Danh mục bài viết

Cập nhật 14/1/2019 - 3:56 - Lượt xem 4572

Thứ Ba tuần 1 Thường Niên

"Ngài giảng dạy người ta như Ðấng có uy quyền".

 

Tin Mừng : Mc 1, 21b-28

Đức Giêsu và các môn đệ đi vào thành Caphácnaum. Ngay ngày sabát, Người vào hội đường giảng dạy. Thiên hạ sửng sốt về lời giảng dạy của Người, vì Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư. Lập tức, trong hội đường của họ, có một người bị thần ô uế nhập, la lên rằng: “Ông Giêsu Nadarét, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi ? Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa !” Nhưng Đức Giêsu quát mắng nó: “Câm đi, hãy xuất khỏi người này!” Thần ô uế lay mạnh người ấy, thét lên một tiếng, và xuất khỏi anh ta. Mọi người đều kinh ngạc đến nỗi họ bàn tán với nhau: “Thế nghĩa là gì? Giáo lý thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền. Ông ấy ra lệnh cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân lệnh!” Lập tức danh tiếng Người đồn ra mọi nơi, khắp cả vùng lân cận miền Galilê.

 

 

1. Đấng Thánh của Thiên Chúa _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ

Trong Tin Mừng theo thánh Máccô, 
ta không thấy có những bài giảng dài như Tin Mừng Mátthêu hay Gioan. 
Nhưng bù lại Máccô đã kể khá nhiều phép lạ của Đức Giêsu. 
Khung cảnh của bài Tin Mừng hôm nay 
là hội đường vùng Caphácnaum vào một ngày sabát. 
Theo Máccô, Đức Giêsu đã bắt đầu sứ vụ từ đây. 
Chúng ta cần xem Ngài đã sống ngày sabát như thế nào. 
Trước hết Ngài đã vào hội đường và giảng dạy. 
Thánh Máccô không kể lại nội dung của bài giảng, 
chỉ cho biết là người ta sửng sốt khi nghe Ngài 
vì cách giảng đầy uy quyền (c. 22) và lời giảng thì mới mẻ (c.27). 
Phép lạ đầu tiên Đức Giêsu làm ở hội đường này là trừ quỷ. 
Ở đây có một người đàn ông bị thần ô uế ám. 
Trước sự hiện diện của Đức Giêsu, anh ta sợ hãi nên kêu lên: 
“Ông Giêsu Nadarét, ông đến tiêu diệt chúng tôi ư? 
Tôi biết ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa” (x. câu 24). 
Sự hiện diện của Đấng Thánh cũng đủ làm cho thần ô uế phải khiếp sợ, 
vì ô uế và thánh thiện không đội trời chung. 
và Đấng thánh thiện có khả năng triệt phá thần ô uế. 
Lời của Đức Giêsu bây giờ là lời trừ quỷ, lời quát mắng, 
lời ra lệnh đầy uy quyền, lời khiến thần ô uế phải tuân theo. 
“Câm đi, hãy xuất khỏi người này !” 
Thần ô uế đã nhập vào và làm người ấy bị tha hóa, 
bị mất tự do, bị chi phối và sai khiến như một nô lệ. 
Lời Đức Giêsu là lời giải phóng để anh ấy được thật sự là mình, 
được giải thoát khỏi tình trạng ô uế. 
Thế giới chúng ta đang sống là một thế giới bị ô nhiễm, 
từ không khí, nước uống đến những sản phẩm nhiễm độc của con người. 
Nhưng điều đáng sợ hơn cả là bầu khí ô nhiễm về tinh thần, 
bầu khí ô uế của sex thấm vào mọi ngõ ngách của cuộc sống. 
Xin Đức Giêsu trả lại cho ta sự trong sạch nơi cái nhìn, 
sự trong trắng nơi trái tim và sự trong suốt nơi mọi cuộc gặp gỡ. 

Lạy Chúa Giêsu, 
giàu sang, danh vọng, khoái lạc 
là những điều hấp dẫn chúng con. 
Chúng trói buộc chúng con 
và không cho chúng con tự do ngước lên cao 
để sống cho những giá trị tốt đẹp hơn. 
Xin giải phóng chúng con 
khỏi sự mê hoặc của kho tàng dưới đất, 
nhờ cảm nghiệm được phần nào 
sự phong phú của kho tàng trên trời. 
Ước gì chúng con mau mắn và vui tươi 
bán tất cả những gì chúng con có, 
để mua được viên ngọc quý là Nước Trời. 
Và ước gì chúng con không bao giờ quay lưng 
trước những lời mời gọi của Chúa, 
không bao giờ ngoảnh mặt 
để tránh cái nhìn yêu thương 
Chúa dành cho từng người trong chúng con. Amen. 

 

 

2. Đấng có uy quyền

Tin mừng hôm nay kể lại việc Chúa Giêsu giảng dạy tại hội đường và chữa lành một người bị quỉ ám.

Sau khi Gioan Tẩy giả bị bắt giam, Chúa Giêsu trở về Galilê và giảng dạy trong Hội đường một cách công khai. Ngài giảng dạy với uy quyền của Thiên Chúa, chứ không như các tiên tri trong Cựu ước là những người được Thiên Chúa uỷ thác cho; Ngài cũng không giảng dạy như các kinh sư Do thái là những người chỉ giải thích Kinh thánh và chất lên vai người dân gánh nặng của những luật lệ tỉ mỉ bên ngoải. Gíao huấn của Chúa Giêsu là một cuộc giải phóng, một việc loan Tin mừng cứu rỗi, cách riêng, cho những người nghèo khổ, những người bị loại ra bên lề xã hội. Dân chúng nghe Chúa đều nhận thấy có sự khác biệt sâu xa giữa giáo lý của Chúa và những lời giảng dạy của các kinh sư Do thái.

Kèm theo lời giảng dạy, Chúa Giêsu còn làm một phép lạ chữa  một người quỷ ám. Phép lạ chứng minh Ngài làThiên Chúa, Ngài có toàn quyền trên quỷ dữ, Ngài đến để chấm dứt quyền thống trị của tà thần trên con người. “ Oâng ấy ra lệnh cho các thần ô uế và chúng phải vâng theo”. Phép lạ Chúa Giêsu thực hiện gây hứng thú và kinh ngạc nơi dân chúng; trái lại, những kẻ chống đối Chúa thì hạch sách Ngài: “Oâng lấy quyền nào mà làm như vậy?” Họ không muốn công nhận những việc Chúa làm, họ mơ  ước một Vị Cứu  tinh hùng mạnh giải phóng dân tộc khỏi ách thống trị của đế quốc Rôma, trong khi đó Chúa Giêsu lại đến để giải phóng con người khỏi quyền lực của ma quỷ và tội lỗi.

Thánh Phêrô đã mời gọi các người đồng hương của ngài:” Thưa đồng bào Israel, xin hãy lắng nghe. Chúa Giêsu Nazaret, là người đã được Thiên Chúa phái đến  với anh em. Như chính anh em đã biết điều đó”.

Nguyện cho lời Chúa hôm nay củng cố trong niềm xác tín rằng sứ mệnh cứu thế phát xuất từ nơi Chúa và vẫn tiếp tục trong Gíao Hội. Gíao Hội đã lãnh nhận kho tàng đức tin và quyền thánh hoá và giáo huấn từ nơi Chúa. Xin cho chúng ta luôn trung thành với Gíao Hội và sẵn sàng đón nhận giáo huấn của các chủ chăn mà Chúa đã đặt lên hướng dẫn Dân Chúa trên đường tiến về Nước Trời.

 

 

3. Quyền bính là để phục vụ   

Ngày nọ, có một môn sinh hỏi Đức Khổng Tử: "Một chính phủ tốt phải dựa trên những yếu tố chủ yếu nào?" Đức Khổng Tử trả lời: "Có ba yếu tố nền tảng: một là lo cho dân được no cơm áo ấm, hai là có quân đội mạnh, ba là lòng dân”.

Người môn sinh lại hỏi: "Nếu bị bắt buộc phải loại bỏ một trong ba yếu tố đó, thì phải loại bỏ yếu tố nào? "

Đức Khổng Tử đáp gọn: "Quân đội".

Người môn sinh hỏi tiếp: "Nếu loại bỏ một yếu tố nữa thì phải loại bỏ điều gì?"

Đức Khổng Tử đáp: "Bỏ chuyện no cơm ấm áo”.

Nghe thế, người môn sinh thắc mắc: "Nhưng thiếu ăn thì nhân dân sẽ chết đói.

Đức Khổng Tử liền giải thích: "Chết là số phận của con người, nhưng khi dân không còn tín nhiệm ở chính phủ nữa thì kể như họ đã chết rồi”.

Lòng tin của người dân là nền tảng vững chắc nhất của một chính phủ. Một quyền bính đích thực là quyền bính dựa trên lòng người, chứ không xây trên họng súng, gông cùm, nhà tù. 

Chúa Giêsu là hiện thân của một quyền bính dựa trên lòng người. Tin mừng hôm nay đã tóm tắt tất cả quyền bính của Ngài. Thánh Marcô đã nhận định: "Chúa Giêsu đã giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư. Ở đây có lẽ chúng ta chỉ hiểu được nhận định của thánh Marcô khi nhớ lại bài học Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ nhân một cuộc tranh luận giữa các ông về quyền bính: "Thủ lãnh các dân thì lấy quyền mà thống trị dân, những người làm lớn thì dùng uy mà cai quản dân. Giữa anh em thì không được như vậy: Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. Và ai muốn làm đầu anh em, thì phải làm đầy tớ anh em. Cũng như con người không đến để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người ".

Chúa Giêsu không bao giờ nói suông, Ngài không bao giờ giảng dạy về điều gì mà chính Ngài không thực thi trước. Tự xưng mình là đầy tớ mọi người, Chúa Giêsu đã sống cho đến cùng lời cam kết ấy. Cái chết trên thập giá là một thể hiện trọn vẹn tư cách đầy tớ của Ngài. Như vậy, quyền bính đối với Chúa Giêsu chính là phục vụ và phục vụ cho đến cùng.

Trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã giảng dạy như Đấng có thẩm quyền bởi vì Ngài thể hiện quyền năng của Ngài bằng sứ phục vụ . Việc Ngài trừ quỷ cho một người ở giữa hội đường đã được những người có mặt thốt lên : "Đây là một giáo lý mới đầy uy quyền ". HoÏ đã nhìn nhận rằng Chúa Giêsu không chỉ giảng dạy bằng lời nói, mà còn bằng hành động cụ thể nhất là bằng cả cuộc sống của Ngài. Staline đã thách đố quyền bính của Giáo hội khi ông đặt câu hỏi: "Đi hỏi Đức Giáo Hoàng xem có bao nhiêu sư đoàn?". Nhưng sức mạnh quyền bính cũng như sự khả tín của Giáo hội trước sau vẫn là sức mạnh và quyền bính của yêu thương và phục vụ. 

Ước gì mỗi Kitô hữu chúng ta cùng biết chứng minh quyền bính và sự khả tín của Giáo hội bằng chính cuộc sống yêu thương, quảng đại và phục vụ.

 

 

4. Đấng có uy quyền

Một giai thoại kể rằng : Có một thanh niên thích chơi những trò mạo hiểm. Anh ta mang một chiếc dù nhà binh đến bên bờ vực thẳm để chơi cho thỏa chí mạo hiểm của mình. Nhưng loay hoay thế nào anh ta trượt chân. Đang trên đà lăn xuống vực anh ta tình cờ nắm được một nhánh cây. Ngước mắt nhìn lên không thấy bóng dáng một ai hầu kêu cứu, nhìn xuống thì choáng váng mặt mày vì vực quá sâu. Anh ta bèn thốt lời cầu nguyện : “Lạy Chúa, xin cứu con !".

Bỗng có tiếng Chúa bảo : “Được, nhưng ta muốn biết con có thực sự tin vào quyền năng của ta không. Vậy nếu con tin, hãy buông tay ra !”. Nhưng chàng thanh niên vẫn nắm chặt nhánh cây và kêu lớn  "Có ai trên đó không ? Cứu tôi với !:

Anh chàng thanh niên này xin Chúa cứu, nhưng anh ta lại không thể tin rằng Chúa có đủ uy quyền để cứu anh ta. Chúng ta tin Chúa nhưng chúng ta có xác tín rằng uy quyền hay quyền năng của Chúa đã thể hiện và thi thố nơi Chúa Giêsu Kitô, Đấng đã đến để cứu độ chúng ta không ?

Ngay những ngày đầu tiên rao giảng Tin mừng. Chúa Giêsu đã tỏ ra là người có uy quyền ; uy quyền trong việc giảng dạy, uy quyền trên các tà thần quấy nhiễu và làm hại con người. Thánh Marcô ghi lại sự kinh ngạc của dân chúng khi theo dõi Chúa Giêsu chú giải Kinh thánh và họ đồng thanh công nhận Ngài dạy dỗ như Đấng có uy quyền, chứ không như các luật sĩ. Thật vậy, trong khi các luật sĩ giải thích Kinh thánh dựa theo truyền thống của cha ông, thì Chúa Giêsu giải thích bằng chính sứ mạng của Ngài, Ngài đã dùng quyền năng và sự khôn ngoan của Thiên Chúa để giải thích Lời Chúa phán qua miệng các tiên tri. Chúa Giêsu là bậc thầy duy nhất hiểu rõ và làm chủ hoàn toàn sứ điệp của Ngài cũng như thấu suốt khả năng thu thập của người nghe  những gì hữu ích cho họ trong hoàn cảnh thực tế. Tước vị Thầy đó đã  được chính Chúa Giêsu xác nhận với các môn đệ trong bữa tiệc ly : "Các con gọi Ta là Thày, là Chúa thì thật là đúng : kỳ thực Ta là thế”.

Ngoài nhiệm vụ là Thày dạy đường dẫn đến sự sống. Chúa Giêsu còn là Chúa của vũ trụ : mọi vật hữu hình và vô hình đều phải vâng phục Ngài. Ngài đã dùng quyền ra lệnh cho ma quỉ và chúng phải vâng lời Ngài. Đó là cuộc  hiến thắng đã được tiên báo trong vườn Địa đàng : miêu duệ người nữ sẽ đạp dập đầu con rắn. Và  cuộc chiến thắng này được trọn vẹn với cái chết và sự phục sinh của Đức Kitô. Nếu nguyên tổ vì không tin lời Chúa đã đem lại sự chết cho mình và cho con cháu, thì Đức Kitô nhờ vâng phục đã đem lại sự sống mới cho nhân loại và cho họ thông phần sự sống đời đời. Ước gì chúng ta biết đặt tin tưởng vào Chúa Kitô là vị Thầy duy nhất, là Thiên Chúa toàn năng, là niềm hy vọng vững chắc của chúng ta.

 

 

5. Giáo huấn đầy quyền uy

Thánh Marcô và Luca (4,31-37) đều ghi lại phép lạ này như nhau. Nhưng thánh Marcô bao giờ cũng đầy đủ chi tiết hơn. Phép lạ này xảy ra tại Capharnaum là một thành phố miền duyên hải, cũng là địa cứ trung tâm, nơi truyền giáo của Chúa ở đây. Thành phố này dù nhỏ vẫn có những hội đường để học hỏi về sắc luật và kinh thánh. Chúa Giêsu vào một trong những hội đường của Capharnaum, vào một ngày sabat để giảng dạy. Trong số thính giả ngồi nghe có một nạn nhân bị quỉ ám, lúc ấy anh còn được một chút tỉnh táo bỗng anh cướp lời Chúa, thất thanh kêu lớn tiếng rằng: “Hỡi Giêsu Nazareth, chúng tôi và Ngài có liên hệ gì với nhau, Ngài đến để tiêu diệt chúng tôi ư ?” (c.23).

1. “Ngài đế để tiêu diệt chúng tôi ư ?” (c.23). Muốn nói rằng: không phải Chúa chỉ đến với Capharnaum mà còn đến cả với nhân loại nữa. Cũng không phải Chúa chỉ đuổi ma quỉ ra khỏi thân xác bệnh nhân mà còn xua đuổi chúng đến tận đáy hỏa ngục và không cho chúng cái thú làm hại người ta nữa (Col 2,14).

2. Chúng ta nên lưu ý ở đây, Chúa  Giêsu đã không khiêu kích quỉ  dữ. Không một nơi nào trong Phúc âm nói tới trong điều tương tự. Như thế là Chúa tôn trọng mọi tạo vật Ngài đã sáng tạo nên. Nhưng khi tới lúc tới giờ Chúa đã xua đuổi chúng một cách nghiêm khắc, không biện luận nói năng gì nữa, Chúa phán rõ ràng rằng: “Hãy câm đi và ra khỏi người này” (c.25t) Chúa chỉ truyền một lời vắn tắt như một mệnh lệnh vô điều kiện: “Im đi”.

Tại sao ở đây ma quỉ lại xưng đúng danh tánh Chúa là “Giêsu Nazareth”, là “Đấng thánh” mà Chúa lại bảo im đi ? Tjhưa, khi ma quỉ nói thế không phải mục đích để tôn vinh Chúa đâu. Nhưng ma quỉ muốn đánh lạc hướng cho thính giả rằng: “Đấng thánh” theo như người Do thái mong tưởng phải là người bách chiến bách thắng khuất phục mọi chư dân về đầu hàng Israel. Như thể ma quỉ nói lên như thế là mục đích làm cho thính giả nhớ tới một Đấng cứu thế trần tục, mà quên đi cõi siêu linh tâm hồn mà lúc ấy chúng đang ngự trị an toàn, mà giờ đây Chúa đến, làm chúng bất an, mất đất dụng võ.

Chúng bảo “Im đi” vì lời chúng nói không phải để tuyên xưng Chúa đâu, có khi chỉ là một dịp nhạo cười như kêu tên Chúa vô cớ, hay ít ra cũng không nói lên được chân lý nào, vì từ “bụi gai làm sao tìm được quả vả” nào bao giờ. Cho nên Chúa ra lệnh ngay: “Im đi và ra khỏi người này” (c.25). Ma quỉ tìm cách như là chống cưỡng lại, tỏ vẻ tức tối nên quật ngã nạn nhân giữa đám đông, hét to lên rồi đánh bỏ nạn nhân ra đi (c.26). Phép lạ này cho thấy Chúa Giêsu là Thiên Chúa thật. Ngài dạy dỗ với uy quyền của một vị Thiên Chúa, quyền này ngay trong thế giới thiêng liêng cũng phải công nhận và vâng lời tăm tắp. Khi quỉ ra khỏi nạn nhân “mọi người đều biết và kinh ngạc” và công nhận Chúa dạy một “giáo huấn uy quyền mới mẻ” (c.27ø).

Lời Chúa không bao giờ cũ xưa cả. Lời Chúa hằng mới mới cho những ai ham chuộng lời Ngài. Mới ở chỗ sẽ được đổi mới nên hoàn thiện, trong thực hành. Nếu như chúng ta ham đọc lời Chúa mà tấm lòng chúng ta cứ vẫn cũ rích, thì đó không phải là tại lời Chúa mà là tại lòng ta là bụi gai, đá sỏi. Xin cho uy quyền Thiên Chúa và lời Chúa thể hiện nơi đời sống chúng con. Xin lời Chúa hôm nay quật ngã chúng con xuống.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm