Danh mục bài viết

Cập nhật 23/9/2020 - 20:46 - Lượt xem 3808

Thứ Tư tuần 25 Thường Niên

"Người sai các ông đi rao giảng nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân".

 

Tin Mừng: Lc 9, 1-6

Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai Tông đồ lại, ban cho các ông sức mạnh và quyền năng trên mọi ma quỷ và được chữa lành các bệnh tật. Ðoạn Người sai các ông đi rao giảng nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân. Người bảo các ông rằng: "Khi đi đàng, các con đừng mang gì cả, chớ mang gậy và bị, bánh và tiền, cũng đừng mặc hai áo. Các con vào nhà nào, thì hãy ở lại đó, và đừng rời khỏi nơi ấy. Những ai không tiếp đón các con, thì khi rời bỏ thành đó, các con hãy giũ cả bụi chân lại, để làm chứng tố cáo họ". Các ông liền đi rảo khắp các làng mạc, rao giảng Tin Mừng, và chữa lành bệnh tật khắp nơi.

 

Suy niệm 1: Đừng mang gì _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Sau một thời gian sống bên Thầy Giêsu, 
thấy việc Thầy làm và nghe lời Thầy giảng, 
giờ đây nhóm Mười Hai đã tương đối cứng cáp 
để được chia sẻ chính công việc Thầy đã làm. 
Đó là rao giảng Nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân (c. 2). 
Nhưng trước khi được chia sẻ công việc, 
họ được chia sẻ quyền trừ quỷ và chữa bệnh của Thầy (c. 1). 
Sứ vụ họ sắp làm là một thực tập cho sứ vụ lớn sau này (Lc 24, 46-47). 
Thầy Giêsu sai nhóm Mười Hai lên đường với những chỉ thị rõ rệt. 
Không thấy Thầy bảo phải chuẩn bị hành trang. 
Ngược lại, Thầy cấm không được mang theo gì cả. 
“Đừng mang gậy, bao bị, lương thực, tiền bạc, hai áo” (c. 3). 
Ngay cả những người giảng rong theo phái Khắc Kỷ, 
tuy rất khắc khổ, nhưng cũng được mang theo gậy và bị để ăn xin. 
Thầy Giêsu muốn môn đệ của mình hoàn toàn cậy trông vào Thiên Chúa, 
và hoàn toàn cậy trông vào lòng tốt của con người. 
Họ phải tập chấp nhận sống bấp bênh và thiếu thốn trong bình an. 
Không mang đồ dự trữ, không gậy để bảo vệ khi đi đường, 
các môn đệ buộc phải mang theo lòng tín thác vô bờ nơi Thiên Chúa. 
Thầy còn chỉ thị cho cả nhóm biết về chuyện ăn ở của họ. 
Họ sẽ đến ở chung nhà với dân chúng, ăn uống những gì họ cho. 
“Khi anh em vào bất cứ nhà nào, thì ở lại đó…” (c. 4). 
Đừng đi từ nhà nọ sang nhà kia để tìm chỗ tiện nghi hơn. 
Khi ăn ở nơi nhà dân, người tông đồ có cơ hội gần gũi với họ, 
và chia sẻ cuộc sống thật của họ, để dễ loan báo Tin Mừng hơn. 
Nhưng cũng phải bình an chấp nhận những từ khước (c. 5). 
Có khi trong cả một thành, không tìm được một gia đình để trú chân. 
Thái độ phủi bụi chân lại cho thấy một sự dứt khoát đoạn tuyệt, 
không muốn dính dáng gì với những người ở đó nữa (x. Cv 13, 50). 
Khuôn mặt của người được sai cách đây hai ngàn năm thật là đẹp. 
Vừa quyền năng để trừ mọi thứ quỷ và bệnh tật, 
vừa khiêm tốn cậy dựa vào lòng quảng đại của người khác. 
Vừa có gì để cho, vừa có gì để nhận: 
cho Tin Mừng cứu độ và sự chữa lành, nhận sự giúp đỡ vật chất. 
Vừa gần gũi thân thiết với nỗi đau thân xác của con người, 
với những lo âu rất đời thường trong một gia đình, 
vừa thanh thoát với tiền bạc, không bị chi phối bởi nhu cầu vật chất. 
Nhóm Mười Hai sẽ phải đối diện với sức mạnh của ác thần 
đang tác oai tác quái trong đời nhiều người. 
Họ sẽ phải dùng quyền Thầy trao để giải phóng con người khỏi nô lệ. 
Nếu hôm nay Đức Giêsu sai chúng ta đi, Ngài sẽ bảo ta đừng đem gì? 
Đâu là những nét đặc trưng của khuôn mặt người tông đồ thế kỷ 21? 
Đâu là những bệnh tật và nô lệ của con người hôm nay? 

Lạy Chúa Giêsu, 
xin sai chúng con lên đường 
nhẹ nhàng và thanh thoát, 
không chút cậy dựa vào khả năng bản thân 
hay vào những phương tiện trần thế. 
Xin cho chúng con làm được những gì Chúa đã làm : 
rao giảng Tin Mừng, trừ quỷ, 
chữa lành những người ốm đau. 
Xin cho chúng con biết chia sẻ Tin Mừng 
với niềm vui của người tìm được viên ngọc quý, 
biết nói về Ngài như nói về một người bạn thân. 
Xin ban cho chúng con khả năng 
đẩy lui bóng tối của sự dữ, bất công và sa đọa. 
Xin giúp chúng con lau khô những giọt lệ 
của bao người đau khổ thể xác tinh thần. 
Lạy Chúa Giêsu, 
thế giới thật bao la 
mà vòng tay chúng con quá nhỏ. 
Xin dạy chúng con biết nắm lấy tay nhau 
mà tin tưởng lên đường, 
nhẹ nhàng và thanh thoát. 

 

 

Suy niệm 2: Sứ mệnh truyền giáo

Trong ký sự ghi lại cuộc du hành, Marcô Phaolô thuật lại cuộc gặp gỡ với một số nhà truyền giáo tại Biển Đen. Nhìn chiếc thuyền quá đơn sơ của các tu sĩ, Marcô nhận xét: "Có lẽ các ngài chưa lường được những nguy hiểm trên biển cả. Với một hải trình gian nan như thế, các ngài lại không mang theo gì hết". Các nhà truyền giáo mỉm cười trả lời : "Chúng tôi được trang bị bằng đức tin cậy mến và Chúa chính là Đấng dẫn đường, như thế tưởng đã đủ cho chúng tôi"

Đó là niềm tin đáp trả mệnh lệnh của Chúa Giêsu: “Các con đừng mang gì cả".

Truyền giáo là được sai đi loan Tin mừng, được sai đi làm chứng cho một người đã sinh ra trong nghèo khó, đã sống nghèo và chết trơ trụi trên Thập giá. Làm chứng cho con người đó, chứng từ của nhà truyền giáo phải là chứng từ của kiếp sống nghèo.

Lịch sử Giáo Hội được dệt bằng các cuộc ra đi, và cuộc ra đi nào cũng bao trùm những dứt khoát, đau thương. Nhưng tựu trung cuộc ra đi khó khăn hiểm trở nhất là ra khỏi chính mình. Gậy, bị, bánh, tiền, quần áo, đó là hình ảnh những dính bén trói buộc con người đến không còn tự do đón nhận Nước Chúa. Giáo Hội tự bản chất là truyền giáo, do đó ra đi không chỉ là mệnh lệnh dành cho một số thành phần, mà là ơn gọi của mọi kitô hữu.

Được dìm mình trong nước rửa tội là khởi điểm một cuộc ra đi : ra đi khỏi những ích kỷ nhỏ nhen, khỏi những ước muốn trần tục và sợ hãi để được trang bị bằng tin cậy mến. Nhưng người kitô hữu ra đi không phải để trốn chạy, mà là để đến với con người, để mang lại hơi ấm tình người cho những ai đang rét run vì đói khát cơm bánh, niềm tin, để đem lại chút ánh sáng cho cuộc đời tăm tối, để khai thông một lối đi dẫn đến hy vọng, tin yêu. 

Hãy cảm tạ Chúa đã ban cho chúng ta niềm tin. Ước gì niềm tin ấy tỏa lan đến những người chung quanh. Ước gì lòng mến của chúng ta được chia sẻ cho mọi người bằng cử chỉ yêu thương phục vụ. Ước gì hy vọng luôn bừng cháy trong chúng ta bằng cuộc sống vui vẻ chấp nhận, để những ai đang ưu sầu vì thất vọng có thể tìm được ý nghĩa cho cuộc sống. Chúng ta hãy hăng hái ra đi vì tin rằng trên bước đường chúng ta luôn có Chúa bên cạnh. Chính Ngài là Mục tử dẫn dắt chúng ta, là ánh sáng dọi lối chúng ta đi.

 

 

Suy niệm 3: Giải thoát con người cách toàn diện _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Thiên Chúa hằng chăm lo cho dân của Người. Vì thế, nhiều lần, nhiều cách, Thiên Chúa đã ban cho dân các Tổ phụ, rồi sai các Tiên tri, và thời sau cùng, Người trao ban chính Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. Khi Đức Giêsu đến, Ngài đã kiện toàn tất cả những gì đã loan báo trước đó, đồng thời, Ngài không ngừng mời gọi những môn sinh của mình tiếp bước để cùng Ngài ra đi và thi hành sứ mạng cao quý là loan báo Tin Mừng đến tận cùng trái đất.

Để củng cố lời rao giảng, Đức Giêsu còn trao ban cho các ông sức mạnh và quyền năng trên ma quỷ và chữa lành các bệnh tật. Mặt khác, Đức Giêsu muốn các môn đệ thanh thoát, nhẹ nhàng, để chỉ chú tâm cho công cuộc loan báo Tin Mừng là việc chính yếu, nên Ngài đã truyền cho các ông: “Đừng mang gì cả, chớ mang gậy và bị, bánh và tiền, cũng đừng mặc hai áo”. Bên cạnh đó, Ngài còn hướng dẫn các ông về cung cách ứng xử khi thi hành sứ vụ: “Các con vào nhà nào, thì hãy ở lại đó, và đừng rời khỏi nơi ấy. Những ai không tiếp đón các con, thì khi rời bỏ thành đó, các con hãy giũ cả bụi chân lại, để làm chứng tố cáo họ". 

Như vậy, nếu nhìn cách tổng thể, chúng ta thấy chính Đức Giêsu và sau đó là lệnh truyền của Ngài cho các môn đệ, làm toát lên sự thao thức và ý định muốn giải phóng con người toàn diện cả xác lẫn hồn.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy hân hoan đón nhận sứ vụ như là một hồng ân, dẫu rằng chúng ta không xứng đáng! Mặt khác, luôn sống trong sự phó thác nơi Chúa và đừng quá lo lắng về cơm áo gạo tiền trong khi thi hành sứ vụ. Bởi vì chính Đấng sai ta cũng đã sống cảnh: “Con cáo có hang, con chồn có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu”. Sự thanh thoát này giúp chúng ta không bị vướng bận vào những chuyện phụ thuộc nơi của cải vật chất, sự an tâm trần thế. Ngược lại, nhờ lối sống đơn giản, chúng ta được nâng đỡ tinh thần từ bỏ mình và tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa cách tốt đẹp hơn. Đức Giêsu cũng không quên nhắc các môn sinh của mình là không được dùng những hình thức khống chế, quyền lực để phụ trợ cho sứ mạng, ngược lại hãy dùng tình thương và gương sáng, tôn trọng tự do và ước muốn của người thụ huấn.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con được thanh thoát và can đảm, tin tưởng và phó thác, vui mừng và hy vọng trong khi loan báo Tin Mừng tình yêu của Chúa cho anh chị em chúng con. Amen.

 

SUY NIỆM 4: CHÚA LÀ TẤT CẢ

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Anh em đừng mang gì đi đường”. Nước Thiên Chúa không phải là nước trần gian. Nước trần gian cần nhiều phương tiện như lãnh thổ, tài nguyên, quân đội. Nước Thiên Chúa chỉ cần có Thiên Chúa. Thiên Chúa là tất cả.

Sống đơn sơ khó nghèo, người môn đệ làm sáng lên sự hiện diện của Thiên Chúa cao cả. Không bám víu vào phương tiện trần gian, người môn đệ làm sáng lên sức mạnh của Thiên Chúa toàn năng. Hai bàn tay trắng người môn đệ làm chứng về niềm tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Chúa và phó thác vận mệnh trong tay Người. Hành trang người môn đệ đơn sơ chỉ cần mang Thiên Chúa trong mình, đó là có tất cả.

Người môn đệ cậy dựa vào các phương tiện trần gian sẽ thất bại. Chỉ khi có Chúa việc tông đồ mới thành công. Ta hãy so sánh thời đại chúng ta với thời các tông đồ. Thời đó các ngài không có gì hết. Không cơ sở. Không nhân sự. Không tiền của. Bị bắt bớ. Thế mà việc truyền giáo phát triển với tốc độ vũ bão. Còn ngày nay ta có nhiều cơ sở hơn. Nhiều nhân sự hơn. Nhiều tiền của hơn. Ít bị bắt bớ hơn. Nhưng việc truyền giáo ì ạch. Lại còn có nhiều người bỏ đạo nữa.

Ta thất bại vì không có Chúa. Không có Chúa vì ta phạm tội. Ét-ra đau đớn nhận biết tội lỗi của cha ông đã quên Thiên Chúa, chỉ trông cậy vào thế lực trần gian nên đã bị trừng phạt nặng nề, bị lưu đày, bị làm nô lệ, bị tan nát, xấu hổ. “Từ thời tổ tiên chúng con cho đến ngày nay, vì chúng con đã mắc lỗi nặng và phạm tội, nên các vua và các tư tế của chúng con đã bị nộp vào tay vua chúa các nước ngoại bang”. Nay được Thiên Chúa thương đưa về quê nhà, ông xin nhất tâm xây dựng Đền Thờ để khuyến khích toàn dân thờ phượng Thiên Chúa là nguồn mạch sức mạnh, bình an và thịnh vượng. Tái thiết đền thờ chính là tái thiết con người. Ăn năn sám hối. Sống thánh thiện. Có Chúa ở cùng, sẽ có tất cả (năm lẻ).

Tác giả sách Châm ngôn cũng giúp ta ý thức điều này. Ông chỉ tha thiết được có Chúa. Vì Chúa là tất cả: “Mọi lời Thiên Chúa phán đều được chứng nghiệm, Người là khiên thuẫn cho ai tìm ẩn náu nơi Người”. Vì thế ông không dám xin Chúa sự gì nơi trần gian. Chỉ xin Chúa ban cho sống một đời sống đừng xa lìa Chúa, đừng lỗi phạm đến Chúa. Vì thế ông không xin sang giầu vì sợ sang giầu làm cho tâm hồn xa Chúa. Ông cũng xin Chúa đừng để ông nghèo đói vì sợ đói ăn vụng túng làm liều sẽ làm ô danh Chúa. Đây là một thái độ khôn ngoan chúng ta phải học hỏi và thực hành trong đời sống. Chỉ cần có Chúa. Lắng nghe và thực hành Lời Chúa. Tránh xa những gì ngăn cách ta với Chúa. Có Chúa ở cùng ta sẽ có tất cả (năm chẵn).

 

SUY NIỆM 5: Trung Thành Với Lệnh Truyền Của Chúa

Chúng ta vừa đọc lại bài tường thuật của thánh sử Luca nói về việc Chúa sai nhóm Mười Hai Tông Ðồ ra đi rao giảng Tin Mừng và chữa lành bệnh tật. Ðây là cuộc sai đi trước biến cố Phục Sinh để chuẩn bị cho cuộc sai đi quyết định sau Phục Sinh, khi đó Chúa sẽ nói với các ông một cách vĩnh viễn: "Mọi quyền hành trên trời dưới đất đã được trao ban cho Thầy. Vậy, các con hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha và Con và Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho các con, và đây Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế".

Hai lần sai đi này, trước và sau Phục Sinh, trước và sau biến cố vượt qua của Chúa Giêsu, rất quan trọng và bổ túc cho nhau. Nếu lần sai đi thứ hai sau Phục Sinh, sau biến cố vượt qua mà không có lần sai đi thứ nhất trước Phục Sinh thì người ta sẽ dễ dàng rơi vào cám dỗ quả quyết rằng, những đồ đệ của Chúa Giêsu tự bày vẽ công việc cho mình để thành lập cộng đoàn Giáo Hội do theo sáng kiến riêng chứ không phải do ý muốn của Chúa Giêsu. Ngược lại, nếu lần sai đi thứ nhất trước Phục Sinh mà không có lần sai đi thứ hai sau Phục Sinh thì người ta cũng sẽ dễ dàng rơi vào cám dỗ khác nữa cho rằng, Chúa Giêsu đã thất bại trong dự án của Ngài sau khi bị giết chết trên thập giá. Nhưng các sách Phúc Âm đã ghi lại cho chúng ta hai lần sai đi trước và sau Phục Sinh, và điều này làm nổi bật ý định của Chúa Giêsu, một ý định vượt qua giới hạn thời gian, Chúa đã kêu gọi huấn luyện và sai các tông đồ ra đi rao giảng Tin Mừng, vì Chúa muốn rằng sứ mệnh rao giảng của Chúa cần được tiếp tục mãi trong thời gian từ thế hệ này sang thế hệ khác. Nhờ qua những con người được mời gọi cộng tác với Chúa, làm công việc của Chúa với những quyền năng do Chúa ban cho.

Sự hiện diện và sứ mệnh của Giáo Hội qua các thời đại trong lịch sử nhân loại đều nằm trong chương trình của Chúa ngay từ đầu và do ý Chúa muốn, chứ không do sáng kiến của con người. Hơn nữa, chúng ta thấy tác giả Phúc Âm thánh Luca mô tả sứ mệnh của các tông đồ được Chúa sai đi bằng hai cụm từ rao giảng và chữa lành bệnh tật.

Nói theo ngôn ngữ ngày nay, chúng ta có thể nói rằng đây là sứ mệnh toàn diện ôm trọn cả con người xác hồn. Rao giảng và chữa lành, công bố sự thật ban ơn cứu rỗi của Chúa và chăm sóc cho cuộc sống phần xác được lành mạnh, đó là cứu rỗi và phát triển luôn đi đôi với nhau. Người đồ đệ của Chúa khi làm công việc của Chúa, công bố sự thật của Chúa, phân phát ơn cứu rỗi đã được Chúa thực hiện. Khi làm công việc này không thể nào lơ là hay đóng kín trước những việc phục vụ cho công cụ phát triển xã hội, phục vụ lợi ích tốt lành cho anh chị em chung quanh.

Nhà thờ để phụng thờ Thiên Chúa, nhà thương để chăm sóc bệnh nhân, nhà dưỡng lão để săn sóc người cao niên, nhà học tập dành cho người trẻ, nhà ở cho người nghèo, nhà cứu trợ cho anh chị em gặp nạn, đó là những nhà, những loại công tác nằm trong sứ mệnh của người đồ đệ của Chúa. Lịch sử hai ngàn năm qua của Giáo Hội cho thấy những đồ đệ của Chúa còn luôn trung thành với lệnh truyền của Chúa: rao giảng và chữa lành, mặc dù không thiếu những sơ sót lỗi lầm mà giờ đây những đồ đệ chân thật của Chúa không ngần ngại ăn năn xin tha thứ và dốc quyết thực hiện tốt đẹp hơn trong tương lai.

Lạy Chúa, xin thương ban cho chúng con quyền năng của Chúa để chúng con được canh tân và dấn thân nhiều hơn nữa, để chu toàn tốt hơn sứ mệnh Chúa đã trao phó cho trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống. Xin Chúa hãy thương hiện diện với chúng con và cùng hoạt động với chúng con luôn mãi.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy niệm 6: Giũ cả bụi chân lại

“Những ai không tiếp đón các con, thì khi rời bỏ thành đó,

hãy giũ cả bụi chân lại”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Giũ cả bụi chân lại” là một trong những tuyên bố mạnh mẽ của Chúa Giêsu, cũng là tuyên bố giúp người môn đệ của Ngài kiên định mỗi khi phải đối mặt với sự phản đối trên bước đường tông đồ; vì cuối cùng, như Thầy mình, một đôi khi, họ cũng phải “giũ cả bụi chân lại”.

Chúa Giêsu sai các môn đệ lên đường, rảo khắp các làng mạc để rao giảng Tin Mừng, chữa lành bệnh tật. Ngài dặn các ông đừng mang theo gì, kể cả cây gậy, bánh và tiền; cũng đừng mặc hai áo nhưng chỉ dựa vào lòng hảo tâm của những người mà họ sẽ rao giảng. Ngài cũng thấy trước thực tế nghiệt ngã, một số người sẽ không chấp nhận họ; với những ai thực sự từ chối những người được sai đi và thông điệp họ mang đến, người môn đệ Chúa Giêsu sẽ “giũ cả bụi chân lại” để rời đi.

Điều đó có ý nghĩa gì? Trước hết, khi bị từ chối, người môn đệ tổn thương; hậu quả là chúng ta rất dễ hờn dỗi và khắc khoải. Thật dễ dàng để ngồi xuống và tức giận; và như thế, chúng ta để cho sự từ chối gây cho mình những thiệt hại lớn hơn. “Giũ cả bụi chân lại” là một cách nói rằng, chúng ta sẽ không để cho những thương tổn tác hại đến mình; người môn đệ Chúa Giêsu không dễ bị điều khiển bởi dư luận và ác ý của bất cứ ai. Đây là một chọn lựa quan trọng để thực hiện trong cuộc sống khi người môn đệ đối mặt với sự từ chối. Thứ đến, “giũ cả bụi chân lại” cũng nói lên rằng, chúng ta vẫn phải tiếp tục tiến về phía trước; không chỉ vượt qua những tổn thương, người môn đệ còn phải tiến lên, tiếp tục tìm kiếm những con người sẽ đón nhận tình yêu và sứ điệp Tin Mừng. Vì thế, theo một nghĩa nào đó, khuyến dụ của Chúa Giêsu trước hết không phải là việc phải đối phó làm sao trước sự từ chối; thay vào đó, là ưu tiên tìm kiếm những ai sẽ đón nhận chúng ta và đón nhận được sứ điệp của Thiên Chúa mà với lý do đó, chúng ta được sai đi.

Cuối cùng, quan trọng hơn cả, “giũ cả bụi chân lại” sẽ giúp người môn đệ khiêm tốn tìm về nguồn cội của mình là chính Thiên Chúa và Lời của Người; chỉ một mình Người là nơi nương tựa duy nhất trong sứ vụ; để từ đó, nhờ gia tăng cầu nguyện, họ có thể nhảy vào cõi vô bờ, sống trong tin yêu vào Lời Thiên Chúa và chính Người. Khi sai các môn đệ đi, Chúa Giêsu trang bị cho các ông hành trang của trời, điều mà trần thế không có; đó là quyền năng và Lời. Như thế mỗi người là một bình chứa sức thiêng và Lời. Bất cứ điều gì làm cho lòng người môn đệ bớt chỗ rỗng để chứa Lời, hãy giũ đi; nếu phải bận tâm mang theo gì thì tâm của họ đã bớt một chỗ của Lời; cũng thế, nếu người môn đệ quá bận tâm với lời ra tiếng vào, tim họ cũng bớt chỗ của Lời. Tóm lại, người môn đệ cần giũ bỏ bất cứ điều gì có hơi hám thế tục dính vào tâm mình; Lời Chúa là ngọn đèn rọi bước chân họ là vậy.

Sách Châm Ngôn hôm nay cũng nói đến Lời, “Mọi lời Thiên Chúa như luyện trong lửa, là thuẫn che chở kẻ nương tựa vào Người”; người môn đệ sẽ tuyệt đối đặt mình trong sự quan phòng của Thiên Chúa, “Xin chớ để con ăn mày, cũng đừng để con giàu có; xin chỉ ban cho con ăn dùng vừa đủ”. Thánh Vịnh đáp ca hôm nay cũng nói đến tầm quan trọng của việc người môn đệ phải đặt trọn niềm tin vào Lời, “Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước”, là ánh sáng chỉ đường con đi.

Anh Chị em,

Như vậy, trên bước đường sứ vụ, người môn đệ của Chúa Giêsu không thể tránh khỏi thực tế bị từ chối, thất bại, tổn thương và cô đơn. Cha Ron Rolheiser khuyên, đừng chạy trốn thất bại, cô đơn; đừng coi đó là kẻ thù; đừng tìm kiếm ai khác để chữa chạy ngoài một mình Thiên Chúa; hãy coi thất bại và cô đơn là cách thức dẫn chúng ta tới chiều sâu và lòng lân mẫn của Cha trên trời. Cha Ron Rolheiser đã tặng chúng ta một lời khuyên của Hafiz, một nhà thơ cổ xứ Ba Tư:

“Đừng hàng phục nỗi cô đơn nhanh đến vậy;

Hãy để nó cứa sâu hơn,

Hãy để nó lên men và làm cho bạn thêm dày dạn.

Vì rất ít người phàm và ngay cả hương vị thần thánh có thể làm được điều đó.

Một điều gì đó thiếu vắng trong trái tim tôi đêm nay, đã làm cho mắt tôi nên mềm mại,

Giọng nói tôi dịu dàng, và rõ ràng, tôi tuyệt đối cần đến Thiên Chúa hơn lúc nào hết”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con phó dâng cho lòng thương xót Chúa những ai từ chối con và sứ điệp con mang đến; con sẽ tiếp tục cầu nguyện cho họ. Phần con, mỗi khi bị từ chối và thương tổn, xin giúp con hiền lành và khiêm nhượng; cho con biết tìm về nguồn cội của mình là Lời Chúa và chính Chúa, để con cũng có thể đứng lên và đi tới”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm