Khi ta rước Chúa vào lòng, Chúa ở trong ta và ta ở với Chúa. Vì thế siêng năng rước Chúa vào lòng là việc rất quan trọng. Khi ý thức được rằng Chúa đang ngự trong lòng ta, ta đang ở với Chúa thì ai trong chúng ta lại cả dám phạm tội: Có Chúa trước mặt ta mà ta dám phạm tội hay sao? Một người thường hay phạm tội thì chứng tỏ đức tin người đó rất yếu kém, không tin có Chúa ở trong lòng, không tin Chúa hiện diện nên mới phạm tội.

Người lập thành nhóm 2: Nhóm nầy gồm những con người rất khác nhau về tính tình cũng như về nguồn gốc, về nghề nghiệp: Có những người tính tình nóng nay như Phêrô và anh em Giacôbê và Gioan, con sấm sét; những người không cùng nghề nghiệp: Mathêu là người thu thuế, các ông khác phần nhiều là dân đánh cá, thuộc các thành phần xã hội khác nhau, như Simon thuộc nhóm nhiệt Thành Họ khác nhau như thế nhưng họ nên một trong cộng đoàn Tông Đồ là nhờ có Chúa Kitô hiện diện giữa họ; Chúa là nền tảng của sự hiệp nhất. Ngày nay trong gia đình, trong cộng đoàn, gồm những thành phần có thể rất khác nhau về tính tình, về sở thích, về quan niệm sống nhưng nếu chúng ta tin có Chúa ở giữa chúng ta, thì ta cũng sẽ hợp nhất với nhau, nên một với nhau vì có Chúa Giêsu hiện diện giữa chúng ta Chúa là nền tang của sự hiệp nhất Nơi nào có sự bất an, có sự chia rẽ, nơi đó không có Chúa hiện diện.

Để Người sai các ông đi rao giảng: nhiệm vụ đầu tiên được Chúa giao phó cho các Tông Đồ ngày xưa cũng như ngày nay là rao giảng Tin mừng. Nhiệm vụ đó phát xuất từ bản chất Kitô hữu của chúng ta. Chúng ta trở thành môn đệ của Chúa là để Chúa sai chúng ta đi rao giảng, rao giảng bằng lời nói, bằng cuộc sống.

Sau Thánh Lễ, Chủ tế thay mặt Chúa nói: Lễ xong chúc anh chị em đi bình an, nói cách khác, chủ tế nói với ta rằng, trong thánh lễ, anh chị em đã sống với Chúa, bây giờ anh chị em hãy lên đường rao giảng Chúa, nói với mọi người về Chúa bằng cuộc sống thực tế của anh chị em. Người ta nhìn anh chị em sống, thì họ phải thấy được Chúa hiện diện trong anh chị em cũng như trong thế giới hôm nay.

Những nhà truyền giáo đầu tiên của Giáo Hội Đại Hàn không phải là các linh mục hay tu sĩ mà là những người giáo dân. Cuộc sống Phúc Âm nơi họ đã đưa nhiều người khác đến với Chúa.

 

 

5. Đường lối huấn luyện của Chúa

Qua đoạn Tin Mừng được trích đọc hôm nay, Thánh Marco thuật lại việc Chúa Giêsu tuyển chọn 12 người làm những môn đồ đầu tiên của Ngài.

Đọc Phúc Âm chúng ta thấy, Chúa Giêsu không huấn luyện các Tông Đồ của Ngài theo một khoá huấn luyện ngắn, hay dài hạn nào cả, mà chỉ thấy Ngài để cho các ông đi theo Ngài, sống bên Ngài mà thôi. Đây là cách huấn luyện thực tiễn, nhưng kết quả lại thực sâu đậm.

Là những Môn Đệ của Chúa, hẳn có người trong chúng ta, đã phân bì với các Môn Đệ đầu tiên, vì chúng ta không được diễm phúc trực tiếp theo Ngài và sống bên Ngài.

Nhưng khoan, đừng vội phân bì, vì ngày nay Chúa cũng vẫn còn tiếp tục đường lối huấn luyện như xưa.

Vào một ngày trong năm 1948, trên bàn làm việc của Cha Vident Bride, người đã sáng lập tổ chức Bác ái Kitô trợ giúp các giáo hội đau khổ, có tấm hình của một em bé gái người Đức tỵ nạn, tên là Rose Marie. Đàng sau bức hình có mấy hàng chữ viết về Marie. Qua đó được biết rằng Rose Marie là con gái duy nhất của một gia đình có 5 người con, còn sống sót trong cuộc chiến tranh trong vùng Fulligie. Em đã theo những người tỵ nạn đến một trung tâm tiếp cư. Nhìn vào tấm hình với những lời ghi chú ở đàng sau, Cha Vident cảm động. Thế rồi Cha ngồi xuống viết một bài dài, để chia sẽ hoàn cảnh với bé Rose Marie và cho em những lời khuyên.

Ghi lại những cảm xúc và tâm tình của mình trên giấy xong, Cha Vident bỏ vào một bao thư để gởi cho bé Rose Marie. Để cụ thể, cha Vident cũng không quên gởi cho bé một phong kẹo Chocolate và một con búp bê bằng vải, thật dễ thương.

Ít lâu sau, Cha Vident nhận được một lá thư cám ơn, chữ viết nghuệch ngoạch, nhưng gói ghém những lời đầy lòng chân thành. Tất cả những điều trên đây với thời gian, đã chìm vào quên lãng.

17 năm sau, tức là vào năm 1956, Cha Vident có dịp viếng thăm Ấn Độ, một nước nghèo mà cảnh nghèo ở đây đã làm cho cha đến nỗi ngỡ ngàng. Hôm ấy Cha Vident lái một chiếc xe xuống phà để qua sông. Xe của cha đậu ngay bên một chiếc xe của một nữ tu người Đức.

Trong khi con phà chậm rải qua sông, Cha Vident hỏi chuyện chị nữ tu. Câu chuyện được khai mào bằng những lời tự giới thiệu của Cha Vident. Khi nghe những lời giới thiệu này, chị nữ tu giật mình. Nét cảm xúc hiện rõ trên khuôn mặt chị, nhưng chị không tiết lộ gì, mà chỉ ngỏ lời mời cha Vident đến thăm viện mồ côi ở gần ỹoÔ mà chị đang coi sóc. Cha Vident vui vẻ nhận lời.

Khi đến nơi, Cha Vident nhận thấy, viện mồ côi rất nghèo nàn, nhưng lại sạch sẽ. Cha cũng rất ngạc nhiên khi thấy viện mồ côi có một trường học và một bệnh viện nhỏ, săn sóc miễn phí cho hàng ngàn người nghèo trong vùng.

Trước khi ra về, Cha Vident được chị nữ tu trao cho một phong thư. Mở ra Cha Vident ngạc nhiên đến sửng sốt, khi thấy những dòng chữ của mình viết trước đó 17 năm và một tấm hình của một em bé gái, đã ngả mầu thời gian, với những hàng chữ  ở mặt sau mà cha cũng đã đọc cách đây 17 năm.

Thì ra em bé Rose Marie tỵ nạn ngày nào, nay đã trở thành một nữ tu, dâng hiến cả cuộc đời để phục vụ những người nghèo khổ.

Phải, ngày nay, chúng ta không được diễm phúc như các Tông Đồ của Chúa ngày xưa là được sống bên cạnh Chúa, bằng xương bằng thịt. Nhưng Ngài vẫn ở bên cạnh chúng ta, Ngài dùng những cử chỉ, những lời nói, những việc làm của những người này, người kia, để nhắc nhủ, để khuyên bảo, để dạy dỗ, để khích lệ, huấn luyện chúng ta, để chúng ta trở thành những Môn Đệ đích thực của Ngài, sống và hoạt động theo ý Ngài.

Trong giờ này, chúng ta hãy cầu xin Chúa cho chúng ta có thể nhìn ra và chấp nhận đường lối huấn luyện của Chúa, qua những hoàn cảnh, với những con người mà chúng ta gặp gỡ, để chúng ta trở thành những môn đệ của Chúa.

Và điều kiện để đáp trả lời mời gọi trở thành người môn đệ của Chúa là từ bỏ. Và diều phải từ bỏ đầu tiên, đó là tôi lỗi. Chúng ta hãy tự nhìn  lại đời mình và thực hiện điều.

 

 

6. Được gọi và được sai đi

Tương quan giữa các môn đệ và Chúa Giêsu có hai yếu tố chính là được gọi và được sai đi. Hai yếu tố này không thể tách rời nhau như chúng ta có thể thấy trong Tin mừng hôm nay.

Chúa Giêsu gọi đến với Ngài những kẻ Ngài muốn và theo những tiêu chuẩn riêng của Ngài. Những kẻ được gọi là những con người nhiều khuyết điểm. Giacôbê và Gioan được gọi là con của sấm sét, vì tính tình nóng nảy; Matthêu là người thu thuế cộng tác với thực dân La Mã, Simon nhiệt thành thì thuộc nhóm quá khích chủ trương bạo động..., dù vậy, Chúa vẫn gọi họ để hướng dẫn người khác đến sự thánh thiện. Chúa làm như vậy vì chỉ Ngài mới thấu suốt con người và có quyền năng biến đổi con người.

Đó là bài học quí giá cho mỗi người chúng ta. Chúng ta được chọn không phải vì chúng ta không có khuyết điểm, nhưng điều quan trọng là biết cộng tác với ơn Chúa để mỗi ngày trở nên tốt hơn. Chúng ta không được dựa vào tài năng của mình để tự phụ, nhưng cũng không được thất vọng bỏ cuộc vì thấy mình nhiều khuyết điểm. Có cái nhìn tích cực về mình như thế, chúng ta sẽ có cái nhìn đúng đắn về người khác, nghĩa là khiêm tốn, bao dung, thông cảm và giúp người khác sống xứng đáng hơn với sứ mệnh đã lãnh nhận.

Chúng ta hãy cảm tạ Chúa đã mời gọi chúng ta đến với Ngài, và xin cho chúng ta biết cộng tác với ơn Chúa để ngày một trở nên xứng đáng với Chúa hơn.

 

 

7. Những kẻ Người muốn

Rồi Người lên núi và gọi những kẻ Người muốn. Và các ông đến với Người. Người lập Nhóm Mười hai, để các ông ở với Người và để Người sai các ông đi rao giảng. (Mc. 3, 13-14)

Để hiểu sâu bài Phúc âm hôm nay: một lần nữa chúng ta còn tìm ra được vài chi tiết khác thánh Mác-cô muốn làm nổi lên hình ảnh con người Đức Giêsu.

Vì thế, để gây ý thức về tiếng gọi mà mười hai Tông đồ đã nhận được, cũng như về ơn gọi của các ông, thánh Mác-cô ghi lại rằng : “Người gọi “những kẻ Người muốn”, và Người lập Nhóm Mười Hai, để các ông “ở với Người” và để Người “sai các ông đi rao giảng”

Nhưng kẻ Người muốn: Có lẽ ta lấy làm ngạc nhiên khi thấy rằng Chúa Giêsu đã có những sự lựa chọn. Phải chăng Người không “đến kêu gọi những người tội lỗi"? Như thế, theo nguyên tắc, mọi người trong cái nhân loại ốm đau này có lẽ phải được làm tông đồ mới phải !

Người ta giải thích sự Chúa tuyển chọn như sau : lời mời gọi của Chúa diễn ra ở hai mức độ, và mỗi người chúng ta đều được gọi hai lần. Tiên vàn là kêu gọi đón nhận đức tin, sám hối, gia nhập Nước Tròi, hưởng ơn cửu độ. Sứ mệnh của Đức Kitô có mục đích tối hậu là làm vang lên tiếng mời gọi của Chúa Cha "Anh em hãy đến !”

Nhưng cũng có tiếng mời gọi khác gởi đến từng người giúp họ xác định vị trí hoạt động, chọn lựa phần đóng góp của mình trong Nhiệm Thể Chúa Kitô : "những người này Chúa đã cho làm tông đồ, những người kia làm tiên tri ; người được ơn chữa bệnh, người khác lại được ơn diễn giải". Chúa Giêsu muốn cho tất cả chúng ta, mỗi người giữ một vị trí nhất định.

"Để các ông ở với Người và đi rao giảng".

Nếu chúng ta muốn hiểu biết chức vụ linh mục, hiểu biết linh mục là gì, phải trở lại hai chức năng được Chúa Giêsu gán cho Nhóm Mười Hai là “ở với Người và được sai đi rao giảng”.

Nhờ bí tích truyền chức, linh mục được đặt để ở với Chúa Giêsu. Người ta thường đòi hỏi linh mục sống hòa mình với mọi người, ngang tầm với họ, phục vụ họ. Đòi hỏi linh mục cùng tầm vóc với Chúa Giêsu, ở với Người, thiết tưởng lại không phải là điều tốt hơn và chính đáng hơn sao ? Linh mục bỏ ra một chút thời giờ trong ngày để truyện trò với Chúa Giêsu không phải là điều tốt đẹp sao ? Hãy truyện trò với Chúa đã, rồi mới đi ra ngoài ! Rồi mới giảng giải và hội họp !.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm