Danh mục bài viết

Cập nhật 29/9/2019 - 7:47 - Lượt xem 3127

Thứ Hai tuần 26 Thường Niên

"Kẻ nào bé nhỏ nhất trong tất cả các con, đó là người cao trọng nhất".

 

Tin Mừng: Lc 9, 46-50

Khi ấy, các mộn đệ nghĩ ngợi trong lòng rằng ai trong các ông sẽ là người cao trọng nhất. Chúa Giêsu thấu biết tư tưởng trong lòng các ông, Người liền dẫn một trẻ nhỏ tới, để đứng bên cạnh Người, và bảo các ông rằng: "Hễ ai đón nhận trẻ nhỏ này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy: mà hễ ai đón nhận Thầy, tức là đón nhận Ðấng đã sai Thầy. Vì kẻ nào bé nhỏ nhất trong tất cả các con, đó là người cao trọng nhất".

Gioan lên tiếng thưa Người rằng: "Lạy Thầy, chúng con thấy một người kia lấy danh Thầy mà trừ quỷ, và chúng con đã ngăn cản nó, vì nó không theo Thầy cùng với chúng con". Chúa Giêsu bảo ông rằng: "Các con chớ ngăn cản, vì ai không chống nghịch các con, tức là thuận với các con".

 

Suy niệm 1: Người nhỏ nhất _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Phá kỷ lục là ước mơ của các vận động viên. 
Làm sao phá kỷ lục của quốc gia, của vùng, của châu lục và thế giới? 
Để phá kỷ lục cần có thành tích vượt hơn người đang giữ nó. 
Chỉ cần chạy nhanh hơn một phần ngàn giây, 
nhảy cao hơn hay xa hơn một centimét, 
cũng đủ để làm một kỷ lục đứng vững nhiều năm bị phá đổ. 
Nhưng không phải chỉ các vận động viên mới thích phá kỷ lục. 
Các nước cũng tranh nhau xem ai là cường quốc về một lãnh vực nào đó. 
Có vẻ cả nhân loại đều ở trong một cuộc đua tranh xem ai đứng đầu. 
Có những cuộc đua tranh lành mạnh, thúc đẩy tiến bộ. 
Nhưng cũng có những cuộc đua tranh dẫn đến chiến tranh và hủy diệt. 
Các môn đệ vẫn loay hoay với một câu hỏi trong đầu: 
“Trong các ông, ai là người lớn nhất ?” (c. 46). 
Thầy Giêsu muốn dạy cho họ một bài học rất gợi hình, 
nên đem một em nhỏ đến và trân trọng đặt em đứng bên cạnh (c. 47) 
Thầy đồng hóa mình với em nhỏ yếu đuối và không có địa vị ấy: 
ai tiếp đón em này là tiếp đón chính Thầy. 
Thầy cũng cho biết, ai tiếp đón Thầy là tiếp đón chính Thiên Chúa (c. 48). 
Như thế một em nhỏ bình thường là con đường dẫn ta gặp gỡ Đức Giêsu, 
và gặp gỡ chính Thiên Chúa siêu việt. 
Để tiếp đón Thiên Chúa và Đức Kitô trong đời, 
ta phải sẵn sàng tiếp đón những người yếu kém và nhỏ bé nhất trong xã hội. 
Khi các môn đệ bị ám ảnh bởi chuyện làm lớn 
thì Thầy Giêsu đem lại cho họ một em nhỏ, 
và cho thấy sự cao trọng lớn lao của em trong cái nhìn của Thiên Chúa. 
Câu trả lời của Thầy đã rõ: kẻ nhỏ nhất chính là người lớn nhất trong anh em. 
Vượt ra khỏi sự tranh chấp trong nhóm, 
bây giờ các môn đệ lại phải đối diện với một người trừ quỷ ở ngoài nhóm.  
“Chúng con đã cố ngăn cản, vì người ấy không cùng chúng con đi theo Thầy.” 
Tại sao một người ở ngoài nhóm lại dám lấy danh Thầy mà trừ quỷ? 
Lẽ ra việc dùng danh Thầy phải là độc quyền của chúng con. 
Người ấy không được chiếm lấy sự thành công và tăm tiếng 
mà chỉ những ai theo Thầy như chúng con mới được hưởng. 
Các môn đệ đã có thái độ cục bộ và bè phái. 
Họ cần cởi mở và khoan dung hơn với những người ngoài. 
Danh Thầy Giêsu là quà tặng cho cả thế giới, chứ không cho riêng môn đệ. 
Ai cũng có thể đến múc lấy sức mạnh từ Danh ấy và sẻ chia. 
Thầy Giêsu mời các môn đệ bước ra khỏi sự hẹp hòi khép kín, 
để vui vẻ kính trọng một người tuy không thuộc nhóm mình, 
nhưng làm được những việc mà có khi mình không làm nổi (Lc 9, 40). 
Danh Giêsu được tôn vinh: đó là điều chúng ta nhắm tới. 
Chúng ta chỉ mong sức mạnh của Danh này làm thế giới được trừ quỷ. 
Chỉ mong ai đó đang ở ngoài nhóm và đang trừ quỷ nhờ Danh Giêsu, 
sẽ có ngày trở thành người môn đệ trong nhóm. 

Lạy Cha, 
xin dạy chúng con biết cộng tác với nhau 
trong việc xây dựng Nước Trời ở trần gian. 
Xin cho chúng con đến với nhau 
không chút thành kiến, 
và tin tưởng vào thiện chí của nhau. 
Khi cộng tác với nhau, 
xin cho chúng con cảm thấy Cha hiện diện, 
nhờ đó chúng con vượt qua 
những tự ái nhỏ nhen, 
những tham vọng ích kỷ 
và những định kiến cằn cỗi. 
Ước gì chúng con dám từ bỏ mình, 
để tìm kiếm chân lý 
ở mọi nơi và mọi người, 
nhất là nơi những ai khác quan điểm. 
Lạy Cha, 
xin sai Thánh Thần đến trên chúng con, 
để chúng con biết lắng nghe nhau bằng quả tim, 
và hiểu nhau ngay trong những dị biệt. 
Nhờ sống mầu nhiệm cộng tác, 
xin cho chúng con được triển nở không ngừng 
và Thánh Ý Cha được thể hiện trên mặt đất. Amen. 

 

 

Suy niệm 2: Muốn làm lớn..., phải trở nên bé nhỏ _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Khi Đức Giêsu loan báo cuộc khổ nạn đầu tiên, các môn đệ can ngăn. Lần thứ hai thì không ai dám nói gì. Tuy nhiên, vì biết Thầy sắp ra đi, vị trí lãnh đạo sẽ khuyết, nên các ông bắt đầu nẩy sinh chuyện tranh dành xem ai là người lớn nhất trong anh em. Biết được tâm tưởng của các môn đệ, nhân cơ hội này, Đức Giêsu đã ban nhiều huấn dụ cho các ông để các ông hiểu và đi theo đúng con đường mà Ngài mong muốn nơi môn sinh của mình.

Huấn giáo của Đức Giêsu đã gây nên một ấn tượng mạnh nơi các môn đệ khi Ngài dẫn một em nhỏ đến bên cạnh và nói: "Hễ ai đón nhận trẻ nhỏ này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy: mà hễ ai đón nhận Thầy, tức là đón nhận Ðấng đã sai Thầy. Vì kẻ nào bé nhỏ nhất trong tất cả các con, đó là người cao trọng nhất". Qua đó, Đức Giêsu mời gọi các môn đệ phải từ bỏ tính tham quyền cố vị. Tránh đi thái cực muốn được người khác ca tụng, hay thích ăn trên ngồi trước. Cần loại bỏ sự mong muốn được người khác phục vụ, rồi thích thống trị thiên hạ bằng quyền lực.

Ngày nay, hình ảnh và lối suy nghĩ của các môn đệ khi xưa vẫn thường diễn ra trong cuộc sống của chúng ta!

Thật vậy, vẫn còn đó những người Kitô hữu có suy nghĩ và hành xử bè phái, cục bộ, không phục vụ vì Chúa và các linh hồn, nhưng là vì mình. Không quy về Đức Giêsu mà lôi kéo để mình có ảnh hưởng. Tính háo danh và ham địa vị, cũng như tính hay ghen tỵ cũng diễn ra thường xuyên.

Tất cả những thứ đó làm nguy hại đến tinh thần hiệp nhất và sứ mạng loan báo Tin Mừng rất lớn.

Vì thế, sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta:

Luôn sống kết hiệp với Thiên Chúa qua việc lắng nghe Lời Ngài dạy dỗ, bảo ban. Cần trở nên như trẻ nhỏ trong thái độ đơn sơ, chân thành và phục vụ cách vô vị lợi. Khiêm tốn và từ bỏ ham quyền, cố vị. Sẵn sàng cộng tác với hết mọi người để ra đi loan báo Tin Mừng cách trung thành.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết sống tinh thần của Chúa là trở nên như hạt lúa, chấp nhận chôn vùi đi để sinh nhiều bông hạt khác. Xin cho chúng con có được tinh thần của trẻ thơ, để không màng chi đến danh vọng, nhưng chỉ một lòng yêu mến Chúa và yêu người tha thiết. Amen.

 

 

Suy niệm 3:Nhân danh Chúa Giêsu

Một hôm, họa sĩ Picasso đến một xưởng mộc làm một cái tủ. Ông lấy bút phác họa hình thù và kích thước cái tủ rồi trao cho người thợ mộc và hỏi giá cả. Người thợ mộc cầm lấy tờ giấy một cách trân trọng và trả lời: “Ngài không phải trả gì cả, chúng tôi chỉ xin Ngài ký tên vào giấy này là đủ rồi”.

Tên tuổi gắn liền với sự nghiệp của con người. Người ta nhắc nhớ và đề cao tên tuổi của những bậc anh hùng, những người tài ba, những ân nhân của dân tộc hay nhân loại. Nhưng người ta cũng phỉ nhổ và nguyền rủa tên tuổi của những con người chỉ biết gây đau thương tang tóc cho đồng loại. Khi một người nào đó đã được nổi tiếng, thì tên tuổi người đó tạo được một sức mạnh lạ thường. Chúng ta thích xin chữ ký của những người nổi tiếng, chúng ta thích ăn mặc và sử dụng những sản phẩm có chữ ký hoặc tước hiệu của những người nổi tiếng. Một cách nào đó, chúng ta tôn thờ tên tuổi của những người nổi tiếng, chúng ta tự đặt mình dưới quyền lực của những người nổi tiếng.

Đối với người kitô hữu, như thánh Phêrô đã nói trước Công nghị Do thái: “Dưới bầu trời này không một danh hiệu nào đã được ban cho con người, để được cứu rỗi, ngoài danh Chúa Giêsu Kitô”.

Trong Tin mừng hôm nay, thánh Luca cũng ghi lại sức mạnh của Danh Giêsu. Chính nhân danh Ngài mà một số người có thể xua trừ ma quỉ, chữa bệnh và trừ quỉ, Nhân Danh Chúa Giêsu là một quyền hạn đã được trao ban cho các môn đệ Chúa Giêsu. Người ta chỉ có thể trừ quỉ và như vậy tiếp tục hoạt động cứu rỗi của Chúa Giêsu nhờ quyền năng Ngài và lòng tin vào Ngài mà thôi. Đó là lý do tại sao Chúa Giêsu đã không lo ngại với những kẻ lén lút nhân danh Ngài để trừ quỉ, bởi vì khi hành động như thế, họ chỉ hành động với lòng tin vào quyền năng Ngài mà thôi.

Danh Chúa Giêsu không những có sức mạnh chữa lành bệnh và xua trừ ma quỉ, mà còn tạo được mối tương quan giữa con người. Chính nhân danh Ngài mà con người mới có thể tập họp để cầu nguyện; chính nhân danh Ngài mà con người phải tiếp rước những kẻ Ngài sai đi; chính nhân danh Ngài mà con người phải đón rước tha nhân, nhất là những kẻ bé mọn, hèn kém như các trẻ em. Chúa Giêsu nói: “Ai nhân danh Thầy mà đón tiếp trẻ nhỏ này là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy”. Câu nói của Chúa Giêsu cho thấy được bản chất của Giáo hội: Chúa Giêsu tiếp tục sống trong Giáo hội, Ngài không như một vĩ nhân sống trong sự nghiệp mình và trong ký ức của dân tộc; Giáo hội chính là một nối dài của Chúa Giêsu, Giáo hội sống bằng sức sống của Chúa Giêsu.

Người kitô hữu không chỉ mang danh hiệu Chúa Giêsu, họ còn sống bằng chính sức sống của Ngài. Ngài tự đồng hóa mình với mỗi tín hữu. Người kitô hữu nhân danh Ngài để hành động, đến độ họ có thể nói như thánh Phaolô: “Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi”.

Chúng ta thường nói đến tội kêu tên Chúa vô cớ, chúng ta nói đến xúc phạm Danh Chúa. Thực ra, khi cuộc sống chúng ta chưa thể hiện sức sống Chúa Kitô đang sống trong chúng ta, phải chăng đó không là một kiểu chúng ta kêu tên Chúa một cách vô cớ và làm ô Danh Ngài?

 

 

Suy niệm 4: Danh Chúa Giêsu

Nhân kỷ niệm 40 năm cách mạng tháng 10 Nga, chủ tịch Nikata Khroutchev đã dành cho ba ký giả Mỹ một cuộc phỏng vấn gần 4 tiếng đồng hồ. Với một giọng nói ôn tồn, ông đã có câu trả lời cho mọi vấn đề. Sau 3 giờ tranh luận, ông ta còn tươi tỉnh hơn bao giờ, mà có lẽ càng nói thì ông càng dồi dào sức khỏe. Thế nhưng, bầu khí bỗng trở nên căng thẳng khi một ký giả đặt câu hỏi : "Thưa ông Bí thư, ông thường ám chỉ đến Thiên Chúa, đến linh hồn, đến sự tự do tâm linh, thế thì làm sao giải thích được sự kiện một thanh niên có tín ngưỡng không được đề bạt thăng chức ?”. Khroutchev trả lời :

- Vì tình cảnh không tương hợp, chúng tôi là những người vô thần, chúng tôi chỉ sử dụng Danh Chúa để nguyền rủa ông Kitô. Đó chỉ là một thói quen.

Giọng nói của Khroutchev to dần, ông đã tìm ra được một đối thủ đáng làm cho ông nổi cơn lôi đình. Ông ta gần như la to lên, tay cầm dao rọc giấy giống như một nhạc trưởng đang điều khiển một đoạn nhạc hùng tráng nhất của bài hòa tấu, ông thét lên :

- Chúng tôi - những chính trị gia: chúng tôi là những người vô thần.

Ba ký giả ngỡ ngàng trước sự giận dữ bất thần của Khroutchev. 3 giờ nói chuyện bình thản không làm cho họ ngờ trước sẽ có vụ nổ lớn như thế. Nhưng sự giận dữ của Chủ tịch điện Kremlin tỏ cho người Mỹ thấy rằng ai là kẻ thù mạnh nhất, đáng sợ nhất của ông. 

Tin hay không tin, cách này hay cách khác, không ai có thể thoát khỏi vòng tay của Thiên Chúa. Chối bỏ và nguyền rủa cũng là một cách gọi Danh Ngài. Thiên Chúa đã nhập thể nơi đức Giêsu Kitô, từ nay Danh Chúa chính là Giêsu Kitô. Giáo Hội thời các Tông đồ cũng gọi Ngài một cách đơn giản là Tên, là Danh. Đây là cách gọi mà người Do thái dùng để thay thế cho từ Yavê. Danh Giêsu cũng chính là con người Giêsu. Nhân danh Giêsu, ngay cả các Tông đồ và những kẻ không phải là môn đệ Ngài cũng có thể chữa bệnh và trừ quỉ. Nhân danh Giêsu, các tín hữu tập họp lại. Nhân danh Giêsu, người  ta đón tiếp những kẻ được Ngài sai đến, cho dù họ có nghèo nàn, bé mọn như một trẻ em .

Danh Giêsu chính là Thiên Chúa nhập thể. Danh này đã bao lần và với những tâm hưởng khó tả được, thốt lên trên môi của Đức Maria, Mẹ Ngài, của các Tông đồ, của những ai kêu cầu Ngài Giêsu, Giêsu ! hàng triệu người đã thốt lên Danh đáng tôn thờ này với một lòng tin yêu vô bờ bên, như một tiếng kêu đầy yêu mến hay như một lời cầu cứu đầy tin tưởng, trong nụ cười của trẻ thơ hay trong tiếng thở nhẹ của người hấp hối. Có biết bao người đã chết để cho Danh ấy được tôn kính mến yêu hoặc vì không muốn cho Danh ấy bị từ rẫy.

Nhưng Danh Giêsu cũng có thể bị lạm dụng và kêu cầu một cách vô cớ. Giới răn thứ 2 đã cấm kêu cầu Danh Chúa cách vô cớ. Có nhiều cách xúc phạm đến Danh Chúa nhưng chắc chắn làm ố Danh Chúa vẫn là sự xúc phạm thông thường nhất nơi những người mang Danh Ngài. Mang Danh Ngài, nhưng lại hành động ngược giáo huấn và tinh thần của Ngài, phải chăng đó không là cách kêu cầu Danh Ngài vô cớ ? Mang Danh Ngài là tuyên xưng Ngài là tất cả, nhưng lại sống như Ngài không hiện diện bên cạnh, phải chăng đó không là một xúc phạm đến danh Ngài.

Ước gì lời sau đây của thánh Benado trở thành câu tâm niệm hướng dẫn cuộc sống người kitô chúng ta : “Giêsu là mật ngọt ngào cho miệng lười, là âm điệu du dương cho tai nghe, là tiếng hát hỉ hoan cho cõi lòng...

 

 

Suy niệm 5: Ngườí lớn nhất trong nước Trời

Người nhỏ nhất lại sẽ là kẻ lớn nhất. Lại một nghịch lý của Phúc âm nữa! Đọc Phúc âm, chúng ta thấy có rất nhiều điều thoạt đầu nghe là những điều nghịch lý đối với lỗ tai người đời: ai muốn làm lớn, hãy làm đầy tớ mọi người, phúc cho kẻ bị bách hại, ai là người nhỏ nhất trong anh em, kẻ ấy sẽ là người lớn nhất. . .

Trở nên bé nhỏ là gì?

Theo Tin Mừng của Thánh Mathêu cũng như của Thánh Luca, trở nên bé nhỏ không có nghĩa là trở nên ngây thơ trong trắng như một em bé, nhưng như một em bé, sống nhờ vào người lớn, người bé nhỏ trước mặt Chúa cũng vậy. Như một em bé, người bé nhỏ nhận ra thân phận yếu đuối mỏng dòn của mình và trông cậy vào sức mạnh của Thiên Chúa. 

Đoạn Phúc âm nầy cho thấy, đã theo Thầy, được Thầy dạy dỗ, thế mà các môn đệ vẫn chưa thoát được tinh thần thế tục, vẫn ham làm lớn. Họ tự hỏi ai là người lớn nhất trong các ông! Cho hay rằng, là kitô hữu, linh mục hay tu sĩ, mỗi người chúng ta vẫn không thoát khỏi tinh thần thế tục. Vì thế mỗi người còn cần phải được lời Chúa soi sáng, huấn luyện trong suốt cuộc đời.

Ai tiếp đón một em nhỏ vì danh Thầy là tiếp đón chính Thầy.

Chúa Giêsu muốn trở nên bé nhỏ như một em bé, mỏng dòn yếu đuối. Ngài trở nên tôi tớ, quì dưới chân các môn đệ mà rửa chân cho các ông. Muốn làm lớn là thuộc bản năng tự nhiên của người. Muốn trở nên bé nhỏ là muốn sống tinh thần Phúc âm. Muốn làm lớn và muốn có quyền, và quyền thì thường đi đôi với lợi: quyền lợi. Có quyền thì có lợi. Vì thế muốn sống bé nhỏ là dấn thân sống nghèo, không có quyền và cũng không có lợi. Là Đấng đầy quyền năng, Đức Kitô đã tự nguyện sống như một người bé nhỏ, không có quyền mà cũng không có lợi gì ở trần gian nầy.

Chúng ta đang sống trong một xã hội mà con người đang đua nhau đi tìm quyền và lợi, tìm địa vị và giàu sang. Nhưng Chúa Kitô lại căn dặn người ki tô hữu: trước hết hãy lo tìm nước Chúa. Câu nói nầy của Chúa Giêsu vang lên trong thời đại chúng ta như một nghịch lý, một sự mâu thuẫn, một thách đố, bắt mỗi người chúng ta hằng ngày phải suy nghĩ lại chích sống của mình.

Sống phục vụ là sống tinh thần tôi tớ, bé nhỏ. Ta đến để phục vụ chứ không phải để được phục vụ. Chúa không những dạy ta sống bé nhỏ mà chính người đã sống bé nhỏ trong ba mươi năm ẩn dật cũng như trong ba năm rao giảng. Ngày nay nhiều vị Tổng Thống bị tố cáo về vấn đề tiền bạc, thế mà khi lên nhậm chức vị nào cũng tuyên bố sẽ hết mình phục vụ nhân dân. Cho hay rằng, làm lớn thì rất khó mà phục vụ đúng nghĩa được. Vì thế thánh Phanxicô dặn anh em mình, khi làm việc trong xã hội, chỉ nhận làm người giúp việc chứ đừng  nhận những việc như làm quản gia. Anh chị em Dòng Tiểu đệ và Tiểu muội cũng thế.

Sống bé nhỏ là sống ngược lại với bản năng tự nhiên của con người, sống bé nhỏ là sống ngược lại với trào lưu xã hội hôm nay. Vì thế sống bé nhỏ theo tinh thần Phúc âm rất khó, cần nhiều quyết tâm và can đảm, kiên trì, và nhất là cần nhiều ơn Chúa.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm