Danh mục bài viết

Cập nhật 6/12/2019 - 3:59 - Lượt xem 3701

Thứ Bảy tuần 1 Mùa Vọng

"Thấy đoàn lũ dân chúng, Người động lòng xót thương họ".

 

Tin Mừng: Mt 9, 35 - 10, 1. 6-8

Khi ấy, Chúa Giêsu đi rảo khắp các thành phố làng mạc, dạy dỗ trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Thấy đoàn lũ dân chúng, Người động lòng xót thương họ, vì họ tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn, Người liền bảo môn đệ rằng: "Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa".

Và Người triệu tập mười hai môn đệ, ban cho họ quyền năng trên các thần ô uế, để họ xua đuổi chúng, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Người bảo: "Các con hãy đi đến cùng chiên lạc của nhà Israel trước đã, và rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần. Hãy chữa lành người liệt, phục sinh kẻ chết, chữa lành người phung, và xua trừ ma quỷ. Các con đã lãnh nhận nhưng không, thì hãy cho nhưng không".

 

 

Suy niệm 1: Chạnh lòng thương _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Thiên Chúa của Do Thái giáo là Thiên Chúa gần gũi với con người. 
Thiên Chúa của Ítraen có thể trừng phạt dân vì sự bất trung của họ, 
nhưng Ngài cũng là Thiên Chúa giàu lòng tha thứ. 
Khi đọc bài đọc 1 của ngôn sứ Isaia, chúng ta ngạc nhiên 
khi thấy một Thiên Chúa tỉ mỉ quan tâm đến hạnh phúc của con người. 
Ngài nghe và đáp lại tiếng dân kêu than, khóc lóc (c. 19). 
Ngài dạy dỗ và chỉ đường cho người lưỡng lự phân vân (c. 21). 
Nhưng hơn nữa, Ngài còn để ý đến đời sống vật chất của dân chúng. 
Ngài làm cho mưa thuận gió hòa, 
cho khe suối róc rách vì có dòng nước chảy. 
Nhờ đó hạt giống được gieo trở thành lương thực, 
súc vật chăn nuôi được gặm cỏ thỏa thuê, 
bò cầy ruộng sẽ được ăn cỏ khô trộn muối (cc. 23-24). 
Con người có đủ bánh ăn và nước uống trong lúc ngặt nghèo. 
Qua cuộc sống của mình, Đức Giêsu cũng muốn cho ta thấy 
một Thiên Chúa nhân từ bằng xương bằng thịt, 
một Thiên Chúa bị thu hút bởi con người, mê say phục vụ con người. 
Không rõ trong sứ vụ công khai, trong gần ba năm rong ruổi, 
Đức Giêsu đã đi bộ bao nhiêu cây số của xứ Paléttin, 
đôi chân dẻo dai của Ngài đã đến với bao nhiêu làng mạc, thành phố. 
đôi tay của Ngài đã chạm đến bao nhiêu thương tích của nhân gian. 
Chỉ biết trái tim của Ngài là trái tim bằng thịt, 
cứ nhói đau và chạnh thương trước bể khổ của phận người. 
Bệnh tật thân xác là gánh nặng kéo con người xuống. 
Đức Giêsu đã trở nên như vị lương y đối diện với đủ thứ bệnh tật. 
Mù lòa, câm điếc, bất toại, phong hủi đều được Ngài chữa lành, 
thậm chí Ngài còn hoàn sinh kẻ chết. 
Ma quỷ cũng là một mãnh lực làm con người mất tự do. 
Khử trừ ma quỷ và thần ô uế, là dấu cho thấy Nước Trời đã đến. 
Mọi sự Đức Giêsu đã làm thì Ngài sai các môn đệ tiếp tục (cc. 6-8). 
Hôm nay chúng ta cũng được sai để tiếp tục việc của Ngài ngày xưa: 
loan báo Tin Mừng Nước Trời, chữa lành thế giới khỏi mọi bệnh tật, 
giải phóng con người khỏi những xích xiềng mới do chính họ tạo nên, 
và loại trừ thần ô uế ra khỏi mọi nơi con người sinh sống. 
Công việc này thật bao la, 
vì không giới hạn trong mảnh đất Paléttin nhỏ hẹp. 
Công việc này không dễ, 
vì ta phải đối diện với sức đề kháng mạnh mẽ của ác thần. 
Nhưng với quyền năng Chúa ban, chúng ta tin mình sẽ thắng (c. 1). 
Lễ Giáng Sinh là lễ mừng ơn cứu độ cho con người. 
Chúng ta được mời nhìn thế giới hôm nay bằng cái nhìn của Giêsu, 
yêu thế giới bơ vơ hôm nay bằng trái tim của Giêsu, 
đến với thế giới xa xôi hôm nay bằng đôi chân của Giêsu. 
Ước gì tay chúng ta chạm đến người nghèo, người yếu đau, sa ngã. 
Và ước gì chúng ta cho không những gì đã nhận được nhưng không. 

Lạy Cha, 
thế giới hôm nay cũng như hôm qua 
vẫn có những người bơ vơ lạc hướng 
vì không tìm được một người để tin; 
vẫn có những người đã chết từ lâu 
mà vẫn tưởng mình đang sống; 
vẫn có những người bị ám ảnh bởi thần ô uế, 
ô uế của bạc tiền, của tình dục, của tiếng tăm; 
vẫn có những người mang đủ thứ bệnh hoạn, 
bệnh hoạn trong lối nhìn, lối nghĩ, lối sống ; 
vẫn có những người bị sống bên lề xã hội, 
dù không phải là người phong... 
Xin Cha cho chúng con nhìn thấy họ 
và biết chạnh lòng thương như Con Cha. 
Nhưng trước hết, 
xin cho chúng con 
nhìn thấy chính bản thân chúng con.

 

 

Suy niệm 2: Mục tử đích thực _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Lời mời gọi truyền giáo là đề tài xuyên suốt của Đức Giêsu trong hành trình sứ vụ của Ngài. Từng lời nói, hành động đều làm toát lên đặc tính này.

Hôm nay, một lần nữa Đức Giêsu quan sát và thấy dân chúng lầm than vất vưởng như bầy chiên không người chăn dắt và Ngài đã chạnh lòng thương đám đông này.

Thực ra thì dân chúng có người lãnh đạo, nhưng điều thua thiệt cho họ là họ lại bị sống dưới sự thống lãnh của những kẻ độc tài, kiêu ngạo, hình thức, dối trá là những Luật Sĩ và Pharisiêu. Vì thế, họ bị những người này dẫn đi sai đường trật lối, bởi vì người đang dẫn dắt họ chính là những mục tử dởm.

Chính vì thế, khi Đức Giêsu đến, Ngài đã sống hoàn toàn khác với những người lãnh đạo thời bấy giờ, để làm hiện lên dung mạo một vị Mục Tử nhân lành, biết từng con chiên của mình, để con nào ốm đau, Ngài chữa trị; con nào gãy chân, què tay, Ngài băng bó; con nào đi lạc, Ngài đi tìm..., nói chung, Ngài đã “ngửi thấy mùi của từng con chiên” để yêu thương chúng xứng với nhân phẩn của từng con.

Hôm nay, Tin Mừng cho thấy Đức Giêsu một lần nữa thi hành sứ vụ Mục Tử của mình khi “chạnh lòng thương” để chữa lành bệnh tật, xua đuổi ma quỷ và giải thoát họ khỏi những sự kiềm chế của tội lỗi.

Kế đó, Đức Giêsu đã mời gọi các môn đệ ra đi thi hành cùng một sứ vụ như Ngài và đồng thời trao ban cho các ông những quyền năng cần thiết để hỗ trợ việc rao giảng như khả năng chữa bệnh, trừ quỷ, khuất phục thiên nhiên.... Tuy nhiên, vì Ngài biết rõ sự nguy hại của kẻ kiêu ngạo, nên không quên nhắc các ông: “Các con đã lãnh nhận nhưng không, thì hãy cho nhưng không”.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta cần có thái độ như Đức Giêsu là phải có tình yêu thương, trách nhiệm và hết lòng phục vụ con người cách vô vị lợi, không tìm lợi lộc, danh vọng thấp hèn cho mình, nhưng tất cả để cho danh Cha được cả sáng và Nước Cha mau ngự trị.

Có thế, Mùa Vọng mới thực sự là Mùa của tình thương, sự tha thứ, bao dung. Được như thế, chúng ta sẽ có những món quà trân quý để dâng lên cho Chúa Hài Đồng trong dịp lễ Giáng Sinh sắp tới.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con được trở nên người môn đệ đích thực nhờ học và noi theo gương Chúa đã làm. Xin cho anh chị em giới trẻ biết mau mắn đáp lại lời mời gọi của Chúa để ra đi và làm môn đệ cho Chúa. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Chứng nhân của niềm vui

Không ai không biết câu châm ngôn này : “Một ông thánh buồn là điều đáng buồn". Lời Chúa trong tất cả các trang Tin mừng mời gọi chúng ta sống vui mừng sâu thẳm và trở nên nhân chứng Tin mừng của Đức Giê-su. Đức Giê-su trao phó cho các môn đệ một sứ điệp không hề có một chút bất hạnh nào. Người làm cho họ nên những người ban phát sự sống và mời gọi họ đi loan báo Tin mừng nước trời, kèm theo những dấu chỉ : Những dấu chỉ vui mừng chiến thắng buồn sầu, sự sống chiến thắng sự chết, hạnh phúc của Thiên Chúa chiến thắng tội lỗi : “Các con hãy đi chữa lành các bệnh nhân, phục sinh những kẻ chết, thanh tẩy những kẻ phong cùi".

Niềm vui người tông đồ của Đức Ki-tô còn hơn cảm tính vui mừng tâm lý con người. Niềm vui đó bắt nguồn sâu xa trong sự gặp gỡ sống động với tình yêu Thiên Chúa. Ai cảm thấy được yêu mãnh liệt bởi Đức Chúa Cha và được sống đổi mới bởi Chúa Thánh Thần thì không thể bị lôi cuốn lâu trong buồn sầu. Dù có bị chôn vùi trong những hố sâu nguy khó, họ sẽ nhận ra Đấng đầy quyền năng phá tan đen tối (Is. 30,20 và 26). Môn đệ quyết tâm nhận lãnh sứ mệnh đưa Tin mừng tình yêu vô hạn cho những kẻ đang tìm ngụp lặn trong những thú vui tạm bợ giữa lòng thế giới chồng chất buồn sầu lai láng. Mỗi cá nhân và tập thể chúng ta phải biết gieo những mầm sống và hy vọng của Tin mừng. Cùng nhau và chính mình chúng ta phải tìm mọi cách xua đuổi những thế lực sự dữ còn đang hiện diện trong thế giới chúng ta. Tìm mọi cách trao ban hương vị tự do cho những ai đã quàng vào cổ mình ách nô lệ, tìm mọi cách rao giảng Đức Giê-su Ki-tô cho kẻ không nhận biết Người là Chúa sự sống của họ, là Chúa các ngày lễ. Nếu chúng ta quyết tâm hợp tác vào công cuộc cứu độ thế giới, thì chúng ta phải là những sứ giả mang Tin mừng có sức biến đổi bộ mặt trái đất này.

Chúng ta có ý thức rõ như thế không ?

 

 

Suy niệm 4: Nước trời đã gần đến

“Hãy đi loan báo rằng: Nước trời đã gần đến: (c.7)

Đó là mệnh lệnh của Chúa Giêsu. Đấy cũng là lời của Gioan tiền hô đã báo trước (Mt 3,2) và Chúa Giêsu cũng nhắc nguyên lại lời đó (4,7): “Hãy ra đi”. Ra đi là một điều kiện của rao giảng, Chúa Giêsu đã không chịu ngồi yên một chỗ. Chúa di động từ quê mẹ lên Giêrusalem, đi Carphanaum, đi Tyrô, Siđon và những vùng dân ngoại. Có lúc Chúa đi bộ, có khi đi thuyền, Chúa vào các đô thị, đến miền quê và nơi hoang dã. Đấy là Chúa đã làm gương ra đi. Và hôm nay đây Chúa ra lệnh: “Hãy ra đi loan báo Tin Mừng”. Hãy ra đi và đi mãi. Có những người ra đi, có những người đi rồi trở về. Có người đi khắp nơi mà không phải để rao giảng nước Chúa. Chúa nói rõ: “Ra đi để loan báo rằng nước trời đã gần đến”. Ra đi phải có một mục đích là rao giảng nước trời. Nước trời là như thế nào ?

1. Cứ bình thường một người yêu quê hương, yêu đất nước thường nói bao giờ cũng sống đàng hoàng và tìm cách minh chứng nước của mình cho người khác, Chúa nhắc nhở chúng ta là công dân Nước trời, cũng hãy sống và đi loan truyền như thế. “Hãy làm chứng cho ta tại Giêrusalem, Giuđêa, Samaria cho đến tận mút cùng trái đất” (Cv 1,8). Làm chứng cho nước Chúa ở trần gian này mà vẫn không thuộc về trần gian đâu” (Ga 1,36). Chính vì thế mà khi dân muốn tôn Chúa lên làm vua, Ngài đã trốn (Ga 6,15), và Chúa đã không cho Phêrô dùng tới gươm mà phải xỏ vào bao (Mt 26,22). Nước Chúa không thuộc về trần gian, không binh bị, ngựa xe, pháp luật. Thánh Phaolô định nghĩa Nước Chúa là nước của bình an, công chính, tình yêu là những thứ mà ai ai cũng khao khát và tìm kiếm suốt đời. Nước Chúa được sánh ví như viên ngọc, như kho tàng ẩn giấu mà người ta cố công tìm tòi mới thấy (Mt 15,44-45).

2. Chúa nói Nước trời ở trong tâm hồn chứ không ở ngoài da hay ở ngoài nấm mộ tô vôi. Nước Chúa nhỏ bé mà Chúa gọi là “bày chiên con” (Lc 12,32). Nước Chúa âm thầm như một hạt giống tự  mọc và tăng trưởng không ai để ý hay thấy được sự tăng trưởng đó (Mt 13,3-9.18-23. Mc 4,26-29) cũng như men trong bột vậy thôi (Mt 13,33). Nhưng rồi Nước Chúa sẽ “trị đến” sẽ là hạt cải mọc thành cây cho chim trời tới đậu và làm tổ (Mt 13,31t). Đó là men làm dậy cả thúng bột. Là muối ướp mặn, là ánh sáng đèn đặt trên giá đèn, là cánh đồng lúa chín (Mt 13,24).

3. Muốn vào Nước Chúa phải có điều kiện. Nước của Chúa ở trong tâm hồn, cho nên trước hết phải có đức tin. Ai tin là được chấp nhận, ai tin sẽ không bị phán xét (Ga 5,23.Cf 3,18). Con người được công chính hóa nhờ đức tin (Rm 3,28). Muốn được vào nước Chúa là phải hoán cải và tái sinh (Ga 3,5), phải có một tâm hồn nghèo khó (Mt 5,3), một thái độ trẻ thơ (Mt 18,1-4), là tích cực đi tìm trong công lao vất vả (Mt 11,12), phải khôn ngoan như năm trinh nữ (Mt 25,1t), phải được thử thách qua 8 mối phúc (Mt 5), phải tỉnh thức và trung thành (Mt 25,45t).

4. Nước Chúa bao gồm hết mọi tâm hồn tin nhận Chúa, không phân biệt màu da chủng tộc. Ngay từ khi còn tại thế. Chúa Giêsu đã cho chúng ta thấy ba lớp người của Nước Chúa là các tông đồ (Mc 3,13-19), các môn đệ (Lc 10,1-12), và dân chúng (Ga 6,2) và tất cả được đặt nền tảng của Phêrô (Mt 16,18-19). Nhưng cuối cùng Chúa cho chúng ta thấy Nước Chúa là nước lựa chọn, như lựa cỏ lùng khỏi lúa (Mt 13,47-50), lựa chọn chiên dê phán xét từng thần dân của Ngài (Mt 25,31) để rồi mới đưa vào hưởng tiệc cưới chiên con Nước trời.

“Hãy đi loan báo Nước trời đã gần bên” (c.7).

 

 

Suy niệm 5: Nhà truyền giáo đích thực

Vào thời Trung cổ, một số tín hữu giàu có muốn sống theo tinh thần của thánh Benado đã từ bỏ mọi tiện nghi và ngay cả ngôi thánh đường ấm cúng của họ để đến cư ngụ trên một đỉnh núi cao. Mục đích của họ là để cảm thông với những khách bộ hành lạc lối giữa núi rừng, nhất là vào mùa đông tuyết rơi. Những tín hữu này quyết định ngày đêm túc trực ở đó để kịp thời cứu vớt những ai kêu cứu. Để làm việc đó, họ đã huấn luyện một đàn chó đi tìm người lạc lối, đưa về nhà Dòng để được tận tình săn sóc.

Sự cảm thông không chỉ là một cảm xúc trong tâm hồn, mà còn là đến gần để lắng nghe, chia sẻ, trao ban. Thiên Chúa là Đấng cảm thông đích thực : Ngài không thể hiện sự cảm thông duy chỉ bằng cái nhìn từ trời cao, nhưng Ngài đã hóa thân làm người, chia sẻ hoàn toàn kiếp sống khốn cùng của con người. Tin mừng hôm nay nói lên sự cảm thông của Thiên Chúa bằng câu : "Ngài động lòng xót thương họ" Chúa Giêsu quả thực chính là Trái tim của Thiên Chúa, một trái tim không những rung động trước nỗi khổ của con người, mà còn đến ở bên con người.

Chúa Giêsu xuất hiện như một tôn sư. Nhưng trong khi các bậc thầy khác qui tụ một số môn sinh trong một ngôi trường hoặc chỉ giảng dạy tại cổng thành, thì Chúa Giêsu đã ra đi khắp nơi, chiêu mộ môn sinh để họ cùng đi với Ngài tìm đến những người bị bỏ rơi nhất trong xã hội.

Qua cung cách thể hiện sự cảm thông ấy, Chúa Giêsu phác họa ra mẫu người truyền giáo đích thực : ra đi và tìm đến với người khác. Ra đi dĩ nhiên không chỉ có nghĩa là rời bỏ nơi này đến nơi khác, mà thiết yếu là thái độ ra khỏi chính mình, ra khỏi vỏ ốc của mình để đến với tha nhân.

Chúa Giêsu đã đến để phục vụ, chứ không phải để được phục vụ. Ngài đã phục vụ bằng một tình yêu vừa bao la, vừa cụ thể, đến với từng con người trong từng nỗi đau của họ để băng bó, xoa dịu.

Ước gì sự đồng hành cảm thông của Chúa Giêsu cũng hiện thực hóa trong cuộc sống mỗi Kitô hữu, để mọi người chung quanh nhận ra tình yêu của Thiên Chúa đối với họ.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm