Danh mục bài viết

Cập nhật 20/1/2019 - 16:55 - Lượt xem 2030

Thứ Hai tuần 2 Thường Niên

"Tân lang còn ở với họ".

 

Tin Mừng: Mc 2, 18-22

Khi ấy, môn đồ của Gioan và các người biệt phái ăn chay, họ đến nói với Chúa Giêsu rằng: "Tại sao môn đồ của Gioan và các người biệt phái ăn chay, còn môn đồ Ngài lại không ăn chay?" Chúa Giêsu nói với họ: "Các khách dự tiệc cưới có thể ăn chay khi tân lang còn ở với họ không? Bao lâu tân lang còn ở với họ, thì họ không thể ăn chay được. Nhưng sẽ đến ngày tân lang bị đem đi, bấy giờ họ sẽ ăn chay. Không ai lấy vải mới mà vá áo cũ, chẳng vậy, miếng vải vá sẽ rút lại mà kéo áo cũ, và chỗ rách lại tệ hơn. Cũng không ai đổ rượu mới vào bầu da cũ, chẳng vậy, rượu sẽ làm vỡ bầu da, và rượu đổ, bầu da hư. Nhưng rượu mới phải để trong bầu da mới".

 

 

1. Chàng rể còn ở với (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ)

Một trong những nét khác biệt giữa Gioan Tẩy Giả với Đức Giêsu 
là sự khắc khổ nhiệm nhặt. 
Gioan được coi là người “không ăn bánh, không uống rượu” (Lc 7, 33). 
còn Đức Giêsu bị mang tiếng là “tay ăn nhậu” với quân thu thuế (Lc 7, 34). 
Chúng ta đã từng thấy ngài ăn tại nhà ông Lêvi hay ông Dakêu. 
Các người Pharisêu cũng là những người thích ăn chay nhiều lần trong tuần, 
dù ngày ăn chay chính thức hàng năm của đạo Do-thái chỉ là ngày lễ Xá tội. 
Như thế có sự khác biệt khá rõ giữa môn đệ của Đức Giêsu 
với môn đệ của Gioan Tẩy Giả và môn đệ của người Pharisêu. 
Một bên có vẻ thoáng và thoải mái, một bên thì khắc khổ nhiệm nhặt. 
“Tại sao môn đệ của ông lại không ăn chay ?” 
Có người đã dám hỏi thẳng Đức Giêsu như thế. 
Ngài đã trả lời bằng một cách dùng một hình ảnh dễ hiểu và đầy ý nghĩa. 
Vào thời Đức Giêsu, tại Paléttin, cũng như tại nhiều vùng quê ngày nay, 
đám cưới là một biến cố mừng vui có tính làng xã. 
Chẳng thể nào hiểu được chuyện một người đi ăn cưới 
với khuôn mặt buồn của kẻ đang ăn chay. 
“Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể ăn chay, 
khi chàng rể còn ở với họ” 
Đức Giêsu tự ví mình với chàng rể, còn môn đệ là khách dự tiệc cưới. 
Bầu khí trong nhóm môn đệ của ngài là bầu khí vui tươi của một lễ thành hôn 
bởi lẽ thời đại thiên sai đã đến rồi. 
Đức Giêsu, Đấng Mêsia dân Ítraen mong đợi từ lâu, nay có mặt. 
Ngài là chàng rể kết duyên với cô dâu là dân tộc Ítraen của ngài. 
Đức Giêsu đã làm trọn điều các ngôn sứ nói trong Cựu Ước 
về việc Thiên Chúa lập hôn ước với dân của Người (Hs 2, 21-22; Is 62, 4-5). 
“Nhưng khi tới ngày chàng rể bị đem đi khỏi họ, bấy giờ họ mới ăn chay.” 
Sau khi Đức Giêsu chịu cái chết dữ dằn, được phục sinh và lên trời, 
Giáo hội bước vào một giai đoạn mới, giai đoạn chờ đợi ngài quang lâm. 
Trong giai đoạn này, khi Chúa Giêsu vừa vắng mặt, vừa hiện diện, 
Các Kitô hữu ăn chay, vác thánh giá theo Chúa Giêsu, 
dù họ vẫn luôn sống trong niềm vui, bởi tin vào Đấng đã phục sinh vinh hiển. 

Lạy Chúa Giêsu, 
các sách Tin Mừng chẳng khi nào nói Chúa cười, 
nhưng chúng con tin Chúa vẫn cười 
khi thấy các trẻ em quấn quýt bên Chúa. 
Chúa vẫn cười khi hồn nhiên ăn uống với các tội nhân. 
Chúa đã cố giấu nụ cười trước hai môn đệ Emmau 
khi Chúa giả vờ muốn đi xa hơn nữa. 
Nụ cười của Chúa đi đôi với Tin Mừng Chúa giảng. 
Nụ cười ấy hòa với niềm vui 
của người được lành bệnh. 
Lạy Chúa Giêsu, 
có những niềm vui 
Chúa muốn trao cho chúng con hôm nay, 
có sự bình an sâu lắng Chúa muốn để lại. 
Xin dạy chúng con biết tươi cười, 
cả khi cuộc đời chẳng mỉm cười với chúng con. 
Xin cho chúng con biết mến yêu cuộc sống, 
dù không phải tất cả đều màu hồng. 
Chúng con luôn có lý do để lo âu và chán nản, 
nhưng xin đừng để nụ cười tắt trên môi chúng con. 
Ước gì chúng con cảm thấy hạnh phúc, 
vì biết mình được Thiên Chúa yêu thương 
và được sai đi thông truyền tình thương ấy. Amen. 

 

 

2. Cốt lõi của đạo (trích Mỗi Ngày Một Tin Vui)

Trong những thập niên gần đây, mặc dầu càng lúc Hiến pháp các quốc gia càng đi sâu vào sự tách biệt giữa tôn giáo và nhà nước; thế nhưng, sự liên kết giữa tôn giáo và chính trị lại càng đậm nét hơn. Cuộc chiến giữa Tư bản và Cộng sản đã hầu như chấm dứt, nhưng chiến tranh tôn giáo xem chừng vẫn dai dẳng, không những giữa những người khác tôn giáo với nhau, mà ngay cả trong cùng một tôn giáo. Nhìn vào thảm cảnh ấy, ai cũng thắc mắc tự hỏi: Tôn giáo nào mà không dạy ăn ngay ở lành, tôn giáo nào mà không dạy sự khoan dung tha thứ, thế thì tại sao những người có tôn giáo lại nhân danh tôn giáo của mình để gây chiến với người khác hay với chính những người đồng đạo của mình? Câu trả lời thật đơn giản: sở dĩ người có tôn giáo có thái độ quá khích và bất khoan nhượng, là vì họ chưa sống đúng cái cốt lõi của đạo. Xét cho cùng, cái cốt lõi của tôn giáo nào cũng là tình thương.

Chúa Giêsu cũng muốn chứng tỏ cho chúng ta thấy thế nào là sống đạo. Chúng ta hãy chiêm ngắm thái độ và lời dạy của Ngài trong Tin Mừng hôm nay. Vừa bắt đầu sứ mệnh rao giảng của Ngài, cũng như các kinh sư của thời đại Ngài, Chúa Giêsu cũng qui tụ một số môn đệ; và cũng như các môn đệ của các kinh sư khác, môn đệ của Ngài cũng theo một lối sống nào đó. Thế nhưng, điều khiến cho nhiều người ngạc nhiên và đặt vấn đề, đó là Chúa Giêsu và các môn đệ Ngài không tuân giữ một số ngày chay tịnh như môn đệ của Gioan hay của những người Biệt phái. Không tuân giữ những ngày chay tịnh đã đành, sau này xem ra Chúa Giêsu càng thách thức hơn nữa, khi Ngài không tuân giữ cả ngày hưu lễ hay một số tập tục khác, như rửa tay trước khi ăn.

Suốt cuộc sống của Ngài, Chúa Giêsu đã tỏ ra rất độc lập đối với Do thái giáo. Ðây quả là cách sống đạo hoàn toàn mới mẻ mà Chúa Giêsu muốn đề ra cho con người. Ðối với Ngài, linh hồn và cốt lõi của đạo chính là tình thương; tình thương ấy đã thúc đẩy Ngài đi đến tận cùng bằng cái chết trên Thập giá, và cái chết của Ngài mãi mãi là lời tố cáo về thái độ bất khoan nhượng trong niềm tin tôn giáo của con người. Vụ án của Ngài được thi hành như một vụ án chính trị; mãi mãi tên tuổi của viên toàn quyền La mã là Philatô gắn liền với cái chết của Ngài. Tuy nhiên, vụ án của Chúa Giêsu vẫn là một vụ án tôn giáo: Ngài chết vì sự cuồng tín và thái độ bất khoan nhượng của các thủ lãnh Do thái giáo.

Chiêm ngắm thái độ của Chúa Giêsu trong suốt cuộc đời trần thế của Ngài và lắng nghe giáo huấn của Ngài, chúng ta sẽ thấy rằng cái cốt lõi của đạo chính là tình thương. Trong cuộc sống đạo, nhiều lúc chúng ta thắc mắc phải ăn chay thế nào cho đúng cách? Ngày Chúa nhật có được làm việc xác không? Bỏ lễ Chúa nhật có tội hay không? Thật ra còn có nhiều câu hỏi nền tảng hơn mà thiết tưởng chúng ta không thể không đặt ra để tự vấn lương tâm mỗi ngày: tôi có sống công bình, bác ái chưa? Tôi có yêu thương người anh em bên cạnh tôi chưa? Nhắm mắt làm ngơ trước nỗi khổ của người xung quanh tôi có phải là một tội không?

Nguyện xin Chúa cho chúng ta ngày càng thấu hiểu và xác tín rằng sống đạo là sống yêu thương, rằng cốt lõi của Kitô giáo chính là tình thương.

 

 

3. Bên trong thì giá trị hơn bề ngoài (Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.)

Đã rất nhiều lần người Pharisêu dùng biện pháp “nhất tiễn diệt song điêu” để gài bẫy Đức Giêsu. Hôm nay, cũng chiêu thức ấy, họ tìm cách đưa cả thầy lẫn trò vào tròng khi cất tiếng hỏi Đức Giêsu: “Tại sao môn đệ của ông Gioan và người Pharisêu ăn chay, trong khi đó muôn đệ của ông lại không ăn chay?”.

Họ hỏi Đức Giêsu về lý do tại sao các môn đệ của Ngài không ăn chay, nhưng thực ra họ đang tìm cách trách móc Đức Giêsu! Nếu Đức Giêsu trả lời các môn đệ không cần ăn chay, thì vô hình chung Ngài chống luật Môsê; còn nếu Đức Giêsu thuận theo và yêu cầu các môn đệ ăn chay theo ý của những người Pharisêu, thì quả thực, Ngài đang phủ nhận sự hiện diện của mình, bởi tất cả mọi điều mà dân Israel mong đợi, thì nay Ngài đến, Ngài đang là hiện thân của niềm hy vọng đó. Vậy ăn chay là để mong đợi, nay điều mong đợi đó đã đến, thì không có lý do gì phải ăn chay nữa!

Biết được ý đồ thâm độc của họ, nên Đức Giêsu đã lấy một ví dụ qua hình ảnh vải mới vá vào áo cũ và rượu mới đổ bầu da cũ để thấy được điều nghịch lý nơi câu hỏi của nhóm người Pharisêu. Đây cũng chính là câu trả lời gián tiếp đầy khôn khéo, khiến họ không thể bắt bẻ được Ngài điều gì!

Trong cuộc sống thực tế, có khi chúng ta cũng chẳng khác gì những người Pharisêu khi xưa!

Nhiều khi đọc kinh rất nhiều, nhưng bảo tha thứ cho người làm phiền chúng ta thì không bao giờ! Hay đi lễ thường xuyên, nhưng có khi anh chị em cần đến sự giúp đỡ thì lại là điều xa vời với ta! Hoặc cũng có những người tham gia hội đoàn này hội đoàn kia chỉ để chỉ trích và bới bèo ra bọ mà không hề thay đổi lối sống cho tốt hơn!

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi chúng ta hãy chú tâm đến nội dung bên trong hơn là những chuyện bề ngoài. Đừng vì những điều phụ thuộc mà đánh mất đi giá trị của nội dung.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho con biết chú trọng đến lối sống đạo hơn là hình thức. Một trái tim biết yêu thương thực sự thay cho lối sống giả tạo trên đầu môi chóp lưỡi. Amen.

 

 

4. Niềm hy vọng do sự  hiện  diện  của  Chúa (Sưu tầm)

Vào một ngày trời mưa, vì không thể chạy chơi ở ngoài được, nên cậu bé kia đã muốn cho cha cậu chơi với cậu trong nhà. Nhưng người cha thì lại đang muốn đi ngủ.

Để cho đứa con có việc làm, còn ông thì có giờ để nghỉ ngơi, người cha lấy ra một bản đồ thế giới in trên một tờ báo, rồi dùng kéo cắt bản đồ kia ra từng mảnh nhỏ. Ông gọi đứa con trai lại và bảo :

- Bây giờ ba đố con dán tấm bản đồ này lại được. Nếu con làm được  ba sẽ thưởng con và sẽ chơi với con.

Nói với con như thế rồi, người cha vô phòng nằm nghỉ và yên trí là thế nào cũng phải mất ít nhất là mấy tiếng đồng hồ, thì đứa con của ông mới có thể dán tấm bản đồ  ông vừa mới cắt vụn kia được.

Nhưng chưa đầy 10 phút sau khi ra câu đố, đứa nhỏ đã chạy vào phòng ngủ của ba em, gọi ba em dậy và nói :

- Ba ơi ba, con đã dán xong tấm bản đồ rồi.

Vừa mới chợp mắt xong, thấy đứa con vào đánh thức, người cha tỏ vẻ khó chịu. Nhưng thấy con cầm tấm bản đồ trong tay, ông cầm lấy tấm bản đồ và tỏ vẻ ngạc nhiên. Ông hỏi con :

- Sao con có thể dán lại tấm bản đồ mau thế ?

Đứa con cười đắc thắng trả lời :

- Ba không biết à. Đàng sau tấm bản đồ này là hình mặt của một người. Con không tìm các mảnh nhỏ ở mặt có bản đồ, mà con lại tìm các mảnh ở mặt có hình người. Con ghép những mảnh đó thành hình người, thế là mặt bên kia thành tấm bản đồ.

Thế giới của chúng ta đang bị xâu xé vì hận thù, vì ghen ghét, vì tham lam. Đàng sau thế giới đó, có hình của một Đấng, đó là Chúa Giêsu. Nếu chúng ta biết nhìn vào con người Giêsu ấy, để mà hàn gắn những sứt mẻ của thế giới, thì công việc sẽ thật mau chóng.

Sự hiện diện của Chúa Giêsu trong thế giới, chính là động cơ thúc đẩy con người dẹp bỏ những hận thù ghen ghét, để xây dựng hoà bình.

Đây chính là lý do khiến cho những người của Chúa phải ăn chay theo như lời Chúa nói trong Tin Mừng hôm nay.

Từ “ăn chay" ở đây được dùng để chỉ sự buồn sầu, thất vọng, của những người theo Chúa. “Bao lâu Tân Lang còn ở với họ, thì họ không thể ăn chay được”

Có thể lúc này đây, tâm hồn của chúng ta đang bị tan nát bởi những đau khổ và thử thách. Có thể lúc này đây, gia đình, xứ sở quê hương của chúng ta đang trải qua những giai đoạn đen tối. Có thể lúc này đây, thế giới của chúng ta đang sống trong những giờ phút phập phồng lo sợ về những thiên tai, những hiểm hoạ do bệnh tật gây nên... vv, Nhưng đàng sau tất cả những thứ đó đều có Chúa. Bởi đó nếu biết bám víu lấy Chúa, chúng ta sẽ không còn lo sợ, không còn thất vọng, mà trái lại, chúng ta có thể hàn gán những đổ vỡ một cách hết sức mau chóng và tốt đẹp.

Hãy khám phá ra sự hện diện của Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống và hãy coi đó như một điểm qui chiếu mọi biến cố trong cuộc sống của chúng ta.

 

 

5. Chọn lựa dứt khoát (Sưu tầm)

Dunan, người sáng lập Hội Hồng Thập tự và là người đầu tiên được giải Nobel hòa bình, đã sống những ngày cuối đời trong nghèo hèn và bị lãng quên. Khi ông qua đời, người ta đọc thấy trong chúc thư . "Hoặc tôi là môn đệ Đức Kitô: hoặc tôi không là gì hết”. Từ một thương gia giàu, với tham vọng kiếm được càng nhiều tiền càng tốt, Dunan đã đánh đổi tất cả để được trọn vẹn thành môn đệ Đức Kitô qua công tác phục vụ người nghèo.

Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng muốn lặp lại lời kêu gọi dấn thân trọn vẹn cho Nước Trời. Cách sống của Ngài hoàn toàn khác cách sống của các Rabbi và môn đệ họ. Trong khi Gioan tẩy giả, các môn đệ ông và những Biệt phái tuân giữ một số ngày chay tịnh, thì Chúa Giêsu và môn đệ Ngài lại tự miễn chước điều đó.

Trong Do thái giáo và Cựu ước, chay tịnh gắn liền với sự mong đợi Đấng Cứu Thế đến. Bao lâu Đấng Cứu Thế chưa đến, bấy lâu người Do thái nhất là những Biệt phái và môn đệ Rabbi vẫn tiếp tục ăn chay. Các môn đệ Chúa Gêsu không ăn chay bởi vì họ không còn phải chờ đợi nữa, họ đang sống thân mật với đấng Cứu Thế.

Sau khi giải thích thái độ không giữ chay của các môn đệ Ngài, Chúa Giêsu mượn hình ảnh chiếc áo, bầu rượu để nói đến thái độ dứt khoát của những ai muốn làm môn đệ Ngài. Người ta không thể lấy vải mới vá áo cũ cũng không thể lấy rượu mới đổ vào bầu cũ. Qua hai thí dụ trên, Chúa Giêsu không có ý đề cao cái mới và kết án cái cũ hoặc ngược lại. Bài học Ngài muốn đề ra thật rõ ràng: người môn đệ Chúa Giêsu cần phải có một chọn lựa dứt khoát : con người không thể vừa theo Ngài vừa tiếp tục nhìn lại phía sau, con người không thể làm môn đệ Ngài mà vẫn sống tình thần ngược lại với tinh thần của Tin mừng.

“Hoặc tôi là môn đệ Đức Kitô, hoặc tôi không là gì hết. Chúc thư của Dunan đáng làm chúng ta suy nghĩ. Thiên Chúa yêu thương con người và từng người bằng một tình yêu trọn vẹn. Hạnh phúc của con người là biết nhận ra và đáp trả tình yêu ấy một cách trọn vẹn.

Cựu ước không biết diễn tả tình yêu của Thiên Chúa đối với con người bằng cách nào thích đáng hơn là dùng hình ảnh người chồng hay ghen. Thiên Chúa muốn con người thuộc trọn về Ngài, và đó là hạnh phúc của con người. Ra khỏi tình yêu Thiên Chúa, ra khỏi quĩ đạo của Ngài, con người cũng chuốc lấy khổ đau mà thôi.

Chúa Giêsu đã không còn ngôn ngữ nào để nói tên tình yêu Thiên Chúa đối với con người cho bằng cái chết trên Thập giá: “Không có tình yêu nào cao quí hơn mối tình thí mạng vì người yêu”. Đáp lại mối tình ấy, Chúa Giêsu cũng đòi hỏi môn đệ Ngài, nghĩa là những ai đã nhận ra tình yêu Thiên Chúa, một thái độ dứt khoát tận căn. “Hoặc tôi là môn đệ Đức Kitô, hoặc tôi không là gì hết". Con người không thể vừa tuyên bố theo Đức Kitô, vừa thỏa hiệp với quyền lực sự dữ : con người không thể làsứ giả Tin mừng, lại vừa sống theo tinh thần thế tục; con người không thể vừa sống theo tinh thần bác ái của Đức Kitô, lại vừa để bạo động, hận thù điều khiển cuộc sống của mình.

Đã có những lúc cuộc sống chúng ta là phản chứng tội lỗi và muôn vàn cạm bẫy đã lôi kéo chúng ta chối bỏ căn tính kitô của chúng ta. Xin Đức Kitô nâng chúng ta chỗi dậy để tiếp tục sống trọn vẹn những cam kết của chúng ta. Mãi mãi xin Ngài hãy là tất cả, xin Ngài hãy là sự chọn lựa cơ bản trong mọi chọn lựa của chúng ta.

 

 

6. Thời gian phải giữ chay (Sưu tầm)

“Tại sao các môn đệ của Thày lại không ăn chay ?” (c.18). Trong bữa tiệc của Lêvi Mathêu được tổ chức vào một ngày Sabat (Lc 5,32-33), và (Mt 9,13,14) có Chúa Giêsu và nhóm biệt phái cùng tới dự tiệc. Trong bữa tiệc này có hai thái độ. Chúa Giêsu và các môn đệ vui mừng, vui mừng vì Lêvi trở lại làm môn đệ Chúa, còn những người biệt phái, bạn của Lêvi lại tỏ ra buồn rầu vì đó là ngày hưu lễ. Cho nên nhóm biệt phái (Lc 5,33) hoặc chính môn đồ của Gioan tiền hô hỏi thẳng Chúa Giêsu (Mt 9,14) “sao các môn đệ của Chúa lại không ăn chay ?” (c.18).

Ngày đó là ngày gì mà phải giữ chay ? Không biết rõ. Nhưng trong phụng vụ Do thái có một cuộc “đại chay” nhân ngày lễ xá tội (Sđcv 27,9). Đó là luật buộc (Lv 23,29). Cũng có những cuộc chay tịnh tập thể vào những ngày quốc hận. Ngoài ra người Do thái còn ăn chay vì lòng đạo đức riêng (Lc 2,37). Các môn đồ của Gioan Tiền hô và biệt phái đã làm như thế (Mc 2,18). Trong số đó có nhiều người ăn chay tuần hai lần vào thứ hai và thứ năm để kỷ niệm Maisen lên núi vào thứ năm và xuống núi vào thứ hai. Những nhân vật quan trọng đều chay tịnh như cỡ Maisen, Elia, Gioan Tiền hô và chính Chúa Giêsu. Toàn dân Do thái buộc ăn chay một ngày một năm vào tháng mười để ghi nhớ thành thánh bị Nabuchodonosor phá hủy vào năm 586. Cho nên chay tịnh đối với người Do thái mang một ý nghĩa đau khổ chia lìa, tang tóc đổ vỡ.

Nhưng sang đến Tân ước, Chúa Giêsu đã thay đổi hẳn quan niệm chay tịnh, Chúa nhấn mạnh đến thái độ siêu thoát của cải (Mt 19,21), đến việc từ bỏ, vác thánh giá mình (Mt 10,38,39), đến việc hy sinh khổ chế (Mt 6,16) tự hạ chứ không để khoe khoang. Cho nên khi người ta đem đặt vấn đề với Chúa, thì Chúa đã trả lời một cách kỳ lạ bằng cách dùng hình ảnh của việc: tiệc cưới, áo cũ, bình rượu cũ (c.19,21,22).

1). Tiệc cưới (c.19). Chay tịnh đối với người Do thái là tỏ lòng buồn sầu, tang tóc, chia ly. Vậy viêc đó có hợp với một tiệc cưới vui vẻ đẹp đẽ không ? Chúa so sánh như thế không phải là vô lý đâu, vì lúc ấy trước mắt Ngài có Gioan tiền hô mà chính ông đã nói mình là bạn của tân lang (Gio 3,29). Ở đây Chúa muốn so sánh thời gian mà Chúa còn ở tại thế, được coi như là thời gian của bữa tiệc của cả nhân loại trong một hôn lễ, trong đó có môn đệ là những thực khách đầu tiên, là những phù rể tiên phong, cho nên họ không thể ăn chăy trong một hoàn cảnh phải vui cùng kẻ vui ấy. Nhưng Chúa nói thêm “Khi tân lang phải cất đi khỏi họ, bấy giờ sẽ ăn chay” (c.20).

Ở đây Chúa hé mở cho biết Ngài sẽ đi khỏi. Đó là cuộc tử nạn thánh giá và phục sinh, rồi về trời chờ ngày tái giáng trần. Thời gian giữa khoảng Phục sinh và quang lâm là thời gian chay tịnh để sửa soạn chờ đợi đức lang quân trở lại. Việc trở lại ấy mang lại hai thái độ hy vọng và lo sợ. Hy vọng vì mình được cứu rỗi, và lo sợ vì đó là ngày phán xét chung. Hai nỗi vui buồn đan dệt vào nhau cũng như có ngày có đêm, cũng như có ngày thường và ngày chủ nhật, và cũng như quanh năm có các mùa vọng, mùa chay, mùa phục sinh. Đó là hình ảnh cuộc đời con người được đan dệt bằng niềm vui nỗi buồn. Vui qua sầu tới. Nếu cuộc đời chỉ toàn niềm vui thì cũng chóng nhàm chán. Mà nếu chỉ toàn là đau khổ thì hết chịu nổi. Cho nên cần vui buồn như hai bờ sông be nước cho thủy lợi, như hai bên đường của một con mương dẫn tới một đích điểm.

2). Ngoài ra Chúa Giêsu còn dùng hai ví dụ khác (c.21,22) để trả lời tại sao “không ăn chay”: không ai lấy vải mới vá áo cũ, cũng không ai để rượu mới vào bì da cũ (c.22). Người Do thái có một loại bì da nữa treo lơ lửng trên ngựa, trên lạc đà lâu ngày bị mòn... nếu đổ rượu mới vào thì bì da bị mỏng đi hay rò là toi rồi. Chúa Giêsu muốn dùng hình ảnh này để nói lên tinh thần  của luật mới của Chúa phải có một tâm hồn mới. Ngay việc ăn chay cũng có một giá trị mới khác hẳn lối xưa, chứ đừng nói đến cả bộ lề luật Tân ước của Chúa. Điều cần là chúng ta thích hợp được với luật Chúa mỗi ngày.

 

 

7. Thời gian nghỉ lễ (Sưu tầm)

"Tại sao các môn đệ ông Gio-an và các môn đệ người Pha-ri-sêu ăn chay mà môn đệ ông không ăn chay ?" Đức Giê-su trả lòi : “Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể ăn chay, khi chàng rể còn ở với họ ? Bao lâu chàng rể còn ở với họ, họ không thể ăn chay được" (Mc. 2,18b-19)

Trích đoạn Phúc âm này ghép hai mẩu chuyện có vẻ như không ăn ý với nhau: cuộc tranh biện về sự ăn chay và lời kêu gọi canh tân nội tâm. Những thực ra lại có sự hòa hợp rất chặt chẽ. Thời đại cứu độ của Chúa Giêsu mang lại niềm vui. Thời đại này hoàn toàn mới, không thể đi đôi với trật tự cũ thuộc quá khứ. Những thực hành cũ kỹ của Đạo Do thái phải nhường bước cho Tin Mừng đi lên. Chúng ta sẽ đọc hai mẩu chuyện này từ góc độ của việc mừng ngày lễ

Mừng lễ chính là nhìn lại quá khứ

Trong tác phẩm nổi tiếng của mình, La Fête des Fous, thần học gia Harvey Cox đã phân tích mối liên hệ của con người với cuộc lễ. Trong cuộc lễ, ông nói, con người tổng hợp quá khứ và loan báo tương lai của mình. Trong một tiệc cưới, người ta làm gì, nếu không phải là gom góp lại cái quá khứ yêu đương của cặp trai gái và rọi chiếu nó vào trong tương lai? Chính bởi vì người ta đã yêu thương nhau và muốn yêu nhau nữa, nên mới dừng lại trong lúc này để nói lên câu “Ta yêu nhau”.

Tác giả nói thêm: Cái quá khứ mà người ta tìm lại được trong cuộc lễ đó, đã được gạn lọc, biến đổi và làm cho nên đẹp. Còn lại chỉ là những giờ phút hạnh phúc và dễ dàng. Chính từ đó mà buổi lễ tiệc mới có được vẻ vui chơi nhộn nhịp để người ta ăn uống vui đùa và ca hát.

Cũng là để cho người ta sẵn sàng thăng tiến

Chiều hướng thứ hai của buổi lễ là dự phóng cho một tương lai mang nhiều hy vọng. Trong mọi cuộc lễ đều có một ý hướng làm mới lại. Trong hôn lễ, đôi uyên ương muốn làm mới lại tình yêu thuở ban đầu của họ, muốn lấy lại nghị lực. Cuộc lễ như cung cấp cho người ta một thứ rượu mới.

Rượu mới cần phải đựng trong những bầu da mới mà Chúa Giêsu nói đến trong phần hai của trích đoạn Phúc âm này, mời gọi ta phải trở nên những con người mới để sẵn sàng đi vào tương lai.

Còn những bầu da cũ ám chỉ những con người mà đối với họ ngày lễ lại rất ảm đạm, chỉ khơi lại trong lòng họ những nỗi buồn nhỏ lệ. Họ không thể thấy hạnh phúc mà không đau lòng. Họ không chịu đựng được thứ rượu mới, thứ rượu mang niềm hy vọng cho những ngày mai tốt đẹp. Đúng ra những con người này đã đánh mất ý thức về tương lai.

Tóm lại, điều Chúa đòi hỏi chúng ta hôm nay là chúng ta có còn khả năng mừng lễ không? Chúng ta có thể tìm ôn lại dĩ vãng, cái cũ để rút ra cái mới hầu thăng tiến con người ta không ? Nếu có, là chúng ta đã đang đi trên con đường dẫn ta vào dù tiệc Nước Trời rồi đó.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm