Danh mục bài viết

Cập nhật 4/3/2012 - 16:0 - Lượt xem 3530

Dòng đời vẫn trôi - Truyện ngắn

Tiếng cót két của chiếc xe đẩy làm Tình thức giấc. Hôm nay chủ nhật mà sao ai dậy sớm thế nhỉ ? Tình lồm cồm bò dậy chui ra khỏi màn. Qua khe cửa chớp của căn phòng trọ, Tình nhận ra ngay dáng đi của hai mẹ con chị Năm bán hủ tíu mà cả khu nhà trọ vẫn quen gọi là “chị Năm hủ tíu”. Chị Năm là hàng xóm với Toàn trong khu nhà trọ “liên hợp” này. Sở dĩ được gọi như thế vì ở đây có khoảng độ hơn chục phòng trọ nhưng gồm đủ mọi thành phần: từ sinh viên đến thợ nề, người buôn chuối, người bán tàu hũ, thợ cắt tóc, vá xe…

 

Hình như hai mẹ con chị Năm hủ tíu cũng vừa mới chuyển đến khu nhà trọ này trước Tình độ vài ba hôm. Nghe đâu nhà chị ta ở mãi dưới miền Tây. Chị lấy chồng từ năm mười sáu hay mười bảy tuổi gì đó. Hai vợ chồng có với nhau được ba mặt con rồi thì anh chồng bỗng dưng lại sinh ra cái tật nát rượu. Suốt ngày, anh ta chẳng chịu làm ăn gì cả, đã thế sau khi uống rượu vào lại còn hay đánh vợ đánh con. Có những hôm, chị bị chồng đánh sưng húp cả mặt, phải ở lì trong nhà mấy hôm liền, vì sợ ra đường hàng xóm người ta cười cho.

Mấy lần, chị đã cố nhờ họ hàng khuyên bảo, nhưng anh chồng chỉ tu tỉnh được vài  hôm rồi lại chứng nào tật ấy. Lắm lúc cực quá, chị định làm liều nhưng rồi nghĩ đến tương lai của những đứa con, chị chỉ còn biết làm ngơ giả điếc cho qua chuyện. Có những hôm, chị nước mắt lưng chòng, định bụng dắt mấy đứa nhỏ về nhà mẹ đẻ, rồi muốn ra sao thì ra. Nhưng ở vùng quê lam lũ này làm gì có cái lệ như vậy. Chị nghĩ: Nếu mình mà về bên ấy thì trước tiên, các con thiếu vắng tình cảm của người cha, còn bản thân mình thì sẽ bị mang tiếng là gái chê chồng, cũng cực lắm.

Sau nhiều lần cân nhắc thiệt hơn, rồi lại nghĩ đến các con, chị đành đánh liều một phen. Sau khi thu xếp công việc nhà, chị quyết định đưa hai đứa nhỏ sang chỗ ông bà ngoại, rồi dắt cái Thảo là đứa con gái lớn lên Sài Gòn với mình. Chị nghĩ, nếu cứ ở nhà mãi với anh chồng nát rượu thì lấy gì ra mà ăn? Lên Sài Gòn rồi, hai mẹ con cố gắng làm lụng, may ra dành dụm được tí tiền thì các con mới có cơ may được đến trường, được học hành cẩn thận; phần nữa, là phòng những lúc ốm đau, ngộ nhỡ…

Từ ngày lên Sài Gòn, chị cũng thử đủ các nghề khác nhau. Ai nhờ gì thì làm nấy. Có lúc chị đã từng đi làm ô-sin, giặt giũ, lau nhà, rồi trông trẻ, thu gom ve chai, bán bánh giò… Sau khi dành dụm được ít vốn liếng, chị chuyển sang bán hủ tíu. Vì theo chị, phần vì bán hàng này cũng kiếm được, phần vì đỡ phải đi xa, còn có thì giờ thì dạy dỗ đứa con.

Cái Thảo - đứa con gái lớn của chị - năm nay đã mười hai tuổi đầu rồi mà vẫn chưa biết đọc, biết viết. Nhưng được cái con bé rất ham học. Những lúc rảnh, nó hay đến chỗ các anh chị sinh viên cùng khu nhà trọ để nhờ các anh chị giúp nó tập đọc. Nó còn mơ ước, nếu được đi học, thì sau sẽ làm cô giáo để về giúp cho các em nhỏ ở dưới quê nó. Theo lời nó nói thì những đứa bằng tuổi nó ở quê chỉ biết mò cua, bắt ốc và bẫy chim là giỏi, chứ chẳng đứa nào biết chữ cả. Nghe nó kể cách hồn nhiên thơ ngây mà lòng Tình chợt trào lên một nỗi thương cảm.

Món hủ tíu của mẹ con chị Năm thế mà đắt hàng. Khách hàng của chị chủ yếu là những người lao động, các sinh viên, học sinh và những người bán hàng trong cái góc chợ Thị Nghè này. Có khi chỉ cần hai hay ba ngàn đồng là có một tô hủ tíu. Riêng đối với đám sinh viên trong khu nhà trọ “liên hợp” lần nào ra ăn hàng, chị Năm cũng đều thêm cho một miếng tiết luộc bằng độ ba đầu ngón tay và một đĩa rau sống to. Chị bảo: các cậu cố gắng ăn vào còn lấy sức mà học. Thời buổi bây giờ, người không được học hành như chị đây khổ lắm.

Chị Năm vốn tính tình vui vẻ nên Tình mới gặp chị lần đầu mà như đã quen biết nhau từ lâu rồi. Có hôm đang ở chỗ đông người, chị hỏi: Cậu Tình có người yêu chưa? làm Tình ngượng chín cả mặt. Chị lại bảo: đàn ông con trai gì mà cứ e thẹn như con gái ấy. Hay là chưa có đám nào thì để chị làm mối cho đứa em gái của chị ở dưới quê. Năm nay nó cũng chừng độ mười tám đôi mươi rồi, đang là thợ may. Nó đẹp gái mà còn hoạt hơn chị nhiều. Tình lại càng ngượng hơn, cậu đành phải ậm ờ cho qua chuyện, chứ thực lòng cậu chưa nghĩ đến chuyện đó.

Quê Tình ở tận Bùi Chu, thuộc tỉnh Nam Định. Tốt nghiệp phổ thông xong, vì hoàn cảnh gia đình, nên Tình phải theo mấy người cùng làng vào trong này kiếm việc làm. Vừa đi làm, Tình vừa cố gắng ôn thi đại học. Năm nay Tình đã là sinh viên năm thứ hai của trường Đại học Văn Lang – Tp. Hồ Chí Minh. Sau khi chuyển năm bảy chỗ trọ, bây giờ mới kiếm được chỗ này ưng ý. Tiền thuê nhà vừa rẻ lại vừa gần chỗ học. Bà chủ nhà trọ cũng là người gốc Bắc di cư từ năm 1954, nên thấy cảnh ngộ của người đồng hương, bà cũng thương tình bớt cho chút đỉnh…

 Hàng ngày, từ ba rưỡi sáng hai mẹ con chị Năm đã trở dậy quạt bếp, bắc nồi nước dùng, rồi nhặt rau sống. Mặc dù còn ít tuổi, nhưng cái Thảo rất thương mẹ. Nhiều sáng thức dậy, thấy con đang ngủ say, chị Năm không nỡ gọi, nhưng khi vừa ra đến ngoài sân, đã thấy cái Thảo đứng ở đằng sau rồi. Mắt nó còn nặng trĩu, nhưng không muốn mẹ nó phải làm một mình.

Mặc dù sáng nay chủ nhật, nhưng đối với hai mẹ con chị Năm thì cũng như mọi buổi sáng khác. Hai mẹ con bắt đầu một ngày mới bằng việc đẩy chiếc xe bán hủ tíu ra khỏi nhà rồi nhẹ nhàng khép chiếc cổng sắt lớn lại. Cái Thảo ngoan ngoãn đẩy chiếc xe giúp mẹ. Bên cạnh chiếc xe, lò than đang hồng rực.

Bây giờ đã là tháng mười hai dương lịch. Chỉ còn mấy ngày nữa là đến lễ Giáng Sinh. Tiết trời Sài Gòn se se lạnh, giống như cái lạnh đầu đông ở miền Bắc vậy. Tình định chui vào màn ngủ tiếp, nhưng không sao chợp mắt được. Những ý nghĩ cứ vẫn vơ, quẩn quanh trong đầu chàng sinh viên trẻ. Thế ra, trên đời còn có nhiều mảnh đời thật éo le. Biết bao giờ những em thơ mới được hồn nhiên cắp sách tới trường? Bao giờ những người phụ nữ mới được đối xử cách bình đẳng, được hưởng một hạnh phúc cỏn con mà họ đáng được hưởng? Có lẽ sự hy sinh của chị Năm cũng giống như biết bao người phụ nữ Việt Nam khác. Suốt đời chỉ: Lặn lội thân cò khi quãng vắng. Eo xéo mặt nước buổi đò đông… nhưng vẫn một lòng thủy chung thờ chồng, nuôi con…

Từ khi biết mẹ con chị Năm hủ tíu, Tình thấy hình như cái Thảo chỉ có độc một chiếc áo hoa đã cũ mèm, trên lưng áo còn có vài ba miếng vá. Đã mấy lần chị Năm định mua cho nó chiếc áo mới, nhưng con bé không chịu, nói rằng ở hoàn cảnh của mẹ con nó bây giờ, ăn mặc như vậy là được rồi. Chị Năm thương con lắm, nhưng nghĩ lại, thấy nhiều khoản khác cần phải chi tiêu hơn nên đành thôi. Biết hoàn cảnh của gia đình chị Năm như vậy, Tình định bụng sẽ cố dành dụm số tiền công làm gia sư ít ỏi của mình để mua tặng cho cái Thảo chiếc áo mới vào dịp Giáng Sinh này.

Mấy hôm nay, đột nhiên, Tình thấy nét mặt của chị Năm buồn hẳn. Chị lầm lũi đi về. Suốt ngày chẳng nói năng gì cả, khác hẳn với tính tình vốn rất vồn vã mọi ngày của chị. Thỉnh thoảng chị lại thở dài thườn thượt. Nếu có ai hỏi gì thì chị trả lời nấy, không thì lại thủi thủi một mình trong căn phòng trọ rộng chừng tám hay chín mét vuông.

Chiều hôm đó, bỗng nhiên cái Thảo chạy sang phòng của Tình mếu máo như muốn bày tỏ điều gì. Từ trước tới giờ, hễ có chuyện gì, nó cũng đều kể cho Tình nghe. Nó coi Tình như người anh, còn Tình cũng xem nó như đứa em gái ở nhà. Nó nói như muốn khóc.

- Anh Tình ơi, mẹ con em sắp phải xa anh rồi!

- Có chuyện gì thế hả Thảo ? – Tình hỏi vẻ ngạc nhiên.

- Hình như vì chuyện của gia đình, nên mẹ em bảo hai mẹ con phải về quê ngay.

Thì ra, đấy là lý do mà mấy hôm nay chị Năm buồn chăng? – Nghĩ vậy, Tình chạy sang phòng chị Năm. Thấy chị đang thu xếp mấy bộ quần áo nhét vào trong một chiếc túi xách đã cũ. Tình hỏi:

- Có chuyện gì thế chị Năm?

Chị Năm ngước lên, vẻ mặt buồn bã.

- Chắc là cái Thảo nhà chị nó đã kể cho cậu rồi phải không?

- Nhưng mà làm sao mà chị lại phải về gấp thế. Hay là gia đình chị có chuyện gì?

- Thôi, chị chẳng dấu cậu làm gì. Gia đình chị có chuyện thật. Mấy hôm rồi chị nhận được thư của nhà gửi lên. Chồng chị bị ốm phải nhập viện trên tỉnh. Bác sĩ kết luận là anh ấy bị ung thư giai đoạn cuối. Chẳng biết còn sống được bao lâu nữa. Mà em biết đấy, nhà chị nghèo lắm, chẳng có gì cả. Nên chị đành mang đi cầm những đồ đạc mà chị đã sắm trước đây, để lấy ít tiền về chạy thuốc thang cho anh. Chị đã nghĩ kỹ rồi, có khi hai mẹ con chị phải về quê ngay hôm nay. Nghĩa vợ chồng mà! Thôi thì còn nước còn tát. Những lúc như thế này anh ấy cần có chị ở bên cạnh…

Nhìn chị Năm mắt ngân ngấn lệ, Thìn vội quay đi, giấu giọt nước mắt sắp trào ra. Sao mà cuộc đời của chị lại khổ thế?!

- Chị nhờ cậu một việc, chiều nay cậu đưa hai mẹ con chị ra bến xe đò dùm được không?

- Nhưng mà bây giờ đã muộn, hại mẹ con chị về lúc này có tiện không? Về đến nhà chắc là trời đã tối muộn, nguy hiểm lắm chị ạ!

- Cám ơn cậu, nhưng chị đã quen bôn ba rồi. Mấy lại, tối về đến làng mình rồi thì còn sợ gì nữa, toàn bà con mình cả.

Chiều hôm ấy, Tình đưa hai mẹ con chị Năm ra bến xe miền Tây. Suốt quãng đường đi, hai chị em chẳng nói với nhau lời nào. Dường như mỗi người đều có những tâm sự riêng. Chỉ tội nghiệp cho cái Thảo. Trên khuôn mặt ngây thơ ấy vẫn chưa khỏi ngơ ngác vì quyết định về quê cách đột ngột của mẹ nó. Bởi một lẽ đơn giản là nó chưa hình dung được căn bệnh nguy hiểm mà cha nó đang mang trong mình lúc này. Đôi lúc, nhìn thấy những cảnh lạ mắt, nó quay sang định hỏi một câu gì đó nhưng nhìn thấy gương mặt đang đăm chiêu của hai người lớn, nó lại không dám nữa.

Hôm ấy, bến xe miền Tây vắng khách hơn mọi ngày. Một vài người lơ xe ra mời chào, nhưng chị Năm đều từ chối mà vào tận quầy để mua vé. Cái Thảo từ nãy tới giờ vẫn nắm chặt tay Tình như không muốn rời ra. Đến phút cuối cùng, khi xe sắp chuyển bánh, chị Năm mới nói được lời cảm ơn. Tình dúi vội vào tay cái Thảo một chiếc hộp nhỏ – là món quà mà Tình định sẽ tặng nó vào dịp Giáng sinh này. Thế là những dự định sẽ đưa cái Thảo đi dự lễ Giáng Sinh và nghe hát Thánh ca đã không thực hiện được - điều mà cái Thảo cứ thao thức đợi chờ từ cả tháng qua.

Chiếc xe đò đi miền Tây từ từ chuyển bánh. Tình đứng lặng người trông theo. Hai mẹ con chị Năm về quê lần này chẳng biết có ngày còn trở lại? 

Khi xe đã chạy được một quãng, cái Thảo còn thò cổ ra ngoài vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé để chào Tình. Tình thoáng thấy hình như chị Năm đang lấy khăn tay lau nước mắt. Tương lai đối với chị lúc này thật mờ mịt. Mọi gánh nặng gia đình đang chất chồng lên đôi vai gầy của chị. Trong lúc chia tay, Tình cũng chỉ biết chúc chị can đảm vượt qua được những thử thách này.

Xe đã đi xa rồi mà trong đầu Tình lúc này vẫn còn chất chứa nhiều tâm trạng. Trên môi Tình chợt nở một nụ cười khi nghĩ đến việc cái Thảo sẽ rất ngạc nhiên khi mở gói quà của Tình. Trong gói quà đó, ngoài chiếc áo mới, Tình còn mua cho nó một cuốn sách tập đọc, một quyển vở tập viết và một chiếc thiệp Giáng Sinh đề dòng chữ:

“Chúc em luôn chăm ngoan, học tập tốt và hy vọng rằng niềm vui Giáng Sinh sẽ đến với em”

Anh: Tình

Để có được món quà mà Tình đã tặng cho bé Thảo, có thể ngày mai Tình sẽ phải vất vả hơn đôi chút, nhưng Tình lại cảm thấy trong lòng rộn ràng một niềm vui. Quả thật, không một tình yêu đích thực nào lại không đòi hỏi một sự dâng hiến. Không một trao ban đích thực nào lại không đòi hỏi một sự hy sinh.

Nhìn dòng người hối hả ngược xuôi, Tình chợt nghĩ tới những mảnh đời mà Tình đã từng biết đến. Có những người giàu sang, hạnh phúc; lại có những người nghèo khó, bất hạnh. Mỗi người một cảnh huống khác nhau. Nhưng cuộc sống này sẽ đẹp hơn biết bao khi con người biết cảm thông và chia sẻ. Bởi vì dẫu thế nào thì một sự động viên, một lời an ủi của đồng loại trong cơn gian nan khốn khó luôn là món quà quý giá đối với những người vốn đã chẳng có được một cuộc sống bình yên.

Nắng chiều trở nên nhạt dần, những tia sáng yếu ớt còn vương trên lối về. Tình đi giữa lòng thành phố Sài Gòn mà như quen, như lạ. Đường phố lúc này đã bắt đầu lên đèn. Thỉnh thoảng, có dãy phố được tô điểm bằng những cây thông Giáng Sinh lấp lánh ánh đèn màu trông thật vui mắt. Đâu đó đã bắt đầu vang lên khúc nhạc thánh ca “Noel an bình”.

Ngang qua một vài cửa hiệu bán quà Giáng Sinh, Tình nhìn thấy những đứa trẻ đang nói cười ríu rít, với món quà trên tay, chúng đang vui vẻ bước đi trong vòng tay âu yếm của cha mẹ. Chợt Tình lại nghĩ đến hai mẹ con chị Năm. Ước gì cái Thảo cũng sẽ có được niềm vui như vậy khi Giáng Sinh về.

                                                                                         Hà Nội, Giáng Sinh 2006

                                                                                                    Hương Lúa


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm