Danh mục bài viết

Cập nhật 13/1/2019 - 15:40 - Lượt xem 5103

Thứ Hai tuần 1 Thường Niên

"Anh em hãy ăn năn sám hối và tin vào Tin Mừng".

 

Tin Mừng : Mc 1, 14-20

Sau khi ông Gioan bị nộp, Ðức Giêsu đến miền Galilê rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa. Người nói: “Thời kỳ đã mãn, và Triều Ðại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng.” 

Người đang đi dọc theo biển hồ Galilê, thì thấy ông Simon với người anh là ông Anrê, đang quăng lưới xuống biển, vì họ làm nghề đánh cá. Người bảo họ: “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá.” Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà đi theo Người. 

Ði xa hơn một chút, Người thấy ông Giacôbê, con ông Dêbêđê, và người em là ông Gioan. Hai ông này đang vá lưới ở trong thuyền. Người liền gọi các ông. Và các ông bỏ cha mình là ông Dêbêđê ở lại trên thuyền với những người làm công, mà đi theo Người.

 

 

1. Thấy - Gọi - Bỏ - Theo _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ

Sau khi chịu phép rửa của Gioan ở sông Giođan 
Đức Giêsu biết đã đến lúc mình phải rời bỏ gia đình ở Nadarét, 
phải chia tay với người mẹ thân yêu, 
phải từ giã nghề nghiệp mà mình đã theo đuổi mấy chục năm trời. 
Sau khi nhận Thánh Thần từ trên xuống, 
Đức Giêsu biết đã đến lúc mình phải lên đường 
dấn thân cho sứ mạng do Cha ủy thác. 
Vùng Galilê là vùng Ngài bắt đầu rao giảng Tin Mừng về Nước Trời (c.14). 
Ngài mời người ta sám hối và tin vào Tin Mừng mà Ngài rao giảng.(c.15). 
Nhưng Đức Giêsu không nghĩ rằng mình có thể tự mình làm mọi sự. 
Ngài cần người cộng tác, dù nước Ítraen chỉ là một nước bé nhỏ. 
Đức Giêsu đi tìm môn đệ, và Ngài bắt gặp các anh đánh cá nơi hồ Galilê. 
Có hai đôi anh em ruột đã lọt vào mắt của Ngài. 
Ngài THẤY Phêrô và Anrê đang quăng lưới bắt cá. 
“Hãy theo tôi. Tôi sẽ làm các anh thành những kẻ lưới con người” (c. 17). 
Đây là một mệnh lệnh nhưng cũng là một lời mời thân thương. 
Ngài GỌI họ đi theo Ngài, theo chính con người của Ngài, 
chứ không phải theo một lý tưởng hay một chủ nghĩa nào đó, dù là cao đẹp. 
Theo Ngài sẽ dẫn đến một thay đổi lớn nơi họ: từ lưới cá đến lưới con người. 
Bây giờ con người là mối bận tâm của họ, không phải là cá như xưa nữa. 
Đức Giêsu cũng thấy cặp anh em ruột thứ hai là Giacôbê và Gioan. 
Họ đang vá lưới trong khoang thuyền với người cha. 
Khung cảnh cha con thật êm đềm, tưởng như chẳng gì có thể làm xáo trộn. 
Tiếng gọi của Thầy Giêsu vang lên, gây cuộc chia ly. 
Bốn anh đánh cá đầu tiên này đã BỎ để dáp lại tiếng gọi của Thầy Giêsu. 
Họ đã bỏ chài lưới, bỏ nghề dánh cá, bỏ những thú vui của sông nước. 
Hơn nữa họ còn bỏ gia đình, bỏ vợ, bỏ cha, để gắn bó với Thầy Giêsu. 
Họ bỏ một giá trị để sống cho một Giá Trị lớn hơn, 
bỏ một tình yêu để sống cho một Tình Yêu lớn hơn. 
Đức Giêsu đã có kinh nghiệm về sự đau đớn khi phải từ bỏ như vậy. 
Nhưng bỏ chính là để THEO (cc. 18.20). 
Theo một Đấng sống không chỗ tựa đầu, và bước vào cuộc phiêu lưu bấp bênh. 
Hôm nay Đức Giêsu vẫn cần những con người dám sống cho người khác, 
dám bỏ lại những điều rất quý giá và thân thương, 
dám bỏ lại cuộc sống ổn định và ấm êm, tiện nghi và dễ chịu. 
Xin cho chúng ta nghe được tiếng gọi thì thầm của Ngài và vui sướng đáp lại. 

Lạy Chúa, 
chúng con không hiểu tại sao Chúa chọn Simon, 
một người đánh cá ít học và đã lập gia đình, 
để làm vị Giáo Hoàng đầu tiên của Giáo Hội. 
Chúa xây dựng Giáo Hội 
trên một tảng đá mong manh, 
để ai nấy ngất ngây trước quyền năng của Chúa. 
Hôm nay Chúa cũng gọi chúng con 
theo Chúa, sống cho Chúa, 
đặt Chúa lên trên mọi sự : 
gia đình, sự nghiệp, người yêu. 
Chúng con chẳng thể nào từ chối 
viện cớ mình kém đức kém tài. 
Chúa đưa chúng con đi xa hơn, 
đến những nơi bất ngờ, 
vì Chúa cần chúng con ở đó. 
Xin cho chúng con một chút liều lĩnh của Simon, 
bỏ mái nhà êm ấm để lên đường, 
hạnh phúc vì biết mình đang đi sau Chúa. Amen. 

 

 

2. Sám hối và tin vào Tin Mừng

Trong sưu tập về các thánh ẩn tu trong sa mạc, có kể giai thoại như sau : Có hai tội nhân quyết tâm vào sa mạc để ăn chay đền tội. Nguyên một năm ròng rã, mỗi người giam mình trong một túp lều riêng, ngày đêm ăn, cầu nguyện và đánh tội. Ngày ngày các tu sĩ của cộng đoàn nọ đem thức ăn đến căn lều riêng cho từng người. Sau đúng một năm thử thách, các tu sĩ nhận thấy có sự khác biệt giữa hai người : Một người thì vui vẻ, khỏe mạnh, một người thì ốm o buồn phiền. Cả hai đến trình diện trước Bề trên cộng đoàn để chờ xem họ có xứng đáng được gia nhập cộng đoàn không. Kh được hỏi suốt một năm qua, họ đã suy niệm về những gì.

Người ốm o buồn sầu cho biết trong năm qua, ngày ngày anh nhớ lại những tội đã phạm, từng giây từng phút anh nhớ đến những hình phạt sẽ gánh chịu, anh sợ hãi đến mất ăn mất ngủ.

Đến lượt mình, người vui vẻ khoẻ mạnh trả lời :

- Suốt một năm qua, từng giây từng phút, tôi hằng cảm tạ ơn Chúa vì đã tha thức cho tôi : tôi luôn nghĩ tới tình yêu của Ngài.

Các tu sĩ trong cộng đoàn rất cảm kích trước tâm tình của người vui tươi khỏe mạnh vì lòng sám hối của anh đã biến thành lời ca cảm tạ tri ân tình yêu Chúa.

Sám hối là khởi đầu của sự nên thánh. Dĩ nhiên, không phải tất cả những vị thánh đền bắt buộc phải là những tội nhân, nhưng tất cả đều phải bắt đầu với ý thức về tội lỗi và sự yếu hèn của mình. Càng ý thức về con người tội lỗi, bất toàn của mình con người càng cảm nhận được tình yêu của Chúa. Đó là cảm nhận của vua Đavit, của thánh Phêro, của thánh Augustinô và của tất cả các vị đại thánh trong lịch sử Gíao Hội.

Lời đầu tiên Chúa Giêsu dùng để khai mào sứ mệnh của Ngài chính là : " Hãy sám hối và tin vào Tin mừng". Chúa Giêsu đã nối kết sám hối với Tin mừng. Tin mừng là gì, nếu không phải là tình yêu Thiên Chúa được thể hiện qua con người Chúa Giêsu Kitô. Sám hối không chỉ là ý thức và bồi tưởng về tội lỗi của mình; sám hối đích thực không dừng lại ở buồn phiền, sợ hãi và thất vọng, mà là ngõ tất yếu dẫn đến Tin mừng. Tin mừng là gì, nếu không phải là tình yêu Thiên Chúa được thể hiện qua con người Chúa Giêsu Kitô. Sám hối không chỉ là ý thức và hồi tưởng về tội lỗi của mình; sám hối đích thực không dừng lại ở buồn phiền, sợ hãi và thất vọng, mà là ngõ tất yếu dẫn đến Tin mừng, nghĩa là vui mừng, hoan lạc.

Thiên Chúa mà Chúa Giêsu mạc khải qua cuộc sống và nhất là qua cái chết của Ngài, là một người Cha yêu thương và tha thứ, một người Cha muốn được con cái yêu mến hơn là sợ hãi. Đạo mà Chúa Giêsu thiết lập không phải là đạo của buồn phiền, của đau khổ, nhưng là đạo của tin mừng, của tình yêu, của hân hoan và hy vọng. Đành rằng Thập giá là biểu trưng của Kitô giáo, nhưng người Kitô hữu không dừng lại ở chết chóc, khổ đau, buồn phiền; trái lại họ luôn được mời gọi để nhìn thấy ánh sáng, hy vọng, tin yêu và sự sống bên kia Thập giá.

Ước gì lời Chúa hôm nay ban sức mạnh để chúng ta không bị đè bẹp dưới sức nặng của tội lỗi, của yếu hèn. Xin cho chúng ta luôn tiến bước trong hân hoan và tin tưởng, vì biết rằng Thiên Chúa là Cha yêu thương không ngừng nâng đỡ và tha thứ cho chúng ta.

 

 

3. Chúa Giêsu đi qua, người gọi các ông 

Người đang đi dọc biển hồ Ga-li-lê, thì thấy ông Si-mon với người anh là ông An-rê, đang quăng lưới xuống biển vì họ là người đánh cá. Người bảo họ : “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá". Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà đi theo Người (Mc. 1, 16-18)

Phúc âm Mác-cô có một lối văn sống động và cụ thể, dùng đối thoại vắn gọn và sắc bén. Câu chuyện kể cũng có một tính cách giản dị. Hiếm có những bài nói và lời giải thích dài dòng. Trái lại, chỉ bằng một từ ngữ, một chi tiết nhỏ thôi, thánh Mác-cô tạo cho Phúc âm của ngài một sức diễn đạt phong phú mà lại cô đọng lạ thường.

Hôm nay Mác-cô tóm tắt cả Tin Mừng trong vài tiếng : "Nước Thiên Chúa đã đến gần... Anh em hãy sám hối". Liền sau đó ngài đưa ra một thí dụ là câu chuyện Chúa gọi các môn đệ đầu tiên. Chúng ta dừng lại suy niệm ở trích đoạn này.

Người liền gọi các ông.

Chúng ta thường nhấn mạnh đến việc các môn đệ đã tỏ ra mau mắn đáp lời Chúa gọi. Thực ra không phải chỉ có sự mau mắn đáp lời, mà tiếng gọi cũng diễn ra mau lẹ : "Đi xa hơn một chút. Người thấy hai ông Gia-cô-bê và Gioan, Người liền gọi các ông".

Việc Chúa Giêsu đi dọc theo Biển Hồ là dấu chỉ Nước Trời đang hiện diện. Thiên Chúa đi vào vũ trụ, đến với con người như thế, coi như Người đã gióng lên tiếng mời gọi tức thời và khẩn thiết vậy.

Các ông liền đi theo Người .

Người ta không phải chờ đợi sự đáp trả. Cả bốn ông Phêrô, Anrê, Giacôbê và Gioan đều dấn thân vào một nghề mới. Và thánh Mác-cô ghi nhận một cách rất tế nhị việc dấn thân đi theo Chúa này có điều đáng giá. Phêrô và Anrê phải bỏ lại chài lưới, dụng cụ sinh sống của các ông, còn Giacôbê và Gioan phải giã biệt người cha, không những các ông phải từ bỏ một tay nghề sẵn có, mà còn tất cả những mối giây liên hệ và tình cảm thân thương nữa.

Dấn thân trở lại với Chúa không chỉ là hành động khác trước, là thực hiện một điều gì khác, mà cũng còn là hướng dẫn con tim và cuộc sống của ta về một bến bờ khác.

Còn chúng ta...

Mỗi ngày có biết bao hoạt động đòi ta phải có sức, có tài. Cùng với mọi người, chúng ta cùng đồng lao cộng tác Chúa Giêsu đang đi qua, Nước Trời đang hiện diện ngay tại những ven bờ này, và tiếng Chúa gọi vẫn đang vang lên cho mỗi người đang cùng ta chung sức. Đến lượt chúng ta cũng phải xem lại những mối giây liên hệ của ta hầu nối kết với những ai Chúa Kitô đang quan tâm tới. 

 

 

4. Tiếng Chúa gọi

“Hãy theo Ta, Ta sẽ làm cho các ngươi thành ngư phủ đánh cá người”(c.17). “Đánh cá người” là câu nói táo bạo Chúa Giêsu gửi riêng cho số môn đệ đầu tiên sống nghề chài lưới miền Galilê. Có thể kiểu nói này làm chúng ta liên tưởng đến lời tiên tri Eâxêkiel (47,10), đã ví người ta như cá dưới biển. “Đánh cá người” nghĩa là những người đi rao giảng ơn cứu độ và làm chứng nhân cho nước trời.

Chúng ta thấy đó, từ những ngư phủ đánh cá trong vùg biển hồ Tibêria, Chúa biến họ thành những tông đồ lành nghề đem ơn cứu độ cho nhân loại. Dù sao chúng ta để phải biết ơn các tông đồ đầu tiên này là những tay chài đầu tiên trong con thuyền Giáo hội. Nếu như họ ích kỷ nhút nhát chỉ bo bo giữ đức tin cho riêng mình thì liệu hôm nay chúng ta có được đức tin không ? Chúng ta phải cám ơn Chúa, Đấng làm được mọi sự, kể cả việc làm cho những người đánh cá trở thành kẻ chinh phục các linh hồn. Thiên Chúa đã biến đổi những con người đơn sơ nhút nhát, lao động khờ khạo trở thành những môn đệ đầy sự nghiệp mà 30  năm sau thánh Phaolô đã có thể nói “Quả thật lời các ông đã vang đầy trái đất và đến mút cùng vũ trụ, người ta đều nghe thấy tiếng các ông”. Thế là họ đã làm nên công hầu khanh tướng” trước muôn dân. Nước trời đã ghi tên các ông (Lc 10,20).

Nếu như trước kia các Ngài không chịu từ bỏ cái ít ỏi của mình, thì hẳn là công danh họ đã “nát với cỏ cây”, tên tuổi họ đã bị xóa mờ như bao nhiêu ngư phủ của miền Galilê. Thế nhưng họ đã biết từ bỏ cái ít ỏi, họ có là thuyền bè chài lưới, nhà cửa nghề nghiệp, cha mẹ già nua chỉ còn đủ sức vá lưới. Họ đã bỏ ít, nhưng đã bỏ tất cả. Họ đã đánh liều đầu tư vốn liếng ấy vào Nước trời. Thánh Phêrô đã từng thưa với Chúa: “Lạy Thày, chúng con đã từ bỏ tất cả để theo Thầy”.

Có lẽ mãi mãi chúng ta ngạc nhiên tại sao Thiên Chúa đã chọn những con người chỉ có một chiếc thuyền nho nhỏ, với một tấm lòng đơn sơ nhiệt thành ? Hành trang và dụng cụ đi “đánh cá người ta” chỉ có bấy nhiêu thôi. Lời thánh Phaolô thật chí lý: “Thiên Chúa đã chọn những kẻ kém cỏi nhất, những kẻ không là gì hết để đương đầu với những người khôn ngoan, uy quyền” (1C 1,26,27). “Và rồi các con sẽ ngồi trên 12 tòa cũng xét xử 12 họ Israel” (Mt 19,28).

Một điều chúng ta thấy ở đây là chính Chúa đã chọn họ như lời Marcô: “Ngài chọn những kẻ Ngài muốn” (3,13). Chúa đã chọn họ đang khi họ làm việc trên biển.

Ngày hôm nay, Thiên Chúa vẫn đến gọi chúng ta giữa lúc chúng ta bận rộn công ăn việc làm, giữa lúc chúng ta vui buồn. Ngài không đòi hỏi chúng ta phải từ bỏ tất cả như các môn đệ đầu tiên – cái đó còn tùy ơn Chúa kêu gọi từng người  – nhưng có điều chắc chắn, Chúa mời gọi chúng ta theo Ngài là phải từ bỏ tính ích kỷ ươn hèn, tự cao tự phụ, lòng dính bén vào vật chất trần thế. Chính chỗ từ bỏ đó mà chúng ta có thể được chọn đi vào con đường hẹp, lối độc chiều mà đi thẳng vào nước trời.

Hình như tiếng Chúa đang vang gọi ray rứt tâm hồn chúng ta hôm nay: “Hãy theo ta” (c.17)

 

 

5. Cuộc sống Tin Mừng

Trong một khu rừng già thuộc miền núi Hắc sơn ở nước Đức, một bọn cướp đang chia nhau chiến lợi phẩm mà chúng lấy được hồi đêm. Bọn cướp này có thói quen bán đấu giá với nhau của cải chúng cướp được, rồi sau đó chúng mới đem bán lại cho người khác.

Hôm ấy món cuối cùng chúng đem ra đấu giá là một cuốn Thánh kinh. Tên cướp đóng vai hộ giá viên giới thiệu món hàng này bằng những lời diễu cợt phạm thượng khiến cả bọn cười ồ lên. Một tên khác mở đại một trang như kiểu bói toán. Hắn chỉ vào một câu và đọc to lên rồi thêm những lời trào phúng làm cả bọn cười ngặt nghẹo.

Nhưng tên cầm đầu trong bọn bỗng dưng trở nên nghiêm nghị, hai tay ôm đầu rồi gục xuống trầm ngâm suy nghĩ. Ba mươi năm về trước, chính vào buổi sáng ngày hắn quyết định bỏ nhà ra đi, hắn đã nghe ông bố hắn đọc những lời Thánh kinh này trong giờ kinh sáng của gia đình. Lúc này đây hắn không thể ngờ được rằng hắn lại nghe vang lên những lời  ấy.

Tên tướng cướp còn đang chúi đầu về dĩ vãng thì một đồng bọn vỗ vai hắn mà bảo : "Này, sao đàn anh có vẻ mơ mộng thế ? Đàn anh muốn mua nó không ? Đàn anh cần cuốn Kinh Thánh hơn đàn em đó, vì điển mặt anh hùng phạm pháp trên thế giới thì đàn anh phải là vô địch mà".

Trước lời diễu cợt bạo gan đó, hắn chỉ chậm rãi trả lời : “Mày nói đúng ! Tao chính là thằng phạm tội nặng nhất. Cứ để cuốn sách cho  tao, bao nhiêu cũng được”.

Bọn cướp chia tay để đem các món hàng đi bán. Riêng tên tướng cướp thì cầm cuốn Kinh Thánh, đi tìm một chỗ vắng trong rừng, ở lại đó đọc Lời Chúa và ăn năn sám hối về cuộc đời tội lỗi của mình.

Tên tướng cướp có được lòng sám hối vì anh ta tin vào Lời Chúa. Trong bài Phúc âm hôm nay Chúa Giêsu cũng mời gọi chúng ta sám hối và tin vào Lời Chúa là Tin Mừng mà Ngài đếøn loan báo cho chúng ta : 

“Thời gian đã mãn. Nước Thiên Chúa đã gần đến, anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng”. Nhưng liệu có Tin Mừng không khi mà hằng ngày qua các phương tiện truyền thông, chúng ta nhận được biết bao tin buồn về chiến tranh, khủng bố, thiên tai, đói kém... ? 

Khi Chúa Cứu thế giáng sinh làm người, thiên thần đã loan báo cho toàn dân một Tin mừng vĩ đại. Sau khi Chúa sống lại, các thánh sử đã viết về cuộc đời Chúa và gọi đó là sách Tin mừng. Vậy Tin mừng Chúa Giêsu đem đến cho nhân loại là gì ? Đó là tình thương của Cha trên trời dành cho con cái Ngài, và tình thương ấy được thể hiện rõ nét qua những hành động chữa lành, tha thứ, xót thương của Chúa Giêsu đối với con người, nhất là những người tội lỗi, nghèo khổ, bị đẩy ra bên lề xã hội.

Có lẽ vì quá ban rộn với công việc trần thế, chúng ta không còn thời giờ để đón nhận và sống Tin mừng yêu thương của Chúa.

Chúa Gíêsu mời gọi chúng ta : Hãy sám hối và tin vào Tin mừng, nghĩa là hãy từ bỏ dĩ vãng tội lỗi để hướng về tương lai tốt đẹp hơn bằng cách đáp lại lời mời gọi đi theo Chúa và trở thành tín hiệu của tình thương qua cuộc sống dấn thân phục vụ của chúng ta.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm